Vương Chấn Quốc gọi điện thoại gần một giờ, Tằng Cường thì một mực canh giữ trước cửa phòng thẩm vấn, chỉ là cục trưởng Từ Dịch Sinh vẫn chờ hắn đi báo cáo vu án, trong lòng không khỏi có chút sốt ruột. Thấy Vương Chấn Quốc rốt cục đã trở về, Tằng Cường thở dài, cười nói: "Cậu cuối cùng đã trở lại." Nhưng cũng không có ý oán giận.
Vương Chấn Quốc áy náy cười cười, hỏi: "Đồ Phi còn ở bên trong không?"
Tằng Cường nói:"Còn, cậu quan tâm hắn như vậy, không phải là muốn bảo vệ hắn chứ?" Vương Chấn Quốc cũng không giấu diếm, dù sao Tằng Cường sớm muộn gì cũng sẽ biết, gật đầu nói: "Ừ, cơ bản đã chứng thật khẩu mauser này là của ông nội tớ, đứa nhỏ này đối với nhà tớ vô cùng quan trọng, đợi lát nữa tớ muốn dẫn hắn trở lại Bắc Kinh." Tằng Cường giật mình, hôm nay đã là lần thứ hai nghe được Vương Chấn Quốc nói Đồ Phi quan trọng, không nén nổi tò mò về lai lịch Đồ Phi, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy cao hứng thay Đồ Phi. Theo hắn thấy Đồ Phi tuy đánh người bị thương, nhưng tính chất cũng không ác liệt, căn bản cũng không cần phải vì vụ án này huy động nhân lực, nếu như đổi lại hắn lúc ấy ở đó, cũng sẽ không khách khí với ba tiểu tử đó. Bởi vậy hắn với việc phóng thích Đồ Phi không có một chút gánh nặng, nói ra: "Có gì tớ có thể làm được, cậu cứ việc nói đi , tớ không sợ đắc tội với ai đâu."
Vương Chấn Quốc cũng không muốn làm khó Tằng Cường, dù sao hắn sau này còn công tác ở Vụ Giang, mà Hoàng Xuân Dân là lãnh đạo thành phố phân quản hệ thống công an, với lại cũng không cần thiết, thoải mái nói:" Yên tâm đi, bên Bắc Kinh sẽ xử lý, tớ chỉ phải ở chỗ này chờ tin tức đến nơi. Đi lo chuyện của cậu đi, tớ đi vào cùng Đồ Phi trò chuyện."
Tằng Cường cười ha ha, gọi tới một cảnh sát hình sự phân phó vài câu, rồi đi lên lầu.
Trong phòng thẩm vấn, Đồ Phi thản nhiên nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ , thấy Vương Chấn Quốc trở lại, mỉm cười. Vương Chấn Quốc lần thứ hai nhìn Đồ Phi, cảm thụ trong lòng đã khác nhau rất lớn, hắn biết thiếu niên trước mắt này sắp đi vào cuộc sống của bọn họ, trở thành nhân vật tối mật không thể phân biệt của Nghiêm vương hai nhà, trong lòng có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với hắn rồi lại không biết từ đâu bắt đầu. Cẩn thận quan sát Đồ Phi, phát hiện hắn tuy bị bắt nhưng lại bình thản ung dung, bộ dáng không một chút khẩn trương cùng bất an, không khỏi bảo kỳ trong lòng, đó không giống biểu hiện của một thiếu niên chưa đầy mười sáu. Đương nhiên, hắn nếu biết Đồ Phi là từ năm 2018 trọng sinh trở về, nếu minh bạch Đồ Phi trước khi trọng sinh đã qua mấy chục năm lênh đênh, kinh nghiệm sống thần kỳ phong phú, khẳng định sẽ không có loại suy nghĩ này.
Đứa nhỏ này chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực........
Vương Chấn Quốc trong lòng đau xót, tìm một giải thích tự nhận là hợp lý, rồi lại không nhịn được tò mò hỏi: "Đã xảy ra việc này, cậu có nghĩ qua sau này sẽ làm gì không?"
Đồ Phi thản nhiên nói: "Đi ngồi tù."
Câu trả lời làm cho Vương Chấn Quốc càng thêm kinh ngạc, đặc biệt là ngữ khí trả lời đạm mạc của Đồ Phi, lại hỏi: "Cậu chẳng lẽ một chút cũng không lo lắng? Hay là cảm thấy không đáng, phẫn nộ, sợ hãi...."
Đồ Phi cười khổ nói: "Mệnh đã định sẵn, nghĩ nhiều để làm gì chứ." Với hắn mà nói, hết thảy chỉ là lịch sử tái diễn, chi tiết tuy có hơi sai biệt, nhưng căn bản không đáng để hắn hao tâm tốn sức suy đoán sau này sẽ như thế nào, chỉ cần ngồi chờ vận mệnh lần nữa hàng lâm là được rồi.
Vương Chấn Quốc bật cười nói: "Cậu nghĩ thật thoáng." Hắn đột nhiên tính trẻ con nổi lên, muốn mượn cơ hội này biết thêm tính cách của Đồ Phi, cũng thuận tiện cho tương lai chiếu cố hắn. Quyết định chưa kể về việc dẫn Đồ Phi trở lại Bắc Kinh, hỏi hắn một ít chuyện về cuộc sống còn có học tập trước kia. Cũng gợi lên hồi ức thời thiếu niên của Đồ Phi, trông từng đám mây bay lững lờ ngoài cửa sổ, tuy rằng đang nói cho Vương Chấn Quốc nghe, sự thật lại là chính hắn đang nếm lại dư vị hồi ức xưa.
Có điều không bao lâu đã bị cắt đứt, bốn người mặc đồng phục cảnh sát thô bạo đẩy cửa ra, đi vào phòng thẩm vấn. Đi trước là một người không đến bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò xấu xí, đi đứng loạng choạng, trên người còn mang theo một mùi rượu hun người. Hắn thấy trong phòng thẩm vấn có một thượng tá quan quân, ngẩn người, hỏi: "Anh là ai? Ở đây làm gì?"
Vương Chấn Quốc thấy bọn họ mỗi người trong tay đều cầm cảnh côn, rõ ràng đến không có ý tốt, đứng dậy lạnh lùng hỏi ngược lại: "Ngươi là ai? Tới đây muốn làm gì?"
Đồ Phi ngược lại nhận ra mấy người này, trên một đời hắn bị mang vào đồn công an cửa nam, chính là bị mấy tên cảnh sát hung hăng trước mắt này đánh đòn, chỉ là lúc ấy hắn không biết mình bị hãm hại, hắn còn tưởng rằng mọi người bị bắt vào đều là như vậy, chờ sau khi tra ra nguyên nhân sẽ không có chuyện gì, cho nên nhẫn nhịn. Không nghĩ tới lần này bị mang vào thị cục công an, bọn người đó còn đuổi theo, mục đích của bọn hắn đương nhiên đã quá rõ ràng.
người nọ trừng mắt, lớn tiếng nói: "Ta là ai? Không phát hiện ta là cảnh sát à? Không biết nơi này là cục công an hả? Mời ngươi đi ra ngoài, chúng ta muốn xử án."
Vương Chấn Quốc cười lạnh, hắn giờ phút này không muốn đem việc này làm lớn, đương nhiên cũng không thể rời đi, vẫn không nhúc nhích đứng nguyên tại chỗ.
" Trần sở trưởng, ngài sao lại tới đây, có chuyện gì không?" Lại một nam cảnh sát tuổi trẻ chen chúc tiến đến, khẩn trương hỏi cảnh sát gầy gò. Hắn là thị cục hình cảnh cấp dưới của Tằng Cường, vừa rồi Tằng Cường dặn hắn canh giữ ở bên ngoài phòng thẩm vấn, đừng để người khác quấy rầy Vương Chấn Quốc cùng Đồ Phi, không nghĩ tới mới đi một hồi thì đã xảy ra chuyện.
Trần sở trưởng quay đầu hỏi hình cảnh kia nói:" Nhà binh này là ai? Ngươi mời hắn đi ra ngoài, đừng làm trở ngại ta phá án."
Viên cảnh sát hình sự cười nói: "Không đúng Trần sở trưởng, ngài là sở trưởng đồn công an cổng nam, sao lại chạy tới lo vụ án của đội cảnh sát hình sự chúng tôi? Vị Vương tham mưu này là bằng hữu của Tằng đội trưởng, là Tằng đội trường để anh ta tới nơi này nói chuyện cùng Đồ Phi, tôi cũng không thể mời anh ta đi ra ngoài. Không bằng...... Ngài trước tiên ngồi ở bên ngoài, chờ Tằng đội trường đến rồi nói sau?" Trần sở trưởng phát cáu nói: "Đội trưởng cảnh sát hình sự thì sao? Chỉ cần một câu của anh rễ ta, Lão tử lập tức có thể tới làm đội trưởng cảnh sát hình sự các ngươi." Dùng cảnh côn chỉ Đồ Phi, khiển trách: " xem các ngươi phá án thế nào hả, vì sao không dùng thủ đoạn, các ngươi chẳng lẽ không biết người hắn đả thương là ai chăng? Mẹ bà...." Hắn càng nói càng tức giận, tiến lên vung cảnh côn xuống đầu Đồ Phi .
Vương Chấn Quốc không đợi cảnh côn Trần sở trưởng hạ xuống, một cước đá hắn văng ra, thuận tay đoạt lấy cảnh côn. Thị cục hình cảnh lúc này cũng vọt lên, đỡ lấy Trần sở trưởng, hô: "Trần sở trưởng, ngài uống say rồi." Trần sở trưởng vừa rồi thiếu chút nữa bị đá lọt sàn, thẹn quá hoá giận cộng thêm tửu lực phát tác, giãy mạnh khỏi ngực hình cảnh, móc súng chỉ vào Vương Chấn Quốc reo lên: "Dám đánh lén cảnh sát! Bắt lại cho ta!"
Vương Chấn Quốc chấn động không nghĩ tới hắn lại móc súng, chợt thấy bóng người lóe lên, Đồ Phi như một đạo thiểm điện, đột nhiên hiện ra trước mặt Trần sở trưởng, súng Trần sở trưởng cũng đến trên tay hắn, hơn nữa khẩu súng cắm vào trong miệng Trần sở trưởng,. Vương Chấn Quốc kinh hô: "Đồ Phi, đừng xúc động!"
“Pằng”