Thủ Hộ Đấu Thần ư!
Nghe được bốn từ này, Phó Hào liền biến sắc, mà Ngõa Cách bên cạnh cũng há hốc mồm, hít vào một hơi. Trong đôi mắt trâu to cộ, bừng lên một niềm hưng phấn không thèm che đậy!
Ở đại lục này, có một loại thân phận vô cùng kỳ lạ, chính là Đấu Thần Thủ Hộ. Tên sao thì nghĩa vậy, là một cường giả Đấu Thần, dùng chính tính mạng của mình mà bảo vệ, che chở, vĩnh viễn không phản bội, vĩnh viễn không thay lòng! Tuy địa vị khác xa với nô bộc và tùy tùng, nhưng một khi trở thành một thủ hộ giả, Đấu Thần cũng đã chịu rất nhiều hạn chế.
Trước chưa nói đến lòng trung thành cẩn cẩn, không có cái tâm bội phản. Mà quan trọng là, một khi trở thành Đấu Thần Thủ Hộ, thì sinh mệnh của Đấu Thần đó đã bị gắn kết cùng với người được bảo hộ.
Đại Lục Lam Thương, có một loại khế ước tồn tại từ rất xa xưa, một khế ước không hề công bằng, Thủ Hộ khế ước! Mà Đấu Thần Thủ Hộ, chính là loại khế ước như thế. Một khi đã ký kết, thì tính mạng của Đấu Thần đã hoàn toàn giao phó cho người nắm trong tay khế ước này.
Dù cho Đấu Thần sinh lòng phản trắc, dù chỉ với một ý niệm nhỏ trong đầu, ngay tức khắc sẽ bị khế ước này phản phệ mà tan biến thành tro bụi, đến linh hồn cũng hôi yên phi diệt, vĩnh viễn không thể luân hồi! Cho nên Đấu Thần Thủ Hộ đó cho đến lúc chết cũng không thể phản bội, không thể không trung thành!
Không chỉ như vậy, một Đấu Thần bị chủ nhân vứt bỏ, giải trừ khế ước thì thực lực cũng như tuổi thọ bản thân cũng theo đó mà mất đi phân nửa. Phân nửa đối với Đấu Thần, đơn giản mà nói, là trí mạng! Thử nghĩ mà coi, Cửu cấp Thủ Hộ Đấu Thần hay thậm chí cao hơn, bị chủ nhân vứt bỏ đi. Ngay lập tức từ đỉnh cao cường giả, trở thành con sâu cái kiến trên đời, trọn kiếp đó lại không thể nào tu luyện để lấy lại những gì đã mất, đả kích như thế, có phải quá tàn nhẫn hay không, có phải còn đau đớn hơn mất đi một nửa tuổi thọ hay không?
Nên cái khế ước đó tuy có, nhưng chẳng mấy Đấu Thần dại dột mà lựa chọn nó! Nói cách khác, trên đại lục này, Thủ Hộ Đấu Thần cực kỳ ít ỏi. Sẽ không có cường giả nào đang ngạo nghễ đứng trên đầu thiên hạ, lại đi giao ra tính mạng và thực lực của mình một cách bất công ngu dại như thế! Cho dù là một Đấu Thần tu vi thấp kém, cũng không nghĩ đến việc tự dưng đi làm người hầu kẻ hạ cho ai khác!
Cho nên, dù bất cứ nguyên nhân nào, người bình thường tuyệt đối sẽ không lựa chọn làm Đấu Thần Thủ Hộ cho bất cứ kẻ nào! Vậy mà lão già này nói chỉ cần đưa lão ra khỏi đây, lão sẽ trở thành Thủ Hộ Đấu Thần, với Phó Hào và Ngõa Cách mà nói, kinh hãi chấn động dường nào!?
Tuy giờ ở trong Thiên Vương Cốc không thể nhìn ra thực lực của lão nông sâu bao nhiêu, nhưng chỉ cần dựa vào khả năng thu phóng tùy tâm lúc nãy, thì một khi khôi phục lại Đấu Khí, năng lực của lão tuyệt đối là đáng sợ.
Kém cỏi lắm cũng phải Cửu cấp Đấu Thần a!
Sở hữu một Thủ Hộ Đấu Thần Cửu cấp, dù Phó Hào hay Ngõa Cách đều là một mê lực không thể chống đỡ! Bởi dù cho ngày trước lão già này tính tình có thế nào, nhân phẩm có ra sao, hiếu sát điên cuồng bao nhiêu, thì một khi trở thành người Thủ Hộ, thì cũng mặc cho bọn hắn sai Đông chỉ Tây mà thôi!
Lợi ích như thế, quả giống như từ trên trời rớt xuống một cái bánh nướng nhân đậu xanh vịt muối khổng lồ vậy! Đè ngất cả Phó Hào lẫn Ngõa Cách a!
Chỉ là bây giờ lại xuất hiện một vấn đề! Bọn hắn có hai người, mà khế ước đó lại hạn chế Đấu Thần nhận chủ. Một người có thể có nhiều Thủ Hộ Đấu Thần, nhưng một Đấu Thần chỉ có thể nhận Thủ Hộ cho một người duy nhất mà thôi! Một trong hai, ai sẽ là người nhận lấy may mắn này đây? Đó là một vấn đề rất khó xử. Bởi với Phó Hào và Ngõa Cách, việc có thể nắm trong tay một Thủ Hộ Đấu Thần ít nhất cũng Cửu cấp như vậy, đều đã nảy lên tâm tư ham muốn tột bậc đến đỏ bừng cả mắt!
Thở dài bất đắc dĩ, Phó Hào chỉ có thể cười khổ, nhưng trong lòng hắn đã có quyết định!
Bản thân hắn tuy cừu nhân đến bây giờ có thể nói là rải khắp thiên hạ rồi. Nhưng dù sao bên cạnh vẫn còn Lan Địch và Lâm đại thúc, thậm chí cả lão Quản Gia, ba đại cao thủ này, cũng đủ để bảo vệ hắn. Nhiều Thủ Hộ Đấu Thần thì càng tốt, nhưng mà ít đi một thì cũng chẳng sao!
Mà hắn đã xác định từ lâu, muốn trở thành một cường giả chân chính, phải đi lên từ thực lực thân mình, dựa dẫm quá nhiều vào trợ giúp sẽ tạo nên tính ỷ lại. Đối với con đường phát triển sau này sẽ là một sơ hở chí tử.
Rồi hắn lại nhớ đến lúc Ngõa Cách không tiếc sinh tử, đem thân ra ngăn chặn Lôi Điểu, kiếm cho hắn một đường sinh cơ, không một chút chần chừ do dự, dù chính bản thân Phó Hào đặt vào tình huống đó, cũng chưa chắc đã lựa chọn làm như vậy!
Lòng đã quyết, hắn vừa định mở miệng nhường cho Ngõa Cách, thì đã thấy tên Ngưu Nhân này ngoác mồm cười hệch hệch, nhe cả hàm răng trắng nhởn ra hướng về phía Phó Hào: "Phó Hào đại ca, lần này ngươi phát tài to nha, sau này huynh đệ có chuyện tới nhờ vả, đại ca chớ có một cước mà đá bay ta đó!"
Nghe gã nói mà Phó Hào đờ người sững sốt, nhưng lập tức hiểu được, tên trâu điên này cũng có cùng ý nghĩ như hắn, quyết đem nhường vị Đấu Thần này cho mình.
Điều này lại làm cho Phó Hào cảm thấy ấm áp xúc động trong lòng, cảm thấy mình kết giao bằng hữu với gã đúng là không uổng, đồng thời cũng định há mồm ra cự tuyệt.
Nhưng không nghĩ gã Trâu này tinh tế đến thế, dường như biết hắn định nói gì đã vỗ đồm độp vào vai Phó Hào: "Huynh đệ, ta nói với ngươi rồi, ta và ngươi có chút không giống nhau. Tuy thực lực ngươi không kém, nhưng dù sao ta đây cũng là con của một Tộc Trưởng trong Thú nhân tộc, cao thủ hộ vệ tuy không nhiều, nhưng chiến sĩ mạnh mẽ trung thành sẵn sàng liều mạng vì ta lại không hề ít! Chiến lực của Ngưu nhân tộc ngươi hẳn cũng nghe qua rồi, dù không dám tự nhận là đứng đầu Thú Nhân tộc nhưng vị trí hai, ba thì có thừa! Nên đối với ta mà nói, một Thủ Hộ Đấu Thần thôi, không có ý nghĩa nhiều lắm!"
Dừng một chút Ngõa Cách lại nghiêm túc nói: "Ngươi thì khác, vì cứu ta mà bây giờ ngươi trở thành đại địch của Thần Điện rồi. Thần Điện trên đại lục này có địa vị như thế nào, ngươi có lẽ cũng biết. Nhưng thế lực bọn chúng cũng chỉ dám làm càn trong lãnh thổ của Nhân loại mà thôi. Đối với Thú Nhân tộc chúng ta, Thần Điện rãnh rỗi thích phiền toái mà muốn đụng đến cũng cần cân nhắc thật kỹ đó! Thú nhân tộc chiến lực cường hãn xưa nay, dù là Thần Điện cũng thận trọng đối xử từ lâu rồi! Cho nên, ta đây không sợ bọn chúng, nhưng ngươi thì lại phải cẩn thận đề phòng bọn chúng truy sát báo thù. Có thêm một Thủ Hộ Đấu Thần, coi như có thêm một cái mạng, tuyệt đối sẽ an toàn hơn nhiều!"
Nói đến đây, thấy Phó Hào vẫn còn áy náy muốn lên tiếng, Ngõa Cách lại nắm chặt vai hắn, nhe răng cười hào sảng: "Một lời đã định! Làm huynh đệ với Ngõa Cách này thì đừng có lề mề kiểu đàn bà như thế!"
Giọng điệu của Ngõa Cách rõ ràng và chân thành, không hề có chút giả dối, Phó Hào nghe mà cảm động vô cùng, không biết nói gì hơn ngoài việc nhăn nhó mặt mày cười khổ! Dù bây giờ hắn có nói ra, không vì Ngõa Cách cũng sẽ sống mái một phen với Thần Điện, thì gã cũng sẽ cho rằng hắn kiếm cớ vẽ chuyện để từ chối mà thôi!
Đã như thế, Phó Hào cũng thẳng thắn mà bớt lời thừa thãi, mạnh mẽ gật đầu. Trong lòng lại không ngừng suy tính, sau này khi rời khỏi Thiên Vương Cốc, nhất định sẽ nhờ Lan Địch bá bá và Lâm đại thúc tìm cho gã Ngõa Cách này một thanh Cao cấp Hồn khí mới xong. Bởi thực lực Ngõa Cách bây giờ đang ở đỉnh phong của Bát cấp, chuẩn bị tiến lên Cửu cấp, thì cái thanh Hồn khí vừa tìm được cũng chỉ trợ giúp gã một đoạn thời gian ngắn nữa mà thôi, về lâu về dài không phải là một binh khí tốt!
Nhìn thấy Phó Hào không phản đối nữa, Ngõa Cách đắc ý cười to, nhưng lập tức như nhớ đến điều gì đó, quay về phía lão già vẫn đang ngồi yên lặng nhìn hai gã nhường qua nhường lại, quát lớn: "Ta nhớ là Thủ hộ Khế ước chỉ có thể thành trong trường hợp có Đấu khí, mà tại Thiên Vương Cốc này, một tia cũng không có, làm sao mà ký kết? Nếu nói ra ngoài mà lập khế ước, không phải sợ lão đổi ý bỏ trốn mất hay sao!?"
Nghe Ngõa Cách quát mà Phó Hào cũng giật mình sực nhớ, vẻ mặt đã hơi biến đổi. Quả thật bất kỳ loại khế ước nào, muốn ký kết đều phải dưới tình huống có Đấu khí tồn tại, nãy giờ hắn và Ngõa Cách lo nhường nhịn lẫn nhau mà quên mất điểm trọng yếu này!
Với nghi vấn của Ngõa Cách, đôi mắt thâm thúy trong suốt chợt hiện lên một vẻ khinh thường cực độ, hừ nhẹ: "Ta là kẻ nào, há chỉ biết mở miệng nói mà không giữ lời. Nhưng mà các ngươi đã không tin thì thôi, ta cũng chẳng cần nói nhiều, bên trong khu rừng đá, có một nơi có thể thực hiện được ký kết!"
Còn có nơi như vậy sao? Phó Hào và Ngõa Cách đều ngẩn người. Không khỏi chăm chú nhìn lão già cẩn thận, nhưng không thể phát hiện thêm biểu tình gì từ lão.
Làm sao bây giờ?
Hai gã đưa mắt nhìn nhau, đồng thời cười khổ! Thiên Vương Cốc địa điểm kỳ quái cũng rất nhiều, nếu quả thật tồn tại một nơi như vậy, chưa chắc là không có khả năng. Chỉ là lời nói của lão già này đáng để tin không?
Cau mày suy nghĩ một phen, Phó Hào mới cắn răng đưa ra chủ ý!
Thiên Vương Cốc đủ loại kỳ hình dị trạng, nhưng đều chung một điểm là không có Đấu khí. Cho dù là Chân Thần vào đây, cũng phải tuân theo qui tắc này. Cho nên, Phó Hào cũng không sợ, dưới hợp lực của hắn và tên trâu điên Ngõa Cách, lão già kia có thể làm nên trò trống gì!
Quay đầu nhìn lỗ hổng cấm chế đang dần khép miệng lại, Phó Hào một lần nữa quan sát lão già thật kỹ lưỡng rồi chép miệng: "Đã vậy thì chúng ta cùng nhau ra ngoài thôi!"
Nói xong, hắn hướng về Ngõa Cách lén nháy mắt một cái, hai gã liền lập tức chui ra khỏi cấm chế. Theo sau bọn hắn, lão già cũng duỗi mình bước ra!
Như quá lâu ngày không được thấy cảnh sắc xung quanh, lão già cũng chưa kịp thích ứng mà đưa ánh mắt đầy phức tạp nhìn ngắm khắp nơi. Sau một hồi lâu mới than nhẹ: "Theo ta, đến Thí Thần Chi Trận."
Thí Thần Chi Trận? Trận pháp thử Thần?
Phó Hào và Ngõa Cách lại được thêm một lần sững sờ, nhưng cũng không thể giải thích được, đành khe khẽ lắc đầu, không nói thêm gì nữa mà chia ra làm hai bên, kẹp giữa lão già đi tới, bộ dạng thập phần cẩn trọng nghiêm mật!
Mà Phó Hào cùng với Ngõa Cách không hề phát hiện ra, khi lão già kia xoay người bước đi, đã khẽ liếc qua giới chỉ màu đen nơi cất giấu Thần Dẫn Quyết mà Phó Hào mang trên tay thật nhanh, ánh mắt lóe lên một sự tham lam cùng với dữ tợn cực kỳ...