Tốc độ của Phó Hào bây giờ có thể nói là không cùng cấp bậc với Lâm đại thúc, có điều Lâm đại thúc tựa hồ lúc này không phải cố ý né tránh Phó Hào, ngược lại giống như vì tìm hắn mà đến. Thân ảnh màu xanh ở phía trước không ngừng chớp động , nhưng vẫn đủ để Phó Hào có thể theo kịp. Sau khi chạy được gần ngàn thước, Lâm đại thúc rốt cuộc cũng ngừng lại, xoay đầu nhìn Phó Hào đang còn thở hổn hển, trên bộ mặt lạnh lùng khó coi đó cũng đã xuất hiện nụ cười, nhẹ giọng: “Xem ra Lan Địch không sai, ngươi giai đoạn này thực lực thật sự đề thăng không ít!”
Đối với Lâm đại thúc, Phó Hào trời sinh đã có cảm giác lão như người cha nghiêm khắc, trong tâm tư luôn tồn tại một loại sợ hãi không thể diễn đạt bằng lời, cũng không dám tùy tiện như đối với Lan Địch, tuy được gặp lại Lâm đại thúc khiến hắn phi thường kinh hỉ, nhưng cũng chỉ có thể kiềm chế bản thân, nhẫn nại mà có chút kích động hỏi:“Lâm đại thúc, thời gian qua các người vẫn khỏe chứ?”
Trong mắt hiện lên một tia ấm áp, Lâm đại thúc nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất rồi cẩn thận đánh giá Phó Hào một phen, lão cảm khái gật gật đầu thở dài:“Chúng ta khỏe, những cố sự vừa qua cũng đã làm cho ngươi chịu không ít đau khổ, có điều cũng rất tốt, ngươi rốt cuộc trưởng thành a!”
“Nga, đúng rồi, Song Nhi và Đại tiểu thư lúc này đang ở cùng với lão quản gia tại một địa phương an toàn tu luyện, ngươi hẳn là không thể gặp các nàng, bất quá về sau sẽ có cơ hội!” Không đợi Phó Hào nói chuyện, Lâm đại thúc đã cười nói .
A!
Nghe được lời này của Lâm đại thúc, Phó Hào liền phát ra một thanh âm ngạc nhiên , trên mặt nhất thời hiện ra thần sắc ảm đạm. Tuy từ chỗ Lan Địch, Phó Hào mơ hồ đoán ra được điều này, nhưng trong lòng ít nhiều ôm hy vọng, bây giờ xem ra tạm thời muốn gặp Song Nhi cùng với Đại tiểu thư, cơ bản là không được rồi.
Thấy Phó Hào bộ dạng có chút rầu rĩ, Lâm đại thúc chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, liền đó ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời, trầm giọng: “Lần trước chứng kiến ngươi dùng thứ đao pháp có vài phần cổ quái a, nào nào, toàn lực chém ta một đao thử xem, để ta coi thực lực ngươi bây giờ rốt cuộc ra sao!”
Phó Hào nghe vậy chợt ngẩn ra, trong lòng có chút vui mừng, lần trước đánh với Bạch Lang một trận, đao pháp Phó Hào vốn đã tăng lên tới tứ phẩm cảnh giới, trong khoảng thời gian này lại không xảy ra xung đột gì, hắn vẫn thường cân nhắc tự hỏi, rốt cuộc thực lực chân chính của mình là như thế nào, giờ đây có Lâm đại thúc siêu cấp cao thủ cho hắn luyện chiêu, tuyệt đối là cơ hội khó có nha. Ít nhất, dựa vào nhãn lực của Lâm đại thúc, nhất định có thể đoán được thực lực của mình hiện tại.
Nghĩ đến đây, Phó Hào cũng không khách khí, miệng hét to, lập tức vận Lực Thần quyết thúc đẩy kim sắc năng lượng, trong nháy mắt khí tức ào ạt dâng cao, liền một đao lấp loáng kim sắc quang hoa cực nhanh chém tới Lâm đại thúc!
Tiếng rít chói tai cấp tốc vang lên, không khí xung quanh giống như bị một đao kia trảm cho nứt ra, kim sắc hàn quang trong phút chốc đem thân ảnh cao lớn của Lâm đại thúc bao phủ toàn bộ bên trong. Chỉ đáng tiếc, thực lực hai người rõ ràng không cùng cấp bậc, chênh lệch thật sự quá lớn .
Một đao của Phó Hào thoạt nhìn uy mãnh vô cùng, mà Lâm đại thúc chẳng qua nhẹ nhàng cử động đã vô cùng thoải mái tiến tới phá một đao kia của hắn. Tuy biết rõ kết quả hẳn sẽ như vậy, Phó Hào vẫn không khỏi cảm thấy hẫng hụt. Những lúc gần đây, Phó Hào cơ hồ đem tất cả thời gian tiêu phí vào tu luyện đao pháp, không để bản thân rảnh rỗi một khắc nào, kể cả đi ngủ hắn cũng cảm thấy lãng phí đáng tiếc. Mà quá trình khổ tu đó, đã tạo thành hiệu quả là, Phó Hào hiện tại có thể đảm bảo, mỗi một đao cũng có thể để kim sắc năng lượng của Lực Thần quyết cùng với đao pháp hoàn toàn dung hợp cùng nhau, hơn nữa đao pháp thăng cấp, uy lực so với trước kia đề thăng không biết bao nhiêu lần. Nhưng bây giờ rất rõ ràng, loại thực lực này đứng trước mặt Lâm đại thúc vẫn như trước kia chẳng qua cũng chỉ là một tiểu hài nhi mà thôi !
Khác với thần sắc ủ rủ của Phó Hào, Lâm đại thúc trong mắt lại mang theo một tia rung động, mà phần nhiều là kinh hỉ vô cùng, cẩn thận trầm tư một thoáng rồi ha hả cười: “Không sai không sai, ngươi học được đao pháp này từ đâu? Có lẽ từ mình luyện ra chứ gì? Sáng tạo cùng tưởng tượng không nhiều, nhưng tuyệt đối thích hợp thực chiến, rất tốt! So với đám vũ kỹ thoạt nhìn hoa lệ kia, mạnh hơn nhiều, dựa vào thực lực ngươi bây giờ, chỉ cần không gặp cao thủ cảnh giới Đấu thần, hẳn là đủ để tự bảo vệ mình!”
Lâm đại thúc mang trên mặt một loại cảm giác vui mừng không thể diễn tả, nhìn về phía Phó Hào ánh mắt càng thêm nhu hòa.
Đấu thần! Xem ra mình vẫn chưa phải đối thủ của cảnh giới Đấu thần! Tuy bội phục ánh mắt độc đáo của Lâm đại thúc, giống như nhìn được bản chất của đao pháp này, nhưng nghe lão khích lệ, Phó Hào vẫn như trước không thể cao hứng hơn.
Thấy bộ dáng chảy nước của hắn lúc này, sắc mặt Lâm đại thúc bỗng nhiên trở nên nghiêm khắc, giọng điệu đã mang theo một tia trách cứ, trầm giọng: “Thực lực đề thăng, không phải một sớm một chiều, ngươi bắt đầu chính thức tu luyện bao lâu chứ, mà đã có thực lực như vậy, xem như rất tốt, nhớ cho kỹ, ngàn vạn lần không được mất tin tưởng vào bản thân!”
Nghe Lâm đại thúc nói, Phó Hào cảm thấy tâm thần đột nhiên chấn động, nháy mắt mất mát ủ dột vừa rồi tiêu tan, liền phục hồi tinh thần lại, trong lòng lại càng cười khổ, xem ra khoảng thời gian này biến cố phát sinh thật sự quá nhiều, làm cho mình tâm chí bắt đầu sinh ra sơ hở, cứ đà vậy sẽ mất tinh thần, tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Nghĩ đến đây, Phó Hào lập tức gạt bỏ hết những sự tình vụn vặt, nghiêm túc gật đầu, bất quá trong lòng lại kỳ quái. Với thực lực Lâm đại thúc và Lan Địch, dù không thể tính là cao thủ trên lục địa, nhưng ít nhất cũng rất mạnh, như vậy vì cái gì lúc nhỏ, ngoại trừ Lan Địch dạy cho mình một phần không trọn vẹn của Thần Quyết, hai người đều không truyền thụ thêm cho mình vũ kỹ cùng với công pháp khác. Nghi vấn này, kỳ thật dù đã xác định Lâm đại thúc là một cao thủ trên đại lục, đáng tiếc không có cơ hội đi hỏi, mà hiện tại Phó Hào như trước vẫn nghĩ không ra.
Tựa hồ nhìn thấu ý tưởng trong lòng hắn, Lâm đại thúc lại cười khổ lắc đầu: “Ngươi hiện tại nhất định rất kỳ quái, vì cái gì ta cùng với Lan Địch đều không truyền thụ cho ngươi vũ kỹ? Nói thật, thực sự không phải là chúng ta tàng tư(cố ý giữ lại cho riêng mình), chỉ là công pháp chúng ta tu luyện, không thích hợp với ngươi! Mà cụ thể không thích hợp chỗ nào, chờ ngươi từ Thiên Vương cốc đi ra, tự nhiên sẽ biết!”
Tự nhiên sẽ biết?! Lại lí do thoái thác này! Phó Hào trong lòng thầm mắng, đáng tiếc người trước mắt là Lâm đại thúc mà không phải Lan Địch, hắn cho dù không phục cũng không dám biểu hiện ra ngoài, đành phải bất đắc dĩ cười khổ gật gật đầu. Dù sao hiện tại hắn tiến vào Thiên Vương Cốc cũng không có thời gian bao nhiêu, đến lúc đó xem bọn họ giải thích như thế nào cho mình hiểu đây!
“Đúng rồi, Lan Địch nói ngươi chiếm được một con Tầm Bảo Thử đúng không? Ta tới đây tìm ngươi, một là muốn nhìn thực lực bây giờ của ngươi một chút, mặc khác còn có phương pháp này muốn dạy cho ngươi!” Lâm đại thúc tự nhiên không biết Phó Hào trong lòng oán thầm, cười nói .
“Dạy ta phương pháp gì?” Phó Hào sửng sốt, khó hiểu nhìn về phía Lâm đại thúc. Không lãng phí chút thời gian, lão lập tức giảng giải. Kỳ thật điều Lâm đại thúc dạy cho Phó Hào, chỉ là một loại khế ước đơn giản nhất trên đại lục, cùng với ma sủng thành lập một loại liên hệ công pháp. Loại công pháp này không tính là hiếm lạ gì đó, chỉ bởi vì Phó Hào xuất thân nghèo hèn nên không biết được cũng không có gì là lạ, lo lắng đến điểm này, Lâm đại thúc chỉ có thể đích thân đi một chuyến dạy cho Phó Hào. Nguyên nhân một phần bởi Tầm Bảo Thử quá mức trân quý, Phó Hào hiện tại tuy có được nó, nhưng nếu không ký kết khế ước để nó trở thành ma sủng của mình, tiểu gia hỏa này nói không chừng chạy trốn lúc nào không hay. Hơn nữa không có khế ước trợ giúp, Phó Hào muốn câu thông với Tầm Bảo Thử cũng rất khó khăn, dù sao, con chuột này cùng với Cáp Mỗ Lôi Đặc không giống nhau, tiểu gia hỏa đó không biết nói a.
Khế ước phương pháp kỳ thật cũng rất đơn giản, Lâm đại thúc chẳng qua đại khái nói một hai lần, Phó Hào cũng đã nhớ kỹ toàn bộ. Nhưng ngay khi Phó Hào muốn cùng với Tầm Bảo Thử ký kết khế ước, Lâm đại thúc đã dừng động tác của hắn lại để giải thích, khiến hắn thêm một phen phải chần chờ suy nghĩ. Nguyên lai trên Lam Thương Đại Lục, đối với ma sủng ký kết có một hạn chế thật lớn, đó là một người cả đời chỉ có thể ký kết với một con ma sủng, trừ phi nó chết đi mới có thể cùng với khác ma sủng ký kết khế ước! Đúng là loại hạn chế này đã làm Phó Hào có chút ngần ngừ.
Tầm Bảo Thử mặc dù cũng coi là bảo bối khó gặp, nhưng tiểu gia hỏa này rốt cuộc có hay không giống như truyền thuyết, Phó Hào hiện tại trong lòng căn bản là không rõ ràng lắm. Hơn nữa càng quan trọng là Phó Hào cảm thấy được, mình nếu thật sự muốn có được một ma sủng, phải là một loại ma sủng biết chiến đấu, nói như vậy, đối với an toàn của mình cũng bảo đảm, thế nhưng Tầm Bảo Thử lại không hề có chiến lực gì, nếu thật sự cùng với tiểu tử kia ký kết khế ước, như vậy có lãng phí cơ hội hay không? Phó Hào thật ra không thể không cùng với Lâm đại thúc lo lắng chung một vấn đề .
Từ tình huống trước mắt mà nói, Tầm Bảo Thử đã quen sống cùng với Phó Hào, nói cách khác nếu Tầm Bảo Thử muốn chạy đã sớm chạy mất rồi .
Tâm ý tương thông, đối với người khác mà nói có lẽ là rất khó khăn, nhưng đối với Phó Hào thì không tính là vấn đề lớn gì. Bởi bên cạnh Phó Hào còn có Cáp Mỗ Lôi Đặc. Có thể thú vật với nhau sẽ có thú ngữ quan hệ, Cáp Mỗ Lôi Đặc và Tầm Bảo Thử hoàn toàn có thể câu thông, cả bọn sống cùng với nhau, như vậy Phó Hào muốn cùng Tầm Bảo Thử nói chuyện cũng không có khó khăn gì.
Cho nên từ hai điểm này, Phó Hào có cảm giác hiện tại mình không cần thiết cùng với Tầm Bảo Thử ký kết ma sủng khế ước!
Lâm đại thúc thật ra không có chú ý tới ý tưởng của Phó Hào, còn tưởng rằng Tầm Bảo Thử lúc này không ở bên cạnh hắn, ngược lại giảng giải tình huống bên trong Thiên Vương Cốc bên một chút, nghe được một lúc sắc mặt Phó Hào bắt đầu trở nên khó coi hơn. Nguyên bản Phó Hào nghĩ đến, dựa vào đao pháp của mình tiến vào Thiên Vương Cốc hẳn là không có gì nguy hiểm, thế nhưng trên thực tế không phải như vậy rồi, cấm chế bên trong Thiên Vương Cốc vô cùng độc đáo, tuy rằng không thể sử dụng đấu khí cùng với ma pháp, đã làm Phó Hào có chút xem nhẹ, thì ra phải tồn tại cùng với ma sủng. Trên đại lục, người có được ma sủng cường hãn không ít, mà cao giai ma sủng, cho dù không sử dụng ma pháp thì sức chiến đấu bản thân nó cũng cực kỳ đáng sợ, cỡ như Thần thánh Cự long, cho dù là vật lộn, cũng tuyệt đối là cấp cao thủ lục địa!
Tuy nói loại ma thú Thần thánh Cự long này số lượng không nhiều lắm, nhưng thực lực có thể tính vào Lục, Thất cấp ma thú, mà hiện tại với cấp bậc này thì bản thân Phó Hào còn khuya mới có thể chống lại được.