Hơi nhắm mắt lại, trong đầu Lâm Lạc thong thả hiện lên từng hình ảnh, đó là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai của Lý Trung Hùng từ giờ đến mười hai giờ đêm nay, chỉ cần theo dõi Lý Trung Hùng, sau đó đem tất cả chuyện Lý Trung Hùng làm đối chiếu với quỹ tích sinh mệnh của hắn, nếu như thực sự có soán mệnh sư cải biến vận mệnh của Lý Trung Hùng, vậy trong đó, nhất định sẽ có chỗ không giống nhau, nếu quả thật là vậy, hẳn sẽ ngăn cản vận mệnh của Lý Trung Hùng bị cải biến, Lam Tuyết cũng sẽ bình yên vô sự.
Nhưng còn có một việc, cho dù Lâm Lạc nghĩ như thế nào cũng không rõ, nếu như hiện tại vận mệnh của Lý Trung Hùng còn chưa bị cải biến, vậy sao Tiểu Hôi có thể tính toán được hắn sẽ cường bạo Lam Tuyết? Nếu như vận mệnh đã bị cải biến, vậy vì sao hắn lại không nhìn ra được?
- Quá trình soán mệnh, có thể chia làm mấy bước hay không?
Linh quang trong đầu Lâm Lạc chợt lóe, nếu như một soán mệnh sư đang thực hiện kế hoạch soán mệnh đối với Lý Trung Hùng, mà kế hoạch này chia làm mấy bộ phận, chỉ có hoàn thành bước cuối cùng, hành động soán mệnh mới có thể hoàn thành, mà trước khi hoàn thành, vận mệnh của Lý Trung Hùng sẽ không bị cải biến, vậy hắn tự nhiên cũng không thể dự đoán ra. Nhưng Tiểu Hôi có thể căn cứ vài bước trước trong kế hoạch soán mệnh, đem kết quả cuối cùng tính toán ra, chỉ là, không biết bởi vì nguyên nhân nào, nó cũng không đem chuyện này nói cho Lâm Lạc.
- Đúng, nhất định là như vậy!
Ở trong lòng Lâm Lạc khẳng định với chính mình, lúc nghĩ thông suốt, hắn nhất thời liền có lòng tin, chỉ cần theo sát Lý Trung Hùng, không cho soán mệnh sư kia hoàn thành kế hoạch soán mệnh, như vậy, vận mệnh của Lý Trung Hùng sẽ không bị bóp méo, mà đối với việc cải biến vận mệnh của Lam Tuyết, hắn cũng thành công.
Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, nhìn dãy số trên điện thoại, là một số điện thoại xa lạ.
- Lâm Lạc, tôi là Tử Dạ.
Vừa nhận điện thoại, bên kia liền truyền tới một thanh âm động nhân,
- Tôi và Lam Tuyết đều ở trong nhà anh, chừng nào thì anh trở về?
- Tử Dạ tiểu thư, tạm thời tôi còn không đi được.
Lâm Lạc thấp giọng nói,
- Không bằng chờ tôi về, sẽ nói chuyện với cô sau đi?
- Không cần tìm tôi, tìm Lam nha đầu là được, là nàng lo lắng cho anh.
Tử Dạ lười biếng nói, lời còn chưa dứt, liền nghe được tiếng Lam Tuyết hờn dỗi:
- Tử Dạ tiểu thư, cô đừng nói lung tung nha!
Dừng lại một chút, Tử Dạ nói tiếp:
- Được rồi, Lâm Lạc, có chuyện phải nhắc nhở anh một chút, anh phải cẩn thận Phương Thiên Mệnh, hắn có khả năng sẽ gây phiền toái cho anh.
- Hiểu rồi, cảm ơn Tử Dạ tiểu thư.
Trong lòng Lâm Lạc hơi căng thẳng, nếu như Phương Thiên Mệnh tìm hắn gây chuyện, vậy thật đúng là một chuyện phiền phức, tuy rằng hắn còn không rõ ràng tình huống của Phương Thiên Mệnh lắm, nhưng thực lực của một dị năng soán mệnh sư, ai cũng không dám khinh thường, tự nhiên Lâm Lạc cũng không ngoại lệ.
Quán bar Dạ sắc mị lực.
Lâm Sương ngồi một mình ở trong góc, trên bàn trước mặt đã có một đống chai bia rỗng.
- Lạc ca ca, anh sao, sao có thể như vậy?
Lâm Sương thì thào nói,
- Sao anh có thể tìm cô gái khác làm bạn gái anh vậy? Không thể, không thể...
Tuy rằng từ nhỏ mất cha mẹ, nhưng Lâm Sương vẫn nghĩ mình rất hạnh phúc, bởi vì nàng gặp Lâm Lạc, nàng vẫn cho rằng, nàng là người của Lâm Lạc, mà Lâm Lạc cũng từng nói qua, hắn sẽ lo cho nàng cả đời.
Hai người tuy rằng xưng hô là anh em, thế nhưng Lâm Sương biết cảm tình của mình đối với Lâm Lạc, cái đó không phải thuộc về tình cảm anh em, mà là tình yêu, hơn nữa, cho tới nay, nàng vẫn nghĩ, Lâm Lạc cũng yêu nàng, nàng có thể cảm giác được Lâm Lạc yêu say đắm nàng.
Nhưng mà, hôm nay đột nhiên có một cô gái tới cửa, nói là bạn gái của Lâm Lạc, mà Lạc ca ca của nàng, cũng đồng ý cô gái so với nàng đẹp hơn kia là bạn gái của hắn, nhất thời, Lâm Sương cảm thấy như trời cũng sụp xuống rồi.
- Lạc ca ca không có, ta, ta cái gì cũng đều chưa từng thấy...
Lâm Sương hai mắt mê ly, dùng thanh âm mê hoặc lẩm bẩm.
Cách đó không xa, Chu Vân Đào gọi một cốc bia lớn, vẫn quan sát động tĩnh của Lâm Sương.
- Lợi hại, nha đầu kia đúng là uống rất được!
Đến khi Chu Vân Đào thấy Lâm Sương một ngụm uống hết một cốc bia lớn, rốt cục không nhịn được phát ra một tiếng cảm khái.
Vừa nói xong, Chu Vân Đào liền nhíu nhíu mày, bởi vì hắn phát hiện lúc này có người đi tới trước bàn Lâm Sương, còn ngồi xuống hai bên trái phải nàng, đó là một thiếu niên thoạt nhìn khoảng mười bảy, mười tám tuổi, cao gầy, mặc một bộ quần áo ngủ.
- Nhân khuông cẩu dạng (hình người mặt chó), vừa nhìn đã biết không phải người tốt!
Chu Vân Đào lẩm bẩm nói, hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên kia, trong lòng đã hạ quyết tâm, chỉ cần tiểu tử kia dám động tay động chân với Lâm Sương, thì sẽ đánh hắn thành quốc bảo ‘gấu trúc’ ngay.
Bất quá, làm cho hắn có chút thất vọng chính là thiếu niên kia vẫn đàng hoàng ngồi ở chỗ kia, không bao lâu sau lại còn trò chuyện với Lâm Sương.
- Không lầm chứ, lẽ nào đẹp trai thật sự có nhiều chỗ tốt như vậy?
Chu Vân Đào bắt đầu oán giận trong lòng, bất quá, oán giận thì oán giận, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào chỗ Lâm Sương, để tránh khỏi xuất hiện cái gì ngoài ý muốn.
***
Phẫu thuật rốt cục kết thúc, Lý Trung Hùng từ phòng phẫu thuật đi ra, sau đó liền đi về phòng làm việc của mình, mà tự nhiên Lâm Lạc sẽ đi theo.
Lâm Lạc đi qua đi lại ở bên ngoài hành lang trước cửa phòng làm việc Lý Trung Hùng, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, lúc tám giờ Lý Trung Hùng còn có thể có một ca phẫu thuật, hơn nữa thời gian phẫu thuật rất dài, đến hơn mười một giờ mới kết thúc, mà hiện tại, việc Lâm Lạc muốn làm, đó là không để phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Lý Trung Hùng cảm giác có chút mệt mỏi, liền tựa ở trên ghế, hơi nhắm mắt lại, phẫu thuật vừa kết thúc, hắn liền nhận được thông báo, buổi tối còn có một ca phẫu thuật do hắn tiến hành, tuy rằng sắp xếp có chút không hợp lý, nhưng Lý Trung Hùng cũng không oán giận, ở trong mắt hắn, làm một bác sĩ, phẫu thuật cho bệnh nhân là việc hắn phải làm, chỉ là, hiện tại hắn thực sự có chút mệt mỏi, cũng may ca phẫu thuật kế tiếp còn khoảng một giờ, hắn có thể tranh thủ khoảng thời gian này nghỉ ngơi một hồi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lý Trung Hùng bên trong đã ngủ say, mà Lâm Lạc ở bên ngoài, vẫn bước đi thong thả như cũ, thỉnh thoảng có bác sĩ và hộ sĩ đi qua, tối đa cũng chỉ liếc mắt nhìn Lâm Lạc, cũng không nói thêm gì, trên thực tế, trong bệnh viện, bình thường có một số người nhà bệnh nhân đi tới đi lui trên hành lang, hành vi hiện tại của Lâm Lạc, ở trong mắt một số bác sĩ và hộ sĩ, cũng không có gì đặc biệt.
Bảy giờ năm mươi phút, nữ hộ sĩ đi tới phòng làm việc của Lý Trung Hùng, một lát sau, Lý Trung Hùng liền đi ra, vội vã đi tới phòng phẫu thuật, mà Lâm Lạc, cũng chạy theo không chút do dự.
Gần như là đồng thời, Lam Tuyết ở trong nhà Lâm Lạc, nhận được điện thoại của em trai, bệnh tình của mẹ nàng đột nhiên nặng thêm, đã đưa tới bệnh viện.