"Ngươi xác định kẻ ở trong đó là nhân loại? Mà không phải là Ma thú biến hóa thành?"
Đợi tâm tình Cáp Mỗ Lôi Đặc bình tĩnh hoàn toàn, Phó Hào lại hỏi tiếp. Sống cùng với con thằn lằn bụng bự này đã hai năm, tuy Phó Hào vẫn chưa biết hết những điều cổ quái trên người nó, nhưng có một việc thì hắn lại hiểu Cáp Mỗ Lôi Đặc vô cùng.
Nó cũng chính là một con Ma thú biến dị. Cho nên có khả năng phân biệt Ma thú và Nhân loại hết sức tuyệt vời. Mà đây là bản năng trời sinh, vì vậy trước giờ chưa từng có sai lầm nào cả! Do đó sau khi suy nghĩ thật lâu, Phó Hào mới hỏi nó một vấn đề tưởng chừng vô vị nhưng thật ra lại phi thường trọng yếu!
Vì nơi đây là Thiên Vương Cốc! Mà như thế, nếu là nhân loại, dù đó là Đấu Thấn Phong Hào, thì với một cây đao và lực lượng của hắn bây giờ, thêm sự giúp đỡ của Ngõa Cách, sẽ chẳng có gì phải e ngại cả!
Nhưng nếu bên trong là Ma thú, thì lại khác rồi. Khoan hãy nói tới Thần Thánh Cự Long kinh khủng, mà chỉ cần đó là một con Thất cấp Ma thú, cũng tuyệt đối không phải là thứ Phó Hào có thể trêu chọc lúc này.
Trong lòng Phó Hào vẫn còn nhớ như in con Lôi Điểu đáng sợ, ma sủng của An Kỳ lúc trước. Nếu không phải Ngõa Cách dũng mãnh kiên cường, lại thêm hắn thông minh đột xuất linh cơ nhất động, thì bây giờ có lẽ cả hai đã là thịt trong bụng con Ma thú đó rồi!
"A! Chủ nhân vĩ đại của ta, người đáng lẽ phải tin tưởng ánh mắt của ta chứ, ta có thể thề đó, bên trong tuyệt đối là nhân loại, nhưng là một nhân loại cực kỳ đáng sợ a!" Nhìn thấy Phó Hào có chút nghi ngờ nhận xét của nó, Cáp Mỗ Lôi Đặc bất mãn lớn tiếng phân bua, nhưng khi nói đến người trong cấm chế, nhất thời toàn thân phát lãnh run rẩy không ngừng, tựa như một lần nữa nó đang ở trong căn phòng đáng sợ đó vậy.
Thấy vẻ quả quyết của Cáp Mỗ Lôi Đặc, trong lòng Phó Hào có chút nhẹ nhõm, vừa định nói gì đó thì Ngõa Cách đã lên tiếng: "Phó Hào huynh đệ, ta tin tưởng thực lực của ngươi, có điều ta cảm thấy, ngươi nên cẩn thận thì hơn nha!"
Rõ ràng, từ biểu tình trên mặt Phó Hào, Ngõa Cách cũng đã đoán ra hắn đang định làm gì.
Ngừng một chút lấy hơi, Ngõa Cách nói tiếp: "Theo lời của Cáp Mỗ Lôi Đặc, thì bên trong là một nhân loại, nhưng với sát khí như thế, cũng có thể biết được, người này trước đây tuyệt đối là một đại cao thủ, giết người không gớm tay!"
Tới đây, dường như nhớ lại điều gì đó, Ngõa Cách hơi suy tư một lúc rồi nghiêm trang: "Ta còn nhớ, phụ thân có nói, thế gian này tồn tại một loại người lấy giết chóc làm mục đích sinh tồn, lấy mạng người để làm trò vui, lâu ngày, sát khí tụ lại thành thực thể. Ở Thiên Vương Cốc, Đấu khí vốn không dùng được, vậy mà người kia vẫn có thể phát ra được sát khí bá đạo đến thế, nhiều khi còn đáng sợ hơn so với bọn tà ác ở trên a!"
Nghe lời can ngăn của Ngõa Cách, Phó Hào khẽ nhíu mày.
Loại sát khí hóa thành thực thể như vậy, Phó Hào cũng đã nghe Lan Địch thúc nói qua! Những loại người này trên đại lục cũng vô cùng hiếm thấy. Nhưng bất cứ một ai trong bọn họ, đều là hạng mạnh mẽ và tàn nhẫn vô cùng, giết người như ngóe, coi thường sinh mệnh như sâu kiến dưới chân!
Nhưng Ngõa Cách nói những kẻ đó đáng sợ như Ác ma thì Phó Hào lại không đồng tình!
Bởi dù trí nhớ của hắn về kiếp trước đã phai nhạt rất nhiều, nhưng từ khi gặp Ngõa Cách, rồi bắt đầu giết chóc đẫm máu đến giờ, mơ hồ đã làm cho một mảnh ký ức lóe lên! Trong đó, ở kiếp trước hắn cũng giết người vô số, giết đến máu chảy thành sông, thây phơi đầy nội, nhưng tuyệt đối, hắn không phải là một Ác ma!
Mà trên thế giới này, cường giả vi tôn, mạnh được yếu thua đã thành đạo lý! Dù ta không có tâm hại người, thì người cũng sẽ hại ta! Giết người là để chính mình được tồn tại!
Phó Hào cũng dám khẳng định một điều, trong lịch sử Lam Thương Đại Lục từ trước tới nay, tin chắc không một tổ chức hay thế lực nào giết người nhiều hơn được Thần Điện. Vậy mà lão Giáo Hoàng thần côn vương bát đản kia, lại được người ta để lên đầu, suốt ngày cúng bái!
Lấy sát khí để xét nhân phẩm một người như vậy, Phó Hào cho rằng hết sức võ đoán.
Vậy chiến tướng chinh phạt sa trường, có kẻ nào dưới tay không xương trắng trải đường mà dựng nên cơ đồ? Nhất tướng công thành vạn cốt khô!
Nếu đã như thế, không lẽ nhận xét các anh hùng vệ quốc, những chiến sĩ chống xâm lăng, là những Ác ma!?
Nhìn thấy Phó Hào cau mày, Ngõa Cách tuy không thể biết được hắn đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn một điều, Phó Hào đã hạ quyết tâm. Nên gã vò đầu bóp trán một hồi rồi nói: "Phó Hào huynh đệ, ngươi muốn vào xem, thật ra cũng không sao. Cáp Mỗ Lôi Đặc đã khẳng định trong đó chỉ có một người, vậy thì ta và ngươi hợp sức lại, chắc sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng. Có điều, nếu người này đúng là một tên hiếu sát điên cuồng, thì chúng ta nên xem thôi chứ không được giải thoát cho y nga, chứ không thì hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ!"
Ngõa Cách vốn không phải là kẻ lương thiện gì, gã nói ra những điều này thật tình cũng có chút tư tâm! Trong Thú Nhân tộc, gã vốn khét tiếng tàn nhẫn và tanh máu, so với Phó Hào có khi còn ác độc hơn. Nhưng gã không thể không lo lắng, Thiên Vương Cốc nằm trong lãnh địa của Thú nhân Đế Quốc, mà bộ tộc gần nó nhất lại là Ngưu Nhân tộc!
Nếu như người trong cấm chế quả thật là một Ác ma hiếu sát, chưa nói tới chuyện y sẽ tàn phá Đế quốc Thú nhân, mà chỉ cần y thoát ra, Ngưu Nhân tộc của gã thể nào cũng sẽ lâm vào thảm họa. Mà như thế, Ngõa Cách làm sao có thể chấp nhận được?
Giao du với Ngõa Cách một thời gian, Phó Hào cũng quá biết, gã kia nhìn tướng mạo thì có vẻ còn ngu ngốc đần độn hơn mình, nhưng tâm tư thật ra vô cùng cẩn mật và kín kẽ. Gã lo lắng cho tộc nhân, làm sao Phó Hào không nhận ra kia chứ!
Nhưng hắn cũng mặc kệ chút tâm tư kia, Ngõa Cách cũng có cái lý của gã. Nếu quả thật người trong cấm chế là một tên điên khát máu, thì nếu vô ý giải thoát cho y, đối với Nhân loại hay Thú nhân đều là một tai họa khôn lường. Điểm này Ngõa Cách nói không sai!
Tình huống như vậy, Phó Hào đương nhiên không muốn thấy! Có điều người kia có thể tồn tại được trong này, đã khiến hắn vô cùng ngạc nhiên và hiếu kỳ. Cho nên hắn suy nghĩ một hồi lâu, rồi vẫn quyết định đi vào.
Cùng lắm thì không thả người đó ra, thì có thể để lại hậu hoạn gì cơ chứ!?
Nghĩ đến đây, Phó Hào không chần chờ nữa, lôi sềnh sệch tên gia hỏa Cáp Mỗ Lôi Đặc lúc này chân cẳng run lẩy bẩy không chịu đi, tới gần cấm chế.
Cuối cùng, tuy sát khí và con người bí ẩn trong kia đã làm cho nó sợ vãi đái ra, nhưng cũng không thể nào chống cự lại dâm uy của Phó Hào, vừa nghiến răng húc sừng vào cấm chế vừa cầu khấn trong lòng, nhân loại kinh khủng bên trong a, đừng có nổi điên mà xông về phía nó a!
Bởi đã có kinh nghiệm phá cấm một lần! Nên bây giờ Cáp Mỗ Lôi Đặc có vẻ thành thục hơn không ít!
Không hiểu sao cấm chế này, so với cấm chế không gian ngoài kia lại dễ dàng có thể phá vỡ hơn, nên sau một lúc ngắn ngủi, nó đã có thể mở được một lỗ hổng cao bằng thân người. Lỗ hổng này vừa xuất hiện, thì một luồng sát khí cực kỳ giá lạnh lập tức ùa tới, bao phủ lấy toàn bộ đám Phó Hào, làm nhiệt độ xung quanh trong sát na đã giảm xuống cực nhanh, khiến bọn hắn cảm thấy giá buốt vô cùng.
Tuy biết rõ đây là sát khí đã hóa thành thực thể, đối với tinh thần người khác cũng sẽ tạo thành uy hiếp nhất định, nhưng cấm chế lại đang dần phục hồi, khiến Phó Hào dù cứng người vì lạnh, cũng phải lập cập chui nhanh vào.
Đằng sau hắn, Ngõa Cách chỉ biết lắc đầu méo miệng, lục tục đi theo.
Về phần Cáp Mỗ Lôi Đặc lúc này đã sớm ôm lấy Tầm Bảo Thử nép mình đứng qua một góc, loại sát khí này quả thật vẫn gây cho nó những cảm giác kinh hoàng sợ hãi không nguôi.
Mạnh mẽ vận Khống Đao thuật lên, Phó Hào cắn răng chống chọi lại sát khí băng hàn như muốn đông lạnh tê cứng cả cốt tủy của hắn, chăm chăm nhìn vào một người đang nhắm mắt xếp bằng trên một cái bệ đá trong không gian rộng chưa quá mười thước vuông này.
Chỉ thấy giống như lời Cáp Mỗ Lôi Đặc miêu tả lại, toàn thân người này đều bao phủ trong huyết sắc nồng đậm, sát khí cuồn cuộn tuôn ra.
Có lẽ vì cấm chế tạm thời được mở ra, khiến cho sát khí cùng với huyết sắc thoát ra ngoài không ít, khiến cho bọn Phó Hào có thể nhìn rõ chân diện mục của quái nhân này.
Đó là một lão già chừng năm sáu chục tuổi, khuôn mặt gầy gò thanh mảnh có phần nhợt nhạt, tóc tai rối loạn dài cả thước phủ lấy một thân hình tiều tụy. Nhìn dáng dấp của lão cũng không hề giống với một tên ác ma hiếu sát như trong tưởng tượng, Phó Hào và Ngõa Cách nhất thời sửng sốt.
Mà lão già dường như đã cảm nhận được có người đi vào, hai mắt chậm rãi mở ra.
Một luồng khí tức cực độ thô bạo nháy mắt dâng trào, trong cặp mắt kia, tràn ngập một mảnh huyết hồng sáng chói như đèn pha, y hệt một con mãnh thú phi thường đáng sợ!
Biến đổi của lão già đã khiến Phó Hào và Ngõa Cách, sắc mặt đại biến, thân thể cũng đồng thời lui nhanh ra sau. Phó Hào tay liền nắm chặt chuôi sài đao, mà Ngõa Cách cũng đã giơ cây búa khổng lồ ra đằng trước mặt. Nếu không phải Phó Hào kịp ngăn cản, có lẽ gã đã nhào tới mà bổ xuống một búa rồi!
"Cuối cùng cũng có người tới sao! Đã mười sáu năm rồi, không ngờ vẫn có người vào được!" Tựa như không xem bọn Phó Hào vào đâu, lão già cũng chẳng làm thêm một độc tác nào nữa, chỉ khe khẽ thở dài!
Dường như lâu quá không có mở miệng nói chuyện, nên âm thanh của lão cũng có phần ngắc ngứ mơ hồ!
Mà lão vừa nói xong, luồng khí tức thô bạo dũng mãnh đó cũng đồng thời tiêu tán, mà sát khí dàn dụa trong không trung, cũng biến mất hoàn toàn, hiển nhiên lão đã thu hồi hết thảy.
Ánh mắt đỏ au như mãnh thú cũng ảm đạm lại như người bình thường, nhìn còn có vẻ sâu thăm thẳm và đầy trí tuệ!
Trình độ thu phát sát khí như đùa của lão, đã làm cho Phó Hào và Ngõa Cách chấn động kinh hoàng. Nếu đây là bên ngoài Thiên Vương Cốc, thì chuyện đó là bình thường, nhưng trong cái nơi toàn bộ Đấu khí đều bị tán đi thế này, lão già kia vẫn có thể đơn giản tùy ý như thế, thì một khi Đấu khí lão được khôi phục, sẽ kinh khủng đến mức độ nào đây?
"Mặc kệ các ngươi là ai, lão phu vẫn sẽ y như lời thề lúc trước! Nếu các ngươi có thể mang lão phu rời khỏi nơi này, ta liền trở thành Đấu Thần thủ hộ của các ngươi!"
Còn chưa đợi Phó Hào và Ngõa Cách mở miệng nói gì! Lão già đã tự thốt nên một câu long trời lở đất, sững sốt toàn trường...!