Đến khi Lâm Lạc trở lại phòng khách bệnh viện, thì có phát hiện ngoài ý muốn, nơi nộp viện phí đang có người cãi nhau.
- Tôi sẽ nộp phí ngay, các người phẫu thuật trước đã, cứu người quan trọng hơn!
Người nói là một người đàn ông trung niên, hắn gần như là gào lên với một hộ sĩ mỹ lệ đứng đối diện.
- Xin lỗi ngài, tôi chỉ là hộ sĩ, nếu như ngài chưa nộp phí, tôi còn chưa thể thông báo với bác sĩ tiến hành phẫu thuật.
Nữ hộ sĩ mỹ lệ kia vẻ mặt áy náy nói.
- Tiểu Trương, cô đi thông báo bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật cho bệnh nhân đi, viện phí của vị tiên sinh này, tạm thời tôi sẽ ứng ra thay ông ta.
Lúc này, một thanh âm thu hút sự chú ý của mọi người vang lên, Lâm Lạc nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một người mặc áo blu trắng, khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo anh tuấn.
- Vâng, Lý bác sĩ.
Nữ hộ sĩ trước khi đi liếc mắt nhìn Lý bác sĩ kia, khuôn mặt đỏ lên.
- Lý bác sĩ này cũng không tệ lắm!
Lâm Lạc lẩm bẩm nói.
- Đúng vậy, so với ngươi thì đẹp trai hơn.
Tiểu Hôi hì hì cười, trong phòng khách bệnh viện tương đối nhiều người, cho nên cũng không có người để ý đến Lâm Lạc.
- Ta nói là lương tâm hắn cũng không tệ lắm!
Lâm Lạc tức giận nói, dù sao, đầu năm nay, tin tức về những bác sĩ vô lương nhiều lắm, trong tiềm thức Lâm Lạc cũng hiểu được bác sĩ không hẳn đều là người tốt, hiện tại tận mắt thấy được một bác sĩ tương đối hảo tâm, hắn không nhịn được nói ra sự cảm khái.
- Không biết đêm nay hắn cường bạo Lam Tuyết, ngươi còn có thể nói lương tâm hắn không tệ hay không nhỉ?
Tiểu Hôi dùng ngữ khí kì quái nói.
- Ngươi nói bậy bạ gì đó?
Trong khoảng thời gian ngắn Lâm Lạc còn chưa phản ứng, nhưng lập tức sắc mặt hắn bỗng biến đổi, cúi đầu kinh hãi hô lên:
- Cái gì? Hắn chính là tên bác sĩ mà chúng ta muốn tìm sao?
- Chính là hắn!
Tiểu Hôi lười biếng nói.
- Lẽ nào, một màn vừa rồi, chỉ là hắn giả vờ?
Lâm Lạc thầm nghĩ, nếu quả thực là như vậy, Lý bác sĩ kia, tám phần mười là ngụy quân tử trong truyền thuyết rồi.
***
Nhà kho Tập đoàn Vân Hoa.
Tử Dạ và Phương Thiên Mệnh đã kết thúc trận chiến, kết quả cũng giống như nhiều lần giao thủ của bọn họ trong dĩ vãng, vẫn chẳng phân biệt được thắng bại như cũ, đều là dị năng soán mệnh sư, thực lực của bọn họ vốn tương đương, muốn chiến thắng đối phương, trừ phi có sự giúp đỡ.
- Tử Dạ tiểu thư, rất xin lỗi lại làm ngươi soán mệnh thất bại rồi.
Phương Thiên Mệnh nhàn nhạt nói, có thể là bởi vì hắn có chút đắc ý, cho nên ngữ khí của hắn đã không có vẻ lãnh đạm như cũ.
- Phương Thiên Mệnh, ta cũng rất xin lỗi mà nói cho ngươi, ngày hôm nay ta không soán mệnh cho bất cứ kẻ nào cả.
Tử Dạ dùng ánh mắt trào phúng nhìn nam nhân rất tuấn tú rất lạnh lùng nhưng nàng lại rất căm ghét này, lạnh lùng nói.
- Tử Dạ tiểu thư, lấy thân phận của ngươi, lẽ nào ngay cả thất bại cũng không dám thừa nhận sao?
Phương Thiên Mệnh hừ lạnh một tiếng.
Trên mặt Tử Dạ lộ ra vài phần cười cợt, nàng không nói gì nữa, xoay người bước đi về phía xe thể thao của nàng.
Xe thể thao chạy như bay, khi đã đi khá xa, thanh âm của Tử Dạ truyền vào tai Phương Thiên Mệnh:
- Phương Thiên Mệnh, đã quên nói cho ngươi, hai người bị ngươi bỏ quên kia, có một người là soán mệnh sư.
Sắc mặt Phương Thiên Mệnh nhất thời đại biến.
- Tử Dạ, một ngày nào đó, ngươi sẽ triệt để thất bại dưới tay ta!
Nhìn bóng xe đã đi xa, Phương Thiên Mệnh oán hận nói.
Lý Trung Hùng năm nay 30 tuổi, năm năm trước, khi hắn tốt nghiệp nghiên cứu sinh từ viện y học thì chuyển tới bệnh viện nhân dân số 1 Thành phố Minh Châu, trong năm năm ngắn ngủi, hắn đã trở thành một trong những bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng nhất Thành phố Minh Châu, y thuật cẩn thận, y đức thì tốt đẹp, làm cho hắn giành được sự tín nhiệm của bệnh nhân, tuy rằng hắn mới gần ba mươi tuổi, nhưng rất nhiều người đều nói, tương lai hắn sẽ là một ứng cử viên cho chiếc ghế viện trưởng bệnh viện thành phố.
Hôm nay vốn đã tan tầm, nhưng hắn lại vừa nhận được điện thoại của bệnh viện, có một ca phẫu thuật cần hắn tự mình xử lý, hắn không thể làm gì khác hơn đành quay lại bệnh viện, vậy mà vừa mới đến bệnh viện, liền gặp phải tình huống người nhà bệnh nhân tạm thời thiếu tiền, không có tiền sẽ không phẫu thuật, đây gần như trở thành thủ tục phổ thông của đại đa số bệnh viện, Lý Trung Hùng tuy rằng có chút phản cảm với cách làm này, nhưng hắn cũng không thể thay đổi được chuyện đó, điều duy nhất hắn có thể làm, là thay bệnh nhân ứng ra viện phí.
Người đàn ông kia thấy vợ mình sắp phẫu thuật vội vã chạy tới phòng phẫu thuật, Lý Trung Hùng thở dài, tuy hắn là bác sĩ, nhưng cũng mong bệnh viện càng ít bệnh nhân càng tốt, tuy theo mức sinh hoạt ngày càng cao của nhân dân, nhưng bệnh nhân cũng không có xu thế giảm thiểu chút nào, mà là mỗi năm so với mỗi năm lại càng tăng lên.
Lý Trung Hùng xoay người chuẩn bị lên lầu, phòng làm việc của hắn ở tầng ba, nhưng vừa quay người lại, hắn liền đụng vào một người.
- Thật ngại quá, cậu không sao chứ?
Lý Trung Hùng thấy một thiếu niên bị hắn làm ngã trên mặt đất, vội vã xoay người đỡ hắn dậy, trên mặt tràn ngập vẻ áy náy.
- Không sao, là do tôi không cẩn thận.
Trong mắt thiếu niên kia chợt hiện lên một tia quang mang kỳ dị, cười cười, từ trên mặt đất đứng lên.
- Nếu như cậu cảm thấy không ổn, tốt nhất nên gặp bác sĩ.
Lý Trung Hùng nhìn đồng hồ đeo tay một chút, còn nói thêm:
- Thật ngại quá, bệnh nhân còn đang chờ tôi, tôi phải đi trước, tôi là Lý Trung Hùng, cậu gặp bác sĩ xong, có thể đi lên tầng ba đưa đơn thuốc cho tôi.
Lý Trung Hùng gấp gáp rời đi, mà thiếu niên bị Lý Trung Hùng đụng vào kia, cũng là Lâm Lạc, ngơ ngác nhìn bóng lưng Lý Trung Hùng, trong mắt tràn ngập sự mê hoặc.
Từ trong mắt Lý Trung Hùng, Lâm Lạc thấy được quỹ tích sinh mệnh hoàn chỉnh của hắn, bất luận là quá khứ, hay tương lai, Lý Trung Hùng gần như đều là một người không thể chê vào đâu, hiếu kính cha mẹ, quan tâm người khác, tâm địa thiện lương, sinh hoạt cá nhân cũng rất nghiêm chỉnh, có thể nói, một người như vậy, căn bản không có khả năng cường bạo con gái nhà người ta.
- Chẳng lẽ, Tiểu Hôi tính toán có sai lệch?
Lâm Lạc thầm nghĩ, trong lòng hắn, không khỏi sinh ra sự hoài nghi đối với Tiểu Hôi.
Trên thực tế, Lâm Lạc hoài nghi về Tiểu Hôi cũng là rất bình thường, dù sao, Tiểu Hôi có lai lịch bất minh, hơn nữa, có thể tính toán ra kết quả hồ điệp hiệu ứng, vốn là chuyện có chút bất khả tư nghị, chỉ có điều chuyện khó tin trên người Tiểu Hôi nhiều lắm, cho nên, khi Tiểu Hôi nói nó có thể tính toán ra hiệu ứng hồ điệp sinh ra khi soán mệnh, Lâm Lạc vô thức đã tin nó.
- Kỳ lạ, vốn trong đời này Lam Tuyết và Lý Trung Hùng cũng không có cơ hội gặp nhau!
Lâm Lạc còn đang trầm tư, thanh âm của Tiểu Hôi lại vang lên,
- Có vấn đề gì vậy?
- Tiểu Hôi, có phải ngươi tính sai rồi hay không?
Ở góc cầu thang, Lâm Lạc nhẹ giọng hỏi.