Lĩnh vực của Tiếu Ân bình thường vô cùng, không có thuộc tính gì cả, chỉ có duy nhất một thứ, chính là áp lực, áp lực khổng lồ vô cùng vô tận.
Dưới sức ép của cỗ áp lực áp chế dưới, thanh âm vang vọng khắp bình đài và lĩnh vực kỳ dị đều ngay lập tức bị đả kích đến mức không tưởng tượng được.
- Cạc cạc, ha ha, ha hả, a, khụ khụ...
Tiếng gào khóc vốn dĩ thảm thiết như mổ heo giết chó đột nhiên biến thành một tiếng thét kinh hãi và những tiếng ho khan liên tiếp.
Sóng âm công kích mãnh liệt kia tuy rằng vẫn còn tồn tại, nhưng sau khi âm thanh chuyển thành những tiếng ho khan buồn cười, thì lập tức khí tức quỷ dị tràn ngập trong không trung bị xua đi hoàn toàn, không còn sót lại chút gì nữa cả.
Ngoài ra, tất cả mọi người đều cảm ứng được rất rõ rằng phía trên lĩnh vực do âm hồn đế vương phát ra, đột nhiên xuất hiện lực lượng của một lĩnh vực khác.
Vốn dĩ khi một vị cường giả cấp bậc truyền kỳ ra tay trước thì chiếm được lợi thế. Sau khi hắn phóng xuất ra lĩnh vực của mình, cường giả cùng giai khác muốn xâm nhập lực lượng của lĩnh vực của mình vào trong đó phải hao phí rất nhiều năng lượng và thời gian.
Nếu thực lực hai bên không quá chênh lệch, thuộc tính của lĩnh vực không khắc chế nhau, vậy muốn xâm nhập lĩnh vực do đối phương bố trí đầy đủ trước, về cơ bản là chuyện si tâm vọng tưởng, người tỉnh nói mê.
Nhưng, định luật này áp dụng vào trường hợp của Tiếu Ân thì hoàn toàn mất đi hiệu lực.
Lực lượng lĩnh vực của hắn một khi đã bùng phát sẽ nghiền nát tất cả mọi thứ cản trở nó, kể cả lĩnh vực hùng mạnh cùng giai cũng không ngoại lệ.
Âm hồn đế vương nhìn Tiếu Ân trong mắt đầy kinh hãi. Thân thể vô hình của hắn mơ hồ đang run rẩy. Hắn biết, thực lực hai bên thật sự chênh lệch quá xa.
Trước mặt Tiếu Ân thậm chí ngay cả sóng âm lĩnh vực do hắn phát ra trước cũng bị phá tan tành. Nói cách khác, ngay cả cấm chú hắn cũng không thể phóng thích trước mặt Tiếu Ân.
Những tồn tại như truyền kỳ và vong linh đế vương, năng lực cường đại nhất của bọn họ đương nhiên chính là cấm chú.
Chính vì sự tồn tại của kỹ năng siêu cấp hùng mạnh như vậy cho nên khi những truyền kỳ giao phong, hai bên đều cố gắng kiềm chế. Nếu thật sự xảy ra chuyện hai cấm chú đồng thời phóng thích, như vậy kết cục của hai bên e là chỉ có một, cả hai cùng chết.
Cho nên, âm hồn đế vương vĩnh viễn không thể ngờ được, hoá ra trên thế giới này còn có một loại lĩnh vực có thể hoàn toàn áp chế lĩnh vực cùng giai, thậm chí còn khiến cấm chú của đối phương không thể phóng thích ra được.
Kì thật, ngay cả khi vô tận lĩnh vực của Matt Lazo phóng xuất ra lực lượng hùng mạnh nhất, cũng có thể bị lực lượng lĩnh vực hoàn toàn đánh tan, thì lĩnh vực của một vong linh đế vương nào có đáng là gì?
Trong không gian hư vô mờ mịt dường như đang truyền đến những tiếng vỡ "cách cách", ngay sau đó, sóng âm lĩnh vực vốn từng tràn ngập khắp mọi ngõ ngách của bình đài hoàn toàn biến mất, tựa như khi hôm qua hoa cúc còn rực rỡ, hôm nay đã héo tàn, chẳng thế thu hút sự chú ý của tao nhân mặc khách.
Thân hình Tiếu Ân nhanh như điện, ngay khi đánh tan lĩnh vực của đối phương, hắn đã xuyên qua khoảng cách mấy chục thước, xuyên qua bảy tám khối đá lớn đã trải qua mấy vạn năm ngưng kết, xuất hiện trước mặt âm hồn đế vương.
Lúc này thân hình âm hôn đế vương đã mờ mịt đến mức gần như nhìn không thấy, kém xa cái thân hình lúc đầu nhìn như thật thể.
Đôi tay hắn đã mọc ra, nhưng toàn thân đều lộ ra khí tức tử vong.
Hắn bị Hắc Long Vương dùng năng lượng hoàng kim đánh lén, ngay sau đó bị Tiếu Ân đánh tan tinh thần công kích và sóng âm lĩnh vực, âm hồn không có thật thể như thiếu hụt đi rất nhiều, kỳ thật đã không thể tránh khỏi tử vong.
Dường như cảm ứng được Tiếu Ân ở bên cạnh, trong mắt âm hồn đế vương hơi chớp động một tia linh quang.
Ngoài dự kiến của Tiếu Ân chính là trong cái liếc mắt này không ngờ không có thù hận.
- Đáng tiếc, đến chết ta vẫn không tìm được một thi thể thích hợp.
Từ hình thể đang càng ngày càng trờ nên hư ảo của âm hồn đế vương truyền đến tiếng kêu đầy cảm thán.
- Thân thể thích hợp gì?
Tiếu Ân vốn muốn đánh chết hắn luôn không lôi thôi dài dòng, nhưng khi nghe được những lời này, trong lòng cũng là đột nhiên máy động, hai tay đã giơ lên chậm rãi thả xuống.
Dường như là biết đại nạn đã đến, âm hòn đế vương cũng không còn giấu diếm gì cả.
- Khi các ngươi vừa mới xuất hiện, ta đã biết. Tuy nhiên điều đáng tiếc chính là, ta nghĩ các ngươi cũng là vong linh, đặc biệt có một tên kia, không ngờ là một vị vong linh cấp đế vương.
Dứt lời, thanh âm âm hồn đế vương mang theo một chút mệt mỏi và chua xót:
- Ta là một âm hồn, âm hồn không có thật thể, trong các vong linh bộ tộc, cũng nhỏ bé như chúng ta chỉ có bộ tộc xương khô. Thời gian dài trôi qua ta có được trí tuệ, hiểu được cảnh giới càng lên cao càng khó. Nhưng cho tới nay, ta đều vạn phần hâm mộ vong linh có thân thể.
Sắc mặt Tiểu Ân hiện lên vẻ dở khóc dở cười, tư tưởng âm hồn này thật đúng là cổ quái, không ngờ ngay cả ý nghĩ như vậy cũng có, thật sự rất làm người ta ngạc nhiên thán phục. Tuy nhiên trong lòng hắn máy động, hỏi ngược lại:
- Ngươi muốn chiếm lấy thản thề Corey?
- À, người kia tên là Corey sao? Đúng vậy, ta chính là muốn thu hoạch thân thể hắn cho nên mới bị các ngươi đánh lén.
Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng nói:
- Nếu ngươi không nổi lòng tham, ngay cả khi hai người chúng ta liên thủ, ngươi cũng không hẳn sẽ rơi vào kết cục như thế này.
Âm hồn đế vương thản nhiên thở dài, nói:
- Ngươi nói đúng, nếu ta không phải đột nhiên nòi lòng tham, cũng chưa chắc đã không thể chạy trốn.
Hắn đột nhiên nghĩ lại rồi nói:
- Tuy nhiên, nếu các ngươi dám tìm tới cửa, tự nhiên là tính lấy mạng ta, có ý đoạt bảo tàng của ta. Cho nên bất kể ta có ra tay hay không, các ngươi cũng sẽ không bỏ qua cho ta.
Sắc mặt Tiếu Ân hơi hơi đỏ lên, lần này không phải là ra tay hàng yêu phục ma gì cả, mà là làm cướp, cướp trắng trợn.
Ba người Beica có lẽ chỉ biết hứng thú với những thứ mà đám này cất chứa. Nhưng Hắc Long Vương thì khác, đám đông vong linh cường đại này mới là thứ hắn yêu thích nhất.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tiếu Ân hỏi:
- Thủ hạ của ngươi có nhiều như vậy, chẳng lẽ không thể chọn ra một tên thích hợp sao?
Dừng một chút, hắn giống như nghĩ ra cái gì đó rồi nói:
- Tên võ sĩ cao năm thước kia có lẽ phù hợp yêu cầu của ngươi.
- Hắn không được, vong linh đế vương nếu sống nhờ thân thể quân vương, bất kể là ma lực hay là cảnh giới, đều có sự sút giảm to lớn.
Âm hồn đế vương bất đắc dĩ nói:
- Hơn nữa, hắn là do ta tìm được khi tấn công một ngôi mộ của ngụy thần, căn bản là không thể sống nhờ. Ngôi mộ kia cũng không lớn, nhưng sức chiến đấu cường đại thật sự là khác xa bề ngoài. Chẳng những có ma pháp võ sĩ do thần tạo nên, còn có một quyển thần thuật.
Tiếu Ân chấn động, nếu nói không động tâm thì chắc chắn đó là giả.
- Thần thuật gì?
Âm hồn đế vương đã gần với hư vô lắm rồi, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành gió bay đi. Hắn đột nhiên cười khanh khách:
- Nhân loại cấp truyền kỳ kia ơi, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta sẽ nói tất cả cho ngươi nghe sao?
Nhìn thân hình âm hồn đế vương dường như chỉ còn sót lại một chút năng lượng, Tiếu Ân đột nhiên minh bạch một chuyện, trong lòng không khỏi thầm kêu không tốt.
Lão già xảo quyệt này căn bản là muốn câu giờ với mình. Tuy nhiên mục đích kéo dài thời gian của hắn không phải là để chạy trốn hay khôi phục gì đó mà là muốn để linh hồn của hắn hoàn toàn tiêu tan.
Nơi này dù sao cũng là thế giới của vong linh. Tiếu Ân cũng từng học tập qua vong linh pháp thuật, đối với phương pháp bắt hồn phách của vong linh sinh vật cũng không xa lạ. Nếu khi hai người vừa tiếp xúc, Tiếu Ân lập tức sử dụng phương pháp này đối phó âm hồn đế vương, như vậy âm hồn đế vương đã suy yếu đến mức như thế chắc chắn sẽ không thể kháng cự.
Nhưng chính trong thời gian nói mấy câu nói đó, âm hồn đế vương kia cũng đã và đang không ngừng phóng thích nguyên khí trong cơ thể hẳn, tới khi như đèn hết dầu sắp tắt rồi thì ngay cả linh hồn của hắn dường như cũng bắt đầu tiêu tan.
Trong tình huống như vậy, đừng nói là ngàn năm truyền kỳ, cho dù là ngụy thần ở đây, cũng đừng mơ tưởng có biện pháp gì có thể rút linh hồn của hắn ra.
Lúc này, trong mắt âm hồn đế vương đã không còn có sự mê man và tiếc nuối như vừa rồi mà thay vào đó là một mảnh đắc ý và trào phúng. Dường như đối với việc trước khi lâm chung trêu chọc được đối phương một trận cảm thấy rất thỏa mãn.
Nhưng mà, ngay lúc này, âm hồn đế vương thấy đôi mắt của Tiếu Ân.
Đôi mắt ấy vẫn mang dáng vẻ như trước, là khinh thường và trào phúng, thậm chí còn là một chút ngạo mạn và ngạo nghễ.
Tiếu Ân cũng không có vì sai lầm của hắn mà cảm thấy hối hận, ngược lại giống như tướng quân sau khi đại thắng đối thủ đang dùng thái độ của bậc bề trên nhìn âm hồn đế vương.
Trong lòng hắn chợt nhảy dựng lên, dường như có một loại dự cảm vô cùng không tốt. Nhưng không để hắn kịp suy nghĩ cẩn thận đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, thân thể âm hồn đế vương đã hoàn toàn biến mất, chỉ có điều, trước khi biến mất, thời gian dường như là tạm dừng một chút, chỉ là tạm dừng một chút ngư vậy mà thôi.
- Dung hợp trăm phần trăm...
Ngay khoảnh khắc cuối cùng khi linh hồn đối phương tiêu tan, Tiếu Ân đã cùng Nhất Hào tiến hành dung hợp hoàn toàn.
Khi dung hợp thành công, Tiếu Ân lập tức tiến vào cảnh giới thời gian dừng lại. Trong cảnh giới này, tất cả đều dừng lại, kể cả linh hồn sắp tiêu tan kia cũng như thế.
Lực lượng tinh thần lập tức tuôn ra ào ạt, trong nháy mắt đã bao vây linh hồn sắp tiêu tan. Nhưng khi vừa mới bao vây, Tiếu Ân lập tức hiện, linh hồn tàn phá này phân lượng không ngờ là rất không đủ.
Thậm chí đã không còn có thể tính là linh hồn mà chỉ có thể coi là một linh hồn ý niệm.
Tình huống này có nguyên lý cũng giống như ngày xưa khi Hắc Long Vương và Tiếu Ân ký kết linh hồn khế ước. Hắc Long Vương chẳng qua là bỏ ra một phần linh hồn nhỏ nhắt cũng đã thành công đổi lấy một phần tư linh hồn Tiếu Ân.
Lúc này linh hồn bị Tiếu Ân không chế, đại khái cũng là dạng này.
Tuy nhiên nếu có một chút linh hồn như vậy thì những biểu hiện vừa rồi của âm hồn đế vương là hoàn toàn không thể tin.
Linh hồn như vậy căn bản là không thể làm ra động tác sinh động như thế.
Từ khi Nhất Hào có thể cùng Tiếu Ân tiến vào cảnh giới này, nó không bao giờ bị thời gian dừng lại không chế nữa.
Lúc này hắn đã phục chế xong tất cả những suy nghĩ khác thường ẩn chứa trong linh hồn kia. Tiếu Ân có cùng suy nghĩ với Nhất Hào trong nháy mắt cũng đã minh bạch tất cả nội dung và ý tưởng của suy nghĩ này.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn linh hồn cùng trí nhớ kia dần biến mất trước mắt mình. Sau đó, trên mặt hắn lập tức hiện ra một nụ cười lạnh.
- Chết rồi sao? Giả bộ thực là giống quá. Nếu không phải gặp ta, chỉ sợ lúc này quả thực đã bị hắn lừa rồi!
Thần hình khẽ nhúc nhích, chung quanh Tiếu Ân lập tức xuất hiện dị biến cổ quái. Thân hình hắn cứ như vậy mà biến mất.
Toàn bộ không gian đều tràn ngập lĩnh vực lực lượng hùng mạnh của Tiếu Ân. Dưới sự áp chế của thứ lĩnh vực ngang tàng đến cực điểm này, ngay cả Hắc Long Vương cũng vui vẻ từ bỏ ý nghĩ sử dụng lĩnh vực cướp đoạt quyền kiểm soát không gian.
Đúng là cơ hội khó cầu, cho nên Tiếu Ân mới có thể trong tình cảnh ở đây không ai kém hơn hắn mà dám thi triển thuật không gian thuấn di, qua mặt bốn vị cao thủ cấp bậc truyền kỳ, tiến vào một cứ điểm bí mật trong bình đài.
Bên dưới một kiến trúc đã đổ nát trên bình đài có một căn phòng ngầm bằng đá, phong cách vô cùng cổ xưa, nhưng cũng không quá hấp dẫn ánh mắt người ta. Nhà đá này bình thường chảng có gì kỳ lạ. Cho dù bên trên có người thông qua tinh thần dò xét mà biết đến sự tồn tại của cái nhà đá này, thì cũng không có nửa điểm lưu ý.
Bởi vì trong căn phòng đá này chỉ là một khoảng không trống rỗng, không ngờ cái gì cũng không có.
Nhưng lúc này Tiếu Ân đang sử dụng thuật thuấn di lén trốn mọi người chính là để đi tới chỗ này.
Hắn hừ lạnh một tiếng, nhìn vách tường ba mặt thô ráp, đột nhiên vỗ nhẹ một cái lên một mặt tường. Lập tức, mặt vách tường này xoay đi một góc lộ ra cầu thang xoắn xuống dưới.
Tiếu Ân không chút do dự nhảy vào. Đương nhiên, lực lượng lĩnh vực tỏa ra từ trên người hắn không hề suy yếu chút nào, ngược lại càng mạnh hơn vài phần. Với cường độ như thế bao phủ bình đài, bất kể tinh thần lực nào cũng không thể xuyên qua sự phong tỏa của lĩnh vực.
Tiếu Ân có trăm phần trăm tin tường rằng Hắc Long Vương và ma pháp hội trưởng đều đang nghĩ đến hắn còn đang giằng co ác liệt với âm hôn đế vương kia.
Dù sao, bọn họ cũng không biết âm hồn đế vương sau khi liên tiếp chịu ba vết thương trí mạng đã biến thành con tôm mềm oặt, mặc cho ai cũng có thể chà đạp.
Trong cảm nhận của bọn họ, âm hồn đế vương này hùng mạnh dị thường, có lẽ đang sống chết với Tiếu Ân.
Vừa bước vào mật đạo, tốc độ Tiếu Ân đột nhiên nhanh hơn, hắn cũng không phải dọc theo cầu thang xoắn đi xuống, mà ngược lại trực tiếp nhảy vào giữa tâm cầu thang.
Đang ở giữa không trung, hắn cảm thấy thân mình hơi hơi nhẹ hẫng đi, lập tức tiến nhập một nơi không biết tên.
Ma pháp cơ quan nơi này thiết kế cực kỳ xảo diệu, nếu thật sự từng bước một dọc theo cầu thang đi xuống, như vậy sau khi tới đáy, sẽ nhìn thấy một ít đạo cụ ma pháp cao cấp thậm chí còn còn có một ít thần lực kết tinh rải rác.
Người bình thường sau khi nhìn thấy mấy thứ này, đều đắc ý dào dạt thắng lợi trở về. Cho nên bọn họ căn bản là chưa từng nghĩ đến, nếu có thể từ không trung ở giữa nhảy xuống, như vậy sẽ bị một lực lượng thần bí nào đó truyền tống đền một chỗ khác.
Thiết kế như vậy đã không còn có thể dùng hai chữ tinh xảo mà hình dung. Tính toán này tuyệt đối là đã nhìn thấu thói quen suy nghĩ của tất cả các sinh vật có trí tuệ.
Đương nhiên, nếu có người tìm ra chỗ này mà không phài sinh vật có trí tuệ, chỉ là một đám không biết suy nghĩ, chỉ biết là nhảy thẳng vào khoảng không ở giữa, vậy những thiết kế dày công tính toán này hoàn toàn vứt đi.
Nhưng nếu thực sự có người có thể phát hiện bí mật nơi này, như vậy bất kể là ai, đều không có khả năng phái một đám sinh vật không có trí tuệ đến đây để làm hư mọi chuyện.
Chỉ có điều, bất kể âm hồn đế vương suy tính như thế nào, cũng tuyệt đối không thể tưởng được trên thế giới này không ngờ có một loại lực lượng có thể khiến thời gian tạm dừng. Hắn cũng không thể tưởng tượng được rằng Nhất Hào không ngờ có thể trong nháy mắt đã phục chế xong những ý niệm trong đầu hắn.
Có thể đồng thời làm được hai điểm này là đã có thể so sánh với thần linh.
Ánh sáng trắng lóe lên, Tiếu Ân lập tức xuất hiện trong một không gian nửa phong bế.
Sở dĩ nói không gian này là nửa phong bế, đó là bởi vì trong không gian này, hắn còn có thể cảm ứng được tình hình và khí tức bên ngoài, ngay cả việc hắn điều khiển lực lượng lĩnh vực cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Nhưng, không gian này dường như lại có khả năng ngăn cản năng lượng từ bên ngoài tiến vào.
Nói cách khác, trong không gian này, hắn có thể khống chế từ xa tất cả mọi thứ bên ngoài mà không cần lo lắng bị người ta phát hiện.
Diện tích không gian này cũng không phải rất lớn, chỉ chừng trăm thước vuông, hơn nữa ở giữa không gian, một âm hồn đang nghẹn họng nhìn trân trối Tiếu Ân với vẻ khó có thể tin nổi.
Tiếu Án cười ha hả. nói:
- Đế vương các hạ tôn kính, người khỏe không?
Lúc này âm hồn đế vương tuy rằng còn có bộ dáng vốn có, nhưng là khí tức của hắn đã yếu ớt đến mức không chịu nổi, năng lượng trên người lại gần như tiêu hao đến độ hầu như không còn gì cả.
Đừng nói là đối mặt Tiếu Ân, cho dù là đối mặt ma đạo sĩ cấp bảy e là cũng không chịu nổi một kích.
- Không, không thể nào, ngươi làm sao tới được đây?
Âm hồn đế vương cười thảm, sắc mặt hắn vừa xám xịt vừa trắng bệch, thần sắc đầy tuyệt vọng.
Tiếu Ân chụm hai tay lại, nói:
- Đương nhiên là theo dấu chân của ngươi mà tìm.
- Không thể nào!!!
Âm hồn đế vương dường như bình tĩnh được một chút rồi nói:
- Không thể nào, bản thể của ta chưa từng đi ra ngoài, ngươi làm sao có thể tìm ra?
Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng, gương mặt đột nhiên nhăn lại, nói:
- Vong linh đế vương ơi, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta sẽ nói tất cà cho ngươi nghe sao?