Đồ Phi tù oan đều ngồi qua, đối với xử lý có hay không công chính cũng không để trong lòng, chẳng qua nghe trong lời Vương Chấn Quốc để lộ ra vài phần chân thành, tựa hồ không phải do bộ phái tới kiểm tra lai lịch khẩu mauser, trong lòng vừa động, hỏi: "Chú biết cây súng này?" Vương Chấn Quốc nói:" Hiện tại tôi còn không rõ lắm, có điều ông nội cậu lưu lại cây súng này trên có vài đặc thù rất giống súng ông nội tôi dùng." Đồ Phi trong lòng chấn động, lại hỏi: " ông nội chú sáu mươi năm trước có phải là đoàn trưởng hồng quân?"
" Sáu mươi năm trước....." Vương Chấn Quốc tính toán, gật đầu nói: "Đúng vậy, trường chinh năm 1934, ông nội tôi vừa vặn là đoàn trưởng. Như thế nào, nhớ ra cái gì sao?"
Đồ Phi cười khổ trong lòng, nguyên lai là người mất đồ tìm tới cửa, nhưng hắn biết ông nội đối với việc trộm súng lúc trước luôn canh cánh trong lòng, bây giờ có thể vật quy nguyên chủ cũng không phải chuyện xấu, ông nội nếu phía dưới mà biết có lẽ sẽ an lòng, dù sao mình vĩnh viễn không thể cầm về cây súng này. Nghĩ tới đây hắn không định dấu diếm nữa, nói: "Nghe ông nội tôi nói, khẩu mauser là ông mượn từ một hồng quân đoàn trưởng, nói không chừng chính là ông nội của chú."
Vương Chấn Quốc hưng phấn liên tục gật đầu, thở dài: "Hơn phân nửa là không sai, nguyên lai là ông nội cậu mượn đi, nói như vậy ông nội cậu cùng ông nội tôi còn là hảo hữu ngày xưa." Đồ Phi lúng túng nói: "Không nhất định là hảo hữu, lúc ông tôi mượn súng không có nói cho ông nội chú biết." Vương Chấn Quốc giật mình, lập tức ha ha cười nói: "Hóa ra là như vậy....." Đồ Phi thay ông nội giải thích nói: "Năm đó bộ đội Quốc Dân đảng giết cả nhà ông nội tôi, chỉ còn lại một mình ông, lão nhân gia ông ấy vì nóng lòng báo thù, cho nên mới trộm sung của ông nội chú. Đối với việc này ông luôn áy náy trong lòng, bây giờ có thể vật quy nguyên chủ, cũng coi như giải quyết xong một tâm sự khi ông còn sống. Phiền chú chuyển cáo đến ông nội chú, ông tôi dùng cây súng này đã giết một sư trưởng và mấy quan quân Quốc Dân đảng, về sau còn giết qua mười quỷ tử, nhưng cho tới bây giờ không có dùng nó làm chuyện xấu, hy vọng gia gia chú đừng ghi hận ông."
Vương Chấn Quốc nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, ảm đạm thở dài: "Ông cậu quả là anh hùng, đáng tiếc tôi vô duyên thấy phong thái lão nhân gia ông........ Lời của cậu tôi nhất định sẽ chuyển, yên tâm đi ông nội tôi là người đối với ân oán cực kỳ rõ ràng, nếu như trong lòng không có tha thứ cho ông cậu, nhất định sẽ thường xuyên chửi ầm lên, tôi cũng không biết chuyện ông mất súng." Nghĩ rồi móc ra một quyển sổ, lật đến trang giấy trống viết xuống tên của mình cùng một dãy số điện thoại, xé xuống đưa cho Đồ Phi, nói tiếp: "Cậu cũng là người tốt, có điều bây giờ là thời hòa bình, không thể bằng vào tâm huyết làm việc, cho dù làm việc nghĩa cũng không thể vượt qua ranh giới pháp luật. Lần này coi như là giáo huấn, chờ sự tình trôi qua thì đến Bắc Kinh tìm tôi, đây là điện thoại nhà tôi, tôi sẽ an bài cho cậu đường đi sau này."
Đồ Phi đối với tương lai sớm có tính toán riêng, có lòng tin cầm lại hết thảy thuộc về mình, cũng không cần người khác tới an bài đường sau này đi như thế nào, chẳng qua hắn cảm thấy Vương Chấn Quốc ngôn ngữ thành khẩn, hẳn là bằng hữu đáng kết giao, liền vui vẻ tiếp nhận tờ giấy nói:" Cám ơn!"
Vương Chấn Quốc lại hỏi: "Đúng rồi, tôi còn không biết tên cậu là gì."
Đồ Phi nói:" Đồ Phi, đồ trong đồ phu, phi trong phi tường."
Vương Chấn Quốc đem tên Đồ Phi ghi ở trên sổ, cười chọc nói: "tên không tệ, đơn giản dễ nhớ, nghe như thổ phỉ, ách...." Hắn toàn thân rung mạnh, kinh hô: "Cậu họ Đồ? Ông nội cậu.... Cũng họ Đồ?"
Đồ Phi gật gật đầu, nghĩ thầm đây chẳng phải là nói nhảm!
" Đồ gia..... Sáu mươi năm trước..... Diệt tộc..... Đồ Lão Lục..... Báo thù....." Vương Chấn Quốc trong đầu không ngừng hiện lên nội dung nửa tháng trước hai vị lão gia tử khắc khẩu, càng nghĩ càng giật mình, nắm chặt bả vai Đồ Phi, kích động hỏi: " Ông nội cậu có phải kêu là Đồ Lão Lục?"
Đồ Phi nghe vậy thì chấn động, đáp: "Ông nội tôi gọi là Đồ Tị Dân, nhưng đứng hàng thứ sáu, ông nội chú đã từng nói về ông ấy sao?" Thấy Vương Chấn Quốc đột nhiên thần sắc cực kỳ quái dị, nghĩ thầm chẳng lẽ ông nội hắn còn nhớ người năm đó trộm súng? Nhưng mà khẩu mauser ở niên đại đó cũng được xem là vũ khí phi thường hoàn mỹ, canh cánh trong lòng cũng rất bình thường thôi. Vừa rồi Vương Chấn Quốc từng nói, ông nội hắn nếu như ghi hận ai đó, nhất định sẽ thường chửi ầm lên, chắc hẳn Vương Chấn Quốc quả nhiên từ tiếng mắng gia gia hắn nghe được ba chữ" Đồ Lão Lục", chỉ có điều không biết nguyên do vì sao.
Vương Chấn Quốc kích động đến thanh âm đều phát run, nói : "Cậu ở chỗ này chờ ta, ta đi gọi điện thoại, lát nữa sẽ trở lại."
Đồ Phi chỉ chỉ còng tay, ý nói chính mình muốn đi cũng không đi được, Vương Chấn Quốc đã mở cửa xông ra ngoài.
Tằng Cường Canh giữ ở ngoài cửa thấy Vương Chấn Quốc vô cùng lo lắng lao tới, vội hỏi nói:" Làm sao vậy?" Vương Chấn Quốc nói:" Tớ đến văn phòng cậu gọi điện thoại, cậu phái người thay tớ trông coi Đồ Phi ,đứa nhỏ này đối với Vương gia chúng ta quá quan trọng, một cọng lông cũng không thể thiếu." Tằng Cường cảm thấy nghi hoặc, nhưng không có hỏi nhiều, gật đầu nói: "Cậu đi đi, nơi đây tớ tự mình giữ." Vương Chấn Quốc vốn muốn bảo Tằng Cường mở còng tay cho Đồ Phi, nhưng lại lo lắng Đồ Phi không rõ nội tình bỏ trốn, ngẫm lại cũng không nên làm.
Đi vào phòng làm việc của Tằng Cường, Vương Chấn Quốc đã tỉnh táo lên nhiều. chuyện Đồ gia tại Nghiêm vương hai nhà là cấm kỵ, bình thường không ai dám nhắc tới, Đến đời Vương Chấn Quốc cơ bản cũng không rõ nội tình, bởi vậy hắn không hoàn toàn khẳng định Đồ Phi chính là huyết mạch "Đồ gia" trong miệng hai vị lão gia tử. Có điều Vương Chấn Quốc lại nhớ nội dung hai vị lão gia tử khắc khẩu nửa tháng trước , lại cùng tin tức vừa rồi lấy được từ Đồ Phi đối chiếu, thêm vào khẩu mauser, cảm thấy việc này tối thiểu có bảy tám thành nắm chắc. Hắn nhớ Nghiêm Hải Xuyên ngày đó từng nói: "coi như là dùng trên dưới hơn hai mươi người Nghiêm gia đổi về một mạng Đồ gia, chỉ cần có thể vì Đồ gia lưu lại một tia huyết mạch, ta tuyệt đối sẽ không chút nhíu mày!" Ông nội mình thái độ khẳng định càng không cần phải nói. Bởi vậy nếu có cơ hội tìm được một tia huyết mạch Đồ gia, đừng nói là bảy tám thành khả năng, chỉ cần có một phần vạn cơ hội cũng không thể buông tha. Lại nghĩ hai vị lão gia tử nếu như biết Đồ gia còn có hậu nhân, tất nhiên đem tất cả tinh lực lúc tuổi già đều trút xuống trên người hắn, đồng thời dưỡng dục nuôi hắn trưởng thành, nói không chừng còn có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, nối lại tình cảm chiến hữu năm đó, chẳng những có thể cải thiện quan hệ Nghiêm vương hai nhà, đối với sự phát triển của hai đại phe phái Nghiêm vương cũng là chuyện tốt, ảnh hưởng đối với sinh hoạt của hắn và Nghiêm Yên sau khi cưới , càng không cần phải nói.
Nhưng trước khi chưa hoàn toàn chứng thật thân thế Đồ Phi, Vương Chấn Quốc cũng hiểu điện thoại này tuyệt không thể trực tiếp gọi cho ông nội, cũng không thể gọi cho ông nội Nghiêm Yên, hai vị lão gia tử nếu nghe nói tìm được hậu nhân Đồ gia, khẳng định một phút đồng hồ đều không ngừng nghỉ từ Bắc Kinh chạy tới thành phố Vụ Giang, vạn nhất chỉ là trùng hợp, một hồi tức giận, thì hai vị lão gia tử chín mươi tuổi như thế nào thừa nhận được.. Hắn luôn mãi lo lắng, cảm thấy Nghiêm Vương hai nhà sở dĩ quan hệ cứng rắn mấy chục năm, chủ yếu vẫn vì chuyện ông nội mình canh cánh trong lòng, việc này tốt nhất để thêm người Nghiêm gia xuất một phần lực, nếu như do Nghiêm Hải Xuyên tự mình dẫn Đồ gia hậu nhân đi gặp ông nội, lão nhân gia ông ấy cũng không thể không chút lĩnh tình? Vì vậy cầm điện thoại gọi tới văn phòng hôn thê, lại hay Nghiêm Yên xin nghỉ vì bận lo kết hôn, Vương Chấn Quốc mắng to bản thân hồ đồ, vội đánh tới điện thoại tới nhà Nghiêm Yên.