Trong đoạn thời gian này, Cáp Mỗ Lôi Đặc đã gặp được rất nhiều nhân loại, người già có, nữ nhân có và còn có những hài đồng vv … cho nên, đối với nhân loại hắn chẳng còn xa lạ nữa.
Nhưng lúc này bên cạnh xuất hiện một tiểu hài tử, Cáp Mỗ Lôi Đặc vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, vì là tiểu hài tử, nên mặc dù bộ dáng thoạt nhìn như tiểu hài tử nhân loại, nhưng mà so với tiểu hài tử nhân loại bình thường lại có rất nhiều chỗ khác biệt.
Tiểu hài tử này trên người mặc một bộ quần áo màu vàng óng ánh (sắc kim hoàng), bên ngoài lộ ra cánh tay và cái đùi thật nhỏ không ngờ xuất hiện lân giáp nhỏ dài. Không chỉ như thế, trên đỉnh đầu tiểu hài tử này không ngờ còn có một tiêm giác dài một tấc cũng hiện lên màu vàng óng ánh!
Cáp Mỗ Lôi Đặc có thể thề rằng, hắn đời này tuyệt đối chưa gặp qua tiểu hài tử nhân loại có kiểu dáng như thế này, hơn nữa càng thêm quái dị chính là, trên người tiểu hài tử còn có một loại hơi thở làm cho Cáp Mỗ Lôi Đặc có cảm giác thập phần cổ quái.
Kia tuyệt đối không phải là hơi thở nhân loại, ngược lại giống như là hơi thở của một con ma thú!
Điều này làm cho Cáp Mỗ Lôi Đặc rất là ngạc nhiên, bởi vì hắn chưa từng có gặp qua loại ma thú có hình dáng là một tiểu hài tử.
Nhưng mà không đợi hắn đặt câu hỏi, tiểu hài tử này giống như thị uy, quơ quơ lên quả đấm nhỏ của chính mình, hướng về Cáp Mỗ Lôi Đặc hét lên, nói: “Ngươi chỉ là con thằn lằn vừa ngu xuẩn vừa tham ăn, nhanh nhanh cút ra xa xa cho ta, đừng đánh chủ ý đến loại quả của ta, nói cách khác, coi chừng ta phế ngươi luôn!”
Nguyên bản còn rất hứng thú bừng bừng chuẩn bị cùng tiểu hài tử này kết giao bằng hữu, Cáp Mỗ Lôi Đặc sau khi nghe xong câu này, nhất thời giận dữ.
Đích xác, Cáp Mỗ Lôi Đặc lá gan rất nhỏ, thậm chí ngay cả con gà tuyết phong cũng không dám giết chết, thế nhưng cũng không đại biểu Cáp Mỗ Lôi Đặc thật sự sẽ sợ một đứa bé.
Trên thực tế, tại Ma Vương trấn cùng với khi ở Tạp Mạt thành, Cáp Mỗ Lôi Đặc còn từng đem vài tiểu hài tử khi dễ
Tuy rằng đây là những tiểu hài tử nhân loại bình thường, cùng với tiểu hài tử quái dị đang ở trước mắt lại bất đồng, nhưng trong nhận thức của Cáp Mỗ Lôi Đặc, tiểu hài tử chính là tiểu hài tử, đều không có cái gì đáng sợ cả!
Càng thêm chủ yếu là, tiểu hài tử này thật sự làm tổn thương lòng tự tôn của Cáp Mỗ Lôi Đặc, bởi vì hắn cho tới bây giờ cũng không cho mình là một thằn lằn vừa ngu xuẩn cùng tham ăn, mà là một đầu Thần Thánh cự long vô cùng cao quý.
Còn có một điểm nữa, không biết vì nguyên nhân gì, sau khi nghe được lời vũ nhục chính mình của tiểu hài tử kia, Cáp Mỗ Lôi Đặc lần đầu tiên trong cuộc đời dâng lên niềm khát khao!
Bất quá, Cáp Mỗ Lôi Đặc vẫn tương đối cẩn thận, cẩn thận so đo hình thể của mình với tiểu hài tử có độ chênh lệch thế nào, rốt cục vỗ cái bụng da to tướng, ngẩng đầu ưỡn ngực hét lên: “Tiểu tử kia, ta cho ngươi biết, ta không phải là thằn lằn gì, ta là Thần Thánh cự long vĩ đại đây, nếu ngươi hiện tại nhanh nhạy nói lời xin lỗi với ta, ta có thể suy nghĩ hôm nay không đánh cho ngươi khóc nhè ra!”
“Cái gì? Ngươi cũng là Thần Thánh cự long?” Nghe được lời của Cáp Mỗ Lôi Đặc, tiểu hải tử sắc mặt bỗng nhiên trở nên cực kỳ quái dị, tiếp theo cao thấp đánh giá tỉ mỉ một chút Cáp Mỗ Lôi Đặc, đột nhiên ôm cái bụng cười cười ha hả: “Ngươi .. ngươi là con thằn lằn ti tiện, không ngờ còn dám xưng hô mình là Thần Thánh cự long? Ta cười chết mất, trên cái thế giới này, như thế nào có tên gia hỏa ngu ngốc như ngươi chứ!”
“Cái gì? Ngươi cũng dám máng ta là ti tiện? Dám mắng ta ngu ngốc? Vậy ngươi là cái thá gì hả?” Cáp Mỗ Lôi Đặc nhất thời giận dữ, quơ quơ đại não, phun ra một ngụm nước miếng, lắc lắc hai cái móng vuốt ngắn nhỏ, nếu như tiểu hài nhi này không cho hắn lời giải thích, bộ dáng như muốn xông lên hung hăng đánh tiểu hài tử này một trận.
“Ngươi dám mắng ta là đồ vật này nọ? Ta cho ngươi biết, ta mới là vĩ đại Thần Thánh cự long! Mà ngươi, chẳng qua chính là con thằn lằn vừa ngu vừa dốt!” Tiểu hài tử cũng nổi lên giận dữ, lân giáp trên người bắt đầu lóe ra quang mang kim hoàng sắc (vàng óng ánh).
Ngươi cũng là Thần Thánh cự long sao? Cáp Mỗ Lôi Đặc nhất thời sững sốt, lại cẩn thận nhìn tiểu hài tử này một lần nữa, lại nhìn cái bụng bự của chính mình, chợt phát hiện, thấy bản thân mình như thế nào cũng giống như Thần Thánh cự long hơn so với tiểu hài tử kia.
Tên tiểu hài tử này là cười nhạo ta!
Cáp Mỗ Lôi Đặc hoàn toàn bị chọc giận, giống như oán khí đã tích tụ qua mấy trăm năm, tại đây trong nháy mắt toàn bộ đều bạo phát ra, một tiếng rống gầm phẫn nộ vang lên, quơ cái móng vuốt ngắn nhỏ của mình hướng tiểu hài tử đánh tới.
Nhìn thấy con thằn lằn này thật sự dám cùng chính mình động thủ, tiểu hài tử quái dị rất sửng sốt, tiếp theo trên mặt xuất hiện thần sắc khinh thường, thân mình cũng vừa động, căn bản ngay cả né tránh cũng không cần tránh né, quơ quả đấm nhỏ của mình hướng Cáp Mỗ Lôi Đặc nghênh đón.
Bất quá trong phút chốc, hai cái hình thể thoạt nhìn chênh lệch cách xa vô cùng hung hăng va chạm vào nhau.
Tiếng ầm ầm nổ ra, Cáp Mỗ Lôi Đặc chỉ cảm thấy móng vuốt chấn động, thân hình lại không chút nào bị ảnh hưởng, chỉ là trong lòng bỗng nhiên có chút tò mò, khí lực tiểu hài tử này tựa hồ còn rất lớn a!
Mà trái lại, tiểu hài tử kia phát ra một tiếng kêu thảm, thân hình bị đánh bay đi hơn mười thước, hung hăng ngã ầm xuống mặt đất.
Nhìn thấy tạo thành hiệu quả như thế, Cáp Mỗ Lôi Đặc ngược lại có chút ngây ngẩn cả người, hắn mới vừa rồi bất quá chỉ muốn thoáng giáo huấn tên tiểu hài tử này mà thôi, trên thực tế căn bản là chưa từng dùng tới nhiều khí lực, thế nhưng tiểu hài tử tựa hồ cũng không đánh trả, như thế nào lập tức bị chính mình đánh cho bay ra xa như vậy.
Hay là khí lực của mình nguyên lai lại cường đại như vậy? Cáp Mỗ Lôi Đặc nhất thời có chút ngây ngẩn cả người, trong lòng lại vô cùng khẩn trương, bắt đầu hoài nghi tiểu hài này có thể hay không bị chính mình đánh cho chết đi.
May mắn, tình thế cũng không có nghiêm trọng như trong tưởng tượng của Cáp Mỗ Lôi Đặc, tiểu hài tử vừa mới rơi xuống đất, liền lăn lông lốc một cái liền đứng phốc lên, mặc dù thoạt nhìn rất là chật vật, nhưng bộ dáng lại không có chút tổn thương nào.
Chỉ là, tiểu hài tử trên mặt lại hiện ra thần sắc khó có thể quên được, ngơ ngác nhìn Cáp Mỗ Lôi Đặc đến nửa ngày, rồi trong nháy mắt chuyển hóa thành vô tận phẫn nộ, tiếp theo miệng gầm lên giận dữ: “Ngươi, con thằn lằn ti tiện, cũng dám đánh Thần Thánh cự long vĩ đại ta, hôm nay ta nhất định phải giết ngươi!”
Cùng lúc đang nói, trên người tiểu hài tử bỗng nhiên tuôn ra một trận quang mang kim sắc đẹp mắt, tiếp theo nguyên lai thân ảnh nhỏ gầy kia nháy mắt biến mất không thấy, xuất hiện ở trước mặt Cáp Mỗ Lôi Đặc là một thân chiều cao ước chừng hơn mười thước, cả người lân giáp kim sắc cùng đôi cánh dài hơn một thước!
Chứng kiến tiểu hài tử biến hóa cổ quái, Cáp Mỗ Lôi Đặc lại lần nữa chấn kinh, hơn nữa sau khi hắn cẩn thận nhìn nhìn thân thể của chính mình, trong mắt cũng lộ ra thần sắc khó có thể quên, trợn mắt há mồm kêu lên: “Ngươi … Ngươi thật sự cũng là một con Thần Thánh cự long?”
Trước mắt thân thể tiểu hài tử này biến hóa thành ma thú, ngoại trừ thân thể so với Cáp Mỗ Lôi Đặc có chút tinh thông hơn, đôi cánh so với Cáp Mỗ Lôi Đặc có chút lớn hơn, trên trán nhô ra một tiêm giác dài hơn, bộ dáng bên ngoài của hắn, quả thực cùng Cáp Mỗ Lôi Đặc không có nhiều lắm khác biệt.
Nói gì thì nói, cái bụng của Cáp Mỗ Lôi Đặc Nếu so với tiểu hài tử biến thành Thần Thánh cự long muốn lớn hơn nhiều lắm, hơn nữa đầu Thần Thánh cự long ở trước mặt này, muốn cự đại hơn nhiều lắm, hơn nữa bộ dáng đầu Thần Thánh cự long ở trước mắt này cũng không có đần độn như Cáp Mỗ Lôi Đặc.
Tiểu hài tử biến thành Thần Thánh cự long lúc này trên người toát lên một cỗ hơi thở rất mạnh, giống như cao cao tại thượng, làm cho hết thảy sinh linh đều thần phục. Mà trong mắt nó lại mang theo cực độ lửa giận, căn bản không có cái gì chần chờ, cánh vỗ vỗ, tiếp theo hướng Cáp Mỗ Lôi Đặc hung hăng đánh tới.
Không biết là bởi vì trời sinh trì độn hay vẫn là do nguyên nhân khác, Cáp Mỗ Lôi Đặc đối hơi thở trên người tiểu Thần Thánh cự long ở trước mắt, căn bản không có cảm giác gì, nhìn thấy tiểu gia hỏa này lại còn dám động thủ, Cáp Mỗ Lôi Đặc cơ hồ không chần chờ chút nào, cũng nghênh ngang đón lấy.
Tuy rằng lúc này Cáp Mỗ Lôi Đặc đã tin tưởng tên trước mắt kia cũng là một đầu Thần Thánh cự long chân chính, hơn nữa nhìn thân hình biến hóa so với chính mình còn muốn lớn hơn không ít, nhưng Cáp Mỗ Lôi Đặc ngược lại không có cái gì là sợ hãi, chỉ là có một loại kinh hỉ thôi.
Mấy trăm năm nay, chính mình rốt cục có thể chứng kiến đồng loại, mặc dù vừa thấy mặt lại đánh nhau! Cáp Mỗ Lôi Đặc cảm thấy một loại hưng phấn không hiểu dâng lên.
Mặc dù đối với sinh vật khác, Cáp Mỗ Lôi Đặc đều là e ngại, nhưng là đồng loại với mình, hắn không có chút cảm giác sợ hãi, hơn nữa đồng loại này rõ ràng còn là một tiểu hài tử.
Chân chính Long tộc, chẳng những có Long ngữ ma pháp uy lực cường đại, lực lượng tự thân cùng với thân thế cũng là hết sức mạnh mẽ, hơn nữa Long tộc cũng có một loại thiên hảo, trừ phi là đối mặt với địch nhân thực sự quá mức cường đại.
Mà tiểu Thần Thánh cự long Đan Ni Nhĩ, lúc này bởi vì do cực độ phẫn nộ, hơn nữa vừa rồi không ngờ bị con thằn lằn bụng phệ này lại cố tình giả dạng là Thần Thánh cự long, một cái tát đánh hắn bay ra xa như vậy, điều này làm cho hắn đang còn nhỏ mà tâm linh đã kiêu ngạo, quả thực đã bị một chút đả kích, lúc này làm sao còn lo lắng cái gì là ma pháp, thầm nghĩ dụng móng vuốt chính mình hung hăng đem tên thằn lằn bụng phệ giả mạo Thần Thánh cự long xé thành những mảnh nhỏ.
Nhưng thật đáng tiếc, lý tưởng phần lớn đều là tốt đẹp, nhưng mà sự thật lại rất phủ phàn và vô cùng tàn khốc.
Tên thằn lằn bụng cự đại này tuy rằng trên người không có chút nào là hơi thở cường giả, nhưng lực lượng lại rất kinh người, móng vuốt Đan Ni Nhĩ vừa mới cùng móng vuốt của Cáp Mỗ Lôi Đặc giao kích ở cùng một chỗ, tiếp theo đó là phát ra một tiếng nổ vang thật lớn, lại một tiếng kêu lên thảm thiết bị Cáp Mỗ Lôi Đặc đánh bay xa hơn mười thước.
Đan Ni Nhĩ thân thể mặc dù so với Cáp Mỗ Lôi Đặc lớn hơn rất nhiều, nhưng là lực lượng lại là xa xa không bắt kịp!
Một chưởngg đánh bay Đan Ni Nhĩ, Cáp Mỗ Lôi Đặc do đó trong lúc này trong lòng tràn đầy tự hào, chẳng những một lần xác định mình không có lầm là một đầu Thần Thánh cự long, đem mình trở thành là một trong ít cao thủ ở bộ tộc Thần Thánh cự long.
Tại đây, dưới loại tình huống này, Cáp Mỗ Lôi Đặc lại bạo phát ra, thân mình mập mạp mang theo tốc độ vô cùng nhanh, nháy mắt vọt tới trước mặt Đan Ni Nhĩ, tiếp theo móng vuốt hung hăng bắt lấy cái đuôi Đan Ni Nhĩ, dùng một chút lực, đem tiểu Thần Thánh cự long đáng thương này nện thật mạnh ở trên mặt đất.
Tiếp theo, Cáp Mỗ Lôi Đặc không có gì là chần chờ, rất nhanh đánh tiếp, móng vuốt ngắn nhỏ mãnh liệt chụp lấy, đánh cho Đan Ni Nhĩ kêu lên thảm thiết từng đợt, ngay cả chút lực phản kháng cũng đều không có.
Hành hung ước chường mấy phút đồng hồ, nhìn thấy tiểu hài tử kia rốt cục bắt đầu gào thét khóc lóc, Cáp Mỗ Lôi Đặc cũng đã cảm thấy mỹ mãn liền nhẹ nhàng thở ra một hơi, rất nhanh chạy đến cây đại thụ bên cạnh, chụp lấy quả thực ném vào miệng, tiếp theo rất nhanh hướng nơi Phó Hào chạy trở về.
Thân thể Thần Thánh cự long thập phần cường hãn, Đan Ni Nhĩ tự nhiên cũng không phải bị Cáp Mỗ Lôi Đặc đánh cho khóc, mà là bị oan ức, nghĩ đến chính mình đường đường là Thần Thánh cự long bộ tộc, hôm nay không ngờ bị một con thằn lằn bụng bự giả mạo đánh cho thê thảm như thế này đây, Đan Ni Nhĩ cũng cảm giác được một chút ủy khuất, hơn nửa niên kỷ còn nhỏ, làm sao còn không tức khí mà khóc được?
“Lão ba! Giúp ta giết tên gia hỏa đã dám khi dễ gia tộc ta! Ô ô, ta bị đánh thật thê thảm a!”
Ngay tại lúc Cáp Mỗ Lôi Đặc biến mất không lâu, Đan Ni Nhĩ ngửa mặt lên trời hống lên một tiếng, một trung niên nhân trong phút chốc xuất hiện ở bên cạnh Đan Ni Nhĩ, chứng kiến Đan Ni Nhĩ bị bức thành bộ dáng này, trung niên nhân sắc mặt nhất thời cuồng biến, tiếp theo một cỗ hơi thở giống như hủy thiên diệt địa điên cuồng từ trên người dâng lên …