Nghe điện thoại vừa đúng là Nghiêm Yên, vừa nghe Vương Chấn Quốc gọi tới. Phương tâm vô cùng ngọt ngào, ngoài miệng lại nói: " Anh buổi tối trở về Bắc Kinh, hiện tại gọi điện là sao, chẳng lẻ còn sợ người ta chạy mất?" Vương Chấn Quốc lúc này lại nói: "Anh hôm nay không chắc sẽ trở về sớm." Nghiêm Yên kinh ngạc nói:" A....." Vương Chấn Quốc nghe đầu bên kia điện thoại tựa hồ có không ít tiếng người, hỏi`: " trong nhà hiện có rất nhiều người à?" Nghiêm Yên nói:" Ừm, cha mẹ anh, ba mẹ em, còn có đại bá em, còn có Tiểu Manh, Đa Đa ..." Vương Chấn Quốc lại hỏi: "Có người ngoài ở đây không?" Nghiêm Yên nghe vậy lập tức khẩn trương, nói:" Không có người ngoài, chuyện gì vậy?" Vương Chấn Quốc nghĩ thầm hai nhà đều có người, cũng đở phải chia nhau thông tri, nói: "Em cầm điện thoại ấn loa lớn đi, để bọn họ cùng nghe, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói cho mọi người."
Nghiêm Yên" a" một tiếng, cầm điện thoại ấn loa, sau đó gác điện thoại tới mời người trong nhà lại, cũng giải thích là Vương Chấn Quốc gọi điện tới, có chuyện rất trọng yếu muốn nói cho mọi người, vẫn không quên phàn nàn vài câu chuyện Vương Chấn Quốc công bố đêm nay có thể không trở về Bắc Kinh.
Âu Dương Lam mẫu thân Vương Chấn Quốc vừa nghe lập tức đã nóng, hướng về phía điện thoại la lên: "Tại sao đêm nay không về? Cũng đã là người U30, còn làm ăn như thế, không biết mình sắp kết hôn rồi sao? Tiểu Yên còn chuẩn bị đến sân bay đón ngươi, thiệt là......" Kỳ thật bà phi thường tinh tường cách xử sự làm người của con mình trước nay thành thục, nếu không phải Vụ Giang bên kia xảy ra chuyện quan trọng, thì sẽ không tạm thời đổi ngày về, có điều Vương Chấn Quốc năm nay đã ba mươi bốn tuổi, thân là mẫu thân đối với hôn sự của hắn sớm đã hết sức vội vàng, hơn nữa giờ phút này lại là trong nhà Nghiêm Yên, tại trước mặt thân gia tự nhiên muốn biểu hiện giữ gìn tương lai con dâu một chút.
Vương Chấn Quốc vội hỏi: "Mẹ, đừng vội, xe hơi chở con đến phi trường đang ở bên ngoài chờ, nhưng con ở bên này phát hiện một chuyện rất trọng yếu, cho nên gọi điện thoại thương lượng cùng mọi người, con phải trước ở lại Vụ Giang....." Âu Dương Lam lập tức trách mắng: "Có gì mà thương lượng, lập tức trở lại cho ta, nếu khiến Tiểu Yên tức giận, xem ta như thế nào thu thập ngươi!" Vương Đức Dân phụ thân Vương Chấn Quốc lúc này không nóng không lạnh nói: "Để con nó nói chuyện...... Chấn Quốc, mọi người ở đây, con nói đi."
Vương Chấn Quốc hít sâu một hơi, mới từng chữ từng chữ nói: "Cha, con có khả năng tìm được Đồ gia hậu nhân! Chính là Đồ gia mà ông nội và Nghiêm lão nhớ mãi không quên...." Hắn câu này vừa mới dứt, cũng cảm giác đầu bên kia điện thoại đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ, tựa hồ tất cả mọi người đã ngừng hô hấp. Điều này làm cho Vương Chấn Quốc càng cảm thấy áp lực, thầm nghĩ: "Đồ Phi ơi Đồ Phi, ngươi ngàn vạn lần đừng sai , nếu không ta đây lại thành trò cười."
Sau một lát yên tĩnh, đầu bên kia điện thoại đột nhiên rối loạn........
" Điều này sao có thể!"
" Có thật không!"
" Ngươi.... Ngươi nói đùa gì vậy...."
"..."
Trong lúc nhất thời Vương Chấn Quốc ngay cả miệng đều không thể chen vào, càng đừng mong kỹ càng giải thích cho bọn họ, một hồi lâu Vương Đức Dân cùng vài vị trưởng bối Nghiêm gia mới khiến cho mọi người im lặng.
Bởi vì quan hệ giữa hai vị lão gia tử, người Nghiêm Vương hai nhà luôn xa cách, Vương Chấn Quốc cùng Nghiêm Yên tuy luyến ái mười một năm, nhưng là lén lút tiến hành, cho nên các trưởng bối Nghiêm gia bây giờ còn không hiểu rõ Vương Chấn Quốc, đột nhiên nghe hắn tuôn ra tin tức kinh người như thế, cũng không biết nên tin hay không nên tin. Mà ngay cả Vương Đức Dân cùng Âu Dương Lam tuy tinh tường đứa con không phải dạng người ăn nói bừa bãi, nhất thời cũng khó mà tin được.
Vương Đức Dân tiến đến trước điện thoại, trầm giọng nói: "Chấn Quốc, con căn bản là không biết chuyện Đồ gia, sao có thể khẳng định tìm được chính là hậu nhân Đồ gia?"
Vương Chấn Quốc vội giải thích nói: "Cha, con cũng là bởi vì không biết chuyện phát sinh năm đó, mới không dám khẳng định, cho nên gọi điện thoại trước cùng mọi người thương lượng. Sự tình là như thế này, hôm nay con đến cục công an thành phố Vụ Giang tìm lão chiến hữu cáo biệt, thuận tiện mời hắn tham gia hôn lễ của con, chiến hữu con là đội trưởng cảnh sát hình sự cục công an thành phố Vụ Giang, chúng con nói chuyện phiếm......." Tại áp lực cực lớn, năng lực biểu đạt của Vương Chấn Quốc không khỏi có chỗ sút giảm, đem tất cả việc hôm nay đi vào cục công an chứng kiến cùng nghe ngóng, bất kể là nội dung trọng điểm hay không quan hệ, đều không tý qua loa kỹ càng tự thuật, đặc biệt về khẩu mauser cùng đối thoại với Đồ Phi, nói lại nhiều lần, dùng gần nửa giờ mới giải thích rõ ràng. Sau khi nói xong hắn đã là mồ hôi đầy người, lấy mu bàn tay lau, xin chỉ thị: "Cha, cha có cảm thấy đứa nhỏ Đồ Phi này là hậu nhân Đồ gia không?"
Vương Đức Dân giờ phút này giật mình không chút thua kém Vương Chấn Quốc, nhưng hậu nhân Đồ gia đột nhiên xuất hiện, đối quan hệ Nghiêm vương hai nhà mà nói thật sự rất lớn, hắn cũng không dám lập tức tỏ thái độ khẳng định, cẩn thận hỏi: "Ông nội Đồ Phi, nếu như còn sống, năm nay mấy tuổi?"
Vương Chấn Quốc giật mình, nói:" Này.... Con lại quên hỏi, con lập tức sẽ đi hỏi ......."
" Bằng tình huống Chấn Quốc hiện tại đã rõ, ta cảm thấy tám chín phần mười......." Một lão nhân thanh âm kích động nói: "Việc này ta biết so với các ngươi rõ hơn, năm đó ta theo mẫu thân tại Duyên An đoàn tụ với phụ thân, từng nghe chiến sĩ đoàn bọn họ may mắn còn sống nói, Đồ gia lão Lục vì báo thù cho tộc nhân, xác thực cầm khẩu mauser của Vương lão. Về sau từ tù binh của truy binh quân địch nghe được, có người xông vào sư bộ quân địch giết sư trưởng bọn họ, còn dùng bao thuốc nổ cùng một đám quan quân địch nhân đồng quy vu tận, cho nên tất cả mọi người cho rằng Đồ gia lão Lục đã chết rồi, nhưng hiện tại đã tìm được khẩu mauser, hơn nữa người giữ cây súng này cũng họ Đồ, nói rõ Đồ gia lão Lục năm đó rất có thể không chết!"
Vương Chấn Quốc nghe người nói chuyện là Đại bá phụ Nghiêm Yên, từng nhậm chức phó tổng lý quốc vụ viện , hiện giữ cục chính trị thường ủy kiêm đại phó ủy viên trưởng nhân dân toàn quốc Nghiêm Vân Sơn. Hắn năm nay sáu mươi chín tuổi, năm đó lúc bắt đầu trường chinh cũng đã chín tuổi, có hắn đi ra chứng minh bày tỏ thái độ, Vương Chấn Quốc lo lắng lập tức giảm đi vài phần, nói ra: "Nghiêm bá bá, Đồ Phi mới vừa nói qua, ông nội hắn ở nhà đứng hàng thứ sáu, có nhắc tới ông hắn vì người nhà báo thù, dùng cây súng này giết một sư trưởng."
Nghiêm Vân Sơn liên tục thở dài nói: " không sai! không sai! hài tử gọi là Đồ Phi nhất định là hậu nhân Đồ gia! Không thì cũng không trùng hợp như vậy, việc này ngay cả các ngươi cũng không biết, một hài tử mười sáu mười bảy tuổi làm sao có thể phịa ra được?"
Những người khác đối lời nói của Vương Chấn Quốc sinh ra hoài nghi, nhưng thật sự không hoài nghi lời nói của Nghiêm Vân Sơn, nghe vậy đều kinh hỉ vạn phần, cảm khái không thôi.
Nghiêm Yên nhịn không được hỏi: "Đại bá, người Đồ gia và ông nội còn có ông nội Chấn Quốc đến tột cùng có quan hệ ra sao, tại sao lại làm cho hai vị lão gia tử đau đớn sáu mươi năm, hơn nữa......... còn tạo thành xích mích giữa bọn họ......"
Đa số mọi người ở đây đối với vấn đề này có chỗ khó hiểu, mà ngay cả bọn người Vương Đức Dân cũng không biết kỹ càng, bọn họ bình thường lại không dám hỏi thẳng Nghiêm Hải Xuyên và Vương Viễn Sơn hai vị lão gia tử, lúc này đều hiếu kỳ nhìn về phía Nghiêm Vân Sơn, hy vọng hắn có thể đưa ra đáp án.