Trên đường đi, Phó Hào đã từng quan sát tỉ mĩ tiểu hồ này vài lần rồi, bất quá vẫn không nhìn ra được nó là vật gì, lúc này Lan Địch và Lâm đại thúc cũng đang ở nơi đây, làm sao Phó Hào bỏ qua cơ hội như thế cho được!
Sau khi tiếp nhận tiểu hồ quái dị từ trên tay Phó Hào, hai người Lan Địch cùng Lâm đại thúc đều tiến sát vào nhau, sau một lát cẩn thận quan sát, trên mặt hai người đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.
Lại nhìn nhìn hoa văn ma thú bên ngoài tiểu hồ, trên mặt Lan Địch lộ ra tia thần sắc ngưng trọng khó có được, thấp giọng hỏi: “Ở phương diện nào đó có phải hay không có rất nhiều u hồn tồn tại ở bên trong?”
Nghe được lời hỏi của Lan Địch, nhất thời Phó Hào mừng rỡ, mạnh mẽ gật gật đầu.
Hiện tại rất rõ ràng, tiểu hồ này đang ở trạng thái đóng kín, mặc dù vô số u hồn này đang còn tại bên trong, nhưng mà nhìn từ bên ngoài vô luận như thế nào cũng không nhìn thấu được, Lan Địch chỉ có thể đặt câu hỏi, tự nhiên đối tiểu hồ này có hiểu biết nhất định.
Bất quá, làm Phó Hào ngoài ý muốn là, mặc dù nhìn thấy hắn gật đầu khẳng định, nhưng chính Lan Địch cũng không có lộ ra biểu tình vui sướng vì đã đoán chính xác, ngược lại thần sắc càng trở nên quái dị hơn, cũng không để ý đến Phó Hào nữa, đem tiểu hồ đưa sang cho Lâm đại thúc, rồi trầm giọng nói: “Ngươi xem, đây không phải là cái đồ vật kia ở trong truyền thuyết sao hả?”
Trong mắt mang theo thần sắc phức tạp khó tả, Lâm đại thúc tiếp nhận nó, lại nhìn nhìn một lát thấp giọng nói: “Nhìn từ bên ngoài, cơ hồ nó giống như đúc, hơn nữa bên trong nó cũng còn có tồn tại U Hồn, đúng là cái đồ vật kia không thể nghi ngờ”
Nói đến đây, Lâm đại thúc có chút bất đắc dĩ nói tiếp: “Thế nhưng cái đồ vật trong truyền thuyết kia sớm đã bị hủy diệt rồi mà? Làm sao có thể xuất hiện được? Hơn nữa lại ở bên trong Thiên Vương cốc nữa cơ chứ! Thật sự có chút quái dị a” .
Nghe hai người nói chuyện mà như lọt vào một đám sương mù dày đặc, Phó Hào có cảm giác như đang nghe thiên thư gì đó, càng … càng không đầu mối gì, thấy hai người cũng không vội hướng mình giải thích, hắn chỉ biết nuốt nước miếng, cười hỏi: “Lan Địch bá bá, Lâm đại thúc, rốt cục cái đồ vật này là thứ gì vậy? Có phải hay không là bảo bối a?’
Lúc trước Tầm Bảo Thử tìm được tiểu hồ này hắn đã từng xem qua, khẳng định vật này sẽ không tồi, bởi vì nó đặt cùng một chỗ với giới chỉ Thần Dẫn Quyết, tự nhiên nó cũng không thể là vật phàm được.
Lại nhìn đến bộ dáng Lâm đại thúc và Lan Địch, thật sự không phải là bộ dáng tìm được bảo bối, ngược lại phần lớn là thần sắc cố kỵ.
Điều này khiến cho Phó Hào kinh ngạc đồng thời càng thêm khó hiểu, càng lúc càng dâng lên ánh tò mò rốt cuộc cái tiểu hồ quái dị này có lai lịch là gì.
Đối với lòng hiếu kỳ của Phó Hào, Lan Địch luôn luôn coi thường, nhưng Lâm đại thúc lại không đành lòng chút nào, sau khi đem tiểu hồ đưa lại cho Lan Địch, hướng Phó Hào cười khổ nói: “Vật này…. Cũng có thể nói là một bảo bối, đó là những gì được ghi chép ở trên đại lục, nhưng cũng có số người cho rằng vật này mang lại điềm xấu”
Mang đến điềm xấu? Phó Hào hít một hơi lạnh, càng… càng mê hoặc thêm.
Nhìn thấy bộ dáng này của Phó Hào, Lâm đại thúc chỉ có thể kiên nhẫn giải thích: “Nói với ngươi như vậy nè, ở thời xa xưa của Lam Thương đại lục, đích xác tồn tại rất nhiều bảo bối khác nhau, tỷ như hồn khí cao cấp, siêu cấp công pháp, v.v …. Thậm chí cũng như có sự tồn tại của thần khí”
“Mà ngươi tìm được vật này tại bên trong Thiên Vương cốc, mặc dù chưa từng được xếp vào cấp bậc thần khí, nhưng đem nó so với thần khí còn muốn đáng sợ hơn …. “
“Vật này… nếu ta cùng bá bá Lan Địch của ngươi không có nhìn lầm, tên của nó hẳn là Tuyệt Hồn Hồ …. “
Tuyệt Hồn Hồ!
Nghe đến một cái tên cổ quái cùng thêm ý vị quỷ dị khó nói nên lời, rốt cuộc sắc mặt của Phó Hào cũng có biến hóa, bất quá vẫn như trước cố kìm nén không mở miệng, chờ Lâm đại thúc nói tiếp.
Nguyên lai tại thời kỳ thượng cổ, bởi vì có sự tồn tại chân Thần, vô luận là thực lực và kỹ năng luyện kim, đều muốn vượt xa xa so với cấp bậc hiện giờ trên Lam Thương đại lục.
Mà ở dưới loại tình hình này, hiện giờ trên đại lục đã sớm khó có được thần khí. Mà ở thời bấy giờ không thể nói là nơi nơi đều có, nhưng số lượng cũng không ở con số ít.
Kỳ thật, bản chất của thần khí và hồn khí cũng không khác nhau quá lớn, chỉ là hồn khí cao cấp hơn mà thôi.
Trên thực tế, trên đại lục có một phương pháp hết sức đơn giản để phân biệt được thần khí và hồn khí. Hồn khí trên cấp 13 là có thể được xưng thần khí.
Bởi vì muốn chế tạo thành hồn khí cấp mười ba, cũng không phải dùng tinh hạch ma thú sinh ra Thú hồn, mà là Thần hồn.
Nói cách khác, ít nhất phải có một con ma thú đạt tới cấp bậc Thần thú, sau khi phong ấn linh hồn lên hồn khí, mới có thể đạt được Thần hồn.
Đương nhiên, còn có một loại biện pháp tương đối tàn nhẫn hơn, đó là thông qua bí pháp, sau khi đem một vị chân Thần giết đi, hút ra linh hồn của hắn, phong ấn đến bên trong hồn khí, mới có thể đạt được Thần hồn.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là … tại thời thượng cổ, không phải tất cả đều là hồn khí, mà chỉ là hình thái binh khí mà thôi, còn có các loại công năng khác nhau như hồn khí, nói thì dụ như: khôi giáp Linh Tinh v.v…
Nhưng cho đến hiện giờ, những phương pháp luyện chế hồn khí này trên cơ bản đã thất truyền, tác dụng của hồn khí chỉ có thể trở thành một loại vũ khí thôi.
Bởi vì tại thời kỳ thượng cổ cường giả như mây, hạng người kinh diễm tuyệt thế lại đếm không xuể, cho nên, ngoài thần khí ra, còn có một số người nghiên cứu ra những đồ vật quái dị khác.
Bản thân của mấy thứ này cũng không phải dụng phương thức hồn khí kiến tạo mà thành, mà là dụng một số bí pháp, nhưng công năng của bản thân nó có thể nói tuyệt đối nghịch thiên a.
Mà Tuyệt Hồn Hồ này chính là một trong những đồ vật quái dị kia, là một vật nổi danh nhất, thậm chí có thể nói so với thần khí hàng đầu trong truyền thuyết còn muốn cao thâm nhiều lần.
Và đó cũng là nguyên nhân làm cho Lan Địch và Lâm đại thúc nhận ra nó.
Dù sao, đối với một vài sự kiện cực kỳ trọng yếu nào đó, đều được ghi lại ở bên trong điển tích đại lục, cho dù chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng dựa vào miêu tả ở trong điển tích, một khi nhìn thấy đồ vật này nọ kia, vẫn là dễ dàng nhận biết được.
Sở dĩ danh khí của Tuyệt Hồn Hồ này lớn như vậy, chủ yếu là bởi vì bản thân của nó có một cái công năng cực kỳ đáng sợ - Tuyệt Hồn!
Chữ ‘tuyệt’ này không phải có ý nghĩa là diệt sạch, mà là giam cầm, giam cầm vĩnh viễn. Linh hồn chỉ cần bị Tuyệt Hồn Hồ này hút vào bên trong, như vậy vĩnh viễn không có khả năng thoát ra được.
Nếu chỉ như thế này cũng không sao, mà Tuyệt Hồn Hồ này còn có một công năng nữa là dưỡng hồn.
Dựa theo quy tắc ở trên thế giới này mà nói, mặc dù linh hồn có thể trở thành linh hồn thể tồn tại độc lập, nhưng cũng không phải không có hạn chế, cho dù không bị ngoại lực phá hủy, linh hồn thể cũng không bất tử.
Nhưng mà tại bên trong Tuyệt Hồn Hồ, linh hồn được sinh tồn không ngừng nghỉ, nhưng lại bởi vì tính chất của bản thân Tuyệt Hồn Hồ, càng ngày càng trở nên cường đại hơn.
Xem ra, tựa hồ đó là một chuyện tốt, nhưng trên thực tế lại không phải như vậy.
Bởi vì, chỉ cần tiến vào bên trong Tuyệt Hồn Hồ, ý thức vốn có sẽ bị hủy diệt, hơn nữa sẽ được Tuyệt Hồn Hồ đánh lên đó một tinh thần lạc ấn, vĩnh viễn trở thành nô lệ cho Tuyệt Hồn Hồ.
Hơn nữa, nghe nói tại bên trong Tuyệt Hồn Hồ, mỗi một ngày những linh hồn thể kia đều phải chịu tra tấn vô cùng vô tận, nhưng bởi vì có sự tồn tại của lạc ấn tinh thần kia, có thể nói ngươi muốn tự mình tiêu tán đi đều không thể làm được.