Diệp Khắc Cường đã biết được tin toàn thắng của Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân, tự nhiên là mười phần cao hứng, hắn giơ quyền lên, nói:
- Hợp Sát Lặc, kỳ nầy ta sẽ cho ngươi bài học đích đáng.
Mông Lực Khắc lo lắng nói:
- nhị ca, ngày mai anh thật muốn lên đài à? Thương thế anh còn chưa khỏi!
Dã Tốc Cai khuyên:
- hay là tỷ võ ngày mai giao cho ngu huynh, đệ tiếp tục dưỡng thương.
- thương của đệ củng đỡ khá nhiều, ngày mai lên đài tuyệt đối không có vấn đề.
Diệp Khắc Cường dùng sức cử động tứ chi cho thấy không bị trở ngại.
Mông Lực Khắc kinh hãi nói:
- ví cho đệ bị thương như vậy, tệ nhất phải nằm hơn một tháng, nhị ca chỉ nghĩ ngơi hai ngày mà trông giống như bình thường vậy, sức khôi phục quả kinh người.
Thương thế Diệp Khắc Cường nào giờ vẩn chưa khỏi, chỉ giả như khang phục.
Diệp Khắc Cường thấy Dã Tốc Cai mặt buồn thiu, liền hỏi:
- đại ca, anh còn vẩn còn nghĩ đến Dã Khách Xích liệt Đô à?
Dã Tốc Cai gượng cười, nói:
- không có, nhị đệ đừng quá đa tâm.
Diệp Khắc Cường khuyên:
- Dã Khách Xích Liệt Đô là do tự mình chuốt lấy, nếu hắn không tập kích anh thì đâu có kết quả như vậy chứ. Đúng thật không phải lỗi của anh, anh củng không nên nghĩ nhiều nữa.
Dã Tốc Cai xua xua tay, nói:
- việc đó ngu huynh đã quên rồi. hiện giờ trong lòng chỉ có một chuyện, đó là thắng được trận tỷ võ của ngày mai, ngoài ra ngu huynh không có thì giờ để nghĩ đến.
Diệp Khắc Cường nắm tay Dã Tốc Cai, nói:
- được! để huynh đệ chúng ta dành lấy đại hội tỷ võ quán quân.
- và còn có muội nữa!
Hốt Hốt Nhân đưa tay nắm chung vào tay hai người, ba người nhìn nhau cười.
Chuyện tỷ võ cuối cùng rất trọng đại, cho nên lôi cuốn rất nhiều người đến coi. Bọn Diệp Khắc Cường vừa đến hội trường thì đã khiến mọi người chú ý, Dã Tốc Cai nhìn khắp nơi tìm kiếm bóng ảnh Thoát Hắc Tháp, nhưng không thấy, trong lòng rất thất vọng.
Cáp Tất Nhĩ được thủ hạ dìu tới, nói:
- Dã Tốc Cai, chúc huynh hôm nay được thắng lợi.
Dã Tốc Cai mỉm cưới, nói:
- đa tạ. mắt ngài đã bớ nhiều chưa?
- bớt nhiều lắm, thuốc anh cho thật là hiệu quả.
Cáp Tất Nhĩ nắm tay Dã Tốc Cai, thành chí nói:
- nhất định hôm nay anh phải thắng, nếu như anh được làm đại hãn, Cáp Tất Nhĩ nầy là người thứ nhất ủng hộ anh.
Sau vài câu hàn huyên, Cáp Tất Nhĩ mới rời khỏi. Dã Tốc Cai phát hiện Diệp Khắc Cường hình như có chút khẩn trương, vỗ vai hắn hỏi:
- nhị đệ, em không sao chứ?
- không sao.
Diệp Khắc Cường nghiến răng, nói:
- chỉ là nghĩ đến sau cùng rồi củng có thể trả được cái nhục nầy, dạy cho Hợp Sát Lặc một bài học đích đáng, nên hưng phấn quá đi thôi.
thực ra hắn vì cưởi ngựa đến hội trường động đến thương tích, giờ vết thương đả tét ra, đau mãi không dứt, hắn cố nhịn đau, cho nên biểu lộ không được tự nhiên cho lắm.
Diệp Khắc Cường hít một hơi sâu vào, nói:
- đối phương chỉ còn lại có ba người, Thiết Mộc Chân thật không thể lên đài, Hợp Sát Lặc để cho đệ lo liệu, Khoát Lí Tịch thì do đại ca ứng phó; công chúa, nàng coi như là dự bị, tạm ở dưới đài.
Hốt Hốt Nhân không hiểu, hỏi:
- dự bị thủ là làm cái gì?
- dự bị là một vai trò rất quan trọng, lúc mà hai người chúng tôi không còn có thể lên đài được nữa thì nàng phải gánh vác trách nhiệm nầy, mà còn phải thắng nữa, cho nên vai trò của nàng rất là quan trọng.
Lới nói nầy Hốt Hốt Nhân nghe như là hiểu hoặc không hiểu, nhưng nàng có cảm giác như rất là quan trọng vậy, nên lớn tiếng nói:
- được muội sẻ cố gắng vậy!
Dã Tốc Cai trong lòng thấy tức cười, nghĩ: miệng của nhị đệ thật lợi hại, nếu nói trắng ra không cần Hốt Hốt Nhân lên đài thì ả nhất định không nghe, dùng danh từ “tay dự bị” quả là cao tay ấn.
Khi đó, Hoàn Nhan Liệt tuyên bố, nói:
- đại hội tỷ võ quyết định bắt đầu, song phương tuyển đại biểu ra sân.
Khoát Lí Tịch liền nhảy lên đài, Dã Tốc Cai cai củng theo sau lên đài.
Khoát Lí Tịch nhìn thấy Dã Tốc Cai liền gầm lên:
- ngươi đem bảo kiếm lên đây để chém đứt binh khí ta chứ gì? nếu là vậy thật không công bằng, không được, ta phải kháng nghị!
Dã Tốc Cai thấy hắn la hét lên như bọn hàng cá thì cảm thấy tức cười, hắn nhướng mày nói:
- được, ta chấp nhận, kiếm không ra khỏi vỏ.
Khoát Lí Tịch vừa nghe đã khoái trá.
- là ngươi nói đấy nhé!
Lời vừa xong, Khoát Lí Tịch lập tức giơ cao lang nha bổng phi thân về phía Dã Tốc Cai đánh xuống, Dã Tốc Cai cười một tiếng, thân loé lên tránh khỏi, lang nha bổng đập trúng vào mặt đất, tức thì đất đá bay tứ tung. Khi Dã Tốc Cai lướt đi, đồng thời tay phải đâm kiếm thẳng ra, trúng ngay vào cổ họng Khoát Lí Tịch, bằng động tác rất nhanh. khiến mọi người đều hoa mắt; nếu như Dã Tốc Cai rút kiếm ra, sợ rằng cổ họng hắn sớm đã cắt đi rồi.
Bao kiếm Dã Tốc Cai đánh vào cổ họng Khoát Lí Tịch củng không thấy hắn ảnh hưởng gì, lại cười lớn, nói:
- chiêu nầy đối với ta củng vô dụng thôi, thần củng đã cùng ta giao đấu qua, không biết hắn có nói cho ngươi biết không, ta có tiếng là nhục hậu (da dầy) mà? Ha ha ……á á
Tiếng cười bổng cắt đứt, chỉ nghe thấy Dã Tốc Cai hứ một tiếng, Khoát Lí Tịch rên rĩ bay về phía sau, rớt thẳng xuống lôi đài, trên đài Dã Tốc Cai vẩn giử nguyên tư thế bất động, không ai thấy hắn ra tay.
Một lúc sau, hắn thâu kiếm lại bỏ vào hông mình, Hợp Sát Lặc phóng lên đài, nói:
- sao lại mau thu kiếm vậy, Khoát Lí Tịch không xong, còn có ta tiếp ngươi. Ngươi lúc nãy xữ dụng ‘thốn kinh’ chấn hắn rớt đài phải không?
- nhãn lực khá lắm.
Dã Tốc Cai mỉm cười:
- cổ họng của hắn đã bị ta dùng ‘thốn kinh’ đã thương, tệ nhất củng phải hơn một hai tháng mới có thể ăn uống và nói được, ngươi nên săn sóc tử tế cho hắn.
Cái gọi là ‘thốn kinh’, là sớm di động khoảng một tất mới phát động, Dã Tốc Cai dồn lực ở đầu võ kiếm, chỉ di động khoảng một tất, mới chấn Khoát Lí Tịch rơi đài, đó là tại sao mọi người không nhìn thấy hắn ra tay.
- hứ, cái tên vô dụng đó, ta hơi sức đâu mà lo cho hắn.
Lời nói xong, Hợp Sát Lặc đã bộc lộ rõ tính tình của hắn, hắn hét lên:
- lên nào, đổi lại ta đối phó vời ngươi!
- chậm đã, sớm đã có người đợi để đối phó ngươi rồi.
Dã Tốc Cai nói xong liền nhảy xuống đài.
- nhị đệ, đổi cho đệ lên đài, hãy cẩn thận.
Sau khi Hợp Sát Lặc nhìn thấy Diệp Khắc Cường lên đài, trong lòn cảm thấy nhẹ lại, hắn vốn rất lo ngại võ công của Dã Tốc Cai, cho nên lúc trước mới xúi Can Diệc Thuật, và Khoát Lí Tịch bắt đi hắn và Hốt Hốt Nhân.
Hợp Sát Lặc cười quái dị, nói:
- hì hì, lại là thần, chúng ta lại gặp mặt nhau nữa rồi. ngày trước ngài đã bị trọng thương, hôm nay lại có thể đánh được sao? nếu cảm thấy không được nên sớm đổi người, để người ta khỏi nói ta thắng không công bằng.
Diệp Khắc Cường trừng mắt nhìn hắn, liền cởi kiếm liệng xuống đài, mọi người nhìn thấy hắn liệng võ khí đi đều hết hồn.
Hợp Sát Lặc củng sửng sốt, nói:
- ngươi……ngươi làm như vậy là nghĩa lý gì?
Diệp Khắc Cường cười lạnh, đáp:
- đối phó ngươi không cần dùng đến binh khí, ta dùng quyền cước củng đủ rồi, ngươi quên rằng lần trước tỷ võ ngươi bị ta đánh té thế nào như thế nào rồi à?
Hợp Sát Lặc còn nhớ mỗi lần gặp nguy cấp, Diệp Khắc Cường đều có cách đánh đồng quy vu tận, trông củng còn sợ sợ, nhưng hắn không thể tỏ ra nhu nhược lớn tiếng hét:
- ngươi………ngươi không cần phải giả thần giả quỷ nữa, ta không mắc mưu ngươi đâu, coi chiêu đây!
Nói xong, Hợp Sát Lặc trong chớp mắt đã đến trước người Diệp Khắc Cường, khô lâu bổng nhắm vào chổ vết thương hắn mà đánh tới tấp, Diệp Khắc Cường cố hết sức lẩn tránh, nhưng vẩn bị trúng chiêu nhiều chổ, chổ miệng vết thương rất mau lại rách và máu chảy ra dầm dề.
Sau khi Hợp Sát Lặc đánh tới tấp, thân lùi về phía sau phóng ra, còn Diệp Khắc Cường nằm lăn trên vũng máu. Hợp Sát Lặc cười man dại, nói:
- khố khiếp, đồ vô dụng, ta thấy ngươi còn thần khí gì nữa không, đi chết đi!
Thật không thể ngờ Diệp Khắc Cường quả nhiên từ trong vủng máu đứng lên, mặt không lộ vẻ đau đớn, mà lại tỏ ra vui cười, nói:
- lại đây, đánh tiếp!
Hợp Sát Lặc không dám tin ở mắt mình, nhìn hắn giống như tất thắng trong tay vậy, càng khiến cho Hợp Sát Lặc hoài nghi hắn rất có thể ảm tàng tuyệt chiêu gì đó, vì thế trong lòng hắn sinh ra sợ hãi.
- ngươi……..ngươi đừng hù nhát ta
Hợp Sát Lặc gần như điên cuồng gào thét lên:
- ta sẻ đánh ngươi chết, coi ngươi làm quỷ gì được ta!
Bổng ảnh lập tức bao quanh người Diệp Khắc Cường, chỉ thấy toàn thân Diệp Khắc Cường máu me bắn ra. Không bao lâu, Hợp Sát Lặc thở hổn hể lui ra, Diệp Khắc Cường một lần nữa toàn thân máu me ngả lăn ra đất.
Hợp Sát Lặc phung lời lang độc, nói:
- chết rồi chưa, coi ngươi còn làm cái quái gì!
- nhị đệ! nhị đệ!
Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân lo sợ định chạy lên đài.
Diệp Khắc Cường tìm cách đứng lên, nói:
- đừng lên, các người lên là coi như ta thua rồi.
Toàn trường vì Diệp Khắc Cường đứng lên mà thất kinh, mặt Hợp Sát Lặc tái xanh run giọng nói:
- ngươi……..ngươi thật sự là quái vật gì đây, sao mà …….sao mà đánh không chết vậy?
Diệp Khắc Cường mặt lộ vẻ vô sự, mỉm cưới nói:
- lại đây, đánh tiếp nữa, ngươi không phải là rất muốn đánh lắm sao? Sợ gì nữa?
- ai……….ai nói ta ………sợ.
Lúc nầy, trong lòng Hợp Sát Lặc rất là sợ hãi, hắn không thể đoán được quái chiêu gì, nhưng hắn không tỏ ra yếu kém, cắn răng nhắm vào Diệp Khắc Cường xông đến.
- lần nầy, ta nhất định giết ngươi!
Cô lâu bổng lại nhắm vào khắp người Diệp Khắc Cường vô tình đánh đến, Hợp Sát Lặc đã hạ quyết tâm đánh chết hắn mới thôi.
bổng mắt Diệp Khắc Cường sáng lên, đánh một quyền mạnh bạo vào môn diện Hợp Sát Lặc, Hợp Sát Lặc không nghĩ đến Diệp Khắc Cường đột ra tay xuất thủ, lại không kịp tránh né, liền vung bổng đón đở, “bình” một tiếng, quyền Diệp Khắc Cường đánh gảy ngọn khô lâu bổng cứng rắn, trực trúng vào môn diện của Hợp Sát Lặc, khiến hắn bay bổng lên, đâm vào đám quần hào dưới đài.
Mọi người tại trường vì sự biến hóa đột ngột như vậy đều chết lặng đi, Diệp Khắc Cường lảo đảo chập chửng đi đến bên đài, mỉm cười nói:
- đại ca, công chúa, chúng ta thắng rồi.
Nói xong hắn té bật về sau, Dã Tốc Cai vội nắm hắn lại, ôm lại nói:
- đúng vậy, chúng ta thắng rồi.
Hốt Hốt Nhân củng cao hứng đến khóc, Dã Tốc Cai vịn hắn đứng vững lại, Hốt Hốt Nhân liền giúp hắn băng lại vết thương.
Dã Tốc Cai thắc mắc nói:
- nhị đệ, tất nhiên em có thể đánh thắng hắn, nhưng sao lại đợi đến hắn đánh em trọng thương như vậy mới ra tay vậy?
Diệp Khắc Cường cười đáp:
- đó chẳng qua đệ kích thích tiềm năng của mình, cho nên thân thể phải trải qua thật đau khổ mới đánh ra được một quyền mạnh như vậy.
Dã Tốc Cai cười khổ, lắc đầu nói:
- đệ đúng là đùa với mạng.
Diệp Khắc Cường nhướng mày nói:
- đã hết cách, đệ bẩm tính thích đùa với tử thần, ha ha ha!
Khi Diệp Khắc Cường hồi còn là đội trưởng đội đặc chiến, có lần khi đến chiến trường, vì thiếu cận thận hắn cùng vời năm đội viên bị nhốt vào mật phòng bốn bên đều là sắt dầy khoảng hai mươi phân, khổ nổi căn mật thất nầy bị đặt một loại chất nổ không thể phá hủy được, ở trước thời gian năm giây, Diệp Khắc Cường kết thúc bằng một quyền đánh vào vách sắt dầy, mới ấn mở được nút mở cửa, cứu được toàn thể người. Sau sự việc đó hắn có đến thử đánh vào vách sắt đó lần nửa, bất luận hắn dùng lực như thế nào đi nữa chỉ làm cho tay thêm đau, vách sắt vẩn không chút bị ảnh hưởng, hắn vì nghĩ đến chuyện nầy mà quyết tâm đánh đổi mạng đã bại Hợp Sát Lặc.
Hoàn Nhan Liệt lớn tiếng tuyên bố:
- hôm nay đại hội tỷ võ do tổ của thần toàn thắng! như vậy đại hãn của toàn mông cổ là do tổ của thần sản sanh, nhưng hiện thời lại có một tình trạng ngoài ý muốn, là đại hội tỷ võ có thể còn thêm một trận nữa.
Mọi người nghe nói đều kinh ngạc, bàn tán xôn xao, Diệp Khắc Cường củng không khỏi chưng hửng.
Dã Tốc Cai bất mãng liền hỏi:
- cái gì? trận cuối cùng bọn ta đã thắng, sao bây giờ lại đánh thêm một trận nửa?
- xin các vị đừng ồn ào, nghe ta nói.
Hoàn Nhan Liệt giơ tay ra hiệu cho mọi người êm lặng, nói:
- tuy rằng mười một bộ lạc mông cổ củng đã tỷ võ xong, nhưng hôm qua tối có một thủ lỉnh của một bộ lạc nhỏ đến yêu cầu gia nhập vào đồng minh, củng là một thủ lỉnh của một bộ lạc, ta không thể cự tuyệt người ta từ ngàn dậm ngoài đến, cho nên ta đã đáp ứng với hắn, đương nhiên hắn củng có đủ tư cách để tranh thủ cơ hội làm đại hãn.
Diệp Khắc Cường đứng dậy nổi giận nói:
- chẳng lẻ mười ba bộ lạc lại phải vì hắn mà tỷ thí lại lần nữa sau? Và những gì bọn ta cố gắng trước đây đều hoàn toàn lãng phí hết sao.
- thật ra không cần phải tỷ thí thêm lần nữa.
Hoàn Nhan Liệt cau mày nói:
- ô! Như vậy phải làm thế nào đây? Ta phải kêu hắn đến đây cùng bọn ngươi nói chuyện vậy. người đâu, mau kêu thủ lỉnh Ảnh của Khảm lí Lạp Bộ.
- Ảnh của Khảm Lí Lạp Bộ?
Diệp Khắc Cường hoài nghi nhìn Dã Tốc Cai, nói:
- đại ca, anh nghe qua cái bộ lạc nầy chưa?
Dã Tốc Cai lắc đầu nói:
- mông cổ có đến bảy mươi hai bộ lạc lớn nhỏ, hơn nửa bất cứ lúc nào củng có bộ lạc mới hình thành, ngu huynh làm sao nhớ hết được.
Không bao lâu, từ sau lưng Hoàn Nhan Liệt xuất hiện một gả ốm cao, diện mạo nho nhả, mặc áo màu lam y, tay cầm trường đồng đi ra, Hoàn Nhan Liệt nhìn hắn, rồi nói:
- Ảnh huynh, hãy nói cho mọi người biết về cái nhìn của anh.
Diệp Khắc Cường vừa nhìn thấy Ảnh đã hồn vía lên mây, nói:
- là hắn! Hốt Hốt Nhân công chúa, nàng coi, là hắn!
Hốt Hốt Nhân củng kinh ngạc mở to mắt nhìn, nói:
- đúng là hắn! hắn sao lại hiện ra ở nơi nầy?
Dã Tốc Cai thắc mặc hỏi:
- hắn là ai vậy? các người còn nói cái gì vậy?
Diệp Khắc Cường vội giải thích, nói:
- đại ca, anh quên rồi chăng? đệ đã có nói qua, đệ cùng Hốt Hốt Nhân công chúa đã gặp qua tay kiếm cao thủ trong rừng là hắn đấy.
Dã Tốc Cai bấy giờ mới hiểu gật đầu nói:
- thì ra là hắn.
Thị tuyến của Ảnh soi vào mặt Diệp Khắc Cường vội ngừng lại, liền chuyển đi. hắn nói:
- các vị, tại hạ là thủ lỉnh Ảnh của Khảm Lí Lạp Bộ, vì trên đường có chuyện nên chậm trể, không thể kịp dự đại hội tỷ võ, nhưng tại hạ rất muốn tranh chức vị đại hãn toàn mông cổ, cho nên tại hạ không mong muốn cùng thủ lảnh của các bộ lạc tỷ thí, mà chỉ muốn đấu với tổ thắng trận cuối cùng là được rồi, nhưng vậy củng không tốn nhiều thời gian.
lời hắn vừa buông ra, bốn bên đều chữi rủ ầm lên.
- hổn láo, ngươi còn nói bừa bải gì đó!
- ngươi tưởng võ công ngươi giỏi lắm sao? đứng ra đây để lão tử dạy ngươi!
- điên rồi, cút xéo đi!
Ảnh cười nói:
- các vị, tại hạ củng vì mọi ngươi mà ra. sự thật mà nói, tại hạ không muốn thương hại nhiều người.
- Hổn láo, để lão tử giáo huấn ngươi.
A Đàn Nhẩn vì thua một cách không phục, hắn nghĩ nếu đại hội tỷ võ mở lại thêm lần nửa, hắn sẻ có thêm cơ hội đoạt lấy địa vị mông cổ đại hãn, cho nên hắn lập tức xuất thủ công kích Ảnh, củng giống như mượng lời nói của Ảnh, để tạo thêm lần đại hội tỷ võ.
tiếp theo đó mọi người củng không biết đả phát sinh ra chuyện gì, chỉ thấy A Đàn Nhẫn đột nhiên cánh tay rời ra, và lúc đó cánh tay hắn bị tiện đứt đi, A Đàn Nhẩn đau đớn rên rỉ nằm trên mặt đất, không ai thấy hắn xuất gươm ra.
Ảnh cười lạnh quét mắt nhìn mọi người, nói:
- bây giờ tất cả đều biết, ta có đủ tư cách tấn cấp quyết đấu trận cuối cùng chưa.
Ở tại hiện trường lúc đó mọi người đều êm phăng phắc, đều nhìn nhau ngơ ngác, Diệp Khắc Cường nhìn Dã Tốc Cai, thấy hắn mặt mày sững sốt.
Hoàn Nhan Liệt nói:
- được, coi như mọi người đều không có ý kiến. như vậy ngày mai đại hội tỷ võ sẻ đấu thêm một trận, là do tổ của thần đấu với Ảnh.
- đợi đã!
Diệp Khắc Cường nói:
- ta thấy ngươi không phải là thủ lỉnh của cái gì gọi là Khảm Lí Lạp Bộ đâu, ngươi nói mới tới hôm qua, mấy ngày trước đây chúng ta còn gặp nhau trong rừng kia mà, chẳng lẻ ngươi quên rồi sao?
Ảnh cau mày nói:
- vị huynh đài đây xưng hô như thế nào?
Diệp Khắc Cường cả giận nói:
- thần của Hồng Cát Lạc Bộ, đừng giả giọng ngớ ngẩn nửa!
- thì ra là đỉnh đỉnh đại danh thần của Hồng Cát Lạc Bộ, và củng là đối phương của ta ngày mai. tại hạ nghĩ đại khái là vì sợ cùng tại hạ tỷ võ nên mới nói chuyện thừa thảy như vậy, ta với ngài chưa quen biết nhau bao giờ, sao lại gặp nhau trong rừng vậy?
Ảnh lạnh lùng nhìn hắn, tiếp theo nhưng lời nói khinh bỉ, nói:
- tại hạ đích thực là thủ lỉnh của Khảm Lí Lạp Bộ, và đích thực mới đến Thát Thát Nhân Bộ ngày hôm qua, lúc ta đến đụng phải hai vị bạn củ, bọn họ có thể làm chứng cho.
Diệp Khắc Cường nghi ngờ hỏi:
- bạn củ của ngươi là ai?
Ảnh chỉ về phía hai người nằm trên mặt đất nói:
- là Hợp Sát Lặc và Khoát Lí Tịch, bọn họ có thể chứng minh thân phận ta và thời điểm đến.
Diệp Khắc Cường nhìn về phía hai người, thấy mặt Hợp Sát Lặc sưng to như đầu heo vậy, còn Khoát Lí Tịch bị Dã Tốc Cai đã thương ở cổ họng, bọn chúng không thể nói chuyện được, nhưng chỉ hà hít nhìn nhau gật đầu.
- hứ! cá mè một lứa!
Diệp Khắc Cường hừ một tiếng, nói:
- ngươi phải thành thật mà nói, đương giữa chừng đòi gia nhập vào đại hội tỷ võ là có ý đồ gi?
Ảnh lườm cập mắt sắc bén nhìn hắn, nói:
- có cần phải hỏi không? tự nhiên là vì tranh thủ chức đại hãn mông cổ, chắc là ngài không dám cùng ta tỷ đấu chăng?
Diệp Khắc Cường nhất thời cứng họng:
- ngươi………
Hoàn Nhan Liệt lớn tiếng nói:
- được rồi, không nên nói nữa. ngày mai đại hội tỷ võ quyết định một trận, thỉnh song phương khá chuẩn bị, thôi như vậy vậy, bãi hôi!
Hoàn Nhan Liệt nghênh ngang đi ra, Ảnh đi theo sau, đi được vài bước quay đầu lại nhìn Diệp Khắc Cường cười lên một tiếng,
Diệp Khắc Cường bổng hiểu ra một sự việc - Ảnh có thể là người Kim, thậm chí rất có thể là người của Hoàn Nhan Liệt! Hoàn Nhan Liệt muốn Ảnh đoạt chức đại hãn mông cổ, như vậy người kim không phí một hơi sức là đã được mông cổ. Cuộc tỷ võ ngày mai là sự quyết định vận mệnh của mông cổ tương lai, kiếm pháp của Ảnh rất cao cường, mình và Dã Tốc Cai có phải là đối thủ của hắn không?
cuộc quyết chiếc chính thức bây giờ mới bắt đầu.