Lam Tuyết vội vã rời khỏi nhà Lâm Lạc, chạy tới bệnh viện, nàng cũng không hỏi ý kiến của Lâm Lạc, bởi vì Tử Dạ đã nói cho nàng, vận mệnh của nàng đã được cải biến, nàng không cần phải lo lắng nữa, mặt khác, cho dù thực sự có nguy hiểm, lúc này nàng vẫn phải tới bệnh viện, nàng không thể không quan tâm đến mẹ mình.
- Tiểu Cương, mẹ thế nào rồi?
Nửa giờ sau, Lam Tuyết chạy tới bệnh viện, vừa nhìn thấy Lam Tiểu Cương, nàng vội vàng hỏi.
- Chị, chị yên tâm đi, bác sĩ nói bệnh tình đã tạm thời ổn định rồi, bất quá, phải ở viện theo dõi vài ngày.
Lam Tiểu Cương còn đang học trung học, nhưng so với bạn cùng lứa tuổi thì hiểu chuyện hơn rất nhiều, hắn cũng biết gia đình hoàn toàn này là một mình chị gái chống đỡ, cho nên, hắn đối với người chị duy nhất này luôn luôn kính trọng.
- Vậy là tốt rồi.
Lam Tuyết thở dài một hơi.
- Cha vừa tìm được một công việc, bây giờ còn đang đi làm, cho nên chưa tới.
Lam Tiểu Cương còn nói thêm,
- Chị, hay là chị về trước nghỉ ngơi đi, em ở đây trông mẹ là được.
- Không cần, Tiểu Cương, mai, ngày kia chị cũng không cần đi làm, chị ở đây trông mẹ là được, em về nhà trước đi.
Lam Tuyết lắc đầu nói.
- Thế nhưng, chị, một mình chị ở chỗ này, em, em không yên tâm.
Lam Tiểu Cương thoáng do dự một chút nói,
- Không bằng, em và chị cùng ở đây?
- Được rồi, cũng được.
Lam Tuyết suy nghĩ một chút, gật đầu, bình thường thời gian nàng và em trai ở cùng một chỗ cũng ít, khó có được cơ hội tâm sự với nhau.
Mẹ Lam Tuyết ở bên trong đã ngủ, mà chị em Lam Tuyết và Lam Tiểu Cương ngồi ở ghế bên ngoài phòng bệnh nói chuyện, Lam Tuyết đang chuẩn bị hỏi tình hình gần đây của Lam Tiểu Cương, đột nhiên nhớ tới một việc, vội lấy ra điện thoại di động gọi một cuộc điện thoại.
- Lâm Lạc, tôi là Lam Tuyết, bây giờ tôi đang ở bệnh viện thành phố, a, cái gì? Anh cũng ở chỗ này?
Lam Tuyết nghe được Lâm Lạc cũng ở bệnh viện, không khỏi kinh ngạc.
- Tôi ở bệnh viện có một số việc.
Lâm Lạc thấp giọng nói, hắn đã đoán được Lam Tuyết sẽ đến bệnh viện, cho nên đối với chuyện nàng ở đây cũng không cảm thấy kỳ lạ, đương nhiên, hắn cũng không định nói cho Lam Tuyết, mình ở bệnh viện là vì chuyện của cô ấy.
- Anh ở chỗ nào? Tôi tới chỗ anh!
Lam Tuyết vội hỏi.
- Tôi, ở bên ngoài phòng phẫu thuật.
Lâm Lạc thoáng chần chờ một chút, cuối cùng vẫn nói thật với Lam Tuyết.
Ngắt điện thoại không bao lâu, Lâm Lạc liền nhìn thấy Lam Tuyết, đi cùng Lam Tuyết, còn có một thiếu niên thanh tú, khuôn mặt mơ hồ có vài phần tương tự Lam Tuyết.
Lam Tuyết cũng không hiểu mình làm sao vậy, khi nàng nghe Lâm Lạc nói đang ở bệnh viện, nàng cảm thấy muốn gặp Lâm Lạc ngay lập tức, nhưng đến khi thật sự gặp Lâm Lạc, lại phát hiện mình không nói nổi một câu.
- Chị, có phải anh ấy là anh rể tương lai hay không vậy?
Lam Tiểu Cương có chút hiếu kỳ hỏi, lần đầu tiên hắn thấy chị mình dùng ánh mắt kỳ quái như thế nhìn một nam nhân.
- Đừng nói linh tinh!
Lam Tuyết rốt cục phản ứng lại, mặt nàng hơi đỏ lên, trừng mắt nhìn Lam Tiểu Cương, tuy rằng thanh âm Lam Tiểu Cương rất nhỏ, nhưng nàng vẫn lo bị Lâm Lạc nghe được.
- Lâm Lạc, đây là em trai tôi, Lam Tiểu Cương.
Thấy Lâm Lạc tựa hồ không nghe được lời của Lam Tiểu Cương, Lam Tuyết thoáng yên tâm một chút, liền giới thiệu hai người với nhau mọt chút, mà khi giới thiệu Lâm Lạc, nàng vốn muốn nói là ân nhân của mình, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại đổi thành bạn bè, kết quả, Lam Tiểu Cương càng thêm hoài nghi Lâm Lạc là bạn trai của chị hắn.
Đối mặt với ánh mắt mơ hồ mang theo tình ý kia của Lam Tuyết, còn có ánh mắt kì quái của Lam Tiểu Cương, Lâm Lạc có chút xấu hổ, thực tế, hắn cũng nghe được câu nói kia của Lam Tiểu Cương, chỉ là làm bộ không nghe thấy mà thôi.
Nhìn Lam Tuyết, Lâm Lạc không khỏi lại nghĩ tới Lâm Sương, hắn hơi ngưng thần, trong đầu xuất hiện bóng hình xinh đẹp mỹ lệ của Lâm Sương, đột nhiên, sắc mặt hắn hơi đổi, thiếu niên ngồi ở bên cạnh Lâm Sương kia, với hắn rất quen thuộc!
- Tiểu Sương à Tiểu Sương, thì ra, em đã gặp được chân mệnh thiên tử của em rồi!
Lâm Lạc hơi lắc đầu, đem bóng hình của Lâm Sương xua đi, trong lòng lại có vẻ đau khổ dị thường.
- Lâm Lạc, anh sao rồi? Sao sắc mặt anh khó coi vậy?
Thanh âm thân thiết của Lam Tuyết từ bên cạnh truyền đến.
- Tôi không sao.
Lâm Lạc miễn cưỡng cười, lắc đầu, từ vài năm trước hắn đã biết, tương lai, chàng trai này sẽ đến với Lâm Sương, lúc nào hắn cũng lo lắng ngày này sẽ đến, mà bây giờ, rốt cục ngày này đã tới.
Mặc dù, hắn biết ngày này sẽ tới, cũng bởi vì như vậy, hắn mới trốn tránh tình cảm của Lâm Sương, nhưng đén khi ngày này thực sự đến, hắn mới biết được, thì ra mình đau lòng như vậy!
- Còn nói không có việc gì, anh nhìn anh xem, mặt cũng trắng bệch rồi!
Trong giọng nói của Lam Tuyết mang theo một tia trách cứ.
- Thực sự không có việc gì, chỉ là, chỉ là có chút đói thôi.
Lâm Lạc nói.
- Đói sao? Không phải anh còn chưa ăn cơm chiều chứ?
Lam Tuyết kinh ngạc, vội hỏi.
- Tôi không đi được, cho nên...
Lâm Lạc gật đầu, giải thích.
- Tôi giúp anh đi mua đồ ăn ăn, anh chờ một chút nha!
Không đợi Lâm Lạc nói nữa, Lam Tuyết liền xoay người vội vã đi xuống dưới lầu.
- Lâm đại ca, có phải anh là bạn trai của chị em không vậy?
Lam Tuyết vừa rời đi, Lam Tiểu Cương liền vội hỏi.
- Ách...
Lâm Lạc xấu hổ không ngớt, vội lắc đầu,
- Kìa, Tiểu Cương, em hiểu lầm rồi, anh và chị em mới quen nhau mà thôi.
- Không thể nào? Trừ em và cha em, cho tới bây giờ em cũng chưa thấy chị em đối xử tốt với nam nhân khác như anh bao giờ nha!
Lam Tiểu Cương hiển nhiên không tin Lâm Lạc, hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên nói ra một câu:
- A, lẽ nào hai người là nhất kiến chung tình trong truyền thuyết?
- Anh và chị em thật sự là bạn bè bình thường thôi.
Lâm Lạc bất đắc dĩ nói.
- Hiểu rồi, hiểu rồi, bạn trai, bạn gái bình thường sao, không cần giải thích đâu!
Lam Tiểu Cương hì hì cười,
- Anh rể tương lai, em muốn đi trông mẹ em, anh cứ tâm sự với chị em đi!
Thấy Lam Tiểu Cương có chút hưng phấn rời đi, Lâm Lạc phiền muộn không ngớt, nghĩ thầm Lam Tuyết đẹp như thế, cũng không phải ‘ế’, em trai nàng cần phải tìm bạn trai cho nàng thế sao? Dù gấp, cũng không thể đổ oan cho hắn chứ, lại nói tiếp, ngay cả bạn bè bình thường của Lam Tuyết, hắn cũng không phải, huống chi là bạn trai?