Ngọc Long bất giác kinh ngạc rúng động thầm nghĩ :
- Không lẽ kẻ thù của cha mẹ tìm đến rồi ?
Nhưng từ từ hồi tưởng lại mấy ngày qua, mẹ xuống núi mua thức ăn vật dụng, khi về đến nhà trông có vẻ tâm thần bất an, có những cử chỉ kỳ lạ, thường hay quay mặt dấu đi những dòng lệ sầu khổ .
Cho đến ngày hôm nay, mẹ mới chứng tỏ thái độ và cử chỉ khác hẳn những năm qua.
Thêm vào đó, đúng vào đêm nay bắt buộc Ngọc Long phải rời khỏi ngay lập tức và bất luận nghe thấy điều gì, không được tự ý quay trở lại …
Suy nghĩ đến đây, bất giác có dự cảm bất thường, gã hét nhỏ lên một tiếng:
- Không xong rồi !
Bất giác quay người trở lại, nhằm hướng cũ mà chạy như bay trở lên.
Trong khoảng khắc, gã chạy đến chân núi, tận dụng hết nhãn lực nhìn lên ngọn núi .
Trong lúc màn đêm tối mịch, chỉ toàn là tiếng gió rít từng hồi, ngẫu nhiên nghe trong tiếng gió vài tiếng thét lên thảm thiết.
Đôi chân nhún lên, Ngọc Long như chiếc tên rời khỏi cánh cung, phóng tốc hành lên triền núi.
Khoảng cách từ từ ngắn dần, ngắn dần .
Quả nhiên trên mỏm núi tiếng la hét của trận kịch chiến truyền lại.
Trong bóng đêm tối, thấp thoáng có nhiều bóng người, đang kịch liệt hạ thủ lẫn nhau.
Ngọc Long không kịp suy đoán, tận dụng bình sinh công lực, xông đến mỏm núi.
Vừa đúng lúc ấy.
- Ai da !
Tiếng thét của người phụ nữ thét lên thảm thiết, đập vào tai Ngọc Long.
Và trong trận đấu, có một bóng trắng nhỏ thó từ trong văng lên cao rơi xuống cách đó khoảng sáu trượng trên mỏm đá phủ đầy tuyết.
Tuy Ngọc Long không nhìn rõ bóng trắng đó là ai ,nhưng trong âm thanh quen thuộc đó, như có sợi dây tình mẫu tử thiêng liêng , cũng đoán chắc ra bóng trắng ấy chính là mẹ mình.
Một luồng hơi nóng giận bốc lên, trào dâng ngang ngực, Ngọc Long hét lớn một tiếng :
- Mẹ đừng sợ, có con đến đây.
Thân ảnh như điện xẹt xông thẳng tới mỏm núi.
Đột nhiên.
Bên hông của Ngọc Long, có giọng cười lạnh lùng, tiếp theo đó có một luồng kình lực nóng như lửa đốt từ dưới đất đánh thẳng lên
Ngọc Long bấy giờ tim đau như cắt , không kịp suy nghĩ, lập tức đưa song chưởng ra trước, dùng hết sức bình sinh đẩy tới .
- Ngừng tay lại.
Từ trong trận đấu, giọng nữ nhân hét lên.
- Bùng !
Một tiếng nổ vang rền, Ngọc Long có cảm giác như tim ngừng đập, khí huyết đảo lộn, ngực như bị quả tạ nghìn cân đè lên, thân hình lảo đảo văng lên cao, miệng há hốc khạc ra một búng máu .
- Này ác tặc, hãy trả mạng cho con ta …
Bên tai tiếng gío lồng lộng, trước mắt tựa sao băng, toàn thân Ngọc Long rất khó chịu tựa như rơi vào lò thiêu .
- Bốp !
Ngọc Long cảm giác đau thấu tận tâm can, rồi ngã ra bất tỉnh .
Hồi lậu ! Hồi lâu .
Không biết đã qua bao lâu, Ngọc Long từ từ hồi tỉnh lại.
Cảm thấy toàn thân giá buốt, lạnh lẽo.
Ngọc Long từ từ mở mắt ra , hướng mắt nhìn lên thì thấy thân mình nằn vắt ngang qua cây tùng mọc ra từ vách núi, quay đầu ngó xuống, phía dưới là vựa sâu thăm thẳm, không nhìn thấy đáy .
Lúc đó đôi hàng nước mắt, không ngăn được lại trào ra .
- “ Trời ơi, không hiểu mẹ hiện giờ ra sao ! “
Ngọc Long cố gượng di động hai bàn tay, xương cốt đau nhức như đứt từng đoạn, miễn cưỡng lấy ra một viên thuốc bỏ vào miệng, ra sức nuốt và nhắm nghiền mắt thử vận hành chân khí trong người tự chữa thương .
Trải qua từng cơn đau đớn kịch liệt, chân khí trong người dần dần tích tụ lại được, đẩy tác dụng của viên thuốc đến các đại huyệt trong người .
Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, gã cảm giác vết thương bớt đi nửa phần , bấy giờ mới miễn cưỡng dùng sức lần nữa bò dậy, từ các nhành cây tùng mà lần bước leo lên tới bờ vực .
Lúc đó, trời vừa tờ mờ sáng, trên miệng vực quang cảnh thê lương, túp lều tranh giờ đây chỉ còn là đống tro tàn.
Đột nhiên
Ngọc Long nhìn thấy một chiềc áo trắng rách tã tơi và nhuộm đầy máu.
Đúng là áo của mẹ rồi !
Bất giác đầu óc Ngọc Long bỗng quay cuồng, òa lên một tiếng miệng lại ộc ra búng máu, lảo đảo thân người, rồi ngã phịch xuống đất bất tỉnh nhân sự. Mãi cho đến lúc trời sập tối, gã mới hồi tỉnh lại .
Mây buồn bao phủ, cuồng phong nổi dậy, gã lảo đảo đứng dậy, trong ánh mắt chảy ra từng giọt huyết lệ bi thương.
Trong thâm tâm gã bây giờ hai chữ hận thù phát sinh nảy nở từ tận đáy lòng .
Ngước nhìn lên ngọn đồi quen thuộc lần cuối cùng, mặc nhiên không thốt nên lời, Ngọc Long nhằm hướng triền núi phóng người đi .
Sau một hồi lẳng lặng chạy tới chân núi, trước tiên gã tìm nơi kín đáo ẩn thân, lấy thuốc ra uống, vận công điều tri vết thương .
Sau đó lại trầm tư suy nghĩ, ngày hôm qua trong lúc dặn dò, mẹ có nhắc đến Đoản Mệnh Cốc, mà nơi tọa lạc của nó cũng nằm trên ngọn núi phủ đầy tuyết .
Trong khi đã định hướng tới Đoản Mệnh Cốc, Ngọc Long bèn quì xuống khấn vái thầm :
- Mẹ, tha lỗi cho đứa con bất hiếu này, không vâng lời mẹ đi đến Di Vân Sơn Trang, mà đi đến Đoản Mệnh Cốc, một phần đề tìm cha, một phần tìm cho ra võ lâm bí kíp để học thành võ công, vì cha mẹ mà báo thù. Mẹ ơi, xin mẹ hãy phù hộ cho con .
Khấn vái xong, Ngọc Long đứng dậy, hướng vào rừng sâu núi thẳm xuất phát .
Chỉ mấy ngày nay, thái độ của gã hoàn toàn thay đổi, con người trở thành lạnh lùng và trầm mặc .
Chiếc áo trắng do chính tay người mẹ thân yêu mặc cho, ngay đêm bão lửa hãi hùng đó bị rách tả tơi từng mảnh, nhưng mặc kệ, Ngọc Long vẫn mặc nguyên trên người .
Trải qua nhiều năm khổ luyện võ công ngay từ nhỏ, thêm vào trí thông minh mẫn tiệp phi thường và trong hành trang đã được người mẹ chuẩn bị số lương khô, tất cả đã đủ để dấn thân vào rừng thẳm núi cao.
Đến một hôm, từ xa nhìn tới, có một ngọn núi cao sừng sững, đỉnh núi vầng mây bao phủ quanh năm. Tới được chân núi, Ngọc Long dừng chân lại nghỉ ngơi, để lấy sức mà tiếp tục leo lên đỉnh núi .
Trải qua bao gian nan, Ngọc Long mới lên tới đỉnh cũng là lúc hoàng hôn buông xuống. Gã định ngồi xuống nghỉ ngơi giây lát, đột nhiên phát hiện hiện ra một thứ.
Cách đó khoảng chừng năm mươi trượng, còn có một ngọn núi cao hơn, từ đầu núi này nhìn sang đỉnh núi bên kia cách khoảng ba mươi trượng . Trên đỉnh núi đó, hoàn toàn không có một cọng cây ngọn cỏ. Nhìn trong những vầng mây bao quanh, thấp thoáng trong vách núi có một khe hở nhỏ .
Đúng rồi, theo như lời mẹ mô tả cảnh “ Đoản Mệnh Cốc “ hoàn toàn trùng hợp nơi này .
Điều đó làm cho toàn thân Ngọc Long nóng ran lên.
Lập tức không kịp nghĩ ngơi, gã vọt người phóng tới sát miệng núi, định thần nhìn kỹ, quả nhiên bên kia miệng núi có một tấm bia đá cũ kỹ, cao cỡ thân người, trên mặt bia có khắc ba chữ đỏ thắm, to cỡ quá đầu là : Đoản Mệnh Lộ !
Bên cạnh tấm bia đá, có một đường thô bằng bắp tay, trên mặt đá đó phủ đầy rêu xanh, thông thẳng đến vách khe hở . Ở trên khe hở đó, có ba chữ lớn : ĐOẢN MỆNH CỐC .
Ngọc Long không cầm được nổi sự vui mừng khôn tả, khẽ rít lên. Gã bừng nhớ lại :
- Muốn leo lên Vong Hồn Gai , phải vượt qua Đoản Mệnh Lộ là đến Đoản Mệnh Cốc, bên dưới Đoản Mệnh Cốc có một địa đạo sâu thẳm không thấy đáy, sương mù bao phủ âm u, gọi là Quỷ Sầu Giản !
Như vậy, đúng rồi, dưới chân mình đang đứng chắc chắn là “ Vong Hồn Gai”
Ngọc Long cảm thấy phấn khởi cùng cực, chầm chậm xoay người qua nhìn về hướng Đông, vầng trăng đang mọc lên từ từ, khẽ nói một mình:
- Ánh trăng ơi, hy vọng đêm nay mày mọc lên trời cao, không bị áng mây nào che mất .
Nói đoạn ngẩng đầu lê nhìn trời trong khi miệng thì lầm thầm cầu khẩn.
Đột nhiên, gã quay đầu lại, nhìn sang khoảng cách ba mươi trượng, mới đến được Đoản Mệnh Cốc, trong lòng nổi lên chút do dự
Trước mắt với bản lĩnh võ công đương có. gã cho dù có dùng hết sức bình sinh mà nhảy, cũng không quá mười trượng.
Nói như vậy, tối thiểu Ngọc Long phải chạm chân xuống Đoản Mệnh Lộ đấn hai lần mới nhày qua khỏi được . Theo như truyền thuyết , đã có rất nhiều võ lân cao thủ sa chân tán mạng dưới “ Quỷ Sầu Giản” này. Với tầm cỡ võ công của mình, gã chắc chắn cũng khó tránh khỏi cùng chung số phận .
Sau khi suy nghĩ hồi lâu , gã cởi phăng chiếc áo rách tả tơi khoác lên ngoài củng với chiếc áo khoác bên trong, cuộn thành sợi dây thừng, lắc nhẹ người bước tới Đoản Mệnh Lộ, hai tay nắm lấy hai đầu dây áo, quàng qua cây đà bằng đá phủ đầy rêu xanh, thân người đánh đu, cúi đầu nhìn xuống bên dưới mây mù mênh mang, gió núi rít nhẹ, tạo ra khung cảnh mông lung mờ ảo .
Ngọc Long cầu khẩn thầm :
- Lạy trời ! Phù hộ cho con thành công .
Lúc này toàn bộ thân mình của gã đong đưa trên miệng Đoản Mệnh Lộ !
Gã hít một hơi dài chân khí đồng thời tựa hai chân vào vách núi, dồn hết sức đẩy mạnh một cái .
“Vút” lên một tiếng, toàn thân tựa như tên bắn, thoát ra ngoài hai mươi mấy trượng, từ từ ngừng lại, trong lúc đó gã vận toàn lực còn lại đưa người ra phía trước lấy đà, lại vọt lên thêm vài trượng nữa, trong lúc thân người chưa dừng hẳn, hai vai dùng sức lấy đà nhảy vọt lên đúng lúc rơi xuống miệng núi bên kia .
Đúng lúc đó , Ngọc Long ngoảng mặt nhìn lại , thì tấm áo choàng và chiếc áo thư sinh biến thành đám mây trắng nhỏ là đà bay xuống Quỷ Sầu Giản và mấtt hút trong đám sương mù .
Bây giờ trong lòng Ngọc Long nổi dậy niềm khích động và phấn khởi . Vì non tháng nay , trên vành môi gã chưa bao giờ nở được nụ cười như vậy.
Ngọc Long từ từ quay thân hình lại, trước mắt hiện lộ ra một cửa hang rộng khoảng ba thước, bên trong tối đen như mực .
Tận dụng tất cả thị lực quan sát, cũng chỉ thấy toàn một màu đen, hoàn toàn không nhận ra thứ gì cả .
Từng luồng gió lạnh kỳ quái từ trong động thổi ra, khiến cho gã nổi gai ốc toàn thân, nhưng mà không vì thế làm gã chùn bước .
Trước mắt, hàng trăm năm nay, không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm đã vào hang động không một ai trở về được, kể cả cha mình .
Vừa hồi tưởng đến cha , bất giác hào khí dâng trào, thét lên vang dội :
- Cha, có linh thiêng hãy xem Long nhi này quyết không phải là người nhu nhược đâu, con vào tìm cha đây .
Đồng thời trong tiếng thét lên đó, gã vận dụng chân khí bảo hộ toàn thân, từng bước tiến vào “ Đoản Mệnh Cốc “
( Hết chương 2)