
17-08-2011, 03:06 AM
|
 |
Thi Nhân 4vn Vô Tình Đảo Chủ - Độc Hành Lưu Lãng
|
|
Tham gia: Jun 2010
Đến từ: Vô Tình Đảo
Bài gởi: 192
Thời gian online: 55816
Thanks: 96
Thanked 226 Times in 94 Posts
|
|
Ài Tính không vào viết bài nhưng thấy con Dê vào post. Học theo vậy
Cái này mình viết lúc vừa bị đá 
Lâu rồi lục lại xem. Đau
Gởi em - Người tôi yêu
Hạt mưa rồi cũng sẽ xóa nhòa những kỷ niệm, kỷ niệm hai đứa lần đầu gặp nhau, quen nhau và rồi xa nhau.
Em ra đi trong cái giá lạnh của mùa Đông Bắc Bộ.
Anh lang thang lê bước dưới những cơn mưa trời Nam.
Dẫu biết rằng chuyện đời tan hợp, hợp tan; gặp nhau rồi cũng sẽ phải xa nhau. Thế nhưng, trong lòng anh vẫn còn luôn giữ mãi bóng hình của một ai đó, người cho anh niềm vui trong cuộc sống, cho anh mục tiêu để anh vươn lên. Và chính người đã cho anh biết tình yêu có vị đắng ra sao.
Anh không giận vì biết rằng cuộc sống của hai chúng ta là hai thế giới hoàn toàn khác nhau và cách biệt, hai trái tim gặp nhau nhưng dường như không hòa cùng nhịp đập, không gần nhau và rất đỗi xa xôi.
Ngày em ra đi, anh chìm mình trong cơn đau nhói của con tim, trong cái buốt giá của những cơn mưa rào rạt, dường như mưa cũng muốn xóa đi nỗi buồn trong anh. Thế nhưng, chỉ là vô ích...
Anh đã từng ước ao, chờ đợi mỗi khi gọi điện cho em, chỉ để được nghe giọng nói của em, dù chỉ là trong một phút giây ngắn ngủi, dù chỉ là một lời “alo” nho nhỏ. Với ngày, cuộc sống và niềm vui mỗi ngày như thế là quá đủ. Vì điều ấy làm cho anh có thêm động lực để anh thay đổi bản thân mình, để anh vươn tới tương lai và có thể sát gần con tim em hơn nữa. Thế nhưng, dường như sự cố gắng của anh là vô ích, em vô tình hay cố ý lãng tránh anh, lãng tránh một người yêu em và nhớ em.
Anh lo lắng trong lòng mỗi khi em bị bệnh, mỗi khi em đi học. Trái tim anh dường như muốn bay về nơi ấy. Về nơi có một người anh thầm thương trộm nhớ, về nơi anh đã trót trao tình cảm của mình. Vậy mà, dường như em vô tâm hững hờ, không chú ý đến điều ấy. Có lẽ em còn quá hồn nhiên và vô tư, trong lòng chưa vướng bận chuyện cảm tình, có lẽ đối với em có nhiều thứ khác còn quan trọng hơn là nói chuyện cùng anh hoặc nhắn tin cho anh. Từng phút từng giây, anh hồi hộp trông chờ một dòng tin hay một cuộc nháy máy của em. Thế nhưng, đợi chờ là vô vọng.
Nhiều lúc anh cảm thấy mình mệt mỏi và đau khổ. Nhưng con tim anh lại mách bảo anh rằng: em đang thử thách anh. Và rồi cứ thế, anh chìm dần vào bóng tối của tình yêu. Và nơi đó, anh bắt gặp anh đang lạc lõng và cô đơn, mộng du và vô hướng.
Anh không trách em mà cũng không nỡ trách em. Vì anh chỉ là một người yêu đơn phương và thầm lặng, làm sao có tư cách trách em. Anh nhớ em đã từng nói với anh rằng: em quan tâm anh. Đó có lẽ là lần duy nhất em nghĩ đến anh, lần duy nhất anh cảm thấy mình có chút gì đó được đọng lại trong lòng em.
Thôi thì… Hãy để cơn mưa xóa nhòa tất cả đi em nhỉ? Dù anh biết rằng điều ấy là không thể.
Thôi thì… Hai chúng ta hãy quay trở lại như những ngày đầu; ngày mà ta chưa quen, chưa biết gì về nhau em nhé!
Thôi thì…. Anh sẽ cố gắng quên đi hình bóng ấy, dù anh biết là anh đang tự xé nát con tim mình một cách vô ích và phí công.
Thời gian có lẽ sẽ xóa nhòa đi nỗi thương đau. Thế nhưng trong tim anh vẫn còn luôn đọng lại hình bóng của một người, một người con gái anh đã yêu và mãi yêu...
Last edited by khungcodangcap; 17-08-2011 at 09:03 AM.
|