Diệp Khắc Cường lần nữa nắm cổ áo ngực Can Diệc Thuật, hỏi:
- Nói, ai làm ra chuyện nầy?
Can Diệc Thuật sợ hãi nói:
- Là ……. Là ta mạo danh nghĩa dụ họ ra, khi bọn họ đến khu rừng, ta mới dùng tà thuật làm họ hôn mê, sau đó đem họ tới đây.
Diệp Khắc Cường đẩy hắn té ra, nói:
- Đồ đê tiện, ngươi vì sao lại làm như vậy?
Hợp Sát Lặc nảy giờ vẫn trầm mặc không nói, ngẩu nhiên hét lớn hỏi:
- Can Diệc Thuật, có phải ngươi sợ khi bọn chúng ta cùng tổ của thần tỷ võ sẻ thua, cho nên ngươi bắt hai người họ để làm yếu đi thực lực của họ?
Mọi người đều ngạc nhiên về hành động của Hợp Sát Lặc. Chỉ thấy Can Diệc Thuật cứ mải gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nói:
- Vâng, nhưng mà……
Hợp Sát Lặc như đả có ý định không cho Can Diệc Thuật có cơ hội nói tiếp, liên hồi xen vào:
- Ta biết ngươi vì tổ của chúng ta nên mới làm ra chuyện như vậy, nhưng làm như vậy đã phạm vào nguyên tắc công bình, cho dù chúng ta thắng củng thắng không được vinh dự lắm, ta nói có phải không?
Can Diệc Thuật liền khóc.
- Vâng, nhưng mà………
Lời hắn lại bị cắt đứt.
Hợp Sát Lặc mày dựng đứng, giận dữ nói:
- Ta rất là đồng tình về động cơ của ngươi làm ra, nhưng ngươi đã phạm vào sai lầm lớn, cho dù các thũ lỉnh khác tha thứ cho ngươi, nhưng vì cùng chung một tổ với chúng ta, nên không thể tha thứ cho ngươi được, ta nghĩ chắc ngươi củng đã hiểu.
Trong lúc mọi người còn đang thắc mắc về ý đồ câu nói của Hợi Sát Lặc, thì Khoát Lí Tịch trên tay đã cầm ngọn lang nha bổng tứ lúc nào đánh vào người Can Diệc Thuật. Chỉ thấy hắn đánh một bổng thần tốc vào đầu Can Diệc Thuật, đầu hắn như trái dưa bể nát, máu me bê bết, chết tại hiện trường.
Khoát Lí Tịch đến bên xác của Can Diệt Thuật nhổ một bải nước miếng, nói:
- Hứ! bại hoại!
Mọi người nhìn thấy vậy, đều kinh tởm.
Diệp Khắc Cường đột nhiên hỏi:
- Khoát Lí Tịch, người làm vậy là nghĩa gì?
Khoát Lí Tịch đá thêm một cước vào xác chết, nói:
- ta thay cho tổ chúng tôi trừ khử tên bại hoại, những loại người như vậy chết thật đáng kiếp.
Diệp Khắc Cường tức giận nói:
- các ngươi giết người diệt khẩu!
Hợp Sát Lặc to tiếng nói:
- cái gì là giết người diệt khẩu? ngươi củng đả nghe rồi đó, Can Diệt Thuật đã thừa nhận cả sự việc nầy đều do hắn một mình làm ra, chúng ta vì hắn mà hổ thẹn, cho nên quyết định giết hắn đi. Hắn đã hại ngươi hôm nay một mình ngươi ứng chiến và chiến bại, ngươi không hận hắn hay sao? bọn ta giết hắn củng như thay ngươi báo thù vậy, ngươi nên cảm tạ ta mới đúng.
- ngươi……….
Người củng đã chết rồi, có nói thêm củng vô ít, Diệp Khắc Cường chỉ hừ một tiếng, sau đó không muốn nói nửa.
Hợp Sát Lặc như không chuyện xãy ra liền nói:
- được rồi, bây giờ chuyện gì củng đã sáng tỏ rồi, thần, xin các người về đi thôi, chuyện ở đây hãy giao lại cho chúng tôi xử lý.
Diệp Khắc Cường lạnh lùng nhìn hắn một hồi, liền ra lệnh:
- chúng ta đi!
Trên đường về, Dã Tốc Cai mới phát hiện ra thương tích trên người Diệp Khắc Cường, nên oán trách:
- nhị đệ, củng tại ta hồ đồ trúng phải kế của người ta, hại đệ chịu khổ chiến, thân mang trọng thương, ta thật đáng chết!
Diệp Khắc Cường thở dài nói:
- đại ca vạn lần đừng nói vậy. Bọn họ ngụy kế đa đoan, khó mà phòng bị. tiếc là hôm nay chiến trận thất bại, trừ phi ngày mai đánh thắng, nếu không sẻ không còn cách nào vào trận tỷ thí cuối cùng.
Dã Tốc Cai vỗ ngực nói:
- đệ hãy an tâm, trận ngày mai cứ giao cho ta và công chúa, bọn ta tin tưởng sẻ thắng, công chúa, nàng nói có phải không?
- đúng vậy, thần, ngày mai hãy giao lại cho chúng tôi, chàng nên an nghĩ dưỡng sức.
Hốt Hốt Nhân quan sát nhìn vết thương trên người hắn, cảm thấy phẫn nộ, nói:
- cái tên đáng chết Can Diệt Thuật hại chàng thụ thương đến như vậy, nếu hắn chưa chết, thiếp nhất định đánh hắn hai roi thật khốc liệt.
Diệp Khắc Cường hừ một tiếng nói:
- nàng còn tưởng việc nầy là do Can Diệc Thuật làm ra hay sao? Nàng thật là khờ dại. Ta nghĩ cả sự việc nầy đều do Hợp Sát Lặc làm ra, hắn sợ Can Diệc Thuật nói ra sự thật, nên giết người bịt miệng.
Hốt Hốt Nhân đến giờ mới hiểu ra:
- thì ra là vậy, thật không nghĩ ra Hợp Sát Lặc xảo quyệt đến như vậy.
- à đúng rồi, nhị ca, sao anh lại biết được đại ca và công chúa ở trong trại của Can Diệc Thuật vậy?
Ở điễm nầy Mông Lực Khắc thắc mắc không thể giải thích được.
- thật ra ngu huynh củng không biết, chỉ làm ban ngày ở đại hội tỷ võ huynh không gặp Can Diệc Thuật, và tối củng không thấy hắn, huynh mới hoài nghi là Hợp Sát Lặc xúi giục hắn bắt đi đại ca và công chúa, cho nên ngu huynh mới kêu đệ đi lục xét trại hắn, coi có dấu tích gì không, chỉ là không ngờ may mắn như vậy, đả cứu ra được đại ca và công chúa.
Mông Lực Khắc thêm vào:
- thì ra là như vậy. củng may đến kịp thời cứu ra đại ca và công chúa. Nếu không hậu quả như thế nào thì thật không dám nói.
Diệp Khắc Cường nghiến răng đáp:
- cái tên Hớp Sát Lặc ác bá ấy, hắn định nhốt đại ca và công chúa tới khi đại hội tỷ võ được kết cuộc rồi mới thả, lúc đó sợ rằng đệ đây đã chết tại tỷ võ đường rồi củng nên.
Dã Tốc Cai vỗ vai hắn nói:
- không sao, đợi đến ngày mai sau khi chúng ta đánh thắng, ngày sau sẻ cùng Hợp Sát Lặc quyết chiến, ngu huynh nhất định thay đệ dạy hắn cho thật tốt mới thôi!
Sau khi mọi người về đến doanh trại, vì giử lấy sức khỏe để ứng phó cho cuộc tỷ võ của ngày mai, mọi người đều lo an nghĩ.
Ngày hôm sau, trước giờ đại hội tỷ võ, Diệp Khắc Cường chủ yếu là muốn tham gia, nhưng sau đó vì Dã Tốc Cai cùng Mông Lực Khắc vừa làm ầm ỷ vừa doạ nạt lẩn lên, mới bức được Diệp Khắc Cường ở lại dưỡng thương.
Sau khi Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân đã quyết tâm giành thắng lợi cho mình, hai người đem theo lời chúc phúc của Diệp Khắc Cường đi đên đại hội tỷ võ.
Theo kết quả của cuộc thương nghị, Hốt Hốt Nhân sẽ đối địch với Dã Bá Cai, Dã Tốc Cai lãnh trách nhiệm thu phục hai người kia, nhưng ở trước đại hội tỷ võ Hốt Hốt Nhân tỏ ra không mấy hài lòng vì chỉ đối phó với Dả Bá Cai , Hốt Hốt Nhân tin rằng mình có thể thắng cả hai, vì vậy cuộc tỷ võ ngày hôm nay đành phải nhượng lại cho nàng. Dã Tốc Cai không thể nào khuyên được ả công chúa điêu ngoa nầy, chỉ đành biết đáp ứng cho xuôi, chờ coi tình thế mà tuỳ cơ ứng biến.
Người thứ nhất mà đối phương tuyển ra là Duy Ngô Nhĩ. Hốt Hốt Nhân không tốn nhiều hơi sức thì đả giải quyết được hắn, nàng đắc ý nhướng mày nhìn Dã Tốc Cai, và hắn củng hướng về nàng vỗ tay khen ngợi.
Trận kế tiếp là Dã Bá Cai lên đài. Hắn vừa lên đài liền cười nói:
- có thể cùng công chúa xinh đẹp tỷ võ, quả là tam sanh hửu hạnh.
Hốt Hốt Nhân cảm thấy muốn mửa, liền mắng lại:
- lời thừa thải đừng nói, tiếp chiêu đây!
Trường tiên của Hốt Hốt Nhân giống như có linh tính vậy, liền hướng về người Dả Bá Cai quấn đi, gả sài lang Dã Bá Cai cấm đầu chạy như chuột chạy rút cổ vậy, trông tướng hắn thật khó coi, hắn ngã xuống mới tránh được thế công của Hốt Hốt Nhân.
Hốt Hốt Nhân mấy lần đánh không trúng, quyết định ra chiêu lang độc, trường tiên trên tay nàng run động, đầu ngọn rọi trở thành sắc bén nhầm vào ngực Dã Bá Cai đâm tới, hắn hoảng kinh, trên tay đoản bổng chợt dài ra, cườm tay lẹ làng phiến động khiến cho ngọn trường tiên quấn lấy cây bổng. Hốt Hốt Nhân muốn thâu ngọn trường tiên lại, ngờ đầu khí lực Dã Bá Cai quá mạnh, kéo mạnh đã khiến cho Hốt Hốt Nhân bị đẩy về một phía.
Dã Bá Cai nổi tánh háo sắc, thừa cơ sờ vào má phấn nàng, nhỏ rãi đáp:
- làn da của công chúa vừa trắng vừa mịn màng.
Hốt Hốt Nhân vừa sấu hổ vừa giận, giơ tay tát vào mặt Dã Bá Cai.
- ngươi là tên quỷ sắc, coi ta giết ngươi đây!
Khi Hốt Hốt Nhân tâm hồn hoảng hốt, ra chiêu tất bấn loạn, Dã Bá Cai nghiêng mặt qua bên tránh cái tát của nàng, cùng lúc trường bổng kích trúng vào hông nàng, trưòng tiên của trên tay Hốt Hốt Nhân lúc đó buông rơi sau đó đánh rơi xuống lôi đài.
Dã Tốc Cai vội phi thân tới đở Hốt Hốt Nhân, hỏi:
- công chúa có sao không?
- muội không sao, thả muội xuống.
Hốt Hốt Nhân đứng vững người lại, tay chỉ về phía Dã Bá Cai trên lôi đài mắng nhiết:
- cái tên chó chết bầm kia, dám chiếm tiện nghi bổn công chúa, ta nhất định giết chết ngươi!
Dã Bá Cai với bộ mặt dâm đãng nói:
- công chúa muốn giết tại hạ, tại hạ nhất định để cho công chúa giết, đêm nay sẽ đợi ở tại doanh trại, cung nghinh công chúa đến để lấy mạng tại hạ, công chúa cứ tự nhiên lên đây nhận lại trường tiên, hì hì hì!
- ngươi………
Hốt Hốt Nhân tức đến đỏ mặt, hận đến muốn lập tức lên đài giết hắn đi.
Dã Tốc Cai khuyên:
- thôi bỏ đi. Hôm nay tạm thời tha cho tên khố khiếp đó, ngày sau sẻ kiếm cơ hội giáo huấn hắn, trận kế nhường cho đại ca.
Hốt Hốt Nhân đành miễn cưởng nguôi cơn giận lui về một phía, khi Dã Bá Cai xuống đài, thì đến trận kế tiếp là do Dã Tốc Cai cùng Thoát Hắc Tháp.
Hắn vừa lên đài liền gầm hét lên:
- Dã Tốc Cai, mau xéo lên đây, ta sẻ xé ngươi ra làm trăm mảnh!
Dã Tốc Cai phóng lên lôi đài, nói:
- võ công không bằng người nên thê tử bị người lấy đi củng là chuyện bình thường thôi, có cần phải đi lấy mạng ra đánh đổi chăng?
Thoát Hắc Tháp rít lên:
- đương nhiên, ta không những cùng ngươi quyết chiến, mà còn cùng ngươi chỉ định sự việc, nếu ta thắng, Nguyệt Nga sẻ hoàn lại cho đệ đệ ta, ngươi dám đáp ứng không?
Dã Tốc Cai sửng sốt:
- cái gì? Đã quá chín năm rồi. Nguyệt Nga đã cùng ta sinh hạ năm người con, đệ đệ ngươi vẩn còn muốn nàng?
Thoát Hắc Tháp bằng giọng cứng rắn đáp:
- cái đó ngươi không cần biết, con ngươi ngươi cứ giử lấy, bằng như ngươi thua thì Nguyệt Nga sẻ giao lại cho đệ đệ ta.
Dã Tốc Cai nhìn xuống dưới đài thấy Dả Khách Xích Liệt Đô đang trừng mắt nhìn mình, trong lòng nghĩ củng đã đến lúc giải thích trắng đen với huynh đệ bọn họ, để sau nầy khỏi phải mang thêm nhiều phiền phức. Đoạn gật đầu đáp:
- được, nhưng mà nếu như ta thắng, Nguyệt Nga tư giờ trở đi sẻ là nữ nhân của ta, các ngươì không được kiếm ta gây rắc rối.
- được, mọi người ở hiện trường nầy đều có thể làm chứng, coi như chúng ta đã đồng ý, xuất chiêu đi!
Thoát Hắc Tháp hai tay cầm một đại thiết bảng đen tuyền huy động vun vút, còn Dã Tốc Cai rút trên người ra thất tinh bão kiếm, nói:
-cây kiếm nầy là thất tinh bão kiếm chém sắt như bùn, đối với ngươi mà nói thật không công bằng, cho nên dùng bao kiếm cùng đánh với ngươi.
Thoát Hắc Tháp tức giận nói:
- ngươi thật coi ta không ra gì? ngược lại, ta sẻ bức ngươi rút kiếm ra, coi đây!
Thoát Hắc Tháp giơ cao cây thiết bảng lên nhắm vào Dã Tốc Cai đánh xuống, Dã Tốc Cai không ngờ hắn lại nhanh như vậy, liền hoành kiếm đón đở, chỉ nghe “tang” một tiếng, Dã Tốc Cai cảm thấy hộ khẩu đau nhói tét ra, bão kiếm thiếu tí nữa rời khỏi tay. Thoát Hắc Tháp đánh một kích không trúng, liền đổi hướng đánh vào bên hông, Dã Tốc Cai xoay người tránh, lại không ngờ tới thiết bảng lại chuyển hướng, Dã Tốc Cai đã tiến đến đường cùng, chỉ còn cách rút bão kiếm ra, dùng sức chém tới khiến cho thiết bảng đứt đôi đi.
Thoát Hắc Tháp trên tay chỉ cón lại nữa cây thiết bảng, nói:
- thất tinh bão kiếm quả nhiên là lợi hại! nhưng ít ra củng bức được ngươi rút kiếm ra, ha ha ha!
- thật không thể ngờ rằng thiết bảng của ngươi quá tinh diệu.
Dã Tốc Cai ném kiếm xuống phía Hốt Hốt Nhân, nói:
- công chúa, xin nàng bảo quản giùm.
Thoát Hắc Tháp giật thót người hỏi:
- vậy là thế nào đây?
Dã Tốc Cai ngượng cười nói:
- bây giờ chúng ta không còn vũ khí nữa, dùng quyền cước tỷ thí vậy.
- được! thật sảng khoái!
Thoát Hắc Tháp quăng nữa đoạn thiết bảng còn lại, hai tay nắm quyền nói:
- lên đi!
Hai người đánh đến khó thể rời, ngang ngửa nhau, càng đánh trong lòng càng vui sướng, khó có thể kiếm được đối thủ thực lực tương đồng như vậy, và họ từ từ quên đi vì sao phải đánh nhau, quên đi thù hận giử đôi bên, nhưng trong lòng họ chỉ biết có một điều………là đánh ngã đối phương.
Như là bắt chước nhau vậy, Dã Tốc Cai một quyền trúng ngay bụng dưới của Thoát Hắc Tháp, nhưng mặt Dã Tốc Cai củng trúng phải Thoát Hắc Tháp một quyền, hai người cùng tung ra, nằm lăn ra bên lôi đài, họ lau đi mồ hôi và máu của mình, liền vội tiến lên đánh, hai người đánh khá hấp dẫn, khiến cho người dưới đài vì song phương mà lớn tiếng cổ võ.
“bình” một tiếng, cả hai cùng một lúc phi cước đá vào ngực đối phương, song song rơi xuống đài, mọi người ồn ào lẩn lên, không biết thắng thua phán định thế nào.
Hoàn Nhan Liệt tuyên bố:
- trận tỷ thí nấy hai người cùng rơi xuống lôi đài, cho nên hai bên đều hòa.
Bổng có người lớn tiếng hét lên bên lôi đài:
- đợi đã! Ta còn chưa rơi xuống đài!
Mọi người đều nhìn về phía phát ra tiếng nói, nhìn thấy Dã Tốc Cai một tay đu đưa bên lôi đài, người chưa đụng đất, tiếp đó thân hắn nhúng thẳng lên lôi đài, nói:
- lão tử còn chưa rơi xuống lôi đài, đương nhiên là ta thắng, phải không ?
Hoàn Nhan Liệt nhìn về phía Thoát Hắc Tháp, thấy hắn từ dưới đất trèo lên, đích thị là rơi xuống lôi đài, cho nên mới lớn tiếng đáp:
- xin đính chính, trận tỷ thí nầy Dã Tốc Cai đã thắng, cuộc tỷ võ của ngày mai là trận quyết thí, tổ tham gia là tổ Thiết Mộc Chân cùng tổ Dã Tốc Cai, người thắng có thể tự tổ đó cử chọn người ra nhậm chức đại hãn của toàn mông cổ, xin đôi bên gia tăng chuẩn bị, ngày hôm nay đến đây vậy, bải hội!
Dã Tốc Cai nhảy xuống lôi đài, đi đến bên Thoát Hắc Tháp cười đáp:
- Thoát Hắc Tháp lão huynh, công phu quyền cước của huynh thật là tuyệt.
Thoát Hắc Tháp củng cười đáp:
- huynh củng không thua gì. Đã lâu rồi không gặp đối thủ như huynh, đánh thật thống khoái.
Dã Tốc Cai vỗ vào vai Thoát Hắc Tháp:
- ta củng lâu rồi chưa gặp đối thủ mạnh như vậy. Ngày sau ước hẹn lại thời gian để đánh thêm một trận cho thỏa thích, huynh nghĩ thế náo?
- được lắm, ta mong còn chẳng được, ha ha ha!
Hai người nhìn nhau cười lớn, trong lòng dâng lên nổi niềm cảm kích.
Ở một bên kia, Dả Khách Xích Liệt Đô nhìn hai người nói chuyện vui vẻ như vậy, trong lòng cảm thấy khó chịu, hắn lại kéo tay Thoát Hắc Tháp:
- đại ca, việc của Nguyệt Nga thì tính sao đây?
Thoát Hắc Tháp nhúng vai:
- còn cách nào khác? Lúc nãy chúng ta đã có nói qua, đánh thua sẻ không được tính toán nữa, lại nữa đã hơn chín năm rồi, bây giờ ngươi củng đã cưới không ít thê thiếp, ta thấy chuyện nầy củng nên kết thúc đi thôi.
Dả Khách Xích Liệt Đô liền nói:
- nhưng mà…………
Thoát Hắc Tháp trừng mắt nhìn hắn, nói:
- không nên nói nửa! ngươi chẳng qua là muốn trả thù. Đại ca vô dụng, không có cách làm cho ngươi nguôi giận, cho ta xin lỗi vậy, được chăng?
Dả Khách Xích Liệt Đô nghiến răng không dám nói nửa, Dã Tốc Cai thấy bầu không khí căng thẳng như vậy, liền nói:
- tại hạ không muốn cản trở huynh đệ các người nói chuyện, tại hạ đi trước đây, ngày sau gặp lại.
Sau khi Dã Tốc Cai kiếm được Hốt Hốt Nhân, nhận lại kiếm, hai người chuẩn bị lên ngựa quay về báo tin mừng cho Diệp Khắc Cường.
Bổng Dã Tốc Cai nghe đằng sau mình có tiếng thét lớn, hồ như là dao sắc bén bay đến, Dã Tốc Cai nhìn thấy đó là ngọn đoản đao, đồng thời nhìn thấy người phóng dao là Dả Khách Xích Liệt Đô, việc xảy ra như vậy khiến cho hắn mở to mắt, không dám tin.
Chỉ thấy bị Dã Tốc Cai gạt dao bay ngược về phía Dả Khách Xích Liệt Đô, không kịp lẩn tránh, đoản đao ghim vào giữa trán của hắn, lún sâu đến cán, Dả Khách Xích Liệt Đô la lên một tiếng bật ngữa té về phía sau.
Dã Tốc Cai nuốt luôn vài ngụm nước miếng, liền chạy đến trước xem Dả Khách Xích Liệt Đô xem còn có thể cứu được không, nhưng quá trể.
Khi đó, Thoát Hắc Tháp gấp chạy đến, nhìn thấy tình trạng như vậy, kinh hãi nói:
- Dã Tốc Cai, ngươi………….ngươi giết đệ đệ của ta……
Dã Tốc Cai vẩn không thể mở lời, Thoát Hắc Tháp đánh ngay vào sóng mủi của hắn, té lăn ra đất, khi đứng dậy máu mủi củng vừa chảy ra. hắn củng không màng đến, máu bắt đầu nhỏ giọt chảy ra, ướt đẫm cả áo.
- tại hạ không cố ý, hắn dùng dao phóng tới, tại hạ chỉ đở gạt ra, không ngờ lại bay ngược lại ghim trúng vào hắn, tại hạ…………..
- câm miệng lại!
Thoát Hắc Tháp miệng giận dữ gầm lên, liền đánh vô số quyền vào Dã Tốc Cai, hắn bị đánh đến thổ huyết nằm ra đất.
Thoát Hắc Tháp ôm thi thể của Dả Khách Xích Liệt Đô khóc rống lên:
- đệ đệ, đại ca thật có lỗi với em, đại ca thật có lỗi với em………
Dã Tốc Cai cố gượng đứng lên, nói:
- Thoát Hắc Tháp, tại hạ thật không có ý giết hắn, nếu như các hạ không tin, thì xin cứ giết tại hạ đi!
Thoát Hắc Tháp mặt đầy nước mắt nhìn trừng hắn, không nói lời nào ôm thi thể Dả Khách Xích Liệt Đô, giấu đi sự thật chạy đi.
Nhìn hình bóng Thoát Hắc Tháp, trong lòng Dã Tốc Cai cảm thấy mịt mù, trước cướp vợ Dả Khách Xích Liệt Đô sau lại giết hắn, nói tới cùng là gì cái gì? một ngày nào đó có thể nào người khác có đến cướp vợ và nử nhi của mình hay không? Đó củng là ‘ thiên lý tuần hoàn, báo ứng không sai’, cái báo ứng đó lúc nào mới đến với mình???
(Lịch sử củng đã chứng minh, Dã Tốc Cai đã gặp phải báo ứng, nhưng không phải ở hắn, mà là ở Thành Cát Tư Hãn, khi Thành Cát Tư Hãn được mười tám tuổi, Thoát Hắc Tháp của Miệt Nhân Khất Bộ sai người đến cướp vợ, khiến cho Thành Cát Tư Hãn nếm mùi vị đau khổ bị mất vợ.)