Chương 328: Diệt sát. (Hạ)
Hắc khí sau vụ nổ dần dần tiêu tan, một tấm thuẫn tử kim thình lình xuất hiện trước mặt Thiên Cực Lão Nhân, "Hắc Hồn Hỏa Phù" chính là đánh trúng phải tấm thuẫn này mà bạo tạc.
Tấm thuẫn này do thứ gì chế thành, lại có thể đỡ được toàn bộ "Hắc Hồn Hỏa Phù" mình phóng ra mà không hỏng? Khí thế muốn một chưởng đánh chết đối phương của Thiên Cực Lão Nhân lúc trước đã không sót lại chút nào, trong đôi mắt chỉ còn tràn ngập sự khủng hoảng.
Thiên Cực Lão Nhân vẫn còn đang kinh sợ, tấm thuẫn tử kim trước mắt đã dần dần trở nên mơ hồ, tấm thuẫn nguyên bản vô cùng kiên cố đang từ từ lay động, hư ảnh càng lúc càng nhiều, đến khi hư ảnh tiêu thất, một cây tử kim trường thương thình lình dựng lên, tấm thuẫn tử kim chính là do thanh trường thương này quay tròn cao tốc mà sinh ra.
Ngay trong lúc Thiên Cực Lão Nhân đang kinh ngạc, trên cổ bỗng nhiên mát lạnh, một thanh tiểu đao màu vàng hình dạng quái dị do khí nguyên ngưng kết tạo đã gác ở trên yết hầu.
Một đạo âm thanh trong sáng lập tức vang lên:
“Các ngươi chuẩn bị lúc nào tiến công Hiên Viên tông?”
Thân thể Thiên Cực Lão Nhân đột nhiên cứng đờ, thần sắc ngưng trọng, vội vàng trả lời:
“Lão phu không rõ ý của đạo hữu là gì?”
Phía sau không một tiếng động, Thiên Cực Lão Nhân toát đầy mồ hôi.
“Chờ một chút...”
Cảm thấy trên cổ mình đột nhiên xiết lại, Thiên Cực Lão Nhân hoảng hốt vội la lên:
“Lão phu chỉ là một người liên hệ, định kỳ sẽ có người tiếp ứng lão phu. Thời gian cụ thể lão phu cũng không biết!”
“Ngươi chính là tu luyện giả của Đại Hạ Quốc phải không?”
“Lão phu cũng là bị bức bách phải tiềm phục như vậy. Thực sự là bất đắc dĩ, xin đạo hữu hãy buông tha cho lão phu, lão phu nguyện ý lấy bảo tàng cả đời tặng cho đạo hữu!”
Khẩu khí Thiên Cực Lão Nhân yếu ớt nói.
“Phải vậy không?”
Trên cổ bị xiết lại một lần nữa, Thiên Cực Lão Nhân còn chưa biết trả lời thế nào, kim quang đã chợt lóe, máu phun ra thành cột!
Biểu tình của Thiên Cực Lão Nhân kinh hãi, thế nhưng bên dưới đôi mắt đang dần dần trở nên mờ đục lại lóe lên một tia gian xảo.
Mấy trăm luồng hắc mang như rễ cây đột nhiên từ trong thân thể Thiên Cực Lão Nhân điên cuồng bắn ra, nhanh chóng trói chặt lấy Lâm Khiếu Đường, tiếp theo ba chân linh màu trắng cấp tốc nhảy ra từ thiên linh cái của Thiên Cực Lão Nhân, hướng về ba phía khác nhau điên cuồng bỏ chạy.
Bình chướng kết trận không hề có trở ngại đối với thân thể nguyên linh.
Lâm Khiếu Đường bị trói, trên mặt không chút kinh hoảng, trái lại khóe miệng còn lướt qua một tia cười khinh miệt, Cốt Hồn Quỷ Đạo mấy năm trước cũng dùng thủ đoạn này để cho nội linh chạy trốn. Một sai lầm giống nhau, Lâm Khiếu Đường chắc chắn sẽ không phạm phải lần thứ hai.
Hơn mười chiếc kim thủ sớm đã ở bốn phương tám hướng đợi ba chân linh, có hai cái là hư ảnh, dưới một trảo liền hôi phi yên diệt, một cái khác vừa vặn bị tóm gọn.
Kim thủ túm lấy chân linh của Thiên Cực Lão Nhân quay về phía trước Lâm Khiếu Đường, hắc mang quấn trên người hắn lúc này cũng đã bị phá giải.
Chân linh hình dáng lão nhân bị ba chiếc kim thủ gắt gao khống chế không ngừng giãy dụa, cầu xin nói:
“Đạo hữu tha mạng, lão phu nguyện ý đi theo làm tùy tùng!”
Lâm Khiếu Đường căn bản là mắt điếc tai ngơ, một trảo tóm lấy chân linh, tiếp theo một cỗ hấp lực cường đại tuôn ra. Thiên Cực Lão Nhân còn đang hô hoán trong nháy mắt im bặt, quang mang trên người chân linh nhanh chóng ảm đạm đi, rất nhanh khí nguyên đã tiêu tán không thấy đâu nữa.
Bộ phận khí nguyên bị song linh của Lâm Khiếu Đường hấp thu, một phần trực tiếp bị đánh tan tản mát ra xung quanh, còn lại một bộ phận trở thành khí linh liền bị Tân Tây Á hút lấy, vừa vặn bù đắp lại khí nguyên của bản thân bị hao hụt những năm gần đây.
“Cảm tạ, công tử!”
Tân Tây Á sau một trận no nê cảm kích nói.
“Đáng tiếc vẫn bị lãng phí rất nhiều, nếu như cẩn thận luyện hóa, chân linh này có thể sánh bằng tăng nguyên đan tốt nhất. Bất quá lão già này quỷ kế đa đoan, cho dù là hủy đi thân thể bên ngoài, giữ lại nguyên linh cũng không thể yên tâm được, cứ trực tiếp tiêu diệt là tốt nhất, đỡ phải đêm dài lắm mộng!”
Lâm Khiếu Đường có chút ít tiếc nuối nói.
“Công tử, sau này dự định thế nào bây giờ? Nếu như hai đại tu luyện giới thực sự đánh nhau, vậy quả thực là một hồi hạo kiếp!”
Tân Tây Á lo lắng nói.
“Dù ngăn cản cũng không được, chỉ có thể làm hết sức mình thôi, nếu như có thể bảo vệ Hiên Viên tông không bị đánh lén, không bị ám toán tổn thương mà nói, tu luyện giới Đại Hạ Quốc cũng không có cách nào trong thời gian ngắn đánh bại Hiên Viên tông, đến lúc đó, toàn bộ tu luyện giới Nam Xuyên Giới tập hợp lại cùng một chỗ, hẳn là có thể cùng Đại Hạ Quốc đánh một trận!”
Lâm Khiếu Đường cũng không quá chắc chắn.
“Nhưng làm thế nào mới có thể ngăn cản những tu luyện giả tiềm phục đánh lén? Không có thời gian, không có địa điểm. Mà rốt cuộc chúng có bao nhiêu người cũng không biết!”
Tân Tây Á khó khăn nói.
Nhìn thi thể Thiên Cực Lão Nhân, Lâm Khiếu Đường chậm rãi nói:
“Biện pháp thực ra vẫn có, nhưng thành hay không thì chỉ có thể trông vào tạo hóa thôi!”
Một mình đứng ở trong rừng rậm, Lan Tinh Ngưng lo lắng dò xét khắp nơi, tuy rằng phạm vi nguyên thức của nàng có hạn, nhưng vẫn cố thử dò xét.
Trong ba canh giờ này, trên bầu trời có không ít người của Hiên Viên tông qua lại, có một số tu vi không kém, bất quá Lan Tinh Ngưng ở bên trong kết trận do Lâm Khiếu Đường bày ra cũng an toàn.
Ba canh giờ đã sắp hết rồi, thế nhưng Lâm Khiếu Đường lẻn vào Hiên Viên vẫn còn chưa trở về, lẽ nào hai người vừa mới gặp được nhau đã phải vội vàng phân biệt sao? Lan Tinh Ngưng thần sắc ảm đạm thầm nghĩ.
Tuy rằng Lâm Khiếu Đường dặn nàng, nếu sau ba canh giờ hắn không ra thì tự tìm nơi bí mật tu luyện, cũng lưu lại rất nhiều đan dược cùng lam ma thạch có phục chế công pháp, thế nhưng vô luận như thế nào Lan Tinh Ngưng cũng không chịu rời đi.
Ngay khi Lan Tinh Ngưng đang thấp thỏm, giữa không trung một trận dị động, một đạo bạch quang từ hướng Hiên Viên tông lao vút đến, xẹt qua bầu trời rồi lại quay trở lại.
Đôi con ngươi đen láy trong veo động lòng người của Lan Tinh Ngưng hơi trầm xuống, hàm răng khẽ cắn vào làn môi hồng nhuận, khuôn mặt mỹ lệ thoáng qua vẻ ngưng trọng, bị phát hiện rồi sao?
Quả nhiên, người đang tìm kiếm trên bầu trời lập tức phát hiện ra kết trận, bay thẳng xuống dưới.
Người tới có tu vi cực cao, Lan Tinh Ngưng có thể cảm nhận được sự áp bức không gì sánh được, rắc rắc rắc, vài đạo kết trận không cần tốn nhiều công sức liền bị phá bỏ.
Một lão giả sắc mặt hồng hào mặc áo bào trắng khoan thai đi tới, vẻ mặt hiếu kỳ đánh giá Lan Tinh Ngưng.
Lan Tinh Ngưng cực kỳ khẩn trương nhìn người mới đến, trên khuôn mặt đẹp tràn ngập khiếp sợ cùng cảnh giác, tùy thời chuẩn bị liều mạng chạy trốn.
Lão giả chậm rãi tiến lên, Lan Tinh Ngưng lui nhanh về sau ba bước, cố gắng bình tĩnh kêu lên:
“Đừng tới đây! Phu quân ta ở ngay gần đây, cẩn thận hắn hiểu lầm lại đả thương ngươi đó!”
Nhìn nữ tử có dung mạo xinh đẹp đột nhiên khẽ kêu, lão giả làm bộ phỏng đoán cười nói:
“Phu quân của ngươi là ai? Tu vi tiểu nương như ngươi chỉ bình thường, sợ là tu vi phu quân ngươi cũng chẳng cao minh lắm!”
Lan Tinh Ngưng nhíu đôi mày thanh tú, mặt hiện nét tức giận nồng đậm:
“Phu quân ta bản lĩnh thông thiên, chỉ cần một đầu ngón tay là có thể tiêu diệt lão thất phu ngươi!”
“A?”
Tiếu ý trên mặt lão giả càng ngày càng đậm, thân hình lần thứ hai di động, không chút kiêng nể tới gần Lan Tinh Ngưng, sắc diện ra vẻ lo lắng nói:
“Ta muốn nhìn xem phu quân ngươi có bản lĩnh thông thiên như thế nào lại có thể dùng một đầu ngón tay tiêu diệt lão phu, ngươi mau mau gọi hắn ra đi!”
Thân thể mềm mại của Lan Tinh Ngưng kịch liệt rung động, nhìn lão giả đang không ngừng tới gần chính mình, không biết làm sao cho phải. Tu vi đối phương vượt mình quá xa, khí nguyên cường đại từ lâu đã khóa chặt nàng lại, không thể chạy trốn.
Khi cự ly chỉ còn không đến một trượng, toàn thân Lan Tinh Ngưng bỗng nhiên nổi lên một tầng quang mang màu hồng, nàng đã định thiêu đốt nội anh, bỏ đi sinh mệnh, trong miệng càng tự thì thào nói:
“Đường Nhi, ta đành phải đi trước ngươi một bước, cho dù có chết cũng không muốn bị người bắt làm tù binh!”
Thấy rõ trong mắt nữ tử trước mặt hiện nét cực đoan, tiếu ý trên khuôn mặt lão giả nhất thời đọng lại, vội hoảng hốt la lên:
“Lan Nhi, không được, mau mau thu lại, là ta đây!”
Thanh âm lần nữa vang nên bất quá lại rất thân thuộc, tâm tình Lan Tinh Ngưng đang có chút kích động nhất thời sửng sốt một chút, hồng quang quanh người rất nhanh bình phục xuống, trong đôi mắt hiện lên từng tia kỳ quái đánh giá tới bạch bào lão giả trước mặt.
Bạch bào lão giả vừa thu khí nguyên lại, thân hình đã cấp tốc biến hóa, bất ngờ xuất hiện thân ảnh Lâm Khiếu Đường.
Lan Tinh Ngưng có chút không thể tin được vào hai mắt mình, vị lão giả kia như thế nào lại có thể biến thành Đường Nhi đây?
Thấy Lan Tinh Ngưng không còn kích động, Lâm Khiếu Đường mới thầm thở một hơi, nói:
“Ta phục dụng một viên 'Hóa hình đan' liền có thể tự chuyển hóa loại dung mạo nào đó trong vòng nửa năm.”
Lan Tinh Ngưng tuy có tu vi sư giai, nhưng vẫn đều thủ hộ tại Lâm gia, đối với tu luyện giới chân chính nàng rất thiếu hiểu biết, bởi vậy đối với loại đan dược có tác dụng thần kỳ như 'Hóa hình đan' lại càng thiếu nhận biết hơn. Sau một hồi kinh ngạc, mới tiến lại gần rồi sờ sờ lên mặt Lâm Khiếu Đường.
Khi cảm nhận được mùi vị quen thuộc không thể lừa dối truyền vào mũi, trên mặt Lan Tinh Ngưng mới hiện ra nét yên tâm, nhẹ nhàng vỗ lên bộ ngực êm dịu khả ái của mình, nhưng lập tức mỹ nhan lại hiện ra một tia kiều nộ nói:
“Lão đại, ngươi thật xấu, lại dám trêu đùa người ta.”
Lâm Khiếu Đường thoải mái cười, bất quá hồi tưởng lại một màn vừa rồi, không khỏi cảm thấy sợ hãi. Không nghĩ tới tính tình Lan Nhi lại cường liệt đến vậy, chính mình bất quá chỉ đùa một chút lại thiếu chút nữa xảy ra sai lầm lớn. Cô gái nhỏ này những năm gần đây ngoại trừ dung mạo bên ngoài từ một tiểu nữ tử biến thành một mỹ thiếu nữ ôn nhu uyển chuyển còn lại tính tình cũng không hề thay đổi, ngược lại còn thêm phần cố chấp, đừng chỉ nhìn qua vẻ yếu mềm bên ngoài mà dễ dàng bị mê hoặc.