Đồ Phi càng nghe càng hồ đồ, nghĩ thầm mình tại sao lại liên lụy tới án kinh thành? Hơn nữa còn do thủ trưởng quân ủy trực tiếp hạ mệnh lệnh cho phân khu quân đội, tư lệnh viên phân khu quân đội lại tự mình mang theo mười binh sĩ súng vác vai đến áp giải, nghe nói còn phái đến đây máy bay quân dụng........ Động tĩnh huyên náo khoa trương này, chỉ sợ áp giải phần tử khủng bố cũng không dọa người đến vậy,. Hắn nhìn ra được việc này cùng Vương Chấn Quốc có mấy phần quan hệ, cuối cùng vấn đề hiển nhiên ở trên khẩu mauser, súng là ông nội trộm, cũng không phải hắn trộm, cho dù cha nợ con trả, ông nợ cháu trả, cũng đã trả xong cho bọn họ.
Tuy Đồ Phi có được linh hồn bốn mươi tuổi, còn có lịch duyệt phi thường phong phú, càng có tốc độ phản ứng tư duy cao hơn thường nhân ít nhất tám lần, nhưng việc này hoàn toàn vượt ra khỏi trí tưởng tượng của hắn, mặc hắn nghĩ nát đầu cũng không tìm ra giải thích hợp lý. Vốn hắn đã định sẵn, sau khi đi trai cải tạo ngồi một năm, thì mang theo các huynh đệ trong ngục bắt đầu lại sự nghiệp, cho dù lần này bị phán thêm mấy năm, dựa vào hiểu biết của kẻ trọng sinh đối với tương lai, tin rằng có thể lấy lại hết thảy thuộc về mình. Không thể tưởng được thực ứng với một câu châm ngôn, kế hoạch quả nhiên không bằng biến hóa, trận thế của những nhà binh trước mắt này, hắn hoài nghi nếu như mình đi Bắc Kinh, nói không chừng đời này cũng không thể rời khỏi.
Trong khoảng thời gian ngắn Đồ Phi vẫn do dự, không biết là nên đi theo Vương Chấn Quốc đến Bắc Kinh, hay là mở còng tay rồi lập tức trốn đi. trong do dự hắn ngẩng đầu nhìn Vương Chấn Quốc, Vương Chấn Quốc lúc này vừa vặn cũng nhìn về phía hắn, ánh mắt tiếp xúc sát na, Đồ Phi lập tức bỏ đi ý nghĩ bỏ trốn, thầm nghĩ người này đối với mình tựa hồ cũng không ác ý, ngược lại luôn biểu hiện quan tâm cùng che chở, không bằng theo hắn đi Bắc Kinh xem đến tột cùng là chuyện gì, muốn chạy trốn ít nhất cũng phải biết rõ ràng nguyên nhân? Nếu không làm đào phạm mà chẳng hiểu tại sao.
Trương Hán Dân lấy giấy bút chuẩn bị ghi cho Từ Dịch Sinh "Giấy vay nợ", phát hiện ba nhân viên cảnh sát xoay người nhặt thứ gì đó, nhìn kỹ, lại là linh kiện súng ngắn bị phân giải, không khỏi chấn động, quát: "Súng này là sao?"
Trần Khánh An cũng đã nhìn ra Vương Chấn Quốc bối cảnh không đơn giản, đang vì hành vi lỗ mãng vừa rồi mà bất an, muốn lên giải thích vài câu nói lời xin lỗi, miễn cho trong lòng nhân gia mang thù, nhưng không tìm được cơ hội mở miệng mà thôi. Thấy Trương Hán Dân đặt câu hỏi, Trần Khánh An vội giả ra tiếu dung tiến lên giải thích nói: "Hiểu lầm, hiểu lầm, tôi không biết Vương tham mưu là lãnh đạo phân khu quân đội chúng ta, vừa rồi quá xúc động, quá lỗ mãng." Xoay người đối Vương Chấn Quốc nói:" Vương tham mưu, vừa rồi thật sự xin lỗi, ngài đại nhân có đại lượng, ngàn vạn đừng cùng tiểu nhân chấp nhặt, chờ ngài công sự xong xuôi trở lại Vụ Giang, tôi bày rượu hướng ngài bồi tội...."
Trương Hán Niên mồ hôi đổ xuống, thân thủ bắt lấy cổ áo Trần Khánh An như con choi choi tóm đến trước mặt, tròn mắt quát: "Ngươi..... Ngươi lại dám dùng súng với Vương tham mưu!" Hắn năm nay bốn mươi, có thể từ một tiểu binh không có bối cảnh từng bước một thăng làm tư lệnh viên phân khu quân đội, lên sao cũng chỉ ngày một ngày hai, tất cả đều là dựa vào tài bồi cùng đề bạt của Vương Đức Dân. Trong lòng hắn Vương gia có thể đem Vương Chấn Quốc đặt ở chỗ hắn, là tín nhiệm cùng khẳng định hắn, nếu như xảy ra chuyện gì, hắn sau này còn mặt mũi nào gặp lão thủ trưởng tái bồi hắn. Vả lại Vương Chấn Quốc cũng không phải tham mưu phân khu quân đội của hắn, mà là dùng danh nghĩa nghiên cứu sinh của học viện quân sự hai năm, là quan quân trẻ tuổi trọng điểm bồi dưỡng của quốc gia, lần này trở lại Bắc Kinh có thể thăng làm đại tá, đồng cấp với hắn, cho dù không có quan hệ với Vương gia thì hắn cũng phải bảo vệ tốt.
Trương Hán Niên nổi giận một quyền đánh ngã Trần Khánh An xuống đất, quát: "Người đâu, đem tiểu tử này trói lại, mang về phân khu quân đội xử lý." Hai gã binh sĩ lập tức tiến đến, một người gắt gao đè Trần Khánh Sanh, tên còn lại rút ra dây lưng Trần Khánh Sanh, trói hai tay hắn ra sau lưng.
Hoàng Xuân Dân chấn động, thấy Trương Hán Niên giơ chân lên còn muốn đá Trần Khánh An, bước lên phía trước giữ chặt hắn, lên tiếng xin xỏ: "Trương tư lệnh, trần sở trưởng đã nói là hiểu lầm, cũng đã nhận lỗi, hay bỏ qua cho hắn đi. Hắn là cậu em vợ tôi, xin nể mặt cho...."
Trương Hán Niên đẩy Hoàng Xuân Dân, cả giận nói: " Là thằng cha ngươi cũng không được!"
Hoàng Xuân Dân lảo đảo thối lui, sau khi đứng vững liền ngây ngẩn cả người. Hắn và Trương Hán Niên đều là ủy ban thường vụ thị ủy, coi như là người quen, trước kia trong mắt hắn, Trương Hán Dân người này làm việc thấp giọng, rất dễ nói chuyện, thường ủy hội cơ bản chỉ phụ trách giơ tay, không thể tưởng được nổi giận lên liền hoàn toàn thay đổi.. Hắn biết rõ những quân quan này trong bộ đội một khi nổi nóng, địa phương căn bản không quản nổi bọn họ, hơn nữa hắn nhìn ra được, Trương Hán Niên tức giận là vì cậu em vợ đắc tội vương tham mưu, nói không chừng chính là biểu hiện cho vương tham mưu xem, lúc này đi lên cầu tình không có hiệu quả, nghĩ thầm chỉ có chờ vương tham mưu không ở đây lại nghĩ biện pháp.
" Trương tư lệnh, Thôi, chúng ta làm chính sự quan trọng hơn." Vương Chấn Quốc không muốn phức tạp, tránh lỡ đại sự, xoay người xin Tằng Cường mở còng tay cho Đồ Phi, còn nói thêm: " vụ án Đồ Phi tại Vụ Giang, tôi hy vọng do Tằng đội trường phụ trách, sau khi điều tra rõ ràng đem hồ sơ vụ án gửi đến bộ công an, có thể chứ từ cục trưởng?"
Từ Dịch Sinh vội hỏi: "Không có vấn đề, vụ án này vốn là Tằng Cường phụ trách." Nghĩ lại bổ sung nói:" chuyện Trần sở trưởng trong cục cũng sẽ xử lý kỹ càng, nhất định giáo dục lại hắn, để hắn nhận thức sai lầm của mình."
Vương Chấn Quốc gật đầu, ý bảo hai gã chiến sĩ buông Trần Khánh An, xoay người đối Tằng Cường nói:" Tăng ca, anh nhất định phải tới Bắc Kinh tham gia hôn lễ của ta, nhớ mang chị dâu và tiểu hài tử theo, Vương gia và Nghiêm gia chúng ta tất cả mọi người sẽ coi anh thành khách quý là quan trọng nhất mà đối đãi." Tằng Cường trong lòng biết Vương Chấn Quốc lo lắng mình sẽ gặp trả thù của Hoàng Xuân Dân, cho nên thay đổi phong cách khiêm tốn lúc trước, xuất ra chỗ dựa Thái Tử vì mình dựa vào, có thể trở thành khách quý của Nghiêm vương hai nhà là nhân vật cỡ nào? Bật cười nói: "Đã thành, đừng lấy ca ca ra đùa giỡn, coi chừng ta xử ngươi." Vương Chấn Quốc nghiêm túc nói:" Mình không có nói giỡn,, là nói thật, cũng không tưởng tượng được hai vị lão gia tử sẽ cảm kích ngươi như thế nào."
Tằng Cường nghe không hiểu ra sao, thấy Vương Chấn Quốc nói năng thành khẩn, chỉ gật đầu đáp ứng nói: "Được rồi! Ta tận lực rút thời gian, chị dâu ngươi coi như xong, nàng không có năng lực thừa nhận tốt như ta."
Vương Chấn Quốc cười tại ngực Tằng Cường đấm một quyền, đối Đồ Phi vẫy vẫy tay, tại chiến sĩ túm tụm rời khỏi đại lâu cục công an.
Ngồi ở trong xe quân đội, Vương Chấn Quốc thấy Đồ Phi nhíu mày suy tư, mỉm cười hỏi nói:" Không nghĩ ra phải không?"
Đồ Phi gật đầu nói: "Bật mí chút đi, tôi nghĩ đến sắp bể đầu rồi."
" Ừm...." Vương Chấn Quốc ngẫm nghĩ, tiếc nuối lắc đầu nói:" Tốt nhất là để cho ông nội tôi tự mình nói với cậu đi, tôi không muốn cướp đoạt niềm vui thú của lão nhân gia ông, với lại có một số việc tôi cũng không quá rõ ràng, có điều cậu cứ việc yên tâm, cũng không phải là chuyện xấu. Mặt khác tôi lại có mấy vấn đề rất hiếu kỳ, có thể hỏi cậu không?"
Đồ Phi nói:" Cái gì?"
Vương Chấn Quốc nói:" Cậu vừa rồi làm sao tháo còng tay? Còn nữa, thủ pháp phân giải súng ống của cậu rất đặc biệt, tôi ngay cả nhìn cũng không nhìn rõ, là luyện như thế nào?"