Trưởng cục công an Từ Dịch Sinh tự mình tiễn chính pháp thị ủy thư ký Hoàng Xuân Dân lên xe, trở lại văn phòng gọi điện thoại bảo đội trưởng cảnh sát hình sự Tằng Cường lập tức tới báo cáo tình tiết vụ án, theo mức độ tức giận của Hoàng bí thư xem ra, vụ án này phải cẩn thận xử lý, tối thiểu phải làm hoàng bí thư không đào ra khuyết điểm mới được. Tin tức mới từ bệnh viện truyền đến cho biết, nhi tử bảo bối của Hoàng bí thư hạ thể bị thương nghiêm trọng, bác sĩ nói cho dù vết thương lành lặn cũng rất có khả năng vĩnh cửu chịu ảnh hưởng thậm chí đánh mất công năng, cũng khó trách Hoàng bí thư nổi giận đến thế, hai nam sinh khác bị thương cũng không nhẹ, một đứt tay, một đứt chân.
Từ Dịch Sinh thật sự khó tưởng tượng, hiện tại học sinh trung học trong trường đánh nhau lại độc ác như vậy.
Tằng Cường nhận được điện thoại của cục trưởng, không dám chậm trễ, chỉnh lý xong hồ sơ vụ án đang chuẩn bị lên lầu, lại nghe thấy có người gõ cửa, ngẩng đầu xem xét, một quan quân thượng tá trẻ tuổi mỉm cười đứng ở cửa phòng làm việc, Tằng Cường lông mày nhíu chặt lập tức giãn ra, kinh ngạc hỏi: "Vương Chấn Quốc, cậu không phải trở lại Bắc Kinh chuẩn bị kết hôn sao, chẳng lẽ bị Nghiêm Yên đá, tìm anh chàng đẹp trai nào đó rồi sao?" Vương Chấn Quốc đi vào văn phòng đối diện ngồi xuống Tằng Cường, cười mắng: " chết đi, Tớ cuối tuần mới kết hôn, sau này sẽ về Bắc Kinh làm việc, cho nên chạy về phân khu quân đội Vụ Giang thông báo công tác, thuận tiện tới hỏi thăm lão chiến hữu cậu, có thể đáp máy bay đến Bắc Kinh tham gia hôn lễ không."
Tằng Cường cười nói: " hôn lễ giữa Vương Đại thiếu gia cậu cùng Nghiêm đại tiểu thư nhất định là cảnh tượng lớn, ta sợ đến lúc đó hai chân run rẩy, vẫn không đi xem náo nhiệt là hơn. Cậu chờ chút, tớ gọi điện thoại rồi cùng cậu trò chuyện." Cầm lấy điện thoại gọi Từ Dịch Sinh, giải thích nói: "Từ cục trưởng, Vương tham mưu của phân khu quân đội có chuyện trọng yếu tìm tôi..... Đúng, vương tham mưu vừa đến, tôi chậm một lát đến báo cáo vụ án có được không..... Được rồi."
Vương Chấn Quốc nghĩ thầm trưởng cục công an tự mình hỏi án hơn phân nửa là án lớn, chờ Tằng Cường cúp điện thoại, đứng lên nói: "Tớ cũng không có chuyện gì quan trọng, cậu đã có án lớn phải điều tra, tớ không quấy rầy nữa." Tằng Cường nói:" Ngồi xuống, ngồi xuống, chỉ là vụ án học sinh trung học đánh nhau, người cũng đã bắt được, không cần phải vội. Sau này hai người chúng ta muốn gặp mặt cũng không dễ dàng, coi như là đại án cũng phải trước để sang một bên, một hồi đến nhà tớ, để chị dâu cậu làm vài món thức ăn, buổi tối hai anh em chúng ta nhậu một chầu." Vương Chấn Quốc nói:" Rượu thì miễn đi, tớ đã định 7 giờ khuya hôm nay lên máy bay, còn phải đến sân bay tỉnh thành, xe hơi đang ở dưới lầu chờ tớ." Tằng Cường thất vọng nói:" Vậy cũng không cần gấp, hiện tại mới qua một giờ thôi, đi tỉnh thành chỉ tốn hơn hai giờ." Vương Chấn Quốc theo lời ngồi trở lên ghế, cười hỏi: "Cục công an các cậu có phải là rỗi rãnh không có chuyện làm? Đường đường một cục trưởng thị cục còn phải hỏi đến chuyện học sinh trung học đánh nhau, nhưng lại để cậu đội trưởng cảnh sát hình sự đi lo."
Tằng Cường cười khổ nói: "Kỳ thật vụ án này do Từ cục trưởng tự mình chủ sự, tớ chỉ có thể xem là chân chạy việc. Nhưng mà cậu cũng đừng xem thường học sinh trung học thời này đánh nhau, ba người trọng thương, trong đó một đứt tay, một đứt chân, còn một người thảm hại hơn, bị đá thương của quý, rất có khả năng biến thành thái giám." Vương Chấn Quốc líu lưỡi nói:" Nghiêm trọng như vậy sao?" Tằng Cường nói:" Cậu biết tiểu tử bị đá thành thái giám là ai không? Chính là con trai duy nhất của Hoàng Xuân Dân."
Vương Chấn Quốc giật mình gật đầu, hắn tuy không thường đến đây, nhưng đã ở phân khu quân đội Vụ Giang vài năm, thành phố Vụ Giang chính pháp ủy thư ký Hoàng Xuân Dân cũng được biết, bật cười nói: "Khó trách Từ Dịch Sinh khẩn trương như vậy.... Đứa con Hoàng Xuân Dân có phải là thằng nhóc lùn béo không?" Tằng Cường ngạc nhiên nói: " Cậu biết con hắn?" Vương Chấn Quốc giải thích nói: "Đại khái vào tháng giêng, Hoàng Xuân Dân và mấy lãnh đạo thành phố đến phân khu quân đội thăm viếng, con của hắn hình như cũng tới chơi, thoạt nhìn là một đứa trẻ rất thành thật." Tằng Cường lập tức cười nhạt nói:" Nó đi theo bên người một đám lãnh đạo, mà còn là đến phân khu quân đội, đương nhiên phải giả bộ thành thật. Tiểu tử này trong trường quả thực là một ác bá, hay làm chuyện khi nam phách nữ, cơ hồ hàng năm đều có phụ huynh học sinh học ở Thị Nhất Trung lên báo án, cuối cùng đều bị Hoàng Xuân Dân giải quyết riêng. Lần này nếu không phải bị đánh trọng thương, Lão tử cũng không muốn quản chuyện của hắn, hai học sinh khác bị gãy tay chân cũng không phải thứ tốt."
Vương Chấn Quốc giật mình nói:" Xem ra thật không thể trông mặt mà bắt hình dong, chẳng lẽ lần này hắn gây nên công phẫn?"
Tằng Cường lắc đầu nói: " Trẻ con hiện tại đều được nuông chiều từ bé, nếu như bọn họ có tâm huyết này, đứa con của Hoàng Xuân Dân cũng không đợi đến hôm nay mới xảy ra chuyện. Tan học trưa hôm nay, con Hoàng Xuân Dân dẫn theo vài người trông thấy một nữ hài tử xinh xắn mới thi vào Thị Nhất Trung, đã xông vào trong phòng học trêu ghẹo, đem quần áo nữ hài tử kia xé toang, không nghĩ đến trong tân sinh có một đứa còn ác hơn, đi lên đánh ngã con Hoàng Xuân Dân cùng hai học sinh khác." Vương Chấn Quốc kinh ngạc nói:" Chỉ có một người sao? Còn là một học sinh vừa mới vào?" Tằng Cường nói:" Ừm, đứa nhỏ này năm nay tuổi mụ mới mười bảy, kỳ thật mười sáu cũng chưa đủ, chắc hẳn đã từng luyện võ, theo học sinh mục kích nói, cả quá trình chỉ có vài giây, hơn nữa là tay không."
Vương Chấn Quốc vốn chỉ thuận miệng hỏi, lúc này đối với nam hài ngược lại có chút hứng thú, nói tiếp:" Hắn thấy việc nghĩa mới làm, cậu định xử lý như thế nào?" Tằng Cường nói:" Tớ dù sao cũng phải theo kết quả điều tra thực báo lên, xử lý như thế nào không phải tớ có thể quyết định, phỏng chừng sẽ lên tòa án, Hoàng Xuân Dân chỉ có môt đứa con trai, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đứa nhỏ này ra tay cũng quá hung ác, đưa vào chịu chút đau khổ cũng không phải chuyện xấu." Vương Chấn Quốc nói:" Không quá đáng tiếc sao? Bộ đội tam ca tở đang ở trong nước chọn lựa mầm giống, nam hài này anh ấy hơn phân nửa sẽ thích."
Tằng Cường tiếc hận nhẹ gật đầu, thở dài: "Đứa nhỏ này thủ khoa trong kì thi năm nay Vụ Giang thị, quả thực đáng tiếc, có điều bộ đội tam ca cậu chọn lựa mầm đều mầm hồng, hắn không thể thông qua thẩm tra chính trị." Nói rồi mở ngăn kéo lấy ra một túi nhựa, nói tiếp: "Vừa rồi lúc đi bắt hắn, tìm ra một khẩu súng, theo hắn bàn giao, cây súng này là ông nội hắn lưu lại, tớ vừa tra xét, ông nội của hắn nguyên quán là người Giang Tây, trước giải phóng di cư đến Vụ Giang thị, chưa từng đi lính, chí ít không có đi lính ở bộ đội chúng ta, lai lịch còn phải cẩn thận kiểm tra." Nói xong muốn đem túi nhựa bỏ vào ngăn kéo.
Vương Chấn Quốc hô: "Chờ một chút, cho tớ xem lại."
Tằng Cường giật mình, đem túi nhựa đưa cho Vương Chấn Quốc, tò mò hỏi: "Cậu từng thấy cây súng này?"