Vương Chấn Quốc tiếp nhận túi nhựa, hết sức chăm chú xem xét sau, đối với vẻ mặt nghi hoặc của Tằng Cường nói ra: "Tớ tuy chưa thấy qua cây súng này, nhưng cảm giác nó hình như là ông nội tớ đã từng dùng qua..... Cậu xem trên súng khảm hai vòng sắt nhỏ, còn có dây thừng quấn dùng vải đỏ được buộc ở trên tay súng này." Tằng Cường hỏi: "Súng ông nội cậu cũng giống vầy phải không?" Vương Chấn Quốc gật đầu nói: "Ông nội tớ lúc tòng quân tay phải đã bị thương, ngón út cùng ngón áp út chỉ còn lại có một đốt, cho nên mỗi khẩu súng ông dùng thì chỗ tay cầm đều khảm hai vòng sắt nhỏ, lúc bắn súng đem hai ngón tay khuyết cho vào trong vòng sắt, lại dùng dây đỏ đem súng lục cột chung vào tay, nhờ vậy cầm không tốn sức."
Tằng Cường trừng lớn hai mắt, kinh thán nói:" thật là trùng hợp, ông nội cậu đã từng đánh rơi súng sao?" Hắn biết rõ Vương Viễn Sơn ông nội Vương Chấn Quốc là khai quốc danh tướng, hơn nữa còn là một trong đại lão trung ương thối cư phía sau, khẩu mauser thoạt nhìn tối thiểu có sáu bảy mươi năm lịch sử, nếu quả thật là súng Vương Viễn Sơn năm đó quát tháo chiến trường sử dụng qua, cũng có thể đưa vào viện bảo tàng quân sự triển lãm, có thể vì lão nhân gia ông ta tìm về khẩu súng bị mất, cũng là một việc vô cùng có ý nghĩa, ít nhất so với vụ án học sinh đánh nhau thì ý nghĩa lớn hơn nhiều.
Vương Chấn Quốc nói:" không nghe ông nội nhắc tới chuyện mất súng, có lẽ chỉ là trùng hợp, cây súng này không nhất định là ông nội tớ năm đó sử dụng. Có thể giúp tớ chụp ảnh hay không, tớ mang về cho lão nhân gia ông ấy xem." Tằng Cường nói:" Ảnh chụp sao nhìn rõ được, không bằng để tớ báo cáo lên trên, cậu cứ trực tiếp cầm khẩu súng này đi Bắc Kinh." Vương Chấn Quốc cười nói: "Ông nội tớ nhãn lực tốt lắm, với lại chuyện này cũng không chắc, tạm thời không nên kinh động người khác."
Tằng Cường biết Vương Chấn Quốc trước giờ làm việc thấp giọng, thành phố Vụ Giang rất nhiều lãnh đạo tuy đều đã gặp qua Vương Chấn Quốc, nhưng không có ai biết hắn là cháu nội Vương Viễn Sơn. Ban đầu ở trong quân đội, Tằng Cường là đội trưởng của Vương Chấn Quốc, quan hệ hai người thân như huynh đệ, nhưng cũng là chờ sau khi Vương Chấn Quốc điều đến phân khu quân đội Vụ Giang, tại nhà hắn uống rượu quá nhiều nói lỡ, hắn mới biết Vương Chấn Quốc lại là cháu nội Vương Viễn Sơn. Lập tức không nói thêm gì, gọi tới cảnh sát hình sự dưới tay phụ trách chụp ảnh khẩu mauser, cũng phân phó lập tức đi rửa ra.
Vương Chấn Quốc nhìn đồng hồ, lo lắng không kịp lên máy bay, đề xuất trực tiếp đem cuộn phim mang về Bắc Kinh. Đồng thời cẩn thận nhớ lại bộ dáng súng của ông nội, càng nghĩ càng cảm thấy khẩu mauser này cùng ông nội có quan hệ, vì vậy hỏi có thể gặp nam hài giữ cây súng này được không, muốn hỏi rõ gia gia hắn là làm sao tìm được khẩu súng này. Vụ án này chỉ là học sinh đánh nhau, lại không phải là án cơ mật, yêu cầu ấy Tằng Cường đương nhiên sẽ không phản đối, lập tức mang theo Vương Chấn Quốc đi vào phòng thẩm vấn.
Đồ Phi bị đưa đến cục công an Vụ Giang thị, phát hiện chân trọng thương cùng giả trọng thương vẫn có khác nhau, một đời trước sau khi hắn đánh Hoàng Học Cần ba người, đầu tiên là bị bảo vệ trường học chế trụ sau đó bị đưa vào đồn công an cổng nam, lúc này lại trực tiếp bị còng vào thị cục công an. Đồ Phi cảm giác tai ương lao ngục lần này có thể so với trước càng nghiêm trọng, nói không chừng phải ở trai cải tạo thêm một hai năm, nhưng nghĩ đến chính mình là bị trừng phạt đúng tội, không còn bị oan uổng, tâm tình so với trước thì thư sướng hơn. Hắn còn nhớ rõ, đời trước bị đưa đồn công an sau, đã trúng không ít gậy điện cảnh sát, may mắn từ nhỏ luyện võ, đối với nỗi khổ da thịt sớm đã tập mãi thành quen, mới không thụ thương quá lớn. Lần này hắn đã chuẩn bị tốt chịu ăn đau khổ, không ngờ vị đội trưởng cảnh sát hình sự kia thẩm vấn hắn hết sức văn minh, trong quá trình thẩm vấn không hề dung bạo lực, chỉ là hỏi kỹ càng quá trình xảy ra cùng lai lịch khẩu mauser rồi rời đi, nhưng lại bảo người đi ra ngoài mua cho hắn tô mì thịt (nhục ti diện).
Đồ Phi bữa sáng chưa ăn, xác thực rất đói, chờ tô mì đưa tới, mấy ngụm đã thấy đáy, ngay cả nước mì cũng uống sạch sẽ. Canh giữ ở trong phòng thẩm vấn là một nữ hình cảnh hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thấy Đồ Phi giống như vài ngày không ăn cơm, hỏi: "Muốn ăn một chén nữa hay không?" Tuy thanh âm lạnh như băng, trên mặt cũng là vẻ nghiêm túc của cảnh sát khi đối mặt với phạm nhân, chẳng qua trong ánh mắt nhìn về phía Đồ Phi rõ ràng mang theo vài phần thương tiếc.
Đồ Phi lắc đầu mỉm cười nói: "Đủ rồi, tôi lâu rồi không có ăn mì, thật sự có điểm tưởng niệm mùi vị kia, cho nên tướng ăn hơi khó coi một chút." Ở kiếp trước của hắn lúc vừa mới gây dựng sự nghiệp, cơ hồ mỗi ngày ba bữa đều là loại mì thịt ven đường này, khi đó ăn đều muốn nôn, dư vị giờ phút này, lại cảm thấy có một hương vị khác, không khỏi sinh ra cảm khái.
Nữ hình cảnh xem qua hồ sơ của Đồ Phi, biết rõ gia cảnh hắn cực kém, hơn nữa hai năm trước đã thành cô nhi, nghe vậy còn tưởng rằng hắn bởi vì không có nổi hai nguyên tiền ăn một chén mì thịt mới nói lời này, hốc mắt lập tức đỏ hồng.
Tằng Cường lúc này vừa vặn mang theo Vương Chấn Quốc đi vào phòng thẩm vấn, thấy nữ hình cảnh đỏ hồng mắt, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Nữ hình cảnh vội hỏi: "Tằng đội trưởng, tôi không sao...... Chỉ là cảm thấy đứa nhỏ này đáng thương." Nói xong dụi dụi mắt, ngồi vào một bên lấy giấy bút chuẩn bị ghi chép. Tằng Cường nói: "Không cần làm ghi chép, bằng hữu của ta có mấy vấn đề muốn hỏi hắn, cô ra ngoài trước đi." Nữ hình cảnh nhẹ gật đầu, đi ra ngoài thuận tiện đem bát đũa trước mặt Đồ Phi thu dọn. Tằng Cường rồi hướng Đồ Phi trầm giọng nói: "Có mấy chuyện rất trọng yếu muốn hỏi cậu, cậu phải thành thực trả lời, rõ chưa?" Nói xong hắn cũng chủ động lảng tránh ra ngoài.
Vương Chấn Quốc đi đến trước mặt Đồ Phi, vươn tay nói:" Chào cậu, tôi gọi là Vương Chấn Quốc."
Đồ Phi một tay còn bị còng tại trên ghế, không tiện đứng lên bắt tay Vương Chấn Quốc, nghĩ thầm đời trước bị tóm, tựa hồ không có xuất hiện người mặc quân trang này.
Vương Chấn Quốc chuyển ghế ngồi ở trước mặt Đồ Phi, nói : "Không cần khẩn trương, tôi không phải đến thẩm vấn cậu, chỉ là muốn biết về khẩu mauser của cậu, nghe nói cây súng này là ông nội cậu để lại cho cậu, có thể nói cho tôi biết ông nội cậu tìm được cây súng này như thế nào không?"
Đồ Phi nghĩ thầm thì ra là thế, trên một đời ông nội lưu lại súng không để lộ ra ngoài, tự nhiên sẽ không có ai tới tra hỏi. Hắn phỏng chừng sĩ quan trước mắt này đại khái là người của bộ an toàn ," A" một tiếng nói ra: "Ông nội tôi hai năm trước đã qua đời, khi đó tôi còn nhỏ, chỉ biết là súng ông lưu lại, cụ thể làm sao tới tôi cũng không rõ ràng." Mới vừa rồi bị Tằng Cường thẩm vấn, hắn cũng trả lời như vậy.
Đừng nói là hai năm trước, hiện tại Đồ Phi trong mắt Vương Chấn Quốc vẫn chỉ là hài tử mười mấy tuổi, bởi vậy Vương Chấn Quốc cũng không nghi ngờ lời Đồ Phi, hắn vốn không ôm hy vọng quá lớn từ Đồ Phi hỏi ra gì,. Lại nói hắn tin rằng chỉ cần đem ảnh chụp cầm về Bắc Kinh cho ông nội nhìn, liền biết cây súng này có phải là ông nội từng sử dụng không, chẳng qua đến lúc đó ông nội nhất định sẽ truy vấn lai lịch khẩu súng, cho nên hắn muốn hỏi trước cho rõ. Vương Chấn Quốc để Đồ Phi lại ngẫm nghĩ thật kỹ, có điều Đồ Phi không muốn nói cho người khác biết súng là ông nội mình trộm, lấy hoàn toàn không nhớ để thoái thác.
Cuối cùng Vương Chấn Quốc thất vọng đứng lên nói`: "Nếu như cậu có thể nhớ ra gì, thì đi nói cho Tằng đội trưởng." Đi tới bên cạnh cửa, đột nhiên nghĩ đến nếu như khẩu mauser thật sự là ông nội mình từng sử dụng, ông nội người nam hài trước mắt nói không chừng cùng ông nội mình có chút sâu xa, vì vậy xoay người nói:" Vụ án của cậu tôi vừa rồi cũng nghe nói, có mấy người bị câu đả thương rất nặng, cậu phải chuẩn bị tâm lý. Tôi cái khác không giúp được nhưng có thể vì cậu tranh thủ một kết quả xử lý công chính, cũng hy vọng câu bởi vậy tiếp nhận giáo huấn tương lai làm người không nên xúc động như thế."