Cũng may trong lòng Lam Tuyết, vẫn là mẹ quan trọng hơn, sau khi mua đồ ăn cho Lâm Lạc, nàng trở về phòng bệnh của mẹ nàng, mà Lâm Lạc cuối cùng cũng được thở dài một hơi, từ khi bị Lam Tiểu Cương đùa như vậy, hắn nhìn Lam Tuyết lại có chút xấu hổ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, người trong bệnh viện đã càng ngày càng ít, ngoại trừ bác sĩ, hộ sĩ trực đêm cùng với bệnh nhân nằm viện, trên cơ bản đã không có ai ở trong bệnh viện.
Kim đồng hồ chỉ vào số 11, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là Lý Trung Hùng đã sắp kết thúc ca phẫu thuật, sau đó hắn sẽ về phòng làm việc khoảng 15 phút, rồi trở về nhà.
Trong hàng lang đột nhiên truyền đến tiếng giày cao gót, Lâm Lạc quay đầu, lọt vào mắt là một đôi chân ngọc thon dài trắng nõn, Lâm Lạc không tự giác hơi ngẩng đầu, rốt cục thấy được người đó.
Đó là một cô gái trẻ tuổi vóc người nóng bỏng, tóc quăn, mặc áo ngắn tay, váy ngắn, trang phục dị thường gợi cảm, mà dung mạo của nàng cũng dị thường mỹ lệ, tuy rằng so với Tử Dạ còn có chênh lệch rất lớn, nhưng cũng không kém hơn Lam Tuyết chút nào, mà sự nóng bỏng của nàng, cũng là thứ mà Lam Tuyết khuyết thiếu, Lâm Lạc luôn luôn nghĩ sự tự chủ mình không tồi, nhưng khi nhìn thấy cô gái này, trong lòng hắn cũng mơ hồ có vài phần xung động, cô gái này, tựa hồ có một loại mị lực đặc thù, có thể hấp dẫn nam nhân mặc kệ tất cả muốn chinh phục nàng.
Cô gái dừng lại trước mặt Lâm Lạc, nhưng cũng không thèm liếc mắt nhìn Lâm Lạc lấy một cái, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào phòng phẫu thuật, khóe miệng hơi nhếch lên, hình thành một đường cong đầy khêu gợi.
- Chẳng lẽ, nàng đang đợi người trong phòng phẫu thuật?
Lâm Lạc thầm nghĩ, mùi thơm từ trên người cô gái kia truyền đến, làm cho hắn bắt đầu có chút tâm thần không yên.
Một lát sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Lý Trung Hùng đi ra trước, gia quyến bệnh nhân vội vã tiến lên hỏi tình huống phẫu thuật, mà ánh mắt cô gái kia, cũng rơi vào trên người Lý Trung Hùng.
- Bác sĩ Lý!
Chờ lúc Lý Trung Hùng nói chuyện với gia đình bệnh nhân xong, cô gái kia đi về phía Lý Trung Hùng.
- Nguyễn tiểu thư, muộn như thế, sao cô còn ở nơi này?
Thấy cô gái kia, Lý Trung Hùng hơi sửng sốt, có chút kinh ngạc hỏi.
Lâm Lạc sắc mặt hơi đổi, không nghĩ tới cô gái này tới tìm Lý Trung Hùng, thế nhưng, trong dự đoán của hắn, vốn không có sự xuất hiện của cô gái này.
- Chẳng lẽ, bước cuối cùng để soán mệnh cho Lý Trung Hùng bắt đầu rồi sao?
Lâm Lạc tập trung tinh thần, nhìn thẳng vào cô gái kia và Lý Trung Hùng.
- Bác sĩ Lý, có một vấn đề về y học, muốn hỏi anh một chút.
Cô gái quyến rũ được Lý Trung Hùng xưng hô là Nguyễn tiểu thư kia cười,
- Khuya như vậy còn tới quấy rối anh, không ngại chứ?
- Đương nhiên không ngại, Nguyễn tiểu thư, đi vào phòng làm việc của tôi đi!
Lý Trung Hùng vừa cười vừa nói, bất quá, trên mặt hắn đã lộ ra vẻ uể oải.
- Bác sĩ Lý, anh mệt rồi, để em đi lấy café cho anh.
Lý Trung Hùng vừa ngồi xuống, Nguyễn tiểu thư kia liền nói.
- Cảm ơn.
Lý Trung Hùng cũng không từ chối, lúc này, đúng là hắn cần một chén cà phê để lấy lại tinh thần.
Thấy Nguyễn tiểu thư kia vội rời đi, trên mặt Lâm Lạc lộ ra vẻ nghi hoặc, Nguyễn tiểu thư đột nhiên xuất hiện này, rốt cuộc là muốn làm gì? Nếu như nàng chính là soán mệnh sư đang soán mệnh cho Lý Trung Hùng, vậy nàng dùng phương thức gì để soán mệnh?
Lâm Lạc chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, Nguyễn tiểu thư kia đã bưng cốc cà phê đi vào phòng làm việc của Lý Trung Hùng, Lý Trung Hùng nói một tiếng cám ơn, tiếp nhận cốc cà phê.
Lý Trung Hùng vừa đưa cốc cà phê lên miệng, trên mặt Nguyễn tiểu thư khêu gợi kia mơ hồ xuất hiện một tia khẩn trương, Lâm Lạc linh quang chợt lóe, bỗng nhiên nhớ tới một loại khả năng, không kịp suy nghĩ nhiều, hắn chạy như bay vào phòng, tay phải chụp tới, đoạt lấy cốc cà phê Lý Trung Hùng đã đưa đến bên mép, miệng quát:
- Bác sĩ Lý, không thể uống!
Chuyện xảy ra đột ngột, Lý Trung Hùng và Nguyễn tiểu thư kia trong lúc nhất thời cũng không kịp phản ứng, yên lặng một lát sau, Nguyễn tiểu thư kia quát lên:
- Ngươi là ai? Ngươi làm cái gì vậy?
- Cậu là, à, đúng rồi, ngày hôm nay chúng ta đã gặp nhau, ta còn đụng ngã cậu, đúng không?
Lý Trung Hùng có chút mê hoặc, nhưng rất nhanh hắn liền nhớ tới Lâm Lạc, xem ra, trí nhớ của hắn rất tốt, chỉ gặp qua một lần, cũng có thể nhớ rõ ràng như thế.
- Bác sĩ Lý, tôi là Lâm Lạc, cốc cà phê này, ông không thể uống.
Lâm Lạc thản nhiên nói, hắn quay đầu, nhìn cô gái kia:
- Nguyễn tiểu thư, bên trong cốc cà phê này, có chút gì đó không nên có, cô có thể nói cho bác sĩ Lý không?
Nguyễn tiểu thư kia sắc mặt đại biến, nàng dùng ánh mắt đầy cừu hận nhìn Lâm Lạc, phải đến nửa phút, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Rốt cuộc ngươi là ai?
- Nguyễn tiểu thư, tôi là người nào không hề quan trọng, nếu như cô không muốn tự nói ra thành phần không nên có trong cốc cà phê này, tôi nghĩ bác sĩ Lý có thể kiểm tra được rất dễ dàng.
Lâm Lạc nhàn nhạt nói.
- Cái kia, vị Lâm tiên sinh này, còn có Nguyễn tiểu thư, rốt cuộc hai người đang nói cái gì vậy?
Lý Trung Hùng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhịn không được hỏi:
- Lâm tiên sinh, ý của cậu là, trong cốc cà phê này, còn có dược vật khác?
- Bác sĩ Lý, đúng là như vậy.
Lâm Lạc gật đầu khẳng định, vừa rồi khi theo dõi Nguyễn tiểu thư, hắn cũng từ trong hai mắt của nàng thấy được một chuyện, khi nàng đi lấy cà phê, xác thực bỏ thêm một vài thứ vào, bất quá, cụ thể là vật gì, hắn cũng không rõ ràng lắm.
- Nguyễn tiểu thư, đây, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Lý Trung Hùng nhíu nhíu mày, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Nguyễn tiểu thư kia.
- Nếu chuyện đã bị người khác phá hư, Nguyễn Thanh Ngọc ta cũng không phải không dám thừa nhận, bên trong cốc cà phê này, chỉ là cho thêm một ít “con ruồi Tây Ban Nha” mà thôi.
Nguyễn tiểu thư kia, cũng là Nguyễn Thanh Ngọc, lạnh như băng nói, khi nàng nói cũng không nhìn Lý Trung Hùng, mà dùng đôi mắt đẹp tràn ngập hận ý nhìn chằm chằm vào Lâm Lạc, nếu như ánh mắt có thể giết người, vậy trong nửa khắc này, chỉ sợ Lâm Lạc đã chết vô số lần.
- Cái gì? “con ruồi Tây Ban Nha”?
Lý Trung Hùng thất thanh, những người có chút hiểu biết đối với dược vật đều biết, đây là một loại thuốc kích dục.
- Lý Trung Hùng, Nguyễn Thanh Ngọc tôi dám làm dám chịu, tôi làm như vậy, chỉ là muốn anh lấy tôi mà thôi, nếu thất bại, sau này tôi cũng sẽ không dây dưa với anh nữa!
Nguyễn Thanh Ngọc hừ lạnh một tiếng, nàng vẫn nhìn chằm chằm Lâm Lạc như cũ, trong giọng nói tràn ngập hận ý,
- Tiểu tử họ Lâm, chưa từng có kẻ nào dám phá hỏng chuyện của ta, ngươi là người thứ nhất, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt!