Bên trong trại giam cũng không có nhiều việc để làm, đặc biệt là loại tạm giam ngắn hạn như Trương Duy, cho nên ngày hôm đó hắn cũng không biết làm gì, quả thật nhàm chán, không có chỗ nói chuyện phiếm, thậm chí còn không ai nhắc đến hắn.
Nhàm chán đến cực độ, Trương Duy cũng làm quen được với Bàn Tử. Bàn Tử họ Trầm là con thứ ba trong nhà nên cũng gọi hắn là Trầm Tam, kẻ này mồm mép rất lợi hại, là kẻ tái phạm tội lừa đảo, cái gì mà khuyến mãi, ẩm liêu khai thưởng, tam bát du hí, hồng lam duyên bút, tiên nhân bảo thập yêu … (mấy trò quảng cáo khuyến mại lừa đảo), nói chung cũng không có gì nghiêm trọng cũng có mầy lần bị giam một vài năm, về những lừa đảo lặt vặt thì bị giam mười mấy ngày, hắn một năm cũng ra vào trại giam ba bốn lần, coi như lăn lộn trong trại giam này cũng có nhiều kinh nghiệm.
Trầm Bàn Tử phục sát đất Trương Duy, chuyện đánh nhau ẩu đả trong trại giam hắn thấy nhiều, nhưng giống như Trương Duy chỉ cần tới mười giây liền giải quyết đám hung thần ác sát thì lần đầu tiên được kiến thức, ở trong lòng hắn, Trương Duy là người cực kỳ có bản lĩnh, lại thấy hắn hiền hòa, nên cũng không nịnh bợ lộ liễu, chỉ là từ từ mà tăng dần thôi.
Cũng may Trương Duy như thể không có chuyện gì, vào tù nhưng hắn vẫn giữ dáng vẻ thoải mái. Hơn nữa cái miệng Trầm Ba đúng là lợi hại, cùng hắn nói chuyện giết thời gian cũng không tệ lắm.
Vào xế chiều, Trương Duy đang có cảm giác buồn ngủ, bất chptj, cửa sắt vang lên một âm thanh chói tai. Cửa sắt mở ra, một gã cảnh sát hiện ra trước cửa.
“Trương Duy, đi ra ngoài”.
Cuối cùng cũng tới lúc thẩm tra, Trương Duy miễn cưỡng đứng lên, nhìn ánh mắt lo lắng của Trầm Tam, Trương Duy cười cười, vỗ vai Trầm Tam rồi đi ra ngoài.
Rất kỳ quái, cảnh sát cũng không còng tay Trương Duy, đi ra khỏi cửa đến một căn phòng nhận lại quần áo của mình, sau đó lại đi theo tên cảnh sát kia qua một hành lang dài, đi được một nửa hành lang thì Trương Duy bị mang vào một phòng làm việc.
Trương Duy nhìn Hứa Tiểu Vi đang ngồi trên ghế, chỉ thấy Hứa Tiểu Vi mặc váy dành cho cảnh sát, gương mặt mỹ lệ đang trừng mắt nhìn hắn.
Sau bàn làm việc còn có một cảnh sát trung niên, đêm qua khi đến sở cảnh sát hắn đã gặp qua một lần, biết tên cảnh sát đó là Trần Sở Trường.
“Trương Duy kí xong ngươi có thể đi” vẻ mặt Trần Sở Trường cũng lạnh lùng như tối qua.
Có thể rời đi? Không cần thẩm vấn? Trương Duy không hiểu tại sao lại như thế tuy nhiên hắn mơ hồ cảm giác có liên quan đến Văn Khả Hân, ít nhất nàng có thể chứng minh chiếc Porsche không phải là mình ăn trộm.
Trương Duy tiến về phía trước kí vào tờ giấy, rồi để bút xuống, Trương Duy nhịn không được liếc sang Văn Khả Hân.
Nói thật, tuy gương mặt Hứa Tiểu Vi có chút băng lãnh nhưng tuyệt đối là đại mỹ nữ, tuy nhiên so sánh với Văn Khả Hân Trương Duy cảm thấy Văn Khả Hân đáng yêu hơn nhiều.
Văn Khả Hân nhìn thấy Trương Duy đang liếc mắt nhìn mình, tức giận trừng mắt nói : “Đi đi ngươi được tự do”
Dứt lời, Hứa Tiểu Vi tựa hồ không muốn nhiều lời liền đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc.
Ra khỏi phòng, Trương Duy nhìn Hứa Tiểu Vi phía trước trong lòng cảm thấy có phần kỳ quái, làm sao không cần hỏi một câu liền bỏ đi? Lập tức bước nhanh hơn đi song song với Hứa Tiểu Vi.
“Cảnh quan cho phép ta hỏi cái này? Quần ta cả đêm coi như xong?” Trương Duy vừa nói vừa hít hít lỗ mũi, trên người Hứa Tiểu Vi tỏa ra mùi hương rất dễ chịu.
Hứa Tiểu Vi dừng bước, lạnh lùng nhình hắn hỏi : “Vậy ngươi muốn thế nào? Hay là muốn vào đó ở mấy ngày?”
Trương Duy không hỏi còn tốt, vừa hỏi làm trong lòng Hứa Tiểu Vi cảm thấy khó chịu, đêm qua hắn nói để sáng mai thành thật khai báo, kết quả vốn người này có cái gì mà khai, chỉ là lừa gạt mình mà thôi.
Trương Duy cười cười nói : “Cũng không phải như vậy, ta chỉ có chút kỳ quái nên muốn hỏi ngươi một chút”
Hứa Tiểu Vi trừng mắt nhìn hắn nói : “Có chuyện gì mà hỏi, chuyện của ngươi chúng ta đã điều tra xong rồi chỉ là lái xe vượt quá tốc độ chỉ cần đến kho bạc nộp tiền phạt là được”
Đã điều tra xong rồi, coi như mình ngồi một đêm trong nhà giam, cảnh sát bắt giữ nghi phạm rồi thả ra không giải thích điều gì. Trương Duy hơi có chút bất đắc dĩ, bất quá cũng may bản thân hắn tương đối rộng rãi, mình cũng có mất miếng thịt nào đâu, cứ như vậy cũng được thôi.
Trương Duy rộng rãi nhưng Hứa Tiểu Vi trong lòng lại bất mãn, đôi mắt nàng xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng không hữu hảo, lúc này Hứa Tiểu Vi nhìn hắn có chút không cam lòng nói :
“Trương Duy, ta không rõ, sao tối hôm qua ngươi không nói rõ mọi chuyện cần gì phải vào phòng giam ngủ một đêm a, hừ, chỉ làm mọi người mất thời gian”
Trương Duy hơi ngẩn ra, không thể nào? Nàng còn không biết xấu hổ đi trách mình?
“Uy, hình như là ngươi không tin ta? Ta giải thích thế nào ngươi cũng không tin?”
Trương Duy bất mãn đáp lời.
Hứa Tiểu Vi chợt mỉm cười, thuận miệng trả lời :
“Nói xạo, làm sao ngươi biết ta không tin ngươi?”
Mồm Hứa Tiểu Vi nói cứng nhưng trong lòng lại lo lắng tự hỏi, mình quá nửa là không tin hắn nói.
Đừng nói đạo lý với nữ nhân, trước mắt chính là minh chứng tốt nhất.
Trương Duy không khách khí đáp : “Tốt … Tốt … là ngươi đúng, chuyện tối quá là tại ta, ta vào nhà giam để được ngủ miễn phí… ta lười đi tìm chỗ trọ”
Trương Duy không muốn cùng nàng dây dưa nữa, tùy ý phất tay, cất bước nhanh hơn.
Đây là thái độ gì? Hứa Tiểu Vi nhìn hắn nghênh ngang bỏ đi thiếu chút nữa không nhịn được tiến lên bắt lại.
Lưới sắt tự động mở ra, bây giờ là xế chiều, ánh mặt trời chói chang, Trương Duy híp mắt nhìn lên trời, bầu trời trong xanh, từng đám mây như tuyết trắng, khí trời thật đẹp.
Bên trong âm u bên ngoài thật trong xanh, mặc dù chỉ ở trong đó một hôm nhưng cũng để lại cho Trương Duy nhiều cảm xúc, Trương Duy nhịn không được hít một hơi thật sâu, tự do a.
“píp píp” phía sau vang lên tiếng còi ô tô, Trương Duy quay đầu lại nhìn thấy con Land Rover việt dã của cảnh sát, xuyên qua kính chắn gió có thể nhìn thấy sau tay lái là Hứa Tiểu Vi, chỉ thấy vẻ mặt nàng không kiên nhẫn nhìn mình chằm chằm.
Nga, cản đường của nàng, Trương Duy chậm rãi tránh qua một bên. Hàng xóm của mình cũng thật tay chơi, nhìn vậy mà lại đi xe việt dã dành cho nam nhân, xem ra không nên nhìn khuôn mặt đại mỹ nữ mà đoán a, Trương Duy hơi khó chịu nghĩ thầm.
Động cơ nổ vang, chiếc Land Rover đi sát người Trương Duy, Trương Duy cảm giác như cô nàng muốn thị uy với mình, hay là đang phát tiết bất mãn.
Chiếc Land Rover đi xa mấy chục thước, sắp đến chỗ quẹo chỉ nghe “két” một tiếng đột ngột phanh lại, đèm sau xe sáng lên, chiếc Land Rover lùi lại hơn nữa tốc độ cũng không chậm.