Hoàn Nhan Liệt tuyên bố lần nữa:
- thỉnh đại biểu song phương lập tức lên đài!
Hớp Sát Lặc lanh lẹ nhảy lên lôi đài, nhìn Diệp Khắc Cường nói:
- thần, ngài còn lưởng lự gì nửa, nếu còn không lên đài thì tại hạ coi như ngài thua vậy.
Hoàn Nhan Liệt củng mở miệng nói:
- thần, tổ của ngài mau mau chọn người lên đài đi, còn nếu như các người còn giây dưa nữa, ta chỉ còn tuyên bố các người bỏ cuộc vậy.
Trong lòng Diệp Khắc Cường vốn đã có chủ ý muốn đối phó với Hợp Sát Lặc, rất có thể Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân đợi không được sẻ đến đây, không muốn đắn đo nữa, vì tình thế trước mắt, chuyện thị phi của mình nên đành để qua.
Diệp Khắc Cường tiến lên lôi đài, trừng mắt nhìn Hợp Sát Lặc, nói:
- trận này do ta đối phó với ngươi.
- hình như tổ của ngài chỉ có ngài mà thôi.
Hợp Sát Lặc rút khô lâu bổng ra, nói:
- không cần phải nói nhiều, tiếp chiêu đây.
Diệp Khắc Cường rút ra ngọn trường kiếm từ trên lưng ra, lưởi kiếm nầy do hắn tạm thời kêu thợ rèn đút để dùng luyện kiếm, thất tinh kiếm hiện do Dã Tốc Cai mang theo, chỉ biết cầm thanh kiếm nầy mà lên đài. hắn ra tay trước, vội xuất chiêu “thượng bộ thất tinh”, kiếm chiêu phân biệt từ bảy phương vị khác nhau đâm tới Hợp Sát Lặc, hắn không dám đợi lâu vội phân ra đón đở, sau đó phản công lại.
Hợp Sát Lặc lạnh lùng nói:
- thật không ngờ kiếm pháp của thần tầm thường thôi, chỉ mấy ngày không gặp, quả khiến cho người ta phải sáng mắt ra.
- ngài khá khen thôi.
thật ra trong mấy ngày nầy, Diệp Khắc Cường chỉ học được có bốn thức của thất tinh kiếm pháp, hai thứ trước có thể nói là thuần thục, còn hai thứ sau quả là mười phần không tinh, nghe Hợp Sát Lặc nói kiếm pháp mình bình thường, hắn cảm thấy hối hận.
Qua đôi lần giao chiến với nhau, kiếm pháp Diệp Khắc Cường trở nên rối loạn, không bao lâu sẻ rơi vào thế hạ phong, Hợp Sát Lặc càng đánh càng dủng mảnh, trên thân thể Diệp Khắc Cường đã bị rạch đi nhiều vết, hắn chỉ còn biết giữ lấy môn hộ, để khỏi bị đánh rơi xuống lôi đài.
Giửa lúc thân hình Hợp Sát Lặc di động, khiến Diệp Khắc Cường phải lùi lại đến góc đài, hắn thấy đằng sau mình không còn đường để lui, chỉ còn cách chống kiếm đâm tới Hợp Sát Lặc, cái đâm nầy là một chiêu tinh diệu nhất trong thất tinh kiếm pháp “Thiên Cương Võng Nghĩa”, chiêu nầy nhìn rất đơn giản, nhưng đằng sau ảm tàng bảy chiêu sát cơ, có thể nói là một chiêu thật lợi hại.
Chiêu nầy vừa xuất ra, Hợp Sát Lặc nhếch miệng cười lạnh, nhẹ đở cái chém đó, không ngờ lúc đó kiếm phong lại chuyển đi, vô số kiếm quang cuốn về phía hắn, Hợp Sát Lặc cả kinh chỉ biết dùng toàn lực chống đở, do kiếm chiêu Diệp Khắc Cường không thuần thục, chẳng nhửng bị Hợp Sát Lặc hóa giải đi vài chiêu, mà kiếm trong tay mình củng nới lỏng bay đi.
- kiếm pháp của ngài quả là lợi hại!
Hợp Sát Lặc giơ tay lau mồ hôi trên trán, nói:
- nếu như ta không phản ứng nhanh, đôi tay nầy sợ rằng củng đả bị ngươi chém đi, hiện giờ cả kiếm ngươi đã mất, có cần phải chịu thua luôn không?
Vừa rồi Diệp Khắc Cường dùng chiêu “Thiên Cương Võng Nghĩa” đả tiêu đi phần lớn khí lực, hiện giờ chỉ cảm thấy mười phần kiệt sức, nhưng hắn có chút cảm nhận thua. Hắn thở hổn hển nói:
- ta hãy còn đứng trên lôi đài nầy, ta còn chưa thua.
Mắt Hợp Sát Lặc lộ hung quang nhìn trừng vào hắn, nói:
- nếu là như vậy ta sẻ thanh toàn cho ngươi!
Hợp Sát Lặc nhất quyết đẩy Diệp Khắc Cường vào tử địa, tay cầm lang nha bổng trực chỉ đâm vào tâm khẩu của Diệp Khắc Cường, động tác của hắn quá nhanh, Diệp Khắc Cường không sao tránh né được, “hự” một tiếng, khô lâu bổng đả đánh trúng, Hợp Sát Lặc mừng rỡ cười lớn nói:
- ha! ha! ha! thần, ngươi chết……
lời chưa dứt, Hợp Sát Lặc nhìn thấy Diệp Khắc Cường mặt lộ vẻ mỉm cười, tiếp đó cảm thấy bụng dưới mình bị trọng kích, khiến cho người hắn bay xuống đài.
Hợp Sát Lặc té lăn ra đất mửa ra vài ngụm máu tươi, hắn không thể nào tin đây là sự thật. Hắn cố nhịn đau đứng lên nhìn về phía lôi đài, tuy vậy hắn nhìn thấy Diệp Khắc Cường nằm trên lôi đài, khô lâu bổn vẩn còn sừng sửng ghim lên người hắn.
- Hoàn Nhan đại thần, thần đả bị tại hạ đánh chết trên lôi đài, vậy trận nầy có thể tính là tại hạ thắng không?
Hoàn Nhan Liệt cau mày khó nghĩ, nói:
- cái nầy …….
- ai nói ta chết vậy?
Chỉ thấy Diệp Khắc Cường từ từ đứng dậy, quay mình về hướng Hớp Sát Lặc, Hợp Sát Lặc giật mình khi nhìn thấy ngọn khô lâu bổng của mình nằm gọn trong cánh tay lực lưỡng của hắn.
Diệp Khắc Cường nghiến răng nhổ ngọn khô lâu bổng từ cánh tay trái ra, nhắm vào Hợp Sát Lặc liệng xuống.
- ngọn bổng hư nầy của ngươi trả lại đó!
Nguyên lai lúc khô lâu bổng của Hợp Sát Lặc đánh tới, Diệp Khắc Cường dùng tay trái của mình đón lấy ngọn bổng, tiếp đó té về phía sau, liền dùng phương pháp nhu đạo mượn lực dùng chân phải đá vào bụng dưới của Hợp Sát Lặc, khiến hắn bay ra khỏi lôi đài, mặc dầu may mắn thắng, nhưng hắn củng bị thương không nhẹ.
- giỏi, ngươi lợi hại, trận nầy coi như ta thua vậy.
Hợp Sát Lặc nhìn thấy cánh tay trái của Diệp Khắc Cường vẩn còn đau đến chảy máu, cười lạnh nói:
- nhưng ngươi củng nên nhớ, đồng bọn của ngươi vẩn chưa đến, ngươi còn phải thắng thêm một trận nữa mới tính là thắng. trận kế tiếp bọn ta sẻ đề xuất Khoát Lí Tịch, chúc ngươi may mắn, ha ha ha!
Nghe được lời nói nầy của Hợp Sát Lặc, Diệp Khắc Cường sợ đến toát người, cứ quét nhìn xuống phía lôi đài, quả nhiên không thấy Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân, nhưng mà hắn lại thấy Mông Lực Khắc ở bên hậu đài vẩy tay với mình.
Diệp Khắc Cường chạy tới bên lôi đài hạ thấp giọng hỏi:
- sao đệ lại tới đây, tiểu Hào đâu?
- tiểu Hào núp bên cổ thụ kia mà nhìn, yên tâm, tuyệt đối không ai nhìn thấy cháu.
Mông Lực Khắc nhìn vào cánh tay hắn lo lắng hỏi:
- tiểu Hào nhìn thấy nhị ca thụ thương, mười phần lo lắng, bảo đệ đến đây coi thử, nhị ca máu chảy không ít, đệ thấy tạm thời không nên đánh nữa.
- vậy sao được, ngu huynh khó khăn lắm mới thắng được một trận.
Diệp Khắc Cường xé một mảnh vạc áo để băng lại vết thương.
- vết thương của ngu huynh không sao cả. à đúng rồi, có thấy đại ca và công chúa không?
Mông Lực Khắc lắc đầu:
- còn chưa gặp, nhưng đả sai Thống Đạt đem người đi tìm rồi, tin rằng không bao lâu nữa sẻ có tin tới.
- nè, các người nói xong chưa, có phải đang thương lượng làm thế nào để nhận thua không?
Khoát Lí Tịch leo lên lôi đài lớn tiếng nói:
- nếu muốn nhận thua thì hãy nói sớm, để tránh cho lão tử lảng phí sức lực.
Diệp Khắc Cường trừng mắt nhìn Khoát Lí Tịch, hướng về Mông Lực Khắc hạ giọng nói:
- đưa dao của đệ cho ngu huynh, ngu huynh phải thượng đài đây.
Mông Lực Khắc cởi ngọn dao bên hông ra đưa cho hắn.
- hãy cẩn thận.
Diệp Khắc Cường đứng thẳng người lên, hít một hơi dài, chạy đến giữa đài rút dao ra nói:
- lại đây!
Khoát Lí Tịch múa ngọn lang nha bổng thật mạnh mẻ, cười lớn nói:
- ta thấy thân ngươi thụ trọng thương, đại khái chỉ tiếp khoảng hai bổng thì mạng ngươi đả rồi đời, yên tâm, ta sẻ cho ngươi chết một cách thống khoái.
- muốn đánh thì đánh, chớ nói lôi thôi!
Diệp Khắc Cường biết thân thủ của Khoát Lí Tịch không lanh lẹ bằng mình, liền dùng phương thức chạy quanh ẩn đến trước người hắn, đăm vào cổ hắn, máu tươi liền chảy ra, Khoát Lí Tịch lùi lại vài bước, đồng thời Diệp Khắc Cường hướng về phía sau nhảy ra, mọi người dưới đài đều kinh hãi.
Diệp Khắc Cường lạnh lùng nhìn hắn.
- đừng trách ta ra tay lang độc, ta thật sự ta không còn chút khí lực nào để cùng ngươi đánh thêm nữa, sau khi ngươi chết ta sẻ đến cúng tế ngươi vậy.
lời vừa nói xong, Diệp Khắc Cường cảm thấy không ổn, Khoát Lí Tịch mặc dầu người hắn có lắc lư, nhưng không thấy hắn té ngả, lại nữa trên cổ bị cắt như vậy máu phải chảy nhiều mới đúng, nhưng vết thương của Khoát Lí Tịch máu chỉ từ từ chảy ra, như vậy là sao?
- ha ha ha! thần, ngài cứ tưởng là giết ta dể lắm hay sao?
Khoát Lí Tịch ngửa mặt lên không cười cuồng dại coi như không có chuyện gì vậy, hắn dùng tay tự ý lau đi vết máu nơi cổ mình.
- ta nói cho thần biết, ngươi quả nhiên là không còn bao nhiêu khí lực, lực đạo xuất dao như đàn bà vậy. ngươi củng có thể là không biết: ta có tiếng là thịt dầy. ít nhứt cắt ba lần mới đến xương, huống chi trên tay ngươi cầm cái thứ đồ sắt phế thải đó.
Diệp Khắc Cường nhìn thấy trong tình trạng hoảng sợ, một dao lúc nảy hắn đả dùng toàn lực, Khoát Lí Tịch cố nhiên chỉ là bị thương nhẹ, lúc nầy hắn không biết phải làm thế nào để đối phó với Khoát Lí Tịch.
Khoát Lí Tịch bất thình lình hét lên một tiếng, ngọn lang nha bổng đánh xuống như mưa vào người Diệp Khắc Cường, hắn chỉ dựa vào thân thủ lanh lẹ mà liên tục tránh né, không bao lâu, hắn đả thở hổn hển, mồ hôi đổ đầm đề. Nhìn lại Khoát Lí Tịch càng đánh càng mạnh bạo, không bao giờ ngừng đến.
“bùng” một tiếng, ngọn lang nha bổng cuối cùng củng đánh nhầm vào vai trái của Diệp Khắc Cường, rách ra một miếng thịt, cả người té nằm trên một góc đài, Khoát Lí Tịch vội chụp đến, định đánh hắn thành tương. Diệp Khắc Cường vì muốn bảo vệ lấy mình, chỉ còn cách lăn xuống đài, ngọn lang nha bổng đánh trúng vào góc lôi đài, làm đá văng tứ tung, tạo thành một lổ trủng sâu.
Hoàn Nhan Liệt lập tức tuyên bố:
- trận nầy do Khoát Lí Tịch thắng, đôi bên đều thắng một trận, tiếp tục trận thứ ba!
Khoát Lí Tịch chỉ Diệp Khắc Cường đương nằm dưới đài, nói:
- coi như ngươi lẹ chân, nếu không nhất đánh bể đầu ngươi, đáng tiếc ngươi quên rằng hãy còn một trận nữa.
Mông Lực Khắc chạy đến bên cạnh Diệp Khắc Cường đở hắn dậy, mở gói bọc nước ra cho hắn uống, lo lắng hỏi:
- nhị ca, huynh đã trọng thương nhiều chổ, đệ thấy không nên đánh tiếp nữa, không đáng để hy sinh tánh mạng của mình.
Diệp Khắc Cường liên tục uống ba bốn hớp nước, sau khi thở một hơi ra, lắc đầu nói:
- bây giờ là cục diện mổi người thắng một trận, trận kế tiếp, bọn chúng nhật định phải đưa Can Diệc Thuật lên đài, tên chết bầm ấy không có tài cán gì, huynh dể vàng thắng hắn.
Mông Lực Khắc nhìn lại y phục của hắn đều hoàn toàn bị máu nhộm đỏ, nói gấp:
- nhị ca, để cho đệ thay anh lên đài vậy, vết thương của huynh không nhẹ đâu.
- không được, điều nầy đại hội đả quy định không hợp lệ.
Diệp Khắc Cường khó khăn lắm mới miễn cưỡng đứng lên được,
- vết thương của huynh không đáng lo lắng lắm, đánh thêm một trận nữa là kết thúc rồi, đệ không cần phải quan tâm.
Ngay khi đó, Thiết Mộc Chân củng chạy đến:
- thần, thương thế của ngài………
- hiện thời ngài không nên cùng ta nói chuyện, để tránh người ta có lời trách móc. thụ thương trong trận tỷ võ là điều không thể tránh được, không có liên quan vì đến ngài, ngài nên về ngay lại tổ của ngài đi, chờ sau khi đại hội kết thúc bất luận thế nào đi nữa chúng ta sẻ vui vẻ uống rượu nói chuyện mới thôi.
Thiết Mộc Chân không biết phải nói như thế nào, chỉ biết thở dài chuyển mình rời đi.
Diệp Khắc Cường thử co giản gân cốt, thấy toàn thân mình không chút đau đớn, hắn nghiến răng vỗ vai Mông Lực Khắc, nói:
- đại ca và công chúa không biết đi đâu, hiện thời ở đây chỉ còn cậy vào ngu huynh, đệ nên trông chừng tiểu Hào đi.
Mông Lực Khắc trông thấy nghĩa huynh mình leo lên lôi đài thật khó khăn, trong lòng có chút kích động muốn chạy tới kéo lại để mình lên, nhưng hắn biết không thể được, chỉ biết đem cả mối ưu sầu chạy về phía Diệp Anh Hào.
Diệp Anh Hào lo lắng hỏi:
- thúc thúc, phụ thân của cháu thế nào rồi?
Mông Lực Khắc an ủi hắn:
- không sao cả, chỉ là mấy vết thương ngoài da thôi.
- thế thì không quá lo lắng.
Vẻ hồn nhiên của Diệp Anh Hào nào biết được phụ thân mình giờ đây mạng sống treo chuông?
Diệp Khắc Cường vừa leo lên lôi đài, thì hắn giật bắn người lên, khi nhìn thấy người trên đài lại là Hợp Sát Lặc, liền hỏi:
- tại sao lại là ngươi? Can Diệc Thuật đâu?
- đâu có ai quy định mỗi người đều nhứt thiết phải lên lôi đài, ngươi củng đả liên tục lên đánh luôn ba trận rồi, vậy tại sao ta không thể lên đánh thêm một trận để trả lại sự sỉ nhục lúc nảy chứ?
Hợp Sát Lặc liếc nhìn hắn, nói tiếp:
- hơn nữa, hôm nay Can Diệc Thuật hình như củng giống như hai người trong bọn ngươi vậy, đả trốn chạy rồi, cho nên ta phải ra thôi.
- bọn họ không phải là trốn chạy……….
Diệp Khắc Cường nói được phân nữa đột nhiên cảm thấy không đúng,
- nhưng vì ngươi muốn đối phó với ta, cho nên thuyết kế hai người trong bọn ta, khiến cho họ không thể đến đây được, phải không?
Hợp Sát Lặc cưởi mỉa mai:
- thần, ta thấy óc của ngài chắc bị đánh đến hư rồi, con người của ta hiện tại ở nơi nầy, ta làm sao có thể ngăn chặn họ được chứ? Nếu như ta có thuật phân thân vậy? ha ha ha!
Diệp Khắc Cường càng nói càng thấy không đúng,
- nhưng ngươi có thể phái người đi làm.
Hợp Sát Lặc nghe rồi cười đến nổi giận,
- thần, ngươi đánh thua rồi lại ngậm máu phun người, có bản lảnh thì cùng bọn ta phân thua cao thấp, đừng có khua môi múa mỏ nữa.
Diệp Khắc Cường rít lên nói:
- nếu như ta tra ra được là ngươi làm, ta tuyệt không tha cho ngươi đâu!
Hợp Sát Lặc nổi giận nói:
- ngươi thật già mồm, coi ta bít miệng ngươi lại đây!
Diệp Khắc Cường cả kinh, liên tục cử dao đón đở Hợp Sát Lặc công kích. Lúc nầy đả không còn lực để tấn công, chỉ còn giử được thế thủ, đợi có cơ hội mới xuất thủ, đáng tiếc Hợp Sát Lặc lần nầy lên đài đả có kinh nghiệm của lần trước, mười phần cận thận, qua đôi lần tiếp chiêu, Diệp Khắc Cường quả không có cơ hội xuất chiêu, thân thể lại bị thêm nhiều vết thương.
“trúng!” Hợp Sát Lặc la lên một tiếng, khô lâu bổng đâm vào bụng dưới của Diệp Khắc Cường giận dử dùng lực đón đở khô lâu bổng không cho Hợp Sát Lặc rút lại, đồng thời hương dao nhắm ngay đầu Hợp Sát Lặc đánh xuống, Hợp Sát Lặc lẹ làng hoán vị, ngọn dao lướt sát ngang người hắn, hắn phi thân đá một cước vào giửa ngực Diệp Khắc Cường, đồng thời mượn lực nhảy về phía sau, hai người cùng một lược tách ra, Diệp Khắc Cường bất đắc vĩ dùng lực ném dao ra, trúng ngay vào đùi Hợp Sát Lặc, theo đó cả hai đều rơi xuống, không giống nhau, Hợp Sát Lặc rơi ngay trên lôi đài, còn Diệp Khắc Cường thì rơi xuống dưới lôi đài.
Hợp Sát Lặc nhảy đứng lên, rút dao găm vào trên đùi ra,củng may đâm vào không sâu lắm, nên không lấy gì lo ngại lắm. hắn đi đến bên lôi đài, nhìn kẻ nằm dưới trên mặt đất, toàn thân đều máu, đem dao liệng lại bên người hắn,
- hê, đừng giả đò chết nữa, ta biết ngươi không dể gì chết đâu.
Diệp Khắc Cường cố nhịn đau rút ngọn khô lâu bổng từ trong người hắn ra, dùng lực ném trả lại cho Hợp Sát Lặc, tạo ra vẻ tuồng nói:
- ta đau đến chưa chết, ngươi nhất định thất vọng lắm nhỉ?
Hợp Sát Lặc đón tiếp ngọn khô lâu bổng:
- sự thật mà nói, cùng ngươi đánh nhau hai trận, ta bắt đầu mới biết người của Hồng Cát Lạc Bộ tại sao tôn ngươi là thần vậy. mạng của ngươi đích thực cứng mạnh hơn người thường, người thường mà bị thương như ngươi vậy chắc là đả chết lâu rồi. Còn nữa, mỗi khi ta ra chiêu sát thủ thì ngươi đều có cách để tránh các chổ nhược của mình, hơn nữa lúc ta đánh ngã ngươi lại còn có thể ra tay đả thương ta, bằng như còn đánh ngả cả ta nữa, đều đó đích thực không phải là người bình thường có cái khả năng nầy.
Đúng ra, Diệp Khắc Cường là người của đội đặc chiến, từng thụ qua khoá huấn luyện chịu đựng gắt gao, năng lực chịu đau đương nhiên củng hơn người thường, cho nên đặc chiến viên thường đặc nhiệm vụ nầy lên làm hàng đầu, vì phải hoàn thành nhiệm vụ cho dù cùng với địch nhân đồng qui vi tận củng không từ nan, đó củng là nguyên nhân hắn luyện tập biết bao nhiêu loại phương pháp đánh đồng quy vi tận, với loại đánh nầy mà đã bao lần giúp hắn cướp lại từ tử thần, bằng như chuyển bại thành thắng, cho vù ở thời mông cổ cổ đại nầy củng vậy.
Diệp Khắc Cường cười lạnh, nói:
- sao rồi, ngươi bắt đầu thổi phòng ta rồi à?
- không, ngược lại nữa là khác.
Hợp Sát Lặc mắt lộ hung quang, nói:
- ta càng tăng thêm sự quyết tâm đến giết ngươi, hy vọng trận tỷ võ ngày mai ngươi có thể đánh, như vậy ta mới có cơ hội. dẩu cho ta có thua củng không quan hệ gì, ta củng sẻ kiếm cơ hội khác giết cho được ngươi.
- ngươi……..
Diệp Khắc Cường giận đến tức cả ngực, nói không nên lời, Hợp Sát Lặc cười lạnh huênh hoang rời đi.
Thắng lợi trong lần tỷ võ nầy vĩ nhiên do tổ của Thiết Mộc Chân thắng luôn hai trận.
Mông Lực Khắc liền giúp Diệp Khắc Cường leo lên ngựa chạy nhanh về doanh trại mình kiếm vu y đến trị liệu, không bao lâu, Thiết Mộc Chân củng đem đến một vu y đến để chăm sóc vết thương cho Diệp Khắc Cường.
Thiết Mộc Chân nắm lấy tay Diệp Khắc Cường, đau lòng nói:
- bọn chúng cố nhiên làm cho ngài bị thương đến như vậy, nhưng không sao cả, thuốc trị thương của vu y chúng tôi rất tốt, vết thương của ngài không bao lâu sẻ khỏi ngay.
- vết thương của tại hạ không sao cả.
Diệp Khắc Cường nghiến răng nói:
- thực ra cuộc tỷ võ ngày mai, nếu như đại ca và công chúa lại không về ……..
Mông Lực Khắc nói:
- vậy chúng ta chỉ còn cách bỏ cuộc vậy, nhị ca thương thế của huynh rất nghiêm trọng, không thể đánh tiếp nữa.
Diệp Khắc Cường nổi giận song quyền đánh kích
động nói:
- thật không thể tưởng được trong giờ phút quan trọng nầy, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, thật là………
Mông Lực Khắc khuyên:
- nhị ca, huynh hãy an tâm nghĩ dưỡng sức đi, rất có thể lát nữa Thống Đạt sẻ đem tin về.
Thừa lúc bọn Mông Lực Khắc cùng Thiết Mộc Chân cãi giã khuyên răng, thì Diệp Khắc Cường đả chìm trong giất ngủ vì quá mõi mệt, hai người mới thở phào đi ra khỏi trướng, Diệp Anh Hào lập tức chạy đến lo lắng hỏi:
- phụ thân của cháu như thế nào rồi?
Mông Lực Khắc soa đầu cháu, nói:
- đừng lo, cha cháu không sao đâu, đã ngủ yên rồi.
- vậy thì cháu đở lo lắng.
Diệp Anh Hào cau mày nói:
- còn nghĩa phụ và a di công chúa không biết đi đâu rồi? không chịu lại giúp đở, hại đến cha cháu bị đánh thê thảm như vậy.
Mông Lực Khắc nhìn về phía chân trời thở dài nói:
- ừm, thúc thúc củng muốn biết bọn họ đã đi nơi nào.
Từ khi bắt đầu nhận được mệnh lệnh của Mông Lực Khắc, Thống Đạt làm theo nhân viên của đội đặt chiến sắp đặt một kế hoạch đại quy mô để điều tra hạ lạc của Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân, bọn họ lùng kiếm khắp vùng rừng núi lân cận, cho đến hơn nữa đêm củng không tìm ra manh mối, Thống Đạt chỉ còn cách thu quân về báo cáo lại cho Mông Lực Khắc biết.
Mông Lực Khắc phát giận:
- đồ vô dụng! các ngươi làm ăn cái gì vậy, kiếm hơn nữa ngày trời mà cả hai người củng không kiếm ra!
Thống Đạt sợ hãi, nói:
- thưa tướng quân, chúng tôi đã tận lực rồi, bọn tôi đã lùng kiếm khắp nơi trong các bộ lạc lân cận gần đấy mà củng tìm không thấy hai người.
- các ngươi đúng là loại ngu ngốc!
Mông Lực Khắc hét lên:
- còn không mau tiếp tục đi kiếm hả?
- hãy đợi đã.
Ngoài cửa liều đột nhiên truyền lại tiếng âm thanh:
- vẩn còn chưa kiếm được bọn họ phải không?
Hai đi tới cửa liều nhìn, người mới đến là Diệp Khắc Cường, Mông Lực Khắc vội chạy tới đở hắn, nói:
- nhị ca, sao huynh không nằm nghĩ vậy?
- ngu huynh cảm thấy không sao cả, thuốc kim sang chữa thương của Thiết Mộc Chân quả nhiên là rất hửu hiệu, huynh cảm thấy đở nhiều lắm rồi.
Diệp Khắc Cường nhìn về phía Thống Đạt hỏi:
- ngươi đả kiếm qua địa phương nào rồi?
Thống Đạt cung kính hồi đáp:
- khải bẩm thần, tại hạ kiếm xung quanh vùng núi của bộ lạc. rừng rậm củng đả kiếm khắp nơi.
Diệp Khắc Cường trầm ngâm nói:
- hoặc giã bọn họ vẩn chưa rời khỏi bộ lạc?
Mông Lực Khắc cau mày nói:
- không thể nào, nếu như bọn họ không rời khỏi bô lạc, thi sớm đả có mặt rồi.
- giã như bị người bắt giử đi thì sao?
- đại ca kiếm pháp lợi hại như vậy, còn ai có thể ngăn giử được người?
- nếu dùng ngụy kế lợi dụng lúc bọn họ không phòng bị thì củng có thể lắm.
Diệp Khắc Cường nghiến răng nói:
- ngu huynh thấy bọn họ mất tích rất có liên quan đến kỳ đại hội tỷ võ nầy.
Mông Lực Khắc đột nhiên đánh vào tay mình, nói:
- ý của nhị ca là, đối phương vì muốn làm yếu đi thực lực của chúng ta, cho nên dùng kế để bắt đi đại ca và công chúa, để cho bọn họ không thể ra trận tỷ thí.
Diệp Khắc Cường gật đầu, nói:
- rất có thể là như vậy.
- hiện thời đối thủ của chúng ta là tổ của Thiết Mộc Chân và tổ của Thoát Hắc Tháp……nhị ca, có thể là Thoát Hắc Tháp vì muốn báo thù cho em mình, cho nên bắt đi đại ca?
- ngu huynh nghĩ không phải là hắn
Diệp Khắc Cường phân tích:
- nếu như là Thoát Hắc Tháp muốn báo thù, hắn chỉ cần bắt đại ca đem đi, nhưng lại cả công chúa củng bắt đem theo, hơn nữa ngu huynh nghĩ Thoát Hắc Tháp không phải là loại người nầy. người bắt bọn họ rõ ràng muốn cô lập ngu huynh, cho nên…….
- đệ biết rồi,
Mông Lực Khắc kêu lên:
- là Hợp Sát Lặc!
Diệp Khắc Cường tức giận nói:
- ngu huynh củng nghĩ là hắn, chỉ có hắn mới có kế hoạch đối phó ngu huynh như vậy.
- thế thì chúng ta định làm gì đây?
Diệp Khắc Cường xiết chặt bàn tay, nói:
- không nên chậm trể, trước hết chúng ta nên đi kiếm Hợp Sát Lặc.
- vâng.
Mông Lực Khắc quay đầu ra lệnh:
- Thống Đạt, lập tức chuẩn bị binh mả, và đèn đuốt, lập tức xuất phát!
Thống Đát lập tức đi chuẩn bị, Diệp Khắc Cường cùng Mông Lực Khắc bước ra khỏi trại, hắn lo lắng hỏi:
- nhị ca, đại ca và công chúa chắc là không có sao chứ?
Diệp Khắc Cường nhìn lên không nghiến răng nói:
- tốt nhất là không sao, nếu không ta thề rằng, chính tay ta sẻ xé xác tên Hợp Sát lặc ra làm trăm mảnh!