Nghe tiếng cười sởn tóc gáy của nó, Phó Hào khẽ giật mình, thần thức không tự chủ đảo tới quái vật kia, chẳng biết đã chui ra từ trong hắc vụ từ khi nào, thân thể lại nghiêng bốn mươi lăm độ, nhìn hắn cười quái dị.
Khuôn mặt tươi cười đó nếu là con người có lẽ rất ôn hòa, nhưng lại trên thân thể kì dị như vậy chỉ làm người ta có cảm giác thô bỉ cực độ. Dù Phó Hào luôn tự nhận lá gan hắn lớn, nhưng lúc này đối mặt với vẻ cười kỳ dị của con quái kia, cũng không khỏi cảm thấy da đầu có chút tê dại.
Nhưng may thay, từ lúc đoán ra con quái kia đại khái không ngu ngốc cũng là điên điên khùng khùng, Phó Hào đã phát hiện nó tuy nhìn thô bỉ gớm giếc vậy nhưng thực chất đối với hắn nào có ác ý gì, nếu không, đã chẳng dư hơi mà nói chuyện với hắn.
Mà quan trọng, chiếc nhẫn kia vô luận là Hồn khí hay không gian giới chỉ cũng là một cái không gian mà thôi, cho dù nó có muốn làm gì thì Phó Hào chỉ việc thu hồi thần thức là hết thảy đều trở nên vô cùng an toàn.
Có điều, lời con quái đã đánh động Phó Hào, từ khẩu khí mà suy ra, thì dường như trong không gian này bất kỳ vật gì cũng đều do nó quản lý. Nói cách khác, nếu Phó Hào muốn lấy Thần dẫn quyết ra ngoài, thì phải được con quái kia đồng ý!
Phát hiện này đã khiến hắn vô cùng vui mừng đồng thời cũng có chút nghi hoặc. Theo hướng suy đoán này, chiếc nhẫn chắc chắn không phải là Hồn khí mà chính là không gian giới chỉ, vì chỉ như thế mới có thể cất giữ đồ ở bên trong hay là đem ra ngoài!
Chỉ buồn một nỗi, gần đây Phó Hào với chuyện trên đại lục đã có những hiểu biết nhất định, không còn là một gã nhà quê xóm núi lên tỉnh nhìn cái gì cũng đều không hay không biết! Ấy vậy hắn lại chưa từng nghe nói tới việc trong không gian giới chỉ có thể tồn tại sinh vật! Điều mà Lam thương đại lục tới bây giờ còn không có ghi lại, vì bên trong đó vốn không có khí trời, sinh vật làm sao mà sống được chứ!
Chẳng lẽ quái vật này thực sự không phải là một sinh mệnh? Mà giống với Khí Hồn và u hồn, đều là những linh hồn tồn tại đặc biệt hay sao?
Phó Hào dò xét kỹ lưỡng con quái kia một lần nữa, rồi buồn bực kết luận, diện mạo nó tuy kỳ lạ nhưng so với Khí Hồn hay u hồn chẳng chút giống nhau.
Cái nhẫn này rốt cuộc là sao đây?
Phó Hào suy đoán lung tung, nhưng đồng thời thần thức cũng quét tới Thần dẫn quyết ở trên bàn.
Dù con quái kia khẩu khí thật lớn, thì Phó Hào nào phải là loại người nói sao nghe vậy! Quái vật bảo nếu nó chưa đồng ý thì không thể lấy Thần dẫn quyết được, nhưng Phó Hào quyết không tin, nhất định phải thử một lần.
Bởi có không gian giới chỉ mà Ngải Tư Ny Nam đã tặng, nên cách thức sử dụng loại đồ vật cực kỳ quí hiếm trên đại lục này Phó Hào cũng không xa lạ. Nhưng khiến hắn ngoài ý muốn là khi thần thức vừa mới chạm tới Thần dẫn quyết, còn chưa kịp đem nó lấy ra, thì bất ngờ xảy ra một chuyện đáng kinh ngạc.
Con quái kia bỗng cười hệch hệch quái dị, rồi chẳng thấy nó làm gì mà thần trí của Phó Hào giống như đã bị một cái gì đó bỗng nhiên hung hăng đập vào, không làm sao có thể cảm nhận được vị trí Thần dẫn quyết nữa, giống như nó đã hoàn toàn biến mất khỏi chiếc nhẫn.
Quá tà môn!
Phó Hào lắp ba lắp bắp trong miệng, kinh hãi không thôi, rốt cuộc cũng hiểu được con quái kia không có nói chơi. Trong không gian này quả thật nếu nó không đồng ý thì Phó Hào đừng hòng lấy được đồ vật gì.
Đối với con quái này hắn thật sự chịu thua!
Vì cái nhẫn này không phải là Hồn khí nên Đao ý của Phó Hào dù có mạnh mẽ nhưng không vào được trong này thì cũng bỏ, chỉ có thể sử dụng được thần thức của tinh thần lực. Mà thần thức của hắn để lấy đồ vật này nọ hoặc trao đổi thông tin thì còn ổn, chứ muốn dùng để đánh đấm thì tuyệt đối không thể.
Tuy biết tinh thần lực luyện tới một đẳng cấp nhất định, có thể công kích bằng tinh thần, nhưng hiện tại đừng nói hắn không có trình độ này, mà trong không gian giới chỉ vốn cũng không cho phép như thế!
Đây là quy tắc của đại lục, kẻ bình thường không thể làm khác được.
“Hắc hắc! Nhóc con, đã bảo là nếu lão tử không đồng ý, thì ngươi lấy không được mà! Biết tay lão tử chưa, nói cho ngươi hay, lão tử tuy là chim nhưng lại là chim thần, lợi hại lắm à nha!” Tựa hồ biết được Phó Hào đang bối rối kinh ngạc, con quái lại cười rất kỳ cục!
Nó nháy mắt với Phó Hào tỏ vẻ trào phúng, khiến Phó Hào vô cùng tức tối khó chịu. Nhưng lúc này hắn đúng là không có cách gì để lấy cuốn sách ra, lại không thể đánh được nó. Muốn lấy Thần dẫn quyết, Phó Hào chỉ còn một biện pháp…
Là phải tranh thủ tình cảm của nó, mới hi vọng sau này con quái sẽ cam tâm tình nguyện mà giao ra Thần dẫn quyết. Đến lúc lấy được rồi, hẳn tính sổ với nó cũng không muộn.
Nghĩ sao làm vậy, nét mặt Phó Hào vốn đang rất ngổ ngáo, khinh bỉ liền tỏ ra thành khẩn tươi cười. Tiếc là con quái kia hình như ở trong chiếc nhẫn lâu lắm rồi, nên chả biết gì về cách đối nhân xử thế ở bên ngoài, Phó Hào có thể mê hoặc nhiều người bằng nụ cười chất phác này, nhưng đối với nó thì chút xíu tác dụng cũng không có.
Phó Hào cũng phát hiện điều này rất nhanh, đành chửi thầm trong bụng một tiếng, thần thức lại hướng về phía con quái: “Đúng nha đúng nha, ngài nói quả thật là đúng, ngài nhất định là một con chim rất lợi hại đó! Mạn phép hỏi Điểu tiên sinh, cao danh quí tánh của ngài là gì ạ?” Tuy Phó Hào nhìn tên gia hỏa này như thế nào cũng không thấy giống loài chim, nhưng để tạo ra mối quan hệ thân thiện hơn, hắn đành cắn răng nín cười mà nói chuyện với con quái!
Có vẻ rất vừa lòng đối với thái độ Phó Hào bây giờ, con quái lúc lắc đầu cười hệch hệch: “Lão tử đương nhiên là có tên, nhóc con phải nhớ kỹ, lão tử tuy là chim nhưng không phải loại chim bình thường, nhóc có thể gọi ta là Tắc Khắc Tư tiên sinh!”
Tắc Khắc Tư? Còn là tiên sinh?
Nhìn thân hình lão gia hỏa này đắc ý lắc lư càng lúc càng giống cái vật thô bỉ kia, Phó Hào rợn da gà cố chịu đựng, hắn vội vàng nói: “Không sai không sai, tên gọi rất là xứng với ngài, tiên sinh Tắc Khắc Tư vĩ đại!”
Nghe Phó Hào khen ngợi quái điểu Tắc Khắc Tư tỏ ra cao hứng, vẻ mặt giống hệt nhân loại tràn ngập ý cười, cái đầu lắc lư càng mạnh khiến Phó Hào càng lúc càng cảm thấy thô bỉ, đồng thời cũng có thể xác định, tình trạng của nó so với suy đoán của hắn chắc chắn không khác lắm, dù không ngu ngốc thì cũng thuộc loại thần kinh không bình thường.
Vì Phó Hào một mực cố ý lấy lòng, lại thêm Tắc Khắc Tư giống như thật lâu rồi không có người nói chuyện, nên một người một chim hàn huyên vô cùng ăn ý. Không bao lâu sau, Phó Hào đã hiểu được đại khái về Tắc Khắc Tư và chiếc nhẫn.
Tắc Khắc Tư quả thực không phải nói hươu nói vượn, vì trước kia nó đúng là một con chim, sau một lần bị thương nặng đã trở thành bộ dáng như bây giờ!
Lần bị thương nặng đó chẳng những khiến hình dạng Tắc Khắc Tư biến đổi long trời lở đất, mà còn làm cho trí nhớ của nó cũng trở nên rối loạn. Có thể nói đơn giản rằng, Tắc Khắc Tư cũng giống như kiếp trước của Phó Hào vậy, tuy linh hồn vẫn còn tồn tại trong bản thể, nhưng đã mất đi trí nhớ.
Cho nên, rốt cuộc vì sao Tắc Khắc Tư bị thương nặng thì nó hoàn toàn không thể nhớ rõ. Chỉ biết mình là một con chim, đó cũng là lí do vì sao nó vẫn khăng khăng tự nhận mình như thế!
Mà lai lịch chiếc nhẫn với Thần dẫn quyết cũng như chính nó vì sao lại có thể tồn tại bên trong không gian này thì vị quái điểu tiên sinh chẳng thể nào biết được, suy nghĩ mãi cũng không ra. Điều nó còn nhớ nữa là, từ khi nó tỉnh lại cũng là lúc quên sạch tất cả thì chiếc nhẫn và Thần dẫn quyết đã có trong này!
Về phần đã ở trong giới chỉ bao lâu, thì vì trong nhẫn không có cách nào tính được thời gian, nên nó cũng không thể trả lời được!
Mà tình trạng tồn tại của Tắc Khắc Tư bây giờ cũng vô cùng quái dị. Một nửa nó là linh hồn, mà một nửa lại là thực thể.
Nói cách khác, nó không hoàn toàn thuộc loại linh hồn thể nhưng cũng không phải là một sinh mệnh có sức sống chân chính. Mà ngược lại, hai thứ này đã dung hợp khiến nó trở thành một loại tồn tại thập phần quỷ dị.
Tắc Khắc Tư hiện tại ít nhất hiểu được một việc, là nó không thể rời khỏi không gian giới chỉ này. Hay nói cách khác, số phận nó cực kỳ xui xẻo a!
Vốn khi nghe được nhược điểm của Tắc Khắc Tư, Phó Hào còn định hù dọa nó là sẽ hoàn toàn hủy diệt chiếc nhẫn để bắt nó đưa ra cuốn sách. Nhưng lại nghĩ tới linh hồn kiếp trước của mình cùng với nó có vài phần tương tự đã khiến Phó Hào có chút không đành lòng. Hơn nữa Thần dẫn quyết dù sao cũng ở bên trong, nếu uy hiếp không thành mà lại khiến nó hỗn loạn tinh thần hủy đi Thần dẫn quyết thì Phó Hào sẽ mất nhiều hơn được rồi.
Quan trọng hơn, là qua lần trò chuyện ngắn ngủi này, Phó Hào mới phát hiện, thu phục Khắc Tắc Tư cũng khá dễ dàng. Dù sao ở trong Thiên Vương cốc cũng không cách nào tu luyện Thần dẫn quyết được, nên Phó Hào cũng không quá vội vàng, chi bằng chậm rãi bồi dưỡng tình cảm cùng với Tắc Khắc Tư, sau hãy lấy ra cũng chưa muộn.
Đã có quyết định nên Phó Hào cũng không do dự nữa, sau một lúc nghỉ ngơi liền cùng với bọn Ngói Cách tiếp tục lên đường.
Phó Hào vẫn như lúc trước, không theo đường cũ mà đi, vì trong trí nhớ chập chờn của Tắc Khắc Tư, thì không gian cấm chế này không chỉ có một cửa ra vào.
Vì để tránh gặp phải bọn người Thần Điện, sau một lúc cân nhắc Phó Hào đã quyết định tiếp tục tìm đến những địa phương khác thử thời vận, vì dù sao thời gian Thiên Vương cốc hoàn toàn đóng cửa cũng còn rất lâu, nếu tìm kiếm không thấy lối ra như lời Tắc Khắc Tư thì quay trở lại chỗ đi vào ban đầu cũng không quá muộn.
Cứ như vậy, đoàn người đã đi được mấy ngày đường, nhưng không có phát hiện thêm bảo tàng cùng với cửa ra nào như lời Tắc Khắc Tư đã chỉ. Ngay lúc Phó Hào quyết định, nếu không thấy lối ra sẽ quay về đường cũ, thì Tầm bảo thử mấy ngày nay vẫn uể oải đột nhiên vọt ra từ trong túi áo Cáp Mỗ Lôi Đặc, chit chit chét chét một hồi rồi rất nhanh chạy tới phía trước.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Phó Hào không khỏi sửng sốt, trong lòng lại dâng lên sự kinh ngạc và vui mừng.
Đừng nói là phía trước lại có bảo tàng đấy chứ?