Diệp Khắc Cường cùng Mông Lực Khắc đem theo đoàn binh mả của đội đặc chiến, bọn họ giơ cao ngọn đuốc tiến thẳng về phía doanh trại Thiết Mộc Chân, vì bọn Hợp Sát Lặc và Thiết Mộc Chân đều cùng một tổ, cho nên doanh họ đều nằm trong phạm vi doanh trại Thiết Mộc Chân.
Tiếng vó ngựa đã làm thức tỉnh biết bao giấc mộng đẹp, Thiết Mộc Chân vội chạy ra ngoài liều của mình, hắn nhìn thấy một đại đội binh mả đứng trước trại mình, làm hắn giật mình kinh hãi, tiếp đó hắn nhìn thấy Diệp Khắc Cường, vội hỏi:
- thần, là chuyện gì vậy?
Diệp Khắc Cường lạnh lùng nói:
- không liên quan đến ngài, tại hạ chỉ đến kiếm Hợp Sát Lặc.
Thiết Mộc Chân bị cái nhìn của Diệp Khắc Cường đã khiếp sợ, không dám nói nhiều, ngay khi đó Hợp Sát Lặc và Khoát Lí Tịch chầm chậm từ trong trướng đi ra.
Hợp Sát Lặc ngáp dài, nói:
- ta tưởng là ai, nào ngờ lại là thần. ngươi không có chuyện gì làm hay sao lại đem theo cả đống người tới đây quấy nhiểu giấc ngủ của người ta là gì chuyện gì đây? Hay là gì chuyện sớm hôm bị thua, vẩn còn ngoan cố chưa phục, cho nên đem nhiều người đến đây để giết ta?
Diệp Khắc Cường rít lên:
- Hớp Sát Lặc, ta không muốn cùng ngươi nói khoét. Ngươi tốt hơn hết mau đem người giao ra, nếu không ngươi chết không toàn thây!
Hợp Sát Lặc tức giận nói:
- hê! Ngươi muốn nói cái gì vậy? giửa hôm đêm khuya lại đòi ta giao người, giao người nào vậy?
Diệp Khắc Cường giận hét lên:
- đại ca của ta là Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân công chúa! Là ngươi bắt đi bọn họ, khiến cho họ hôm nay không thể lên đài tỷ thí, để thừa cơ đối phó với ta, ta nói có đúng không?
Hợp Sát Lặc cười lạnh một tiếng:
- nói giởn à? bọn họ hai đứa có cẳng có tay, muốn đi đâu thì đi, nếu có ai mất tích thì lại nói ta bắt đi bọn họ à? Nói không chừng bọn chúng hai đứa đả tư hôn với nhau rồi không chừng! ta thấy ngươi thua đến điên rồi, đêm hôm đến đây tìm ta để kiếm chuyện, ta mặc kệ ngươi, ta phải về an nghĩ đây.
Hợp Sát Lặc nói xong quay lưng ra đi, Diệp Khắc Cường hét lới:
- đứng lại!
Hợp Sát Lặc không nhịn được quay đầu lại hỏi:
- lại chuyện gì nữa đây?
Diệp Khắc Cường nhìn soi bói:
- Can Diệc Thuật đâu?
Mặt Hợp Sát Lặc hơi biến, nói:
- ta đã nói qua hắn có việc cần phải đi.
Diệp Khắc Cường chuyển đầu nhìn vị thủ lỉnh của Thát Thát Nhân Bộ, nói:
- Thiết Mộc Chân, hắn nói có đúng không vậy?
Thiết Mộc Chân nghe qua, lắc lắc đầu, nói:
- tại hạ củng không biết, nhưng mà, tại hạ dám khẳng định từ đêm hôm qua đả không thầy Can Diệc Thuật rồi.
Diệp Khắc Cường trong lòng có tính toán:
- là như vậy sao? Trại của Can Diệc Thuật là căn nào?
Thiết Mộc Chân đưa tay chỉ:
- là căn bên tay phải.
Diệp Khắc Cường quay đầu lại ra lịnh:
- Mông Lực Khắc, lập tức dẩn người đi xét trại của Can Diệc Thuật, nếu có người cản trở, giết chết không tha!
Hợp Sát Lặc và Khoát Lí Tịch vốn định ra cản trở, nghe nói như vậy, liền ngưng bộ lại.
Hợp Sát Lặc tức giận nói:
- dẩu sao đi nửa Can Diệc Thuật củng là thủ lỉnh của một bộ tộc, các người không thể nào vào tra xét bừa bải doanh trại của hắn.
Diệp Khắc Cường cười lạnh nói:
- Hợp Sát Lặc, ngươi lại sợ cái gì? Hay là trong ấy có vật gì không thể cho ngươi ta thấy chăng?
Hợp Sát Lặc vừa nghe qua đã giật mình, chỉ đành ngoảnh đầu làm ngơ.
- kiếm được rồi!
Mông Lực Khắc từ trong trại của Can Diệc Thuật chạy ra reo lên:
- nhị ca, đại ca và công chúa quả nhiên ở trong nầy!
Diệp Khắc Cường nghe được cả mừng, liền chạy đến trước trại, thì thầy mấy gả sỉ binh phân ra khiêng Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân công chúa đang hôn mê từ trong trại đi ra.
Hắn liền hỏi:
- đã xảy ra chuyện gì?
Mông Lực Khắc chỉ hai gả sỉ binh dẫn người ra nói:
- khi bọn chúng tôi chạy vào thì thấy đại ca và công chúa đương nằm trên mặt đất, còn tên khố khiếp đó ngồi ở phía của bọn chúng không biết làm cái gì.
Người đó đúng là Can Diên Thuật!
Diệp Khắc Cường gầm lên một tiếng, phi thân tới đá vào Can Diệc Thuật.
Can Diệt Thuật bị đá văng vào lều, mọi người đều thất sắc, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Diệp Khắc Cường tức giận đến như vậy.
Diệp Khắc Cường đi đến trước nắm ngay ngực áo của Can Diệc Thuật, nói:
- ngươi đã làm gì bọn họ, mau nói!
Can Diệc Thuật vừa bị một cú đá chỉ thiếu tí nửa là rồi đời, sợ quá nói:
-đừng………đừng đánh ta nữa, ta……..ta lập tức làm cho bọn họ tỉnh dậy.
Diệp Khắc Cường dùng lực quật ngã Can Diệc Thuật xuống đất, nói:
- mau lên!
Lúc đó, bọn người Thiết Mộc Chân mới chạy lại, ba người đều mang ý nghĩ khác nhau, và sắc mặt củng khác nhau.
Can Diệc Thuật miệng râm râm đọc chú, sau đó đánh vào hai chưởng, Dã Tốc Cai cùng Hốt Hốt Nhân công chúa từ từ mở mắt ra, hai người ngớ ngẩn quay đầu nhìn xung quanh.
Diệp Khắc Cường cùng Mông Lực Khắc đở hai người dậy.
Diệp Khắc Cường hỏi:
- đại ca, công chúa, hai người không sao chứ?
Dã Tốc Cai cau mày nói:
- đã xãy ra chuyện gì vậy? Đây là đâu? tại sao ta lại ở nơi nầy.
Hốt Hốt Nhân củng giống như vậy, mặt hồ nghi nhìn mọi người.
Diệp Khắc Cường thắc mắc hỏi:
- các người đã mất tích được một ngày trời, không thể trách được các người đều không biết chuyện gì đã xảy ra?
Dã Tốc Cai gãi gãi đầu, nói:
- ta còn nhớ cái đêm đó khi trở về trại, thì nhìn thấy trên bàn có để lại một phong thư, khi mở ra coi, trong thơ nói là muốn ta đến khu rừng phía đông để gặp mặt, cho ta biết chuyện có liên quan đến bọn Hợp Sát Lặc âm mưu hãm hại chúng ta, ở phía dưới còn ký tên Thiết Mộc Chân. Ta nghĩ ngày mai sẻ đến phiên mình tỷ võ, nên ta không muốn đánh thức mọi người đương nghĩ ngơi, tự mình ta ra đi. Khi ta đến khu rừng phía đông, nhưng lại không gặp Thiết Mộc Chân, đột nhiên ngay lúc đó, ta nghe được tiếng âm thanh ky quái, sau đó ta định rời khỏi nhưng không sao có thể ra khỏi khu rừng rậm đó, cho tới khi ta thấy mắt ta sáng lên thì thấy các người đây, thật là kỳ quái.
Hốt Hốt Nhân đứng gần đó mải gật đầu:
- thiếp củng giống như vậy.
Mọi người đều quay đầu tập trung nhìn lại Thiết Mộc Chân, Thiết Mộc Chân xua tay nói:
- không phải là ta, không phải là ta, ta không có dụ họ ra, nhất định có người giả mạo danh nghĩa của ta để viết thư.