Dưới tác động của lĩnh vực của Hắc Long Vương, lĩnh vực của quái nhân không ngờ có vẻ không chịu nổi một kích.
Tiếu Ân thầm nghĩ trong lòng, truyền thuyết nói Long tộc có năng lực đặc thù, có thể vượt cấp khiêu chiến quả nhiên là xác thực. Lĩnh vực của hắn quỷ dị mạnh mẽ, quả thực không phải thứ người thường có thể so sánh. Nhưng nếu so với Matt Lazo mà nói, sợ là con kém một bậc. Bởi vậy có thể thấy được, uy lực của bốn đại lĩnh vực tối cao khủng khiếp đến mức nào.
Theo ánh hào quang màu đen không ngừng kéo dài màn sương đen cũng lập tức không ngừng lui về phía sau và phát ra những tiếng tru lảnh lót.
Vong linh đứng chung quanh còn mười lăm con. Mười lăm vong linh này đều là những kẻ nổi bật nhất trong đám vong linh, đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng tiềm tu trong ngôi mộ. Tất cả đều là quân vương tiêu chuẩn cấp tám cấp chín.
Cũng không phải Hắc Long Vương không muốn đi trước một bước hấp thu năng lượng của bọn họ, mà là bởi vì năng lượng của bọn chúng quá mức hùng mạnh cho nên Hắc Long Vương mới có thể tạm lưu bọn chúng lại mà tiêu diệt hơn tám mươi vong linh cấp bảy kia trước.
Lúc này, mười lăm vị vong linh quân vương đồng thời giơ tay lên, trừ hai vị cửu cấp vong linh quân vương đang kiềm chế Tiếu Ân ra, những vong linh còn lại đều dùng ma pháp cường đại nhất tận tình giá xuống đầu Hắc Long Vương.
Nhưng mà những ma pháp công kích của đám quân vương này một khi tiếp xúc với Hắc Long Vương lĩnh vực, lập tức liền trở nên mềm mại vô lực, rốt cuộc không gây ra được tác dụng gì.
Nguyên nhân là do cấp bậc chênh lệch quá xa nên công kích của bọn chúng rất khó có tác dụng thực sự gì. Đặc biệt sau khi bọn chúng triển khai kết giới mới phát hiện, loại kết giới trình độ này căn bản là không thể xâm phạm lĩnh vực của hai vị đại cường giả. Tác dụng lớn nhất mà bọn chúng có thể làm được chính là hơi kiềm chế một chút mà thôi.
Còn vị vong linh đế vương kia vừa phát ra những tiếng rít gào như sấm rền, vừa lùi dần về kiến trúc gần như toàn bộ đổ nát ở trung ương của bình đài. Nhìn động tác của hắn thi có vẻ như là bị Hắc Long Vượng áp chế nên mới bất đắc dĩ lui về phía sau. Nhưng Tiếu Ân và Hắc Long Vương sớm có đề phòng cũng đã nhìn ra, hắn làm như vậy tám chín phần mười là cố ý. Nêu không, tốt xấu gì cũng là một vong linh đế vương, không có khả năng vô dụng như thế.
Tên võ sĩ mặc áo giáp ma pháp cao lớn kia thân cao tới năm thước, cầm trong tay vũ khí ma pháp, bổ xuống đầu Tiếu Ân.
Vóc dáng hắn tuy rằng cao lớn, nhưng động tác cực nhanh nhẹn, như mèo rừng, nhẹ nhàng và khéo léo, gần như đều là dùng mũi chân để di chuyển. Ở phía sau hắn, một vị cửu cấp vong linh pháp sư đang liều mạng mở ra kết giới, bên trong kết giới có năng lực giam cầm cường đại muốn hạn chế hành động của Tiếu Ân đến mức thấp nhất, để tên võ sĩ kia có cơ hội chém trúng Tiếu Ân.
Tiếu Ân không nhanh không chậm mở ra kết giới giằng co với tên vong linh quân vương cấp chín. Dưới sự cố ý áp chế của hắn, lĩnh vực cũng chỉ phát huy tác dụng của kết giới. Tuy nhiên bởi vì lực lượng lĩnh vực quá mức hùng mạnh nhưng thuộc tính khác trước mặt lực lượng thuần túy đều bị áp chế mất tăm mất tích, cho nên ngay cả khi Tiếu Ân đã dùng năng lượng bắt chước kết giới, thì thuộc tính vẫn chỉ thuần túy là lực lượng mà thôi.
Dưới sự chống đỡ của lĩnh vực, năng lực giam cầm trong kết giới của đối phương đối với Tiếu Ân mà nói, chẳng qua chỉ là trò đùa mà thôi. Muốn kết giới giam cầm lực lượng lĩnh vực thì ngay cả vô tận lĩnh vực của Matt Lazo cũng không có khả năng, cho nên tên vong linh quân vương cấp chín kia càng làm không được.
Tuy nhiên Tiếu Ân cũng không thoải mái lắm. Mỗi một lần thanh kiếm to trong tay tên võ sĩ kia quơ lên là có một ngọn lửa hừng hực theo thanh cự kiếm tấn công tới.
Thuộc tính ngọn lửa hoàn toàn bất đồng với thuộc tính của vong linh. Ngoài ra còn mang theo một chút tín ngưỡng lực thành kính, có thể khắc chế ở một trình độ nhất định đối với thuộc tính vong linh.
Đặc biệt là kết giới do tên quân vương kia tỉ mỉ bố trí khi bị ngọn lửa này đốt phải dường như cũng bị ảnh hưởng nhất định, năng lực giam cầm đối với Tiếu Ân cũng suy yếu không ít.
Tiếu Ân vẫn khéo léo cầm cự với hai đối thủ, vừa giằng co với tên vong linh khổng lồ này, vừa cẩn thận cảm ứng năng lượng biến hóa trên người hắn. Đây chính là một cơ hội tốt hiếm có, hắn muốn biết tên vong linh khổng lồ này đến tột cùng là làm cách nào mà có thể dùng phương pháp của võ sĩ mà phát huy uy lực của ma pháp sư.
Rốt cục, tên khổng lồ kia cũng ngừng lại, từ trong miệng hắn mơ hồ truyền ra những tiếng rít gào đầy phẫn nộ, dường như đối với việc động tác của mình không ngờ không linh hoạt bằng một ma pháp sư cảm thấy phẫn hận không ngừng.
Thanh kiếm lớn trong tay hắn đột nhiên xoay tít như bánh xe, từng đạo kiếm quang do ma pháp nguyên tố ngưng tụ thành phóng lên cao, rồi đột nhiên kết thành lưới kiếm che trời phủ đất chụp xuống đầu Tiếu Ân.
Cảm ứng được năng lượng ẩn chứa trong trận mưa kiếm quang này, hai mắt Tiếu Ân mơ hồ tỏa sáng.
Lực lượng bộc phát đạt đến trình độ này đã vượt qua cực hạn mà võ sĩ có thể đạt tới rất xa, cho dù là ma thú kỵ sĩ cũng quyết không thể cùng ma thú phối hợp ăn ý như thế.
Kiếm quang này có chút tương tự như ma pháp cấp bảy Tử Vong Xạ Tuyến, nhưng uy lực đã vượt qua ma pháp cấp bảy, đạt tới cảnh giới rất cao. Nói cách khác, vị võ sĩ này kỳ thật là lấy vũ khí trong tay phóng thích ma pháp, hơn nữa uy lực của ma pháp không hề kém hơn chút nào so với ma pháp cấp tám.
Trên người Tiếu Ân đột nhiên bộc phát một vầng kim quang chói mắt, một ma pháp bào kỳ lạ xuất hiện trên người hắn. Từ ma pháp bào phát ra một bức tường năng lượng, ngăn trở tất cả kiếm quang này lại.
Tuy nhiên, tên khổng lồ kia cũng không nổi giận, hắn múa thanh đại kiếm một vòng, lại một vòng kiếm khí xông thẳng đến, uy lực to lớn, dường như càng mạnh hơn lúc trước.
Cho dù là có ma pháp bào bảo vệ, Tiếu Ân cũng có thể cảm ứng được lực lượng khủng bố của vòng kiếm khí này.
Lúc này, trong lòng Tiếu Ân vừa kinh hãi vừa mừng rỡ.
Hắn kinh hãi chính là, theo sách cổ ghi lại, đám ma pháp võ sĩ do thần linh bồi dưỡng chuyên môn bảo vệ thần điện này quả nhiên có thực lực hùng mạnh như lời đồn.
Chỉ có điều, ma pháp võ sĩ tuy rằng có uy lực cường đại không hề thua kém ma pháp sư cùng giai, nhưng phương pháp bộc lộ uy lực của bọn họ kỳ thực cũng chỉ có một, đó chính là biến ma pháp thành lực lượng công kích thuần túy, lấy lực lượng hùng mạnh áp chế tất cả. Điểm này không ngờ có chút tương tự như hiệu quả của lực lượng lĩnh vực mà Tiếu Ân đang sở hữu.
Có lẽ đúng là bởi vì ma pháp võ sĩ không thể thi triển ma pháp đa dạng đặc sắc và nhiều thuộc tính kì dị như ma pháp sư, cho nên bọn họ mới có thể vứt bỏ tất cả thuộc tính, dồn tất cả tâm huyết vào lực lượng.
Dưới công kích của lực lượng thuần túy, phát huy uy lực hùng mạnh đến không ngờ. Ngay cả kết giới của tên đồng bọn bên cạnh hắn cũng bị lực lượng thuần túy này cắt nát, phá thành từng mảnh nhỏ, rách rưới te tua.
Còn ngọn lửa lúc đầu xuất hiện trên thanh cự kiếm, phỏng chừng là ma pháp thuộc tính của bản thân thanh vũ khí lúc này cũng đã hoàn toàn biến mất.
Dù sao, dưới công kích của lực lượng thuần túy, thuộc tính có tồn tại cũng không thể mang đến trợ giúp gì nhiều. Thay vì tiêu hao năng lượng vô ích, không bằng tập trung tất cả vào lực lượng. Từ điểm này mà nói kiếm quang do tên võ sĩ khổng lồ phóng thích ra đã phát huy lực lượng ma pháp tới cực hạn rồi.
Đương nhiên, từ ma pháp biến thành lực lượng so với lực lượng lĩnh vực chân chính cũng còn thua kém khá xa, ít nhất là trong cùng cấp bậc thì căn bản là không có gì có thể sánh bằng lực lượng lĩnh vực.
Chung quanh Tiếu Ân lập tức xuất hiện một vòng năng lượng bảo hộ màu đen, khi mưa kiếm giăng đầy trời kia giáng xuống, đụng vào vòng bảo hộ quanh người Tiếu Ân, một cảnh tượng kỳ dị phát sinh. Mưa kiếm này không ngờ cứ như vậy vô thanh vô tức (CBRO: không một tiếng động) dung nhập vào bên trong vòng bảo hộ.
Không có va chạm kịch liệt, cũng không có xẹt lửa chói mắt, chỉ có một sự im lặng thâm trầm. Mưa kiếm đầy trời như nước sông lớn đổ về biển cả, không ngờ không dậy nổi chút gợn sóng nào.
Đây là đặc tính nhu của lực lượng lĩnh vực mà gần đây Tiếu Ân mới nắm giữ được. Trong tình huống cấp bậc hai bên chênh lệch quá xa như lúc này, lấy nhu thắng cương, quả thật có thể gây ra tác dụng khắc chế tốt nhất.
Chỉ có điều, sau một trận giao phong này, Tiếu Ân đã có những hiểu biết hoàn toàn mới đối với uy lực của ma pháp võ sĩ, cực kỳ nhiệt tình với chuyện làm như thế nào để bồi dưỡng loại võ sĩ hùng mạnh như vậy.
Nếu để Burns và hơn hai mươi vị võ sĩ tín đồ trung thành kia nắm giữ phương pháp hấp thu ma lực và chuyển hóa thành lực công kích hùng mạnh như vậy, đối với Tiếu Ân mà nói, sẽ có được một đội quân có sức chiến đấu cường đại. Nếu là trong số tín đồ đông đảo sàng lọc ra một số người nhất định, đào tạo bọn họ thành ma pháp võ sĩ đoàn, vậy hắn sẽ rất nhanh có thể có được thực lực hùng hậu không kém hơn ma pháp công hội.
Đương nhiên, hết thảy những điều này chẳng qua chỉ là phán đoán mà thôi. Nếu ma pháp võ sĩ có thể bồi dưỡng dễ dàng như vậy, chỉ sợ trên đại lục đã sớm tràn ngập võ sĩ hùng mạnh như vậy.
Những tiếng tru lánh lót không ngừng truyền đến. Tiếu Ân tuy rằng không quay đầu lại, nhưng hắn cảm ứng được rất rõ ràng vong linh đế vương kia đã dẫn dụ Hắc Long Vương tới trước kiến trúc hoang tàn sắp sụp xuống kia.
Sau khi tới đây rồi, hắn lập tức một bước cũng không lùi quyết chiến với Hắc Long Vương đến cùng, không hề e dè chuyện lĩnh vực của hắn bị Hắc Long Vương lĩnh lực tiêu hủy và cắn nuốt, hắn thủy chung không lui nửa bước.
Đột nhiên, màn sương đen lĩnh vực của vong linh đế vương tạm dừng một chút rồi chợt toàn bộ bùng nổ. Năng lượng cường đại gần như là tự báo khiến ngay cả Hắc Long Vương cũng rất là kiêng kị. Hắn không chế hào quang màu đen như thể là vô cùng vô tận đánh tan tất cả màn sương đen tới gần hắn.
Một cái bóng mờ nhạt đột nhiên xuất hiện bên trong, màn sương đen nương theo ánh hào quang màu đen của Hắc Long Vương như một tia chớp chụp tới người hắn.
Hào quang quanh mình Hắc Long Vương tuy rằng hùng mạnh vô cùng, nhwung người này dường như không bị ảnh hưởng gì cả, cứ như vậy mà không ngừng xông tới, gần như chỉ trong chốc lát nữa thôi sẽ chạm vào thân thể Hắc Long Vương.
Nhưng chính lúc đó, khóe miệng Hắc Long Vương đột nhiên lộ ra nụ cười trào phúng. Hắn khoát tay, giống như đã sớm chuẩn bị từ rất lâu rồi, một vầng hào quang vàng rực từ bàn tay hắn tỏa ra. Đó là một loại lực lượng nóng bỏng chói chang, bên trong năng lượng ẩn chứa đầy thuộc tính quang minh, là thứ năng lượng mà tuyệt đối không vong linh pháp sư nào có thể kích phát.
Từ bóng người kia phát ra một tiếng kêu thê lương khủng bố. Dưới ánh hào quang chiếu rọi, thân thể hư ảo của hắn không ngờ trở nên giống như thực thể.
Đây là một âm hồn, một âm hồn hùng mạnh tới mức gần như đã hóa thành thực thể, âm hồn đã tiếp cận cấp bậc vong linh ngụy thần.
Trên bình đài chẳng những có vong linh đế vương, hơn nữa số lượng không chỉ có một. Trong đó có một vị sức mạnh to lớn, sắp sửa tiến giai bước vào cảnh giới cao hơn.
Tuy nhiên điều đáng tiếc chính là, âm hồn đế vương này đánh lén Hắc Long Vương không thành công, ngược lại bị trúng đòn ngoài ý liệu, bị hào quang mà Hắc Long Vương đã sớm chuẩn bị từ lâu gắt gao vây khống, năng lượng trên người bắt đầu tiêu tan với tốc độ điên cuồng.
Trong giây lát, khi ánh kim quang soi rọi xuống thì thân thể gần như là thực thể của âm hồn đế vương bắt đầu xuất hiện vết nứt. Từng làn khói đen lũ lượt bốc ra từ những vết nứt này, sau đó chúng bị kim quang chiếu vào liền lập tức tiêu tan thành hư vô, dường như chưa từng xuất hiện bao giờ.
Trong đôi mắt âm hồn đế vương lộ ra vẻ hoảng sợ và phẫn nộ cực độ. Hắn vươn hai bàn tay ra, rồi chúng đột nhiên nổ tung, một đám sương đen đậm đặc như thể rắn hung hăng đánh về phía Hắc Long Vương.
Hắc Long Vương nhíu mày nhăn mặt, than nhỏ một tiếng, hào quang màu đen trên người hóa thành một sợi dây thừng dài, quấn chặt thứ sương đen đặc quánh đó tầng tầng lớp lớp. Cùng lúc đó, thể tích màn sương đen nhanh chóng thu nhỏ lại, chỉ trong chốc lát đã bị Hắc Long Vương biến thành dinh dưỡng hoàn toàn hấp thu.
Tuy nhiên, sau khi chặt đứt hai cánh tay thì âm hồn đế vương cũng dễ dàng thoát khỏi vầng hào quang vàng rực do Hắc Long Vương phóng xuất ra.
Nhưng mà, khi thân hình âm hồn đế vương còn chưa kịp trụ vững thì một cỗ lực lượng không thể tin nổi đã hoàn toàn bao phủ nó.
Lúc này, âm hồn đế vương có một cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có, ngay cả âm hồn chưa ngưng tụ thành thực thể kia cũng run rẩy.
Tiếu Ân không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh hắn, còn hai vong linh quân vương cấp chín giằng có với hắn thì một té ngã trên đất, một biến đi đâu mất một cách kì lạ.
Tuy nhiên điều thực sự làm hắn kinh hãi chính là, khí thế toát ra từ trên người Tiếu Ân không ngờ cường đại lên mấy chục lần.
Ngay trong khoảnh khắc này, âm hồn đế vương đã hiểu rõ mọi chuyện.
Hai sinh vật đứng trước mắt hắn không phải tổ hợp vong linh đế vương và vong linh cấp chín như hắn kết luận sau nửa ngày quan sát. Mà đó là hai cao thủ cảnh giới truyền kỳ chân chính. Hơn nữa còn là hai sinh vật còn sống, không phải vong linh của khu mộ của ngụy thần.
Không chỉ như thế, hai sinh vật này còn sớm nhìn thấu bố trí của hắn, tương kế tựu kế, phản công lại mình một đòn trở tay không kịp.
Nghĩ thế, lửa giận trong lòng âm hồn đế vương đùng đùng bốc lên, hắc khí chung quanh người hắn bất chợt mở rộng ra mấy chục lần.
Sau đó, một luồng tinh thần xung kích đầy khuất nhục và thù hận tới cực điểm đột nhiên phát ra, tấn công Tiếu Ân.
Một cỗ tinh thần xung kích này hội tụ năng lượng cường đại, đã đạt tới cực hạn của âm hồn đế vương. Lực lượng tinh thần vốn dĩ hư ảo lúc này đông kết lại gần như thực thể. Đó là sự thù hận của hắn đối với việc hai người đùa bỡn hắn trong lòng bàn tay, là sự phẫn nộ do tôn nghiêm của một vị vong linh đế vương bị xúc phạm, cũng là nỗi oán hận đặc biệt từ sâu trong trái tim của chủng tộc Vong Linh đói với tất cả sinh vật còn sống.
Chỉ nháy mắt mà thôi, âm hồn đế vương vốn đang bị trọng thương đã bộc phát ra toàn bộ lực lượng của hắn.
Lĩnh vực của hắn, lực lượng tinh thần của hắn, tất cả tiềm năng của hắn đều ngưng tụ thành một thể.
Khí thế ngạo nghễ thiên hạ, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật hùng hồn xông tới.
Dưới sự cổ vũ của trái tim đầy thù hận, ánh mắt hắn ngời sáng, bức bản thân bộc phát tất cả tiềm năng của mình ra. Hắn có một niềm tin mãnh liệt, khó có thể diễn tả bằng ngôn từ rằng luồng sóng tinh thần này nhất định có thể khiến tên truyền kỳ giả trang làm vong linh cấp chín kia chịu không ít đau khổ.
Cho dù không thể đánh chết hắn ngay tại chỗ, tuyệt đối cũng có thể đánh hắn trọng thương.
Nhưng mà, ngay khi hắn vừa đánh ra đòn công kích cường đại nhất từ trước tới nay của mình, hắn thấy được ánh mắt của Tiếu Ân.
Trong ánh mắt đó không có sự sợ hãi như hắn dự đoán, cũng không có sự hoảng hốt, trong hai con mắt trong suốt đó chỉ có một biểu tình...
Biểu tình đó là sao?
Âm hồn đế vương dường như có chút hồ đồ. Hắn đã thật lâu không gặp qua vẻ mặt này, cho nên trong khoảng thời gian ngắn không ngờ cũng không nhớ ra.
Ầm!
Tinh thần dao động va thật mạnh vào lực lượng lĩnh vực của Tiếu Ân.
Tuy rằng thứ này dùng lực lượng tinh thần để tấn công là chính, nhưng đã là tất cả khả năng của âm hồn đế vương mới có thể phát huy đến trình độ siêu cấp như vậy, đủ để cho âm hồn đế vương tự hào.
Chỉ có điều, sau khi hai cỗ năng lượng thật sự va vào nhau, sắc mặt âm hồn đế vương lập tức lộ ra vẻ không thể tin nổi. Thân hình hư ảo của hắn không ngừng run lên từng hồi, ngay cả nửa tiếng rít gào cũng không vang lên.