- Đây là đòn ma pháp tấn công khủng bố mạnh nhất của vong linh cấp chín, cho dù là cùng giai cao thủ gặp phải cũng sẽ bị ảnh hưởng nhất định. Cương thi này hẳn là thủ hạ do chính vong linh đế vương phái đi thăm dò. Nếu hắn phát hiện tình huống có gì bất thường, chỉ e không chịu xuất hiện và sẽ gây nhiều khó khăn hơn cho chúng ta.
Từ tinh thần ý niệm do Hắc Long Vương đột nhiên truyền đến, Tiếu Ân khe khẽ thở ra một hơi. Đối với loại tinh thần tấn công trình độ này, hắn tự nhiên là không để ở trong lòng. Nhưng Hắc Long Vương nói như thế ý tứ của hắn rõ ràng là nếu Tiếu Ân còn tiếp tục không để ý tới là không ổn, như vậy thật là quá ngu ngốc.
Trao đổi tinh thần diễn ra chỉ trong nháy mắt, Tiếu Ân dưới sự tấn công của ma pháp khủng bố kiên cường cầm cự được ba giây rồi lập tức lắc la lắc lư lui ra phía sau vài bước, gần như đến gần sát đám sương mù chung quanh mới miễn cưỡng ngừng lại.
Hắc Long Vương cũng ngẩng đầu nhìn, hoàn toàn bất động. Tuy nhiên khi hắn quay đầu lại nhìn Tiếu Ân liếc mắt một cái, trong ánh mắt có chút trêu chọc và kinh ngạc, dường như đang cảm khái trước hành động có vài phần chuyên nghiệp của Tiếu Ân.
Sau đó, Hắc Long Vương quay đầu, hướng về đám vong linh sinh vật há miệng phát ra một đạo sóng xung kích không có thanh âm.
Tuy rằng không có thanh âm gì cả, nhưng vong linh sinh vật bậc thấp dưới cấp bảy lúc này không ngờ tai ương ngập đầu.
Một đám xương khô, cương thi tầng tầng lớp lớp sinh vật run run kịch liệt, như có một bàn tay vô hình chụp lấy thân thể bọn họ rồi ra sức lắc.
Sóng xung kích không tiếng động của Hắc Long Vương kéo dài liên tục , dường như có thể duy trì đến vĩnh viễn.
Nhưng đám đông vong linh sinh vật trước mặt hắn cũng ngã xuống tầng tầng lớp lớp. Xương cốt gãy nát, thân thể cương thi văng tung tóe, ngay cả quỷ hút máu hóa thành con dơi cũng nổ tung trong khi đang phi hành. Chỉ trong chốc lát đã có gần hai phần ba vong linh sinh vật toàn bộ diệt vong.
Từng đạo vong linh khí từ những cỗ thi thể từ từ bay lên. Tiếu Ân kinh ngạc nhìn Hắc Long Vương, hắn không ngờ không có chút ý gì là muốn hấp thu cả.
- Hắc Long Vương, ngươi không phải tính hấp thu vong linh lực lượng sao?
- Hấp thu lực lượng chúng nó cũng vô dụng.
Hắc Long Vương lập tức giải thích:
- Bây giờ chỉ có vong linh cấp bảy trở lên mới có tác dụng hỗ trợ với ngươi và ta.
Tiếu Ân lập tức thoải mái. Trách không được Hắc Long Vương lúc ở đại lục không hề tìm đảo Vong Linh gây phiền toái , bởi vì đảo Vong Linh tuy rằng rất lớn, nhưng số lượng vong linh bậc cao ở đó cực kỳ hữu hạn, đối với Hắc Long Vương tự nhiên không có sức hấp dẫn quá lớn.
Nhưng khu mộ của ngụy thần không như vậy. Đẳng cấp cao nhất vong linh cấp đế vương tuy rằng không nhiều lắm, nhưng vong linh sinh vật cấp bảy cấp tám thì rất nhiều.
Đó là do đã trải qua thời gian dài đằng đẵng phát triển mới khiến đám vong linh u u mê mê này từng bước trở thành những sinh vật hùng mạnh cấp bảy trở lên.
Tuy nhiên do tính chất đặc thù về thể chất của vong linh, chúng nó có thể đạt tới cấp bảy cấp tám cũng đã là cực hạn. Thật sự có thể tiến thêm một bước trở thành quân vương, đế vương thậm chí là ngụy thần thì hiếm như lông phượng sừng lân, có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Ma pháp không tiếng động vừa rồi của Hắc Long Vương đã giết chết tất cả vong linh sinh vật dưới cấp bảy. Tuy rằng lúc này số lượng vong linh trong sân đã giảm đi hai phần ba, nhưng vẫn còn lại hơn một trăm vong linh sinh vật, không ngờ toàn bộ là vong linh cấp bảy hoặc cao hơn.
Tiếu Ân nhìn đám đông vong linh trước mặt, trong lòng quả thật là cảm khái hàng nghìn hàng vạn lần. Trách không được Hắc Long Vương chờ mong như thế đối với nơi này. Hoá ra chỉ sơ sơ một bình đài này số vong linh cấp cao cũng đã không kém hơn tất cả vong linh cấp cao của đảo Vong Linh. Đương nhiên, số lượng vong linh bậc thấp thì không cách nào so sánh nổi với số lượng khổng lồ của đảo Vong Linh kia.
Sau một lát, sau khi tất cả vong linh bậc thấp đều đã bị tiêu diệt, Hắc Long Vương lẳng lặng đình chỉ sóng xung kích không tiếng động.
Ngay khi hắn vừa mới dừng công kích, toàn bộ bình đài dường như rung chuyển một cái.
Một cỗ khí tức như thể là đến từ chính viễn cổ ác ma từ tòa kiến trúc nằm ở trung tâm của bình đài thản nhiên dâng lên.
Đó là một thứ khí tức đầy tính khủng bố, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể dễ dàng phá hủy tất cả mọi thứ trước mắt.
Cường giả cấp bậc đại ma vương xuất trận đương nhiên sẽ gây ra cảm giác run sợ mạnh mẽ tấn công vào lòng can đảm và chiến ý của người khác. Nếu là người bình thường trong tình huống như vậy có lẽ sẽ ngây ra đó mà chờ, để cho cao thủ cấp trùm cường đại nhất này thoải mái phô bày uy phong xong rồi hiện thân ra.
Nhưng cả hai người Hắc Long Vương và Tiếu Ân lại khác hẳn. Hai người bọn họ liếc mắt nhìn nhau, gần như là đồng thời đưa ra quyết định chính xác nhất.
Lúc này cả đám vong linh đang quỳ mọp xuống đất, dường như là để cung nghênh vị vong linh vương giả chưa xuất hiện kia.
Thấy được cơ hội tốt như vậy nếu còn không lợi dụng vậy Tiếu Ân cũng không phải là Tiếu Ân nữa rồi.
Hắn vừa ra tay đã dùng ma pháp của tia chớp hệ vốn vẫn được xưng là tốc độ thiên hạ đệ nhất. Tuy rằng bây giờ ma pháp đã được chỉnh sửa vài chi tiết, tia chớp vốn dĩ màu trắng bây giờ dường như được sơn một lớp sơn đen chuyển thành màu đen nhánh. Nhưng loại tia chớp quỷ dị này không hề yếu hơn chút nào so với tia chớp chính thống.
Hơn nữa trong năng lượng tia chớp còn ẩn chưa khả năng tê liệt cường đại. Bất cứ vong linh nào bị tia chớp đụng phải, cho dù là âm hồn không có thật thể, cũng không khỏi run lên vài cái rồi lâm vào trạng thái tê liệt.
Tuy nhiên chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cả đám vong linh sinh vật, kể cả vong linh quân vương cấp tám cấp chín mặc dù chỉ khẽ run rẩy thôi nhưng không có bất kỳ vong linh nào có thể thoát khỏi tình cảnh quẫn bách.
Tia chớp của Tiếu Ân sở dĩ có thể tạo ra uy lực kinh khủng như thế, nguyên nhân căn bản là do đám vong linh sinh vật này đều đang ngây người quỳ bái.
Nếu chúng nó đứng phân tán ra, vậy dù Tiếu Ân bản lĩnh bằng trời cũng đừng mơ tưởng có thể quăng một mẻ lưới mà bắt được nhiều vong linh cấp bảy trở lên như vậy.
Ánh mắt Hắc Long Vương sáng lên, hắn gần như là theo sát ngay sau tia chớp xông ra, cả người hóa thành một quầng sáng đen nhạt bay tới bên cạnh đám vong linh.
Mười đạo hắc quang toát ra từ trên người Hắc Long Vương, mỗi một đạo hắc quang đều linh hoạt như vật sống, khéo léo chui vào trong thân thể mười vong linh sinh vật.
Thân hình mười vong linh kia run lẩy bẩy, ánh mắt vốn đang có chút ngơ ngác không hiểu gì chợt toát ra vẻ sợ hãi, dường như là nhìn thấy cái gì đó mà chúng nó sợ hãi nhất trên đời này vậy. Từ miệng chúng vang lên những tiếng gào thét tuyệt vọng cực kỳ khó nghe.
Tuy nhiên uy năng mười đạo hắc quang tỏa ra từ trên người Hắc Long Vương cực kì đáng sợ, chỉ ngắn ngủn trong vòng hơn mười giây, mười vong linh này cũng đã hoàn toàn bất động. Thân thể chúng nó đã cứng đơ, còn âm hồn bên trong thì đã hồn bay phách lạc. Gần như là cùng lúc đó, một dòng năng lượng vong linh tinh túy nhất thông qua hào quang màu đen truyền vào bên trong lĩnh vực Hắc Long Vương, và phát sinh biến hóa cực kỳ vi diệu.
Hắc quang phát ra từ trên người Hắc Long Vương vừa từ bên trong cơ thể mười vong linh trở về đã nhanh chóng lại một lần nữa bay ra chui vào thân thể mười vong linh sinh vật khác.
Tiếu Ân và Hắc Long Vương phối hợp rất ăn ý, trong khi Hắc Long Vương liều mạng hấp thu tinh hoa của đám vong linh sinh vật thì hắn lại không ngừng phóng thích ma pháp tia chớp cải tiến.
Ma pháp này mang theo lực lượng tê liệt đã đạt tới một trình độ không thể tin nổi, tuy rằng Tiếu Ân chẳng qua chỉ là biểu hiện ra thực lực ma pháp sư cấp chín, nhưng trong ma pháp của hắn vẫn mang theo một chút lực lượng lĩnh vực mong manh.
Lực lượng lĩnh vực là thứ lực lượng cường đại đến mức nào? So sánh với thứ lực lượng này, vòng bảo hộ của đám vong linh sinh vật cấp tám cấp chín phát ra cũng yếu ớt chẳng khác nào vỏ trứng gà mà thôi.
Lực lượng lĩnh vực ẩn chứa trong tia chớp của Tiếu Ân tuy rằng nhỏ tới mức ngay cả Hắc Long Vương cũng không thể cảm ứng được, nhưng giống như cây búa nhỏ đập nát tất cả vòng bảo hộ.
Sau đó năng lượng của tia chớp theo đó mà xông vào, tê liệt hoàn toàn cả đám vong linh sinh vật, chúng nó căn bản là không thể nhúc nhích, đứng tại chỗ run lẩy bẩy như là một đám rồi gỗ.
Có thể khống chế tia chớp và lực lượng lĩnh vực đến mức vô cùng kì diệu như thế khiến Tiếu Ân cảm thấy vô cùng vui mừng.
Trận chiến với Matt Lazo đã hoàn toàn kích phát lực lượng tiềm ẩn trong cơ thể Tiếu Ân, cũng khiến hắn có sự lĩnh hội sâu săc với khả năng khống chế ma pháp lực lượng.
Giống như lúc này, lực lượng lĩnh vực đã có thể cương nhu kết hợp, nếu không, e là cũng khó mà giấu diếm được cường giả lão làng như Hắc Long Vương.
Ánh mắt Hắc Long Vương nhìn Tiếu Ân đầy cảm kích, động tác dù có nhanh hơn
vài phần nhưng nếu không có Tiếu Ân hết lòng phối hợp, bất kể như thế nào hắn cũng không có khả năng hấp thụ năng lượng nhanh đến như vậy.
Theo số lượng vong linh cấp bảy chết trong tay Hắc Long Vương càng ngày càng nhiều, Tiếu Ân có thể càm ứng được rất rõ ràng rằng năng lượng dao động lưu chuyển chung quanh Hắc Long Vương cường đại dần lên.
Đây chính là năng lượng tử vong tinh túy nhất trên thế giới này, lúc này đang bị lĩnh vực của Hắc Long Vương hấp thụ từng chút một.
Khi trong lĩnh vực của hắn đã đầy năng lượng tử vong đối nghịch, lão long lập tức lấy ra một viên thần lực kết tinh màu đỏ đen, bóp nát giọt thần lực này, hút tín ngưỡng lực tràn ngập trong đso vào trong lĩnh vực.
Tiếu Ân tuy rằng phải khống chế hành động của đám vong linh, nhưng chuyện này đối với hắn mà nói cũng không phải là quá khó khăn và thách thức, cho nên Tiếu Ân còn thừa rất nhiều tinh lực để có thể chú ý từng động tác của Hắc Long Vương.
Dù sao, loại phương pháp tu luyện lĩnh vực kỳ dị này, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe thấy.
Dưới sự liên thủ quan sát của Nhất Hào và hắn, hắn có thể hơi chút cảm nhận được biến hóa trong lĩnh vực của Hắc Long Vương.
Năng lực này là hắn ngẫu nhiên có được sau trận chiến với Matt Lazo, cũng được cho là năng lực đặc dị có được sau khi ngưng luyện lực lượng lĩnh vực lần thứ hai.
Trong cảm ứng của hắn, trong lĩnh vực của Hắc Long Vương tràn ngập hai loại năng lượng đối lập.
Một loại đương nhiên là năng lượng tinh túy của vong linh sinh vật, một loại khác chính là năng lượng cảu thần lực kết tinh.
Hai loại năng lượng này không ngừng giằng co trong lĩnh vực, biến toàn bộ lĩnh vực thành một lò luyện lớn, hòa tan hoàn toàn hai loại năng lượng đối lập này, hình thành một loại năng lượng đầy sức mạnh mới dường như bao hàm cả hai loại lực lượng kia.
Vừa tiếp xúc loại năng lượng này, Tiếu Ân lập tức hiểu được, Hắc Long Vương đang tu luyện. Tuy nhiên phương pháp tu luyện này cũng không phải khổ tu, mà là thông qua các loại giết chóc mà đạt được, các tác dụng không khác gì huyết tế. Tuy nhiên năng lượng do huyết tế sinh ra thuộc về chúng thần. Còn năng lượng do phương pháp tu luyện này sinh ra thì chỉ thuộc về chính mình mà thôi.
Nhất Hào nhanh chóng phân tích, chụp lại nhất cử nhất động của Hắc Long Vương, thậm chí còn chuyển háo tất cả biến hóa trong lĩnh vực của hắn thành số liệu lưu trữ lại.
Có lẽ mấy thứ này tạm thời vô dụng, nhwung có thể dùng làm chỉ tiêu tham khảo.
Hắc Long Vương ra tay nhanh như điện, đám vong linh sinh vật quỳ rạp trên mặt đất đang run lẩy bẩy đã bị hắn hấp thu với tốc độ cực nhanh. Trong thoáng chốc vơi đi hơn phân nửa, cuối cùng chỉ còn lại có hơn ba mươi con.
Đang lúc hắn muốn bắn tia hắc quang về phía võ sĩ to lớn thủ lĩnh kia thì nghe tiếng của Tiếu Ân theo tinh thần ý thức truyền đến.
Võ sĩ kia để dành cho ta.
Động tác của Hắc Long Vương chẳng qua là hơi đổi một chút thì đạo hào quang rõ ràng sắp chui vào cơ thể võ sĩ hạng nặng kia bỗng đảo hướng giữa không trung, quay ngược về chui vào cơ thể một con quỷ hút máu quỳ bên cạnh võ sĩ.
Con quỷ hút máu phát ra tiếng tru thảm thiết, nhưng thân thể kỳ quái ngoại trừ không ngừng run rẩy ra thì ngay cả một chút lực lượng phản kích cũng không có.
Ngay lúc này, một tiếng tru đầy phẫn nộ vang lên vọng thấu trời cao. Lưới điện to lớn dường như phải chịu một áp lực khổng lồ, rốt cục thì ầm ầm sụp xuống.
Vốn vong linh đế vương muốn từ từ ra vẻ ta đây một lát rồi mới xuất trận nhưng bây giờ hắn cũng chẳng thàm làm dáng nữa. Hắn đã cảm ứng được tất cả mọi chuyện phát sinh ngoài này, vị vong linh đế vương rốt cục cũng dùng phương thức cuồng bạo nhất và tốc độ nhanh nhất xuất hiện trước mặt mọi người.
Một con gì đó cũng có hình dạng nhân loại tương tự như Tiếu Ân từ kiến trúc đổ nát kia nhảy ra.
Tuy rằng hắn bảo trì hình dạng nhân loại, nhưng trên mặt hắn lại đầy những vết sẹo khủng bố, trong vết sẹo có một tầng chất lỏng màu xanh lục không ngừng sóng sánh. Trên đỉnh đầu mọc ra một cái sừng trâu thật lớn.
Con này thuộc chủng tộc nào?
Tiếu Ân nhanh chóng hỏi.
Ánh mắt Hắc Long Vương nhìn thoáng qua tên đó rồi nói:
Không biết.
Cũng có chủng tộc ngươi không biết sao?
Các chủng tộc trong vũ trụ thật sự là nhiều lắm, căn bản là không ai có thể gặp qua tất cả. Hơn nữa có rất nhiều chủng tộc như phù dung sớm nở tối tàn, đã sớm suy bại diệt vong, ta làm sao nhwos rõ nhiều như vậy.
Tiếu Ân cười khổ một tiếng, đang muốn động thủ, bất chợt trong lòng vang lên tiếng cảnh báo. Tuy rằng từ trên người quái nhân trước mặt hắn có năng lượng dao động hùng mạnh đến cực điểm, dường như cũng không dưới năng lượng do Hắc Long Vương phóng thích ra, nhưng Tiếu Ân mơ hồ cảm ứng được, phía dưới kiến trúc đổ nát kia dường nhưu còn ẩn chứa cái gì đó càng hùng mạnh hơn.
Một luồng khí lạnh xông ngược lên, Tiếu Ân đảo tròng mắt, kinh hô:
Cẩn thận, đây là vong linh cấp đế vương.
Hắc Long Vương ngẩn ra, thầm nghĩ nói câu này không phải rất vô nghĩa sao. Tuy nhiên trong nháy mắt hắn thấy được trong mắt Tiếu Ân lóe lên một tia giảo hoạt. Hắn tuy rằng cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão long vương khôn khéo đến mức nào, lập tức chấm dứt việc tiếp tục hấp thu năng lượng đám vong linh, mà xoay người lại đối mặt cùng vị vong linh đế vương kia.
Khí tức tử vong cường đại từ trên người vong linh đế vương dáng người nhỏ bé tỏa ra tràn ngập toàn bộ bình đài.
Sau khi cảm nhận được cỗ khí tức này, hơn hai mươi vong linh đang đứng run rẩy gần đó dường nhưu đột nhiên được bơm thuốc kích thích vậy. Trên người bọn chúng cũng tản mát ra khí tức tử vong tương tự, hợp thành một thể với khí tức tử vong trong không trung, trong nháy mắt đã thoát ra khỏi vây khốn của tia chớp của Tiếu Ân.
Vẻ mặt Tiếu Ân đầy tiếc nuối thu hồi phép thuật không ngừng phát ra tia chớp. Kỳ thật với thực lực của hắn, chỉ cần hơi thêm vào một chút lực khống chế là có thể khiến cả đám vong linh quân vương cấp tám cấp chính đó sống dở chết dở. Nhưng đối mặt với một vong linh đế vương và thứ gì đó phía dưới càng gây cho hắn cảm giác nguy hiểm hơn vong linh trước mặt thì hắn cũng đành ẩn tàng thực lực.
Vị quái nhân kia chợt quát một tiếng chói tai, trên người tỏa ra khói đen mù mịt, lực lượng của hắc ám lĩnh vực toàn bộ triển kha, khí thế mãnh liệt chụp xuống Hắc Long Vương.
Hắc Long Vương hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường, hắn vươn tay, hào quang màu đen trên người như hóa thành một thanh trường thương nhanh như tia chớp đâm về phía quái nhân.
Hai cỗ lực lượng màu đen va vào nhau giữa không trung như hai đội quân cường hãn không sợ chết hung hăng va vào nhau, phát ra những tiếng ầm dữ dội.
Tuy nhiên chỉ trong nháy mắt, Hắc Long Vương cũng đã chiếm thượng phong tuyệt đối.
Phàm là bị hào quang màu đen phát ra từ người hắn chạm phải thì lập tức sẽ bị đồng hóa, chuyển thành hào quang trong suốt.
Màn sương đen mịt mù sau khi va vào hào quang kia thì cũng không lui về phía sau, mà là hoàn toàn bị lực lượng của vầng hào quang cắn nuốt. Tuy rằng hai người đều là cường giả cấp bậc truyền kỳ, nhưng chênh lệch to lớn giữa hai người vượt qua rất xa ý liệu của mọi người.