“Ngày 15 tháng 10?”
Phó Hào nhất thời phát ra một tiếng thét kinh hãi, sắc mặt trở nên vô cùng cổ quái.
Ngày 15 tháng 10 chẳng phải đúng vào ngày sinh nhật của hắn sao? Tại sao ngạn ngữ trong Thiên Vương cốc không ngờ lại xuất hiện một cái ngày như thế? Chẳng lẽ hai việc này có gì liên quan phải không?
Nghĩ vậy, trong lòng Phó Hào lại nổi lên một cảm giác quái dị.
“Có chuyện gì vậy, Phó Hào huynh đệ?” Nhìn thấy bộ dạng lúc này của Phó Hào, La Văn rất là khó hiểu, còn tưởng rằng Phó Hào không hiểu được ý tứ của câu ngạn ngữ này, hắn cười cười kiên nhẫn giải thích: “Thiên Vương cốc tuy rằng tồn tại trên đại lục đã lâu lắm rồi, nhưng không phải này nào cũng mở cửa, mà trái lại ở bên trong Thiên Vương cốc tồn tại một loại cấm chế cực kì cổ quái, chỉ có đúng ngày 15 tháng 10 mới có thể mở ra, lúc đó thì người ta mới có thể vào được. Nói cách khác, tại lúc bình thường bất kể người nào dù có thực lực mạnh mẽ đến đâu căn bản cũng không thể vào được.”
Nói đến đây, La Văn giải thích tiếp: “Hơn nữa cũng không phải là ngày 15 tháng 10 năm nào cũng có thể vào Thiên Vương cốc, mà là có một chu kì vừa đúng 16 năm. Điểm này thật ra có điều giống với lễ trưởng thành trên đại lục!”
La Văn cười, tựa hồ vì mình tìm được hình tượng so sánh thú vị này mà cảm thấy có chút tự hào, thế nhưng không chú ý tới khi hắn nói xong câu cuối thì Phó Hào sắc mặt đã cuồng biến.
Thiên Vương cốc 16 năm mở ra một lần, hơn nữa thời gian cố định là 15 tháng 10, điều này cũng thôi đi, mà thời gian Thiên Vương cốc mở ra lại đúng vào lễ sinh nhật trưởng thành của Phó Hào!
Đây chỉ là một loại trùng hợp hay bên trong còn che dấu điều gì đó?
Phó Hào không tưởng tượng ra được, nhưng điều duy nhất có thể cảm giác được đây là một sự quái dị.
Không biết tại sao, trong loáng thoáng, Phó Hào bỗng cảm thấy được Lan Địch bắt hắn đến Thiên Vương cốc, nhưng phải đúng vào lễ sinh nhật trưởng thành mới đến đó được, chắc cũng vì điểm này.
Hơn nữa mục đích bảo mình đến đây đương nhiên không phải chỉ đơn giản là gặp gỡ mọi người ở đây, mục đích chủ yếu đương nhiên là vì Thiên Vương cốc và thân thế của Phó Hào, chẳng lẽ nói, thân thế bí mật của hắn và Thiên Vương cốc còn có quan hệ bí mật gì đó?
Phó Hào cũng không thể đoán ra được, chỉ là sự quái dị trong lòng càng ngày càng đậm, giờ khắc này hắn bỗng nhiên cảm thấy được, chính mình không nên tiếp tục ở đây mà ngây ngốc đợi ngày Thiên Vương cốc mở cửa, mà là nhất định phải tìm cho được đám người Lan Địch, hỏi cho rõ ràng sự tình mới đúng.
Bởi vì không chú ý tới thần sắc biến hóa của Phó Hào, nên La Văn vẫn như trước giảng giải chỗ hung hiểm của Thiên Vương cốc.
Cấm chế độc đáo của Thiên Vương cốc không biết là được tạo ra như thế nào, nhưng trong truyền thuyết ghi lại là, được hơn 10 người có thực lực Thần Linh khó lường liên thủ bố trí ra.
Nhưng tại sao lại bố trí, trên đại lục cũng không có ghi chép lại.
Loại cấm chế độc đáo này, chẳng những mở cửa theo chu kỳ mà càng quan trọng hơn là… , chỉ cần tiến vào bên trong cấm chế thì vô luận ngươi là Đấu Sĩ hay là Đấu Thần thì cũng phát sinh một loại biến hóa rất khủng bố.
Đó là đấu khí toàn bộ bị tiêu tán!
Nói cách khác, tu luyện giả chỉ cần tiến vào trong Thiên Vương cốc, thì bất luận thực lực của người đó bên ngoài ra sao, kể cả là phong hào Đấu Thần cao cấp nhất trên đại lục, cũng giống nhau trở thành một người bình thường không sử dụng được đấu khí.
Đương nhiên loại tiêu tán này không phải là vĩnh viễn, mà chỉ là tạm thời tiêu tán. Chỉ cần ngươi ra khỏi Thiên Vương cốc thì tự nhiên sẽ phục hồi lại như cũ.
Chỉ là điều kiện đầu tiên là ngươi có thể sống sót đi ra khỏi Thiên Vương cốc hay không thôi!
Thiên Vương cốc ngoại trừ loại cấm chế độc đáo này ra, bên trong địa hình lại cực kì phức tạp, nghe nói còn có không ít ma thú tồn tại.
Tuy rằng trong truyền thuyết ghi lại, bởi vì có cấm chế nên những ma thú này thực lực cũng không quá mạnh mẽ. Thế nhưng đừng nên quên rằng cho dù là một cấp ma thú bình thường đối với một người bình thường thì cũng đủ để uy hiếp đến sinh mạng rồi..
Cho nên còn có một cái truyền thuyết ghi lại, kể cả Thần Linh chân chính thì chỉ cần tiến vào trong Thiên Vương cốc, cũng không thể thoát khỏi kết cục tử vong, thế nên Thiên Vương cốc mới được gọi là nơi chôn cất Thần Linh.
Đương nhiên đối với bên trong Thiên Vương cốc rốt cuộc như thế nào, La Văn cũng không có cách nào nói được rõ ràng, dựa vào thực lực của hắn, có thể hiểu biết nhiều những sự việc bí mật của đại lục thì đã xem như một cái cực hạn rồi
…….
Nghe xong La Văn miêu tả về Thiên Vương cốc, Phó Hào vừa khiếp sợ, vừa hiếu kì, nhịn không được có chút khó hiểu: “La Văn đại ca, dựa theo lời nói của ngươi thì việc này đều có trên đại lục bí văn, sao ngươi lại có thể biết được?”
Nghe thấy câu hỏi của Phó Hào, La Văn không khỏi có chút xấu hổ, cười cười, tiếp theo trên mặt dâng lên một tia tự hào cùng với một tia bi ai, nhàn nhạt nói: “Đương nhiên là những điều kia là đệ đệ ta nói cho ta biết!”
Đệ Đệ? Phó Hào sửng sốt, trong lòng lại càng tò mò hơn. Đối với người đệ đệ thần bí của La Văn, Phó Hào gần đây tuy rằng không biết bối cảnh chính xác, nhưng mà trong một lần xung đột thì đệ đệ của La Văn lại vẫn thủy chung tồn tại bóng dáng.
Cũng chính bởi vì La Văn có vị đệ đệ này, nên mới làm cho Chiến Lang đạo tặc đoàn hung tàn vô cùng đối với La Văn không dám hạ sát thủ. Kể cả trong Tạp Mạt thành, ngay cả phó thành chủ thiếu gia cấp bậc bá vương cũng đối với đệ đệ của La Văn có đố kị rất sâu.
“Đúng rồi, La Văn đại ca, đệ đệ của huynh rốt cuộc là ai gì thế? Có thể nói cho đệ biết được không?” Đã cố gắng nhẫn nại lâu như vậy, hơn nữa bây giờ Phó Hào và La Văn đã có giao tình không tầm thường chút nào, Phó Hào cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi.
Nhẹ nhàng thở dài, La Văn trên mặt hiện ra thần sắc phức tạp, cười khổ nói: “Kỳ thật cũng không có gì đâu, đệ đệ của ta là con rể của Mạc Ba Sa Cửu Đầu Điểu Cát Tư gia tộc!”
Con rể của một trong tứ đại gia tộc - Cát Tư gia tộc? Phó Hào ngẩn người, nhưng trong nháy mắt đã tỉnh ra, đó là tại sao đám người Chiến Lang đại cố kỵ như thế đối với đệ đệ của La Văn.
Thực lực của bọn họ mặc dù so với đại lục cũng có thể coi là không tệ, thế nhưng so với tứ đại gia tộc thì thực sự vẫn còn kém xa.
Hiện tại ngoại trừ Thần Điện ra, thì tứ đại gia tộc tuyệt đối là đỉnh phong ở trên đại lục. Thủ lĩnh Kim Lang ở Chiến Lang nghe nói đã sớm bước vào bát cấp Đấu Thần, thậm chí có thể đã tiến vào cửu cấp Đấu Thần, nhưng đối với tứ đại gia tộc thì vẫn giống như con kiến, có thể bị bóp chết một cách nhẹ nhàng.
Bởi vì, tại trong tứ đại gia tộc tồn tại tuyệt đối phong hào Đấu Thần!
Đối với đệ đệ của La Văn không ngờ có thể trở thành con rể của Cát Tư gia tộc, Phó Hào tuy rằng có cảm giác giật mình, nhưng cũng không có đi hỏi lại, bởi vì vừa nghe đến tứ đại gia tộc, hắn bỗng nhiên nhớ lại vừa rồi La Văn còn chưa nói xong kết cục câu chuyện trận chiến giữa Liệt Thần Các và Thần Điện. Lúc này thấy La Văn đang rất hứng thú, nên định để La Văn kể tiếp những chuyện gì rốt cuộc đã xảy ra.
Phó Hào vấn đề này còn vừa mới lên đến miệng, chưa kịp nói ra thì cách đó không xa lại truyền đến từng đợt thanh âm gọi to gọi nhỏ.
Tiếp đó, trên mặt đất phát ra một trận thùng thùng trầm đục, thân ảnh mập mạp của Cáp Mỗ Lôi Đặc rất nhanh chạy tới trước mặt Phó Hào, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi và kích động, kêu tướng lên: “ Chủ nhân vĩ đại, không tốt rồi, có phiền toái!”
Lại có phiền toái? Phó Hào sửng sốt từ mặt đất đứng dậy, ánh mắt cảnh giác liếc qua xung quanh một cái, đao ý rất nhanh phát ra tìm kiếm xung quanh, nhưng không phát hiện quanh đây có gì dị thường, có chút khó hiểu hỏi: “Cái gì phiền toái?”
Há mồm thở ra một hơi, Cáp Mỗ Lôi Đặc hổn hển nói: “Chủ nhân vĩ đại, vừa rồi,….vừa rồi ta đánh một đứa bé!”
Đánh một đứa bé? Phó hào nhất thời trợn mắt há hốc mồm, đi quanh người Cáp Mỗ Lôi Đặc một vòng, để xác định cái con thằn lằn to bụng này có phải hay không mở mồm nói bậy, sau đó Phó Hào vừa tức giận vừa buồn cười, thật sự không rõ tại đây làm sao mà có thể có đứa bé nào được chứ, lại càng không hiểu được tên Cáp Mỗ Lôi Đặc khi nào lại có can đảm đánh người.
Tên thằn lằn bụng to này không bị người khác đánh cho thì đã là may mắn vô cùng rồi. Chuyện lần trước có thể coi là vô ý gây ra, giết chết Ai Lợi đó là do sức nặng của tấm thân khổng lồ kia đem người ta đè chết tươi. Bây giờ lại chủ động đi đánh người khác lại là một chuyện mới mẻ, làm cho Phó Hào có chút tò mò.
Không cảm giác được xung quanh có dị động nào, Phó Hào cũng không nóng nảy, cười ha hả hỏi: “Nói nói, rốt cuộc là làm sao?”
Ôm hai bình nước ở bên cạnh hung hắn đổ vào mở cái miệng to đùng, Cáp Mỗ Lôi Đặc tựa hồ thoáng bình tĩnh lại, rồi nhanh chóng kể lại chuyện đã xảy ra.
Hóa ra là, vì La Văn và Phó Hào luôn luôn nói chuyện phiếm với nhau, mà Mạt Đặc lại ở một bên lại ngáy to, không ai tiếp chuyện với hắn, làm cho Cáp Mỗ Lôi Đặc có cảm giác cô đơn. Vì thể không thèm báo cho Phó Hào một tiếng, một mình đi ra xung quanh tìm xem có chút hoa quả nào mới lạ ăn thử.
Dù sao, gần đây tuy rằng mỗi ngày có thể ăn một món thôn quê mới mẻ, nhưng tất cả đều là thịt, điều này làm cho Cáp Mỗ Lôi Đặc có chút phát ngán, hắn ngược lại nhớ những lúc trước ở trong Hắc sắc đầm lầy có vô cùng tận hoa quả ngon. ( Tên béo này hiểu biết chăm sóc sức khỏe ăn uống đấy nhỉ -DG )
Thế nhưng phía Nam Ma Thú sơn mạch tuy rằng diện tích rất lớn, ma thú cũng nhiều, nhưng lại rất thiếu thốn một vài quả dại, cho dù là có thì hương vị cũng rất không ngon, so với bên trong Hắc sắc đầm lầy thì thực sự kém xa.
Hơn nữa, Cáp Mỗ Lôi Đặc càng ngày ăn uống càng sành sỏi, làm sao có thể để vào mắt, vì thế chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm, cứ như vậy, dần dần đi càng xa chỗ của Phó Hào.
Cáp Mỗ Lôi Đặc lúc này đã học được chút thông minh, biết phía Đông Nam sẽ có rất nhiều người, vì lá gan nhỏ nên cũng không dám chạy linh tinh, cho nên ngược lại chọn hướng Tây.
Cứ như vậy, chầm chậm tiêu sái đi xa chừng mười dặm, Cáp Mỗ Lôi Đặc cuối cùng sáng mắt ra vì phát hiện một cái yêu cây có một quả dài kì dị.
Quả này toàn thân màu đỏ, có những cái tay/tua lớn nhỏ tỏa ra màu sắc rất đẹp, xung quanh đó Cáp Mỗ Lôi Đặc lại ngửi thấy một mùi hương thơm ngát rất dễ chịu.
Là một chuyên gia ăn hoa quả mấy trăm năm, Cáp Mỗ Lôi Đặc nháy mắt đã xách định quả này nhất định là một mỹ vị, điều này làm cho hắn nước miếng chảy ròng ròng, cơ hồ không chần chừ chút nào, lập tức xông tới trái cây quái lạ đó.
Đúng lúc này, một tiểu hài tử diện mạo quái dị cũng đồng thời cũng xuất hiện bên cạnh cái cây đó….