Sau khi tìm được Thần Dẫn Quyết và cái bình nhỏ, kỳ thực Phó Hào đã vô cùng thõa mãn, đối với những bảo tàng khác bên trong Thiên Vương Cốc, hắn cũng không còn nhiều hứng thú.
Vì, cho dù có cái gọi là Đấu Thần bảo tàng, cũng chỉ là những công pháp cùng với cao cấp Hồn khí ở bên trong. Mà đối với hai thứ này, lấy tình hình Phó Hào bây giờ mà nói, đã không còn nhiều tác dụng.
Hồn khí thì không cần phải nói rồi, đao pháp của Phó Hào đã sớm hạn chế hắn sử dụng nó, nên dù bất cứ Hồn khí cao cấp cỡ nào thì hắn cũng chỉ xem nó như một món đồ trang trí, rãnh rỗi không có việc gì làm thì đem ra nghiên cứu Khí Hồn chơi mà thôi.
Mà với công pháp, Phó Hào càng hiểu rõ ràng cái đạo lý tham thì thâm!
Chỉ với Lực Thần Quyết cũng đã quá đủ với Phó Hào rồi, huống chi, Thần Dẫn Quyết một bộ đầy đủ cần có tới ba thiên. Trên đại lục này, đã là một bộ công pháp cực kỳ tinh thâm bác đại, trước kia Lan Địch thúc cũng từng nói cho hắn nghe, một bộ Thần Dẫn Quyết chỉ cần xem mà hiểu được một nửa, đã có thể gọi là thiên tài hiếm có trên đời. Từ đó có thể thấy, bộ công pháp này uyên bác vĩ đại chừng nào!
Nhưng nói bản thân không hứng thú, không có nghĩa là khi tìm thấy một bảo tàng hắn sẽ thờ ơ bỏ qua. Thiên Vương Cốc mười sáu năm mới mở ra một lần, đã có thể vào được, thì dại gì không gom góp một lần cho thỏa chí? Nhiều bảo bối thì càng tốt chứ sao, dù là hắn không dùng tới, đem làm quà cho Song Nhi hoặc Đại tiểu thư chẳng lẽ không được ư!
Nghĩ đến đây, Phó Hào mới gọi Ngõa Cách, đồng thời kéo Cáp Mỗ Lôi Đặc chạy vội theo Tầm Bảo Thử.
Vị trí của đám người Phó Hào bây giờ đang ở gần những vùng núi đá nham thạch, thình thoảng lại xuất hiện những mảnh rừng đá lởm chởm kỳ dị. Mà Tầm Bảo Thử hiện tại đang nhăm nhe chạy vào một trong những khu rừng đá đó!
Những trụ đá ở đây vô cùng kỳ vĩ, trụ thấp nhất cũng đã hơn mấy thước, hình dạng lại quái dị muôn màu muôn vẻ khác nhau. Như những con quái thú kỳ hình dị trạng bằng đá trùng trùng điệp điệp tụ lại một chỗ, mơ hồ tỏa ra một loại khí tức tang thương mà cổ lão.
Vừa tiến vào khu rừng đá, vẻ mặt của Phó Hào đã lập tức thay đổi, cái cảm giác bức bối, nao nao khi xâm nhập vào không gian cấm chế lại một lần nữa xuất hiện mãnh liệt. Dường như khu rừng đá này, chính là căn nguyên, cội nguồn của những luồng áp lực đó!
Ngõa Cách đứng một bên cũng có thể cảm giác được điều này, nhíu nhíu đôi mày nhìn quanh một lượt, rồi trầm giọng nói: "Phó Hào huynh đệ, ở đây dường như có cái gì đó không ổn cho lắm!"
Khe khẽ gật đầu, Phó Hào vẫn im lặng không nói gì, mà bắt đầu chậm rãi vận Khống đao thuật lên, Đao ý ngưng tụ thành thần thức tản mát ra xung quanh, tìm hiểu tình hình của khu rừng đá.
Nhưng không nghĩ, hắn nào phát hiện được điều gì đặc biệt, chỉ là tình huống xảy ra trước mắt lại có điều kỳ quái.
Tầm Bảo Thử rõ ràng đang cắm đầu chạy trước mắt hắn không xa, tuy thần thức của hắn nhìn thấy nhưng không làm sao đi vào theo được, giống như có một vật cản vô hình nào đó, thần thức vừa chạm tới đã bị đánh lui trở về.
Không lẽ nơi đây lại có một cái cấm chế nữa?
Phó Hào hơi sững sốt, bởi theo lý mà nói, hắn chưa từng nghe kể về việc trong cấm chế lại có cấm chế, một tay bố trí cấm chế sành sõi chẳng bao giờ làm những điều này, bởi đó chỉ là một chuyện thừa thãi.
Mà dù Phó Hào hắn không hiểu tí gì về cấm chế, cũng thừa biết một việc, khi người khác đã cố tình bố trí cấm chế trong cấm chế, vậy nhất định, cấm chế đó phải cực kỳ mạnh mẽ chứ không hề đơn giản.
Rất nhanh, những suy đoán của Phó Hào đã lập tức được chứng minh! Tầm Bảo Thử lúc này đột nhiên dừng lại, mặt mày nhăn nhó nhìn hắn, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Trong khu rừng đá này, quả thật tồn tại cấm chế trong cấm chế!
Nhíu mày khó hiểu, Phó Hào mới hướng tới chỗ Tầm Bảo Thử tìm kiếm. Mà hắn càng tiến lại gần, cảm giác bức bách chèn ép lại càng mạnh mẽ hơn, cái khí tức khiến người khác phải khó chịu bức bối đó, dường như toàn bộ đều từ trong cái cấm chế này phát ra.
"Phó Hào lão đệ, thêm một cấm chế xuất hiện ở đây quả thật có điều cổ quái, ta nghĩ để tránh gặp điều gì đó không may, hay là chúng ta nên rời đi thôi! Dù gì thì cũng đã lấy được không ít đồ vật giá trị rồi!" Ngõa Cách mở to đôi mắt trâu, cẩn thận nhìn xung quanh, lo lắng nói.
Gã dũng sĩ nhất nhì của Ngưu nhân tộc này, dù có được thân thể cường tráng mạnh mẽ của Thú nhân, nhưng đừng nghĩ hắn đầu óc ngu si tứ chi phát triển, mà ngược lại là một tên cực kỳ có đầu óc! Chỉ mỗi tâm tính dễ kích động thiên tính của Thú nhân là không thể khác được mà thôi! Điều này, sau khi Phó Hào tiếp xúc với Ngõa Cách không lâu đã có thể thấy được.
Lúc này, nghe gã nói thế, Phó Hào không khỏi phải chần chừ suy nghĩ!
Gã Ngưu đầu nhân bưu hãn này nói không sai, hắn đã lấy được Thần Dẫn Quyết, mà gã trâu kia cũng tranh thủ được một thanh Hồn khí Bát cấp. Hơn nữa còn có cái bình nhỏ kỳ dị tạm thời chưa biết được công năng ra làm sao, thì lần xâm nhập Thiên Vương Cốc này của Phó Hào cũng coi như thu hoạch đã vô cùng phong phú rồi!
Mà bên trong cấm chế này, lại phát tán ra từng luồng khí tức cực kỳ khó chịu, xem ra, bên trong nó chắc hẳn cũng không phải là một chỗ tốt lành gì cho cam.
Càng suy nghĩ kỹ càng thấy, đề nghị của Ngõa Cách quả không sai, tốt nhất là nên buông tha, bởi dù sao, bên trong cái Thiên Vương Cốc thần bí này, chắc chắn tồn tại những thứ không phải dành cho những kẻ thực lực chỉ tầm tầm như bọn Phó Hào có thể tìm hiểu.
Nhưng trong lòng hắn lại càng do dự, bởi những nơi càng nguy hiểm, thì khả năng xuất hiện bảo vật, bảo tàng càng cao. Cứ xem bộ dáng hưng phấn rạo rực của Tầm Bảo Thử bây giờ, không thua gì lúc tìm được cái bình nhỏ kia, cũng đủ biết, bên trong cấm chế có vật gì đó quí báu chỉ hơn chứ không kém!
Vậy đi vào hay là không đây? Trong lòng Phó Hào vô cùng băn khoăn trăn trở, nếu cứ như vậy mà bỏ đi thì hơi đáng tiếc a!
Nhíu mày một chút, rồi ánh mắt Phó Hào lại chuyển đến chỗ Cáp Mỗ Lôi Đặc, đôi mắt liền sáng bừng lên, lập tức đi tới xách tai con thằn lằn bụng phệ này, đưa đến trước cấm chế!
Từ khi ăn Phong Ấn chi quả, biến dị ra được kỹ năng phá giải cấm chế, Cáp Mỗ Lôi Đặc lúc này tuyệt đối có thể xưng là khắc tinh đối với một số cấm chế rồi. Tuy chưa thể phá vỡ ra được một lỗ hổng đủ cho tất cả mọi người đi vào, thì chỉ cần chui đầu vào xem cũng đã quá đủ!
Nghĩ như vậy, Phó Hào mới quyết định nhờ nó xem thử tình hình bên trong ra sao, nếu quả có gì nguy hiểm thật, thì chỉ cần rụt cái cổ lại, không phải sẽ an toàn rồi sao! Như thế, hắn cũng có thể biết được bên trong có những gì mà đưa ra quyết định.
Đã hạ quyết tâm, Phó Hào cũng không chần chừ nữa, dặn dò Cáp Mỗ Lôi Đặc phải xem kỹ tình huống bên trong, rồi sau đó mạnh mẽ dúi đầu nó vào cấm chế, cũng không cần nghe nó lầm bầm phản đối gì cả.
Bộp!
Một âm thanh rất mỏng vang lên, cái miệng vẫn đang càu nhàu bất mãn đã theo chiếc sừng chui tọt vào trong cấm chế!
Phong Ấn chi quả đúng là hết sức thần kỳ! Phó Hào còn đang đoán già đoán non trong kia sẽ có thứ gì thì đã thấy thân hình mập mạp của Cáp Mỗ Lôi Đặc rung lên bần bật, hai tay chỏi mạnh vào cấm chế, cật lực rút đầu ra, phịch một phát nó đã dộng mông té ngồi trên mặt đất, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ kinh dị và sợ hãi!
Nhìn thấy nó biểu hiện như thế, trong lòng Phó Hào vô cùng căng thẳng, liền ngồi thụp xuống vỗ vỗ đầu nó trấn an: "Ngươi có sao không? Bên trong đó có gì thế?"
"Máu a..máu...Còn có người nữa..." Cáp Mỗ Lôi Đặc dường như vì quá sợ mà chưa tỉnh hồn lại, mặt mũi nhợt nhạt co rúm, nói năng lộn xộn chữ nọ xọ chữ kia!
Máu? Người? Phó Hào vừa kinh hãi lại vừa tò mò. Sau khi kiểm tra cẩn thận Cáp Mỗ Lôi Đặc một phen, biết nó chỉ là sợ quá hóa ngu thôi, chứ không hề bị tổn thương gì, hắn mới yên tâm, nhưng cũng không dám ép bức gặng hỏi mà lại lấy ra một hũ rượu, đưa cho nó để lấy lại tinh thần.
Tuy sau vài lần uống thử bị say chí tử, Cáp Mỗ Lôi Đặc đối với thứ rượu này đã không còn hứng thú mấy, thì bây giờ lại như chết đuối vớ được ngọn cây khô, chụp lấy hũ rượu tu ừng ực. Uống một hơi hết nửa hũ, nó mới hơi hồi phục tinh thần, từ từ kể lại sự tình bên trong cấm chế!
Vốn là sau khi chui đầu vào, Cáp Mỗ Lôi Đặc còn chưa kịp quan sát không gian xung quanh, thì một luồng sát khí khiến người kinh hãi đã ập tới. Nương theo luồng sát khí này là màu sắc đỏ thẫm tràn ngập của máu tươi cũng ùa vào mắt nó.
Màu máu đẫm đặc không gian, gần như hóa thành thực thể, khiến cho toàn bộ hình ảnh bên trong cấm chế như đang bập bềnh chìm ngập giữa một đại dương toàn là máu. Mà khi Cáp Mỗ Lôi Đặc vừa thò đầu vào đã lập tức ùa tới vây phủ lấy nó.
Là gan của nó nhỏ tới đâu thì cũng biết rồi, lập tức bị tình cảnh này dọa cho mất mật, ngây ngốc toàn thân. Lại khiến nó thêm kinh hãi đến cực độ, trôi nổi giữa đại dương máu đó, là một người đang xếp bằng ngồi, huyết sắc và sát khí chính là cuồn cuộn không ngớt từ thân thể của y tuôn ra.
Nhìn tới đây, Cáp Mỗ Lôi Đặc đã xụi người ra, đâu dám quan sát thêm. Cố sức tàn vùng vẫy rút đầu trở ra, ba hồn chín vía để lại trong đó cả. Nhưng nó vẫn còn kịp nhớ, không gian trong cấm chế chỉ bằng một căn phòng không lớn, chứ không mênh mông khổng lồ như bên ngoài này.
Nghe Cáp Mỗ Lôi Đặc chữ được chữ mất líu nhíu kể ra, Phó Hào và Ngõa Cách cũng ngẩn người kinh hãi.
Bọn họ đều không thể tưởng tượng được, bên trong không gian cấm chế này, lại có người còn tồn tại?
Mà sát khí cùng với đại đương đẫm máu kia lại phát sinh từ người nọ, vậy thì hắn đáng sợ đến mức nào? Có khi nào đó chính là Ác quỉ từ địa ngục bị nhốt ở nơi đây? Cấm chế trong cấm chế được thiết lập nên, phải chăng là để giam cầm con người bí ẩn này?
Bao nhiêu nổi khiếp sợ kinh hãi, cùng với tò mò nghi vấn cực điểm cuộn dâng trong tư tưởng của Phó Hào...