Theo máu tươi Phó Hào chảy vào trong đồ hình ở dưới đất, rốt cục cũng hoàn thành nhiệm vụ, trong nháy mắt hào quang trở nên cực kỳ chói mắt, liền phát ra một trận vù vù rồi đột nhiên chuyển hướng, bằng tốc độ nhanh nhất trở về trong thân thể lão giả kia.
Mà khi đồ hình tiến vào, trên trán của lão giả đã xuất hiện một đồ án nhợt nhạt, cùng lúc tâm thần Phó Hào cũng chấn động, một cỗ cảm giác kỳ quái đột ngột dâng lên.
Trong nháy mắt thủ hộ khế ước đã hoàn thành, bỗng nhiên Phó Hào cảm giác được chính mình cùng lão giả trước mặt đây có sự liên hệ, đó là một loại cảm giác rất cổ quái, mặc dù không thể biết được lối suy nghĩ cùng ý tưởng của lão giả, nhưng mà trong lòng Phó Hào lại nắm giữ toàn bộ sinh mệnh của lão giả.
Điều này làm cho Phó Hào rất ư là kinh ngạc, bởi vì Ngõa Cách chưa từng nói qua thủ hộ khế ước sinh ra hiệu quả như vậy.
Kỳ thật, Phó Hào không biết rằng, thủ hộ khế ước bởi vì là một loại truyền thừa, nên cũng chia ra hai loại.
Loại thứ nhất: Một loại thủ hộ khế ước bình thường cũng chính là thủ hộ khế ước mà Ngõa Cách đã nói qua cho Phó Hào biết, sau khi loại thủ hộ khế ước này được ký kết, thủ hộ Đấu Thần cố nhiên phải hành sử nghĩa vụ thủ hộ, nhưng trên thực tế, người thủ hộ vẫn có quan hệ ngang hàng nhất định nào đó, hơn nữa cũng sẽ không bị người thủ hộ cảm giác được thủ hộ Đấu Thần
Mà một loại thủ hộ khế ước khác chính là thủ hộ khế cổ xưa nhất, loại thủ hộ khế ước này cùng với loại thủ hộ khế ước bình thường có chỗ bất đồng, ngay tại chính nó.
Tánh mạng của thủ hộ Đấu Thần, hoàn toàn bị người thủ hộ nắm giữ ở trong tay, hơn nữa trong lúc này cùng với người thủ hộ có quan hệ chủ tớ, chỉ cần tâm thần của người thủ hộ vừa động, thủ hộ Đấu Thần sẽ có kết cục hôi yên phi diệt – hồn vía lên mây.
Mà lão giả Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ sử dụng chính là thủ hộ khế ước cổ xưa nhất này.
Lúc này Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ đã đứng lên, vô cùng cung kính bước tới trước người Phó Hào, thấp giọng nói: “Vấn an chủ nhân, ta nên như thế nào xưng hô với ngài?”
Nghe được tiếng xưng hô ‘chủ nhân’ quen thuộc, nhất thời bên tai hắn vang lên tiếng của Cáp Mỗ Lôi Đặc, trong lòng không khỏi một trận cổ quái, vội vàng phất phất tay nói: “Ngươi hay là đừng gọi ta là chủ nhân, trực tiếp kêu tên là được rồi, ta tên là Phó Hào”
Mặc dù có thể bị Cáp Mỗ Lôi Đặc kêu là chủ nhân, dần dần trở thành quen tai rồi, đó là bởi vì bản thân Cáp Mỗ Lôi Đặc chỉ là một con ma thú, nhưng mà để cho lão giả ở trước mặt đây niên kỷ có thể ngang bằng gia gia của mình kêu bằng chủ nhân, thì nói gì đi nữa Phó Hào cũng vô pháp tiếp nhận.
Nghe được lời nói Phó Hào, trên mặt Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ hiện lên một tia cười khổ, sau chút trầm tư, nói: “Ta đây về sau hay là kêu ngài là thiếu gia đi ha”
Ách! Lại nghe được hai từ thiếu gia, nhất thời Phó Hào dâng lên một trận nghẹn họng, không khỏi nhớ tới Song Nhi – cũng đã lâu lắm rồi không gặp nàng a, thật không ngờ, trên cái thế giới này ngoại trừ Song Nhi ra còn có một người lại xưng hô mình như vậy.
Một tia cười khổ hiện lên trên mặt Phó Hào, nhìn bộ dáng kiên quyết kia của Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ, Phó Hào biết muốn hắn xưng hô lên tên của mình tuyệt đối không có khả năng, đành bất đắc dĩ tiếp nhận lối xưng hô này mà thôi.
“Đúng rồi, thiếu gia, có một chuyện bí mật hy vọng ngươi giúp ta bảo thủ một lần” Sau khi nhìn thấy Phó Hào cũng đã tiếp nhận cách xưng hô này, trên mặt Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ hiện lên một tia kinh hỉ, sau đó trầm ngâm nói
“Ân? Chuyện gì?” Phó Hào sửng sốt.
“Từ hôm nay trở đi, tên Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ này biến mất, chỉ hy vọng thiếu gia và ta biết đến mà thôi. Sau này ra bên ngoài, thiếu gia gọi ta là Bố Nhĩ đi. Đợi đến thời cơ thích hợp, để cho ta khôi phục lại tên cũ cũng không muộn” Trong con ngươi của Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ lóe ra từng đợt hàn quang, trong đó mang theo một trận cừu hận không che dấu, trầm giọng nói.
Nhìn Bố Luân Đặc Nạp Nhĩ ở trước mắt, hiện giờ hẳn gọi là Bố Nhĩ – không ngờ lại đưa ra yêu cầu cổ quái như vậy, Phó Hào không khỏi có chút sợ run lên, bất quá cũng không có mở miệng hỏi, gật gật đầu đáp ứng.
Trên thế giới này mỗi một người hẳn đều có một cái bí mật của riêng mình, điểm này Phó Hào lại rất rõ ràng. Cho nên, chẳng sợ Bố Nhĩ là thủ hộ Đấu Thần chính mình, mà Phó Hào cũng biết rằng nếu như mình kiên quyết hỏi cho bằng được, khẳng định Bố Nhĩ cũng không có chút dấu giếm. Nhưng, Phó Hào vẫn không có đi làm ra chuyện này.
Nhìn thấy Phó Hào không chút nghi vấn mà vẫn đáp ứng, tia kinh hỉ trên mặt của Bố Nhĩ càng thêm đậm, hướng về Phó Hào hành lễ tỏ vẻ cảm kích, rồi lắc mình về phía sau Phó Hào, rõ ràng đã bắt đầu chức trách của một thủ hộ trung thành.
Sau khi cCảm khái những phát sinh biến hóa kỳ diệu tại bên trong Thử Thần Chi Trận, trong lòng Phó Hào đột nhiên vừa động cũng không sốt ruột muốn rời đi, ngược lại hướng cái tế đàn vô cùng cổ quái kia đi tới.
Mà làm cho người ta ngoài ý muốn chính là, tựa hồ Bố Nhĩ đối với cái tế đàn này có điểm cố kỵ, sau khi khẳng định Phó Hào không gặp phải nguy hiểm gì, liền dừng tại chỗ, cũng không có bước theo.
Lúc này tế đàn đã hoàn toàn khôi phục lại vẻ yên tĩnh, vẫn như trước toàn bộ mười sáu pho tượng kia được bảo phủ bởi các loại màu sắc năng lượng khác nhau, khuôn mặt đã không thể nhìn rõ ràng, tựa như bộ dáng như có linh tính như vừa rồi chỉ là một loại ảo giác mà thôi.
Thậm chí ngay cả pho tượng ở chính giữa đã trợ giúp rất nhiều cho Khống Đao Thuật của Phó Hào, mà lúc này trên thân tượng cũng làm cho Phó Hào không cảm giác được năng lượng dao động tương tự giống với đao ý.
Mang theo nghi hoặc cùng khó hiểu, Phó Hào lắc đầu cười khổ, lại cảm khái một chút gì đó quá mức thần kỳ được lưu lại từ thời thượng cổ, ánh mắt Phó Hào rời khỏi mười sáu khuôn mặt của pho tượng, hướng vị trí của những tế đàn khác quét qua.
Không biết vì cái gì, làm cho Phó Hào dâng lên cảm giác mơ hồ, trên những tế đàn thần bí cũ kỹ này, không chỉ có pho tượng quỷ dị này.
Nhưng mà rất đáng tiếc, bởi vì do trên bề mặt tế đàn không ngừng lóe lên năng lượng hào quang, ngay thị lực của Phó Hào kinh người như vậy cũng không cách nào có thể nhìn rõ được cái gì cả.
Thở một hơi bất đắc dĩ, Phó Hào vừa muốn xoay người bước đi, đột nhiên ánh mắt ngưng trọng lại dừng trên một cái tế đàn.
Chỉ thấy tại vị trí trung gian của hai pho tượng, một cái lệnh bài đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt một lệnh bài nằm ngay ngắn ở đó.
Trong lòng Phó Hào vui mừng hẳn lên, nhanh chân sải bước đến nơi đó, cầm lên.
Hình dáng bên ngoài của lệnh bài mang phong cách cực kỳ cổ xưa, toàn thân nó hiện ra một loại thất thải quang mang nhàn nhạt, lại nhìn không ra được nó được làm bằng chất liệu gì, mà bên trong nó hào quang không ngừng lưu động sinh ra năng lượng dao động, thoạt nhìn hết sức kỳ dị.
Sau khi thưởng thức một hồi, cũng không phát hiện ra được loại ký hiệu được khắc ở trên bề mặt lệnh bài là gì, nên Phó Hào tạm thời cất nó vào trong không gian giới chỉ, tiếp theo đó kêu Bố Nhĩ hướng bên ngoài đi ra.
Từ khi tiến vào Thử Thần Chi Trận cho đến hiện giờ đã trải qua một đoạn thời gian không ngắn, vì sợ Ngõa Cách bên ngoài lo lắng chờ, mặc dù Phó Hào đối với nơi này còn có hiếu kỳ cực lớn, nhưng cũng bất đắc dĩ tạm thời buông tha nó mà thôi.
Vừa mới bước ra khỏi Thử Thần Chi Trận, trên mặt Ngõa Cách kia đang mang theo một tia lo lắng không hề che dấu xuất hiện ở trước mặt Phó Hào.