Phanh!
Hỏa cầu hung hăng đánh ở tại trên người Cáp Mỗ Lôi Đặc, nhất thời đốm lửa văng khắp nơi nhưng điều cổ quái là không ngờ không có tạo thành chút thương tổn nào đến thân thể Cáp Mỗ Lôi Đặc.
Cẩn thận sờ sờ cái bụng da to tướng có bị hỏa cầu đập đến mà vẫn như cũ hoàn hảo không tổn hao gì, Cáp Mỗ Lôi Đặc rất là khó hiểu quơ quay đầu đối với Phó Hào nói: “Chủ nhân vĩ đại, hay là các ngươi đùa giỡn với nhau sao? Lửa này thoạt nhìn rất lớn, đập trên người lại rất ừ thoải mái, mà còn rất ấm nữa cơ chứ!”
Phốc!
Ba người Phó Hào cùng với La Văn bị màn quỷ dị biến hóa này biến thành ngu ngốc trợn mắt há hốc mồm, sau khi nghe được những lời Cáp Mỗ Lôi Đặc nói, thiếu chút nữa cùng nhau phun máu tươi, sau đó chết ngất tại chỗ
Bất quá chứng kiến sau khi Cáp Mỗ Lôi Đặc bị hỏa cầu đánh trúng, như trước dường như không có việc gì làm mọi người trong mắt đều lộ ra thần sắc kinh hãi.
Hỏa cầu tuy rằng là đê cấp ma pháp nhưng cũng không đại biểu cho uy lực yếu đến đáng thương, mà trên thực tế bởi vì tác dụng của cái bao tay, làm cho hỏa cầu của Ai Lợi là Hỏa hệ ma đấu sĩ đề thăng thêm vài thành nên uy lực rất lớn, có thể tính là đập vào thùng nước hay thân đại thụ, cũng có thể nháy mắt làm đại thụ hóa thành tro tàn, chứ đừng nói đến thân thể con người bình thường
Trừ phi người đó tu luyện tới Đấu Thần cấp, đã tu luyện ra hộ thể đấu khí mới có thể hoàn toàn dựa vào thân thể đi đón hạ hỏa cầu công kích ước chừng có uy lực cấp ba.
Con thằn lằn bụng phệ trước mắt này, rốt cuộc là như thế nào làm được? Thân thể của nó chẳng lẽ so với thân thể Đấu Thần còn mạnh hơn phải không?
Đáp án này, tạm thời khó giải!
Nhìn thấy đám người Phó Hào nhìn mình không phản ứng, ngược lại còn dùng một bộ ánh mắt như nhìn chằm chằm như thấy quái vật, Cáp Mỗ Lôi Đặc trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, chạy nhanh hướng về phía Ai Lợi kêu lên: “Tên Ai Lợi kia, ngươi đã hết sức chưa nếu không ngươi lại đánh ta một cái nhìn xem?”
Ách! Sặc!
Nghe được lời của Cáp Mỗ Lôi Đặc và mang theo ánh mắt khờ dại thỉnh cầu, Ai Lợi thiếu chút nữa bất tỉnh, trong lòng tuy rằng đối với sủng vật của Phó Hào cảm giác được quái dị, nhưng đồng thời lúc này dâng lên lớn hơn lại là phẫn nộ.
Ngày thường bị người khác xem thường cũng thôi đi, lúc này không ngờ một đầu thằn lằn bụng phệ cũng dám trào phúng chính mình, Ai Lợi cảm giác mình thật sự nổi điên rồi.
Không nói gì vô nghĩa, Ai Lợi trên người dâng lên một tầng quang mang màu đỏ, tiếp theo hai tay rất nhanh huy động hơn mười hỏa cầu, điên cuồng hướng tới trên người Cáp Mỗ Lôi Đặc bắn tới.
Ngươi tên gia hỏa muốn trở thành thằn lằn nướng sao, để lão tử hôm nay sẽ thành toàn cho ngươi! Ai Lợi trong lòng hung tợn còn trong mắt lại là hưng phấn, chuẩn bị nhìn xem tên kia bị hỏa cầu chính mình đốt thành bộ dáng cháy sém đen thui thủi.
Lại là để mọi người ngã ngửa chính là, đối mặt số lượng đông đảo hỏa cầu, Cáp Mỗ Lôi Đặc như trước trốn cũng chưa trốn, ngược lại mang trên mặt thần sắc hưng phấn, tùy ý để hỏa cầu uy lực kinh người nện ở trên người của mình.
Lại một trận đốm lửa văng khắp nơi, lúc sau Cáp Mỗ Lôi Đặc như trước không có gì biến hóa, kim sắc lân giáp trên bụng kia nhan sắc đều không có chút thay đổi.
Không sai không sai, quả nhiên tốt lắm, chơi rất vui, rất ấm! Nếu không...... A......”
Cáp Mỗ Lôi Đặc vỗ vỗ cái bụng to ngây ngô cười, còn chuẩn bị bảo Ai Lợi lại đánh thêm vài cái hỏa cầu để mình chơi đùa, ánh mắt vừa động bỗng nhiên sắc mặt nháy mắt đại biến.
Nguyên lai hỏa cầu đối với thân thể hắn mặc dù không có tạo thành ảnh hưởng gì, nhưng không nên quên Cáp Mỗ Lôi Đặc cùng với ma thú bình thường bất đồng, trên người hắn còn mặc một bộ áo may-ô da gấu.
Hắn lân giáp có thể kháng được hỏa dễm, nhưng áo may-ô da gấu không có năng lực chống cự mạnh như vậy, hơn nữa lần này Ai Lợi ném ra hỏa cầu số lượng thật sự nhiều lắm, khó tránh khỏi có một vài quả nện ở trên mặt áo may-ô da gấu.
Mà tạo thành kết quả là, áo may-ô da gấu nháy mắt bị thiêu thành tro tàn, Cáp Mỗ Lôi Đặc lại trở nên trụi lủi không có mặc quần áo.
May mắn tầm bảo thử vẫn ở trong túi áo may-ô da của ha mỗ lôi đặc khi áo may ô vừa mới bốc cháy một sát na tiểu gia hỏa này chạy nhanh nhảy đi ra ngoài,tránh một bên ở phía sau tảng đá
“Ngươi...... Ngươi tên gia hỏa này không ngờ hủy đi quần áo của ta, ta...... Ta cùng ngươi liều mạng!” Một loại phẫn nộ trước nay chưa từng có bỗng nhiên từ trong mắt Cáp Mỗ Lôi Đặc xuất hiện mà ra, tiếp theo chỉ thấy đầu thằn lằn bụng phệ có cái mông to mọng vô cùng, động tác bỗng nhiên trong nháy mắt trở nên vô cùng nhanh nhẹn, trong phút chốc nhào tới trước người Ai Lợi, một tay túm lấy Ai Lợi đang trợn mắt há hốc mồm nện ở trên mặt đất.
Cáp Mỗ Lôi Đặc rốt cuộc có bao nhiêu cân nặng, tin tưởng cho dù là Phó Hào cũng vô pháp chuẩn xác biết được, mà nói nhưng từ khi mã xa phu cuối cùng thà rằng lừa gạt Phó Hào cũng phải đem bọn họ nửa đường ném đi, từ đó cũng có thể thoáng nhìn ra một tia manh mối.
Con thằn lằn bụng phệ này sức nặng ít nhất cũng ngàn cân.
Bởi vì Phó Hào khi Lực Thần Quyết tiến vào đến cảnh giới thứ hai, từng có một lần ở thời điểm nhàm chán thí nghiệm qua một lần, vận lực lượng Lực Thần Quyết nâng lên Cáp Mỗ Lôi Đặc, nhưng cuối cùng lại chuốc lấy thất bại mà chấm dứt.
Mà lúc ấy Phó Hào Lực Thần quyết cảnh giới thứ hai mặc dù không có tu luyện tới đỉnh phong, nhưng song chưởng cũng có khí lực không dưới ngàn cân, lấy đó suy đoán Cáp Mỗ Lôi Đặc tên thằn lằn béo ụt ịt này sức nặng khẳng định ở ngoài ngàn cân
Hơn nữa, đây là ở trong rừng rậm, mà từ khi cùng với Phó Hào rời đi rừng rậm tiến vào Ma Vương Trấn, Cáp Mỗ Lôi Đặc bởi vì gặp được đại lượng thực vật tân kỳ tốt đẹp, thể trọng lại lần nữa gia tăng rất nhiều, hiện tại cơ hồ đã tới một cái trình độ khủng bố.
Mà Ai Lợi, cũng chỉ là một nhị cấp ma đấu sĩ mà thôi.
Ma đấu sĩ cùng với võ đấu sĩ có bất đồng rất lớn, cố nhiên tại phương diện ma pháp võ đấu sĩ không thể bằng được, nhưng là đồng thời độ cường hãn thân thể cùng với lực lượng cũng cùng võ đấu sĩ kém khá xa.
Cho nên, bị Cáp Mỗ Lôi Đặc đột nhiên đánh Ai Lợi cơ hồ lập tức phản ứng cũng chưa kịp phản ứng, nháy mắt bị ấn ở phía dưới đất, chỉ cảm thấy giống như bị một tòa núi nhỏ đặt ở trên người, ngay cả hô hấp đều trở nên khó khăn, thiếu chút nữa trực tiếp té xỉu tại chỗ.
Lúc này Cáp Mỗ Lôi Đặc phẫn nộ bởi vì áo may-ô bị thiêu hủy, trên người hơi thở cùng với dĩ vãng có biến hóa thật lớn, thân hình mập mạp không ngừng tản ra một cỗ hơi thở thô bạo, hơn nữa nguyên nhân bởi vì nghiến răng nghiến lợi làm cho khuôn mặt của hắn thoạt nhìn rất ngu đần cũng trở nên có chút dữ tợn.
Việc này phát sinh trong nháy mắt, làm đám người Phó Hào không đợi phục hồi tinh thần lại, Ai Lợi đã bị Cáp Mỗ Lôi Đặc đặt ở mặt đất, điều này làm cho ba người trong lúc nhất thời lại ngu si ở tại chỗ.
Bất quá hoàn hảo, tuy rằng trước mắt cục diện thoạt nhìn có chút không biết nên khóc hay cười, nhưng ít nhất Ai Lợi này đối ba người có thể tạo thành nguy hiểm đến tính mạng, cũng bị Cáp Mỗ Lôi Đặc thành công giải trừ.
Điều này làm cho ba người toàn bộ nhẹ nhàng thở ra, đang chuẩn bị nhìn Cáp Mỗ Lôi Đặc dụng móng vuốt chụp Ai Lợi giết chết, lại thiếu chút nữa bị một câu kế tiếp của Cáp Mỗ Lôi Đặc dọa cho chết ngất,
Tuy rằng Ai Lợi bị đè gắt gao ở dưới thân, Cáp Mỗ Lôi Đặc nhưng vẻ mặt dữ tợn không có liên tục được bao lâu, Cáp Mỗ Lôi Đặc bộ dáng lại biến thành ngơ ngác nhìn nhìn Ai Lợi đang ở phía dưới thân mình mình, trong mắt bỗng nhiên hiện ra một tia mê mang tựa hồ lo lắng điều gì đó, nửa ngày sau cuối cùng mới xoay đầu lại hướng về phía Phó Hào hỏi: “Chủ nhân vĩ đại, ta kế tiếp phải làm cái gì?”
Phốc! Ặc!
Thân mình ba người Phó Hào một trận lung lay, thiếu chút nữa bị những lời này của Cáp Mỗ Lôi Đặc cấp trực tiếp té xỉu.
Kỳ thật điều này cũng khó trách Cáp Mỗ Lôi Đặc đặt câu hỏi như thế, đầu thằn lằn bụng to này tuy rằng sinh sống mấy trăm năm thời gian, hơn nữa bởi vì trước kia vẫn sinh hoạt tại bên trong hắc sắc đầm lầy, lá gan lại vừa nhỏ đối với kinh nghiệm đánh nhau thiếu đến đáng thương.
Hơn nữa cho dù là kinh nghiệm đánh nhau thiếu đáng thương, mà cũng là người khác luôn luôn đánh hắn, hắn từ khi sinh ra đến bây giờ căn bản là chưa từng có đánh qua một cái sinh mệnh gì, cho dù là một con gà tuyết nhỏ yếu nhất!
Cho nên, tuy rằng vừa rồi bởi vì áo may-ô bị đốt mà trở nên cực độ phẫn nộ, Cáp Mỗ Lôi Đặc rốt cục bạo phát đem Ai Lợi đè xuống mặt đất, kế tiếp nên làm cái gì Cáp Mỗ Lôi Đặc cũng không biết, cho nên mới hỏi ra vấn đề ngu ngốc ngu xuẩn như vậy.
Phó Hào ba người mồm to thở hổn hển vài cái, hai mặt nhìn nhau, cuối cùng Phó Hào gian nan từ miệng nói ra hai chữ: “Đánh hắn!”
“Oh! Tốt, chủ nhân vĩ đại!” Cáp Mỗ Lôi Đặc gật gật đầu thật mạnh, lại vòng đầu trở về sau, vẫn đang không có động tác gì lại ngẩn người thêm nửa ngày, lại xoay đầu lại, có chút ngượng ngùng hỏi:“Chủ nhân, đánh như thế nào?”
Phó Hào trong lòng một trận thầm mắng, bất quá hoàn hảo bởi vì cùng với Cáp Mỗ Lôi Đặc tiếp xúc thời gian tương đối dài, đối với tên kia ngu ngốc chỉ số thông minh nhiều ít bao nhiêu, mà hai người La Văn cùng với Mạt Đặc lúc này sớm đã hoàn toàn chết đứng.
“Dụng móng vuốt của ngươi, chiếu đầu của hắn dụng chân khí lực hung hăng đánh đi!” Phó Hào nghiến răng nghiến lợi nói.
“Nga! Hiểu được, chủ nhân vĩ đại!” Cáp Mỗ Lôi Đặc lại gật gật đầu, vòng trở về, huy cái móng vuốt ngắn nhỏ chính mình vuốt qua.
Lại ước chừng trôi qua mấy phút, Cáp Mỗ Lôi Đặc vẫn như cũ còn không có động tác gì giống như bị hóa đá, Phó Hào bỗng nhiên hoài nghi Cáp Mỗ Lôi Đặc có phải hay không trúng ám toán của Ai Lợi khi nãy, lúc sau tên thằn lằn bụng phệ lại rốt cục nghiêng đầu, kêu lên: “Chủ nhân vĩ đại, ta...... Ta không dám!”
“Đầu bò!” Phó Hào rốt cuộc nhịn không được rốt cục mắng to ra tiếng, đồng thời thân mình cũng gian nan di động miễn cưỡng đi lên chụp lấy cự kiếm La Văn, lắc lư như muốn hướng tới Ai Lợi đi qua, thừa dịp cơ hội này kết liễu người kia.
Thế nhưng La Văn cũng đứng lên kéo Phó Hào lại cười khổ lắc lắc đầu.
Nhìn thấy bộ dáng La Văn, Phó Hào sửng sốt còn tưởng rằng La Văn còn nhớ kỹ tình cũ mà buông tha tên gia hỏa đáng giận này, không nghĩ rằng La Văn lại hướng tới chỗ kia nhìn thoáng qua cười khổ mà nói: “Tạm thời không cần động thủ, Ai Lợi đã bị Cáp Mỗ Lôi Đặc đè chết rồi!”
Phó Hào nhất thời ngạc nhiên, lại đi tới trước người Cáp Mỗ Lôi Đặc, trên mặt lại hiện ra thần sắc dở khóc dở cười.
La Văn nói đúng, bị một gia hỏa vượt qua ngàn cân, hơn nữa còn lắc lắc mông đổi tới đổi lui trên thân thể của Ai Lợi, ai lợi là ma đấu sĩ thân thể không cường tráng làm sao có thể bị loại này chà đạp được, hắn sớm đã miệng phun máu bị ép cho tới chết!