- Sao có khả năng? Ta là Vận Mệnh trí não vĩ đại nhất, sẽ không bao giờ có sai lầm!
Tiểu Hôi phủ quyết,
- Nếu như Lý Trung Hùng không bị cái khác ảnh hưởng, dựa theo quỹ tích sinh mệnh bình thường, hắn xác thực không có khả năng gặp được Lam Tuyết, cũng không có khả năng cường bạo Lam Tuyết, thế nhưng, không ngoại trừ trường hợp người khác soán mệnh, ảnh hưởng tới Lý Trung Hùng, làm cho quỹ tích sinh mệnh của hắn xảy ra biến hóa.
- Vấn đề là, Lý Trung Hùng là một người chính trực như thế, hắn sao có thể làm ra hành động cường bạo đây?
Trong giọng nói Lâm Lạc mang theo một ít phiền não, nếu như Lý Trung Hùng là một tên ngụy quân tử trong ngoài không đồng nhất, vậy chuyện này đem giải quyết tốt, nhưng sự thực cũng không như vậy, Lý Trung Hùng xác thực là một bác sĩ chính trực.
- Ai, ta chỉ là trí não, không thể nhân hóa như vậy, tư tưởng của nhân loại các ngươi, ta không rõ ràng lắm.
Tiểu Hôi oán giận nói,
- Ta sao biết người chính trực như vậy sẽ biến thành đại sắc lang đây?
- Được rồi, vậy, Tiểu Hôi, ngươi nói, nếu như muốn ngăn cản Lý Trung Hùng cường bạo Lam Tuyết, ta nên làm như thế nào?
Lâm Lạc trầm ngâm liễu một chút nói.
- Rất đơn giản, bây giờ đem Lý Trung Hùng bắt lại giữ ở một chỗ, chờ ngày mai mới thả hắn ra, như vậy, thì không có chuyện gì rồi.
Tiểu Hôi hữu khí vô lực nói,
- Bất quá, như vậy sẽ gây ra hậu quả, bệnh viện có một bệnh nhân sẽ chết, sau đó, Lý Trung Hùng sẽ áy náy, do đó không gượng dậy nổi, từ một bác sĩ ngoại khoa tài hoa hơn người, cuối cùng nghèo túng đến mức trở thành một tên khất đầu đường xó chợ.
- Lẽ nào không có biện pháp khác không ảnh hưởng đến Lý bác sĩ sao?
Lâm Lạc có loại xúc động muốn mắng chửi người, chỉ là nhịn xuống không chửi ra.
- Ngươi nói ta phải làm sao, ta có thể biết vì sao hắn sẽ cường bạo Lam Tuyết rồi!
Tiểu Hôi đột nhiên có chút hưng phấn hô lên.
- Nhỏ giọng một chút!
Lâm Lạc vội vã thấp giọng quát, tuy rằng hiện tại không ai đi qua, thế nhưng Tiểu Hôi lớn tiếng như vậy khó bảo đảm không bị người khác phát hiện, dừng một chút, hắn hỏi tiếp:
- Nói mau, nguyên nhân gì?
- Ta vừa tính toán một lần nữa, ta phát hiện, chỉ có một loại khả năng ta không có tính tới.
Tiểu Hôi hạ giọng nói,
- Đó chính là, có soán mệnh sư khác, cải biến vận mệnh của Lý bác sĩ!
- Cái gì?
Lâm Lạc hơi kinh hãi,
- Thế nhưng, chính hắn cũng không có ủy thác soán mệnh sư, lẽ nào, là có những người khác muốn cải biến vận mệnh của hắn?
- Trừ cái đó ra, ta không nghĩ ra khả năng khác nữa!
Tiểu Hôi miễn cưỡng nói,
- Ta nói Tiểu Lâm này, ngày hôm nay ta vận hành thời gian quá dài, cần nghỉ ngơi rồi, chuyện còn lại, thì toàn bộ phải do ngươi thôi!
- Cái gì? Ngươi còn cần nghỉ ngơi?
Lâm Lạc sửng sốt.
- Đúng vậy, căn cứ lập trình, công tác tính toán ngày hôm nay của ta đã hoàn thành, lập tức sẽ tự động tắt nguồn, về phần lúc nào tỉnh lại, ta cũng không biết.
Trong thanh âm Tiểu Hôi thực sự có cảm giác uể oải,
- Tiểu Lâm, hẹn gặp lại!
- Này, Tiểu Hôi, đừng vội như thế chứ! Tiểu Hôi, Tiểu Hôi...
Biến hóa ngoài ý muốn này, làm cho Lâm Lạc trở nên luống cuống chân tay, Tiểu Hôi thực sự không có phản ứng gì.
- Trí não chết tiệt!
Lâm Lạc tức giận mắng một câu, sớm không nghỉ ngơi muộn không nghỉ ngơi, đúng lúc thời điểm mấu chốt này lại nghỉ ngơi, kế tiếp, tất cả đều phụ thuộc vào hắn rồi.
- Bình tĩnh, bình tĩnh, không có Tiểu Hôi, ngươi cũng nhất định làm được!
Lâm Lạc hít sâu mấy cái, âm thầm tự nói trong lòng, rất nhanh, hắn liền khôi phục lại từ biến cố tạm thời mất đi Tiểu Hôi.
Tiểu Hôi chỉ là một trợ thủ ngoài ý muốn, soán mệnh sư khác cũng không có loại trí não giống như Tiểu Hôi trợ giúp, nếu bọn họ có thể soán mệnh thành công, vậy Lâm Lạc hắn sao lại không thể đây?
- Trước tiên nhìn cem Tiểu Sương thế nào rồi đã!
Lâm Lạc ngưng thần nghĩ đến bóng hình xinh đẹp của Lâm Sương, nhưng sắc mặt hơi đổi, Lâm Sương đang đi vào một quán bar tên là "Dạ sắc mị lực" (Mị lực của bóng đêm).
- Tiểu Sương sao lại đi vào loại địa phương như quán bar này vậy?
Trong lòng Lâm Lạc không nhịn được có chút lo lắng, trong quán bar ngư long hỗn tạp ( ý là có cả người tốt kẻ xấu), một mỹ nữ mà đơn thuần như Lâm Sương đi tới loại địa phương này, rất dễ gặp chuyện không may.
- Không được, ta phải tìm người hỗ trợ trông chừng nàng.
Lâm Lạc lo lắng, lấy ra điện thoại di động, suy nghĩ một chút, liền gọi một cuộc điện thoại.
- Đào ca, ta là Lâm Lạc, ngươi tan tầm chưa vậy?
Lâm Lạc cơ bản không có bạn bè, bảo an ở tiểu khu - Chu Vân Đào là một người hiếm hoi trong số đó.
- Tiểu Lâm, buổi chiều tiểu tử ngươi chạy nhanh như vậy làm gì chứ?
Chu Vân Đào vẫn còn nhớ tới chuyện không lâu trước đó Lâm Lạc không để ý đến,
- Thế nào? Bây giờ gọi điện thoại cho ta, có phải muốn mời ta uống rượu hay không?
- Đúng vậy, Đào ca, ta muốn mời ngươi uống rượu.
Lâm Lạc có chút bất đắc dĩ,
- Bây giờ ngươi đến một quán bar gọi là Dạ sắc mị lực uống rượu, coi như ta mời đi!
- Quán bar? Không thể nào, tiểu tử ngươi thực sự tốt như vậy mời ta uống rượu?
Chu Vân Đào ngẩn người, có chút không tin hỏi.
- Đương nhiên, bất quá trước tiên ta phải nói cho rõ ràng, ta tương đối nghèo, chỉ có thể mời uống một chén rượu, nếu như ngươi uống nhiều, ngươi phải tự mình bỏ tiền ra.
Lâm Lạc nhanh chóng nói,
- Thuận tiện giúp ta một chuyện, em gái ta ở đó, ngươi giúp ta trông chừng nàng, ta lo nàng gặp chuyện không may.
- Sặc, ta khinh bỉ ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi thật tâm mời ta uống rượu chứ, thì ra là muốn ta giúp ngươi trông em gái!
Chu Vân Đào tức giận nói.
- Vậy, Đào ca, ngươi rốt cuộc giúp hay không giúp đây?
Lâm Lạc không có thời gian nói chuyện tào lao với hắn, nếu như Chu Vân Đào không muốn giúp, hắn cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
- Giúp, đương nhiên giúp, bất quá, là ta nhìn mặt mũi Tiểu Sương muội muội, chứ không phải giúp ngươi như vậy!
Chu Vân Đào hầm hừ nói,
- Không nhiều lời với ngươi nữa, bây giờ ta phải đi, ta cũng không muốn Tiểu Sương muội muội bị người khác bắt nạt, ngươi cứ yên tâm đi!
- Đào ca, cảm ơn ngươi.
Tuy rằng đã ngắt cuộc gọi, nhưng Lâm Lạc vẫn hướng vào điện thoại nhẹ nhàng nói, kỳ thực hắn rất rõ thái độ làm người của Chu Vân Đào, bằng không, hắn cũng sẽ không tìm hắn hỗ trợ.
Lâm Lạc đi đến tầng 3 bệnh viện, từ hộ sĩ biết được hiện tại Lý Trung Hùng đang phẫu thuật, ca phẫu thuật còn có nửa giờ mới kết thúc.
Lâm Lạc nhìn đồng hồ, chờ sau khi Lý Trung Hùng kết thúc ca phẫu thuật, đại khái khoảng bảy giờ tối, tuy rằng có chút đói, nhưng Lâm Lạc cũng không dám đi ăn, hắn đã quyết định, buổi tối hôm nay, hắn sẽ theo dõi Lý Trung Hùng.