“Thật ra, thân thế của ngươi lại cho điểm phức tạp, hơn nữa rất nhiều chuyện Đông chuyện Tây cho dù là chúng ta cũng không rõ ràng lắm, bởi vì người chân chính rõ ràng nhất lại chết rồi!” Lan Địch hơi hơi thở dài, trên mặt lộ ra một cỗ thần sắc thương cảm, hiển nhiên là nhớ lại khoảng khắc ở vài năm trước.
“Bất quá, điều này cũng thật sự không có quan hệ gì lớn lắm, bởi vì chúng ta biết có một địa phương nhất định cha mẹ ngươi có lưu lại! Bất quá trước đây, à à trước tiên ta kể về một chuyện, ở trên đại lục từng có tứ đại gia tộc … “ Lan Địch dừng lại một chút, rồi nói tiếp.
Tứ đại gia tộc? Phó Hào nhất thời sửng sốt, chẳng lẽ tứ đại gia tộc này cùng thân thế của mình thật sự có quan hệ sao, bất quá hắn cũng không dám ngắt lời, tùy ý để Lan Địch tiếp tục nói.
“Bất quá, tứ đại gia tộc hiện tại nghiêm khắc mà nói, đã biến thành tam gia tộc mà thôi, bởi vì Mã Luân gia tộc hoàn toàn xuống dốc. Trên thế giới này, Mã Luân gia tôc huyết mạch cũng bất quá còn lại một người mà thôi!” Lan Địch lại thở dài.
Nghe đến đó, Phó Hào sắc mặt nhất thời biến đổi, mạnh mẽ hỏi: “Lan Địch bá bá, ngươi nói Mã Luân gia tộc còn sót lại một người kia, không phải Y Tát Bối Nhĩ đại tiểu thư đó chứ!”
Lan Địch sửng sốt, có chút ngạc nhiên hỏi: “Oh? Làm sao ngươi biết được, chẳng lẽ nói tiểu ngốc tử ngươi thật sự thông minh sao?” Nói xong, lại không ngừng đánh giá Phó Hào, giống như là nhìn thấy được sự kiện mới mẻ gì đó.
Nghe xong lời Lan Địch xác nhận, Phó Hào trong lòng nhất thời phát ra một trận rên rỉ vô lực.
Lúc trước khi La Văn có nói qua tứ đại gia tộc, Phó Hào đã có loại phán đoán này, bất quá chỉ là không dám hướng về mặt này để liên tưởng mà thôi, lúc này đây chỉ thuận miệng hỏi, không nghĩ tới điều này dĩ nhiên là sự thật.
Y Tát Bối Nhĩ trong miệng luôn nói Mã Luân gia tộc, cùng mới Bất Tử Điểu Mã Luân gia tộc ở trên đại lục hoành hành một thời, thật không ngờ đúng là một gia tộc.
Một khi Lan Địch xác nhận, Phó Hào lúc này rốt cục hiểu được trước đây chính mình nghe qua chuyện xưa giữa tứ đại gia tộc cùng Liệt Thần Các, trong lòng xuất hiện cái cảm giác quái dị, nguyên lai mấy thứ này cùng hắn thật sự điều có liên quan.
Nghĩ đến đây, Phó Hào vội vàng đem những điều La Văn nói với mình về tứ đại gia tộc cùng Liệt Thần Các gút mắt toàn bộ ở trong đó, thẳng đến tràng biến cố phát sinh ở mười lăm năm trước, bởi vì La Văn cuối cùng vẫn không có đề cập tới, Phó Hào rốt cuộc cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhìn thấy Phó Hào không ngờ hiểu biết nhiều như thế, Lan Địch vô cùng ngạc nhiên, bất quá cuối cùng nhẹ nhàng thở ra một hơi, mắng to: “Mẹ nó, ngươi tiểu tử này nếu biết nhiều như vậy, vì cái gì không nói sớm một chút cho lão tử biết chứ, làm hại lão cân nhắc cả nửa ngày như thế nào nói cho ngươi biết, hơn nữa làm thế nào để giảng giải cho ngươi hiểu rõ hơn!”
Ách! Sặc!
Nghe được lời quở trách không lý lẻ của Lan Địch, Phó Hào không khỏi một trận nghẹn họng, trong tâm không ngừng than thở, ta nào đâu biết rằng ngươi muốn nói chính mình cùng tứ đại gia tộc có quan hệ chứ!
Bất quá hoàn hảo, đối với Lan Địch không nói lý, Phó Hào cũng đã lĩnh giáo mười mấy năm rồi nên cũng trở thành thói quen, không chút để ý đén, ngược lại lại hắc hắc cười ngây ngô.
Tựa hồ chứng kiến cái loại ngây ngô này của Phó Hào, Lan Địch liền tức khí, hung hăng mắng Phó Hào mấy câu, tiếp theo cười hắc hắc nói: “Bất quá như vậy cũng tốt, làm lão tử phí võ mồm, ta giản lược nói cho ngươi biết một việc, cái vị Lâm đại thúc của ngươi, còn có ta đều là xuất thân từ Liệt Thần Các! Mà tên nửa chết nửa sống lão quản gia kia lại là xuất thân từ Mã Luân gia tộc!”
Cái gì? Lan Địch cùng với Lâm đại thúc dĩ nhiên là người Liệt Thần Các.
Nghe thế, Phó Hào nhất thời sắc mặt đại biến, tuy rằng hắn vừa từ trong lời nói Lan Địch, đã cơ bản đoán được thân thế của mình cùng với tứ đại gia tộc có quan hệ, nhưng mà không có nghĩ đến, Lâm đại thúc cùng Lan Địch không ngờ chính là người của thế lực cực kỳ cường đại, có thể cùng Thần Điện chống lại mà không rơi vào thế hạ phong, đến cuối cùng lại bị Thần Điện quỷ dị kia hoàn toàn đánh tán nát mọi người ở trong Liệt Thần Các.
“Ngươi kinh ngạc cái rắm! Chẳng lẽ lão tử không phải là người của Liệt Thần Các sao?” Nhìn thấy biểu tình này của Phó Hào, Lan Địch rất khó chịu rồi mắng to.
Dừng một chút, lại nói tiếp: “Kỳ thật chuyện này cũng không có cái gì phức tạp, cha mẹ của ngươi theo lý thuyết cũng có thể là người của Liệt Thần Các!?
Mạnh mẽ tự kiềm chế nội tâm rung động, Phó Hào lại có chút mê hoặc chính là, không có cái gì là không thể ha?
Tựa hồ nhìn thấu Phó Hào khó hiểu, Lan Địch chỉ có thể bất đắc dĩ giải thích: “Ta cũng đã nói với ngươi, chuyện này hết sức phức tạp, mọi việc hết thảy là từ mười lăm năm trước, Liệt Thần Các đột nhiên bị Thần Điện đánh tan lúc đó rất có quan hệ!”
Nói tới đây, Lan Địch như nhớ ra cái gì đó, không khỏi tạm ngừng một chút, con mắt đột nhiên vừa chuyển, lắc lắc cái đầu nói: “Ai, người này a, lão tử ta thật sự không được, một chút ý nghĩ cũng đều không rõ ràng lắm, như vậy đi! Vài thứ kia ta hiện tại nói với ngươi cũng vô ích, hay là chờ ngươi từ Thiên Vương cốc trở ra, ta sẽ nói cho ngươi biết cũng không muộn!”
Sặc!
Nghe được Lan Địch lúc nói đến điểm mấu chốt, bỗng nhiên dừng lại, không hề nói tiếp nữa, Phó Hào nhất thời nghẹn họng, thiếu chút nữa sự tức giận bạo phát ra.
Nếu lão gia hỏa này không phải đem mình nuôi từ nhỏ cho đến ngày nay, Phó Hào hận không thể rút ra sài đao, nắm lấy nó chém một nhát thật mạnh!
Hoàn hảo, gần đây thực lực Phó Hào đề thăng, đồng thời công phu tu tâm dưỡng tính cũng tăng lên không ít.
Hơn nữa, dựa vào lão gia hỏa vô lương này, Phó Hào biết, Lan Địch nếu lúc này không chịu nói, như vậy vô luận chính mình đặt câu hỏi cho đến mỏi miệng, lão già này tuyệt đối cũng không nói cho mình biết, ngược lại còn có thể lo lắng cho chính mình là đằng khác.
Nghĩ đến đây, Phó Hào chỉ có thể miễn cưỡng nhẫn nại đến mức khuôn mặt trở nên đỏ bừng, không ngừng thở hổn hển, nhìn về phía Lan Địch trong ánh mắt giống như muốn xông lên cắn vài cái.
Chứng kiến bộ dáng này của Phó Hào, trên mặt Lan Địch hốt nhiên lộ ra nụ cười đắc ý, an ủi vỗ vỗ bả vai Phó Hào, nói: “Lão tử dạy cho ngươi đã bao nhiêu năm, ngươi tuổi rất trẻ, có thể kìm được tức giận, chuyện gì cũng không nên vội vã như thế!”
Nói đến đây, Lan Địch sắc mặt đột nhiên nghiêm lại, nói tiếp: “Ta hiện tại không nên cho ngươi biết, bởi vì sau khi ngươi tiến vào Thiên Vương cốc, chúng ta căn bản không có biện pháp xác định chính xác! Chỉ là khi ngươi đi ra, chúng ta xác định xong mới có thể nói cho ngươi biết đáp án chính xác, hiện tại nói cho ngươi biết chưa chắc là điều tốt đẹp gì!”
Thở ra một hơi dài bất đắc dĩ, Phó Hào cũng không chấp nhất lần nữa, chỉ cười khổ, hỏi: “Lan Địch bá bá, ngươi nói cho ta biết, ta đi Thiên Vương cốc muốn xác định cái sự tình gì sao?”
Tựa hồ sớm đã biết Phó Hào vẫn muốn đặt loại câu hỏi như thế, Lan Địch như trước vẫn lắc lắc đầu, nói: “Tạm thời vô pháp không nói cho ngươi biết, bất quá Thiên Vương cốc ngươi bắt buộc phải đi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ điều này một chút là được rồi, Thiên Vương cốc đối với thân thế của ngươi mà nói là phi thường trọng yếu! Hơn nữa, không quản như thế nào, Thần Điện cũng là cừu nhân số một của ngươi, ngươi cần ghi nhớ điểm này, chờ người từ bên trong Thiên Vương cốc trở ra, ta tất cả mọi việc đều nói hết cho ngươi!”
Nhìn thấy Lan Địch nói lời nói kiên quyết như thế, Phó Hào cũng chỉ có thể cười khổ gật đầu, tạm thời áp chế sốt ruột trong tâm, dù sao đã đến được Thiên Vương cốc rồi, hơn nữa cách ngày mười lăm tháng mười cũng không còn có nhiều thời gian lắm.
Nhớ tới Thiên Vương cốc, Phó Hào chợt nhớ tới một việc, hướng Lan Địch hỏi: “Đúng rồi, Lan Địch bá bá, ngươi có biết Tầm bảo Thử là vật gì không? Nghe nói cùng với Thiên Vương cốc có quan hệ?”
“Tầm bảo Thử?” Lan Địch nhất thời phát ra một tiếng thét kinh hãi, người cũng mạnh mẽ từ trên mặt đất đứng bật dậy, trên mặt mang theo thần sắc khó có thể quên, lớn tiếng hỏi: “Ngươi … ngươi đã nhìn thấy Tầm bảo Thử?”
Tựa hồ bởi vì quá mức kích động, Lan Địch thanh âm không ngờ có chút hơi hơi run lẩy bẩy.
Thấy Lan Địch hình như rất sợ hãi, Phó Hào lại càng kinh ngạc, cũng không dám chậm trễ, lập tức đem chính mình lúc trước ở trong rừng rậm đánh giết đám người mạo hiểm giả mà Thần Điện thuê, chiếm được Tầm bảo Thử tất cả đều nói ra.
Tiếp theo, Phó Hào mạnh mẽ vỗ vỗ đầu óc của mình, liền từ sau lưng lấy ra một chiếc túi đưa về trước mặt, sau khi mở ra, một con chuột nhỏ màu bạch ngân ôm đồm đi ra, đưa nó cho Lan Địch, nói: “Chính là tên tiểu tử này đây!”
Bởi vì lần trước, Ai Lợi đốt cháy chiếc áo may-ô bằng da gấu của Cáp Mỗ Lôi Đặc, mà trong đoạn thời gian này Phó Hào cũng vội vàng tu luyện, không có thời gian chế tác ra một chiếc áo, cho nên con tiểu bạch Thử này tự nhiên không thể ở trên người Cáp Mỗ Lôi Đặc, để cho tiện, Phó Hào may một chiếc áo da nho nhỏ, đem con chuột nhỏ này bỏ vào trong.
Tựa hồ bởi vì cùng với Phó Hào rất đỗi quen thuộc, con chuột nhỏ này thật ra cũng có chút thành thật, không chạy trốn, mỗi ngày chỉ cần Phó Hào cho nó ăn một ít thực vật thì tốt rồi, điều này làm cho Phó Hào vô cùng cảm khái, con chuột nhỏ cùng với Cáp Mỗ Lôi Đặc đều giống nhau là rất thích ăn hàng!
Chứng kiến con tiểu bạch thử này, Lan Địch sự kinh hãi ở trong ánh mắt càng đậm thêm, cuối cùng cầm lấy, lăn qua trở lại nhìn trước nhìn sau, trên khuôn mặt biểu tình bắt đầu trở nên mừng rỡ, cuối cùng phát ra một tiếng thở dài bất đắc dĩ, dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn Phó Hào cười khổ mắng: “Con mẹ nó, lão tử không thể không nói, tiểu tử ngươi thật đúng là người ngu dốt có ngốc phúc, không ngờ ngay cả loại bảo bối này, ngươi đều dễ dàng có được!”
Cảm thụ được ánh mắt của Lan Địch có chút u oán, Phó Hào nhất thời cảm thấy được trên gáy xuất hiện một trận hàn băng lạnh cả người, không khỏi rụt đầu tò mò hỏi: “Lan Địch bá bá, tiểu gia hỏa này rốt cuộc là có tác dụng gì? Thật sự cùng Thiên Vương cốc có quan hệ sao?”
“Đâu chỉ là có quan hệ thôi, con chuột này đối sau khi tiến vào Thiên Vương cốc, thật sự là quá mức trọng yếu, còn cái gì là tác dụng, ta nói cho ngươi biết, tiểu bạch thử này giá trị nói ra có thể hù chết người!” Lan Địch dùng cặp mắt trắng dã đảo qua, đem Tầm bảo Thử đưa trả lại cho Phó Hào, tức giận mắng yêu.
Nghe được lời nói Lan Địch nghiêm trọng như thế, Phó Hào lòng tò mò càng thêm sâu hơn, nhanh nhạy đem tiểu gia hỏa này cất vào trong túi dắt bên hông, tiếp theo giọng khó hiểu hỏi: “Lan Địch bá bá, ngài có thể hay không kể lại một chút nha, cố gắng đừng gắt quảng nửa đường là tốt rồi?”