Diệp Khắc Cường , Dã Tốc Cai , và Hốt Hốt Nhân về đến trại mình thì Mông Lực Khắc và tiểu Hào đã đợi sẳn ở doanh trại.
Tiểu Hào quan tâm hỏi:
- Cha, vết thương của cha không sao chứ!
Nhìn thấy con như vậy, mặt Diệp Khắc Cường tươi lên, nói:
- Cha làm sao có chuyện được chứ? chỉ là thương ngoài da, con nên đi ngủ đi!
Ngừng lại một lúc, hắn lại nói với Mông Lực Khắc :
- Tam đệ, ta đoán trong vòng hai ngày nửa tấc có chuyện trọng đại xãy ra, em nên đem tiểu Hào về Hồng Cát Lạc Bộ trước, để tránh xãy ra chuyện đáng tiếc, ngày mai đánh đến, không biết sẻ ra sao nữa?
Tiểu Hào mở to mắt nhìn Diệp Khắc Cường nói:
- Con muốn tận mắt nhìn thấy phụ thân con đánh bại địch nhân!
Diệp Khắc Cường cảm thấy xót xa, trong lòng liền mắng cái tên ngoại tinh nhân, Lý Hào Chính người của quang minh tinh, đã đem cha con họn vào cái thời đại nầy, còn làm cho chính bản thân mình phải chịu nhiều khốn đốn, hắn bèn sờ đầu Diệp Anh Hào, mỉm cười nói:
- Đối mặt với địch thủ cường mạnh, sợ nhất là phân tâm, nếu như con có chuyện gì, thì cha đây thật lòng không yên, như vậy củng giống như đưa vào miệng sói, chắc con không muốn hại cha như vậy đâu hả!
Diệp Anh Hào nghe những lời như vậy, nên không biết làm thể nào để phân bua, chỉ đành biết đánh quyền vào tay, hình như đây là cá tính di truyền (gene,tế bào di truyền, DNA) dủng cãm hiếu chiến của Diệp Khắc Cường đả thể hiện rõ trong người Diệp Anh Hào, người quang minh tinh coi như đã chọn nhân tuyển, nhưng hiện thời bọn họ không có cách nào tìm ra được Diệp Anh Hào.
Mông Lực Khắc lo lắng nhìn Diệp Khắc Cường, nói:
- Nhị ca, đệ nghĩ đện nên lưu lại đây, chuyện hộ tống tiểu Hào về do Thống Đạt lo là được rồi?
- Chuyện nầy rất là quan trọng, và rất khó làm, ngu huynh chỉ sợ Thống Đạt một người khó mà hoàn thành, ở đây đã có đại ca và Hốt Hốt Nhân công chúa, sẻ không có vấn đề đâu, đừng làm huynh phân tâm.
Hốt Hốt Nhân nghe Diệp Khắc Cường nhắc tới tên mình, giống như là hoàn toàn coi mình như là người nhà vậy, lòng hoa nở rộ, đắm đuối nhìn Diệp Khắc Cường.
Diệp Khắc Cường củng đã cảm nhận được ánh mắt của Hốt Hốt Nhân, bụng than: “Chết rồi, tiểu yêu nử đã hoàn toàn đắm chìm trong cơn say, nhìn cài bộ dạng nầy, một giờ ba khắc củng không dể gì thoát được ả.” Trong lòng hắn lúc nầy rối như tơ vò, cái cảm giác lúc nầy là hắn không tự coi mình là cha, và tuyệt đối không có cơ, rèn luyện tâm lý của đội đặc chiến phải trải dài ba năm, Diệp Khắc Cường sớm đã dưỡng thành, ngặp việc như vậy thì phải yên tịnh dùng năng lực để phân tích, từ khi có con đến giờ, tâm lý thích ứng của hắn đã giãm đi rất nhiều, đặc biệt là vừa lúc gặp chuyện tương quan đến Diệp Anh Hào.
Dã Tốc Cai hạ giọng nói vời Diệp Khắc Cường :
- Nhị đệ, thế khi nào bọn họ có thể an toàn ra đi vậy?
- Đêm nay sẻ đi, bọn chúng chắc sẻ nghĩ rằng chúng ta nghiên cứu cách bố trí cho ngày mai, lại còn nghĩ dưỡng sức, và còn phải giải quyết vấn đề thương thế của trận tỷ võ hôm nay, tuyệt không thể ngờ rằng chúng ta tối nay đưa người ra đi, cho dù phát hiện chúng ta, bọn họ củng không thể cản ngăn, bởi vì chỉ có chúng ta mới là người tranh giành chức đại hãn với Ảnh, nếu chúng ta đi rồi, thì bọn họ đại công cáo thành!
Diệp Khắc Cường nói mãi không ngừng.
Dã Tốc Cai gật đầu nói:
- Nhị đệ, lời phân tích của em rất có lý, chỉ khổ là đêm nay chúng ta không thể an nghĩ được, ngay mai làm sao có đủ tinh thần chứ?
Diệp Khắc Cường nói:
- Chúng ta chỉ tiễn tam đệ khoảng ba mươi dậm ngoài là được rồi. Hơn nửa, sẻ ở đó qua đêm sẻ an toàn hơn, sau đó tam đệ dẫn tiểu Hào đơn mã suốt đêm lên đường, Thống Đạt cùng ba trăm tướng sĩ chờ đến sáng theo sau về Hồng Cát Lạc Bộ, đệ và đại ca lần nửa đuổi theo về, như vậy bọn chúng tuyệt đối không thể đoán ra được dụng ý của chúng ta!
Dã Tốc Cai củng vẫn chưa hiểu dụng ý của Diệp Khắc Cường, cởi ngựa ba mươi dậm đường chỉ cần nữa canh giờ, vậy củng gần như ở lại nơi đây bất động củng không mấy khác.
Diệp Khắc Cường củng đã nhìn thấy được sự hoài nghi của Dã Tốc Cai, hắn liền giải thích:
- Đệ làm như vậy hoàn toàn là kế nghi binh, bọn chúng sẻ không thể nào đoán được mục đích của chúng ta, chính vì chuyện nầy nên đành gạt bỏ những chuyện khác, làm bọn chúng nghi ngờ, tất phải dùng tâm trí để suy nghĩ, cho nên đêm nay bọn chúng sẻ không thể ngủ yên được.
Dã Tốc Cai và mọi người cuối cùng rồi củng hiểu ra mục đích của ba mươi dậm đường, trong lòng rất cảm phục. Diệp Khắc Cường đã trải qua bao lần suy tính, tâm thần của đã ổn định, nhưng đối với chuyện ngày mai trong lòng thật không có chút tin tưởng.
Hốt Hốt Nhân vẩn nhìn Diệp Khắc Cường ngây dại, nhưng hắn vờ không thấy, vội nói với Dã Tốc Cai :
- Chúng ta đi thôi!
Người đông dể giúp việc, tuy rằng nhân lực của Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai không nhiều, nhưng thủ hạ Hốt Hốt Nhân vẩn còn khá nhiều người, công chúa như ả vậy, khí thế chắc không nhỏ, đương nhiên là phải mang theo rất nhiều tùy tùng.
Khi màn đêm vừa xuống, Diệp Khắc Cường đã đi hơn ba mươi dậm ngoài truyền lệnh cho hạ trại, lúc đó trong trại chỉ còn có Hốt Hốt Nhân đang buồn bực.
Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai đưa tuyển Mông Lực Khắc và tiểu Hào về đến bên biên giới doanh trại binh sĩ của Hồng Cát Lạc Bộ, đúng ra Hốt Hốt Nhân củng muốn đi theo, nhưng Diệp Khắc Cường nói bọn kim quốc và Ảnh có thể đưa tình báo vào, rủi như trong trại không có người đại biểu, địch nhân có thể đoán biết được và bọn chúng sẻ rượt theo, cho nên trách nhiệm nầy còn quan trọng hơn việc đưa tiển tiểu Hào.
Hốt Hốt Nhân đã hết cách, lại nổi tánh ngang ngược, nhưng không thể nói: muội không cần biết, muội chỉ muốn cùng theo với chàng mà thôi! cả đời nàng chỉ thích hờn giận, nhưng khi nghĩ đến mệnh lệnh của Diệp Khắc Cường , liền ra lệnh cho bọn tùy tùng ra ngoài canh phòng, ngoài ra lại chọn ra hai gả tùy tùng có dóc dáng giống như Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai, ba người ỡ trong trại làm như đang cùng nhau nói chuyện vậy. nhưng Hốt Hốt Nhân nào có tâm tư gì cùng nói chuyện với hai gả tùy tùng ấy, cả một quả tim sớm đã rượt theo Diệp Khắc Cường bay đến hơn năm mươi dặm.
Ở hơn năm mươi dặm ngoài biên giới, Diệp Khắc Cường đi thẳng đến trại đặc chiến, tiểu Hào khá thông minh, chỉ nhìn Diệp Khắc Cường mà không nói lời nào. Diệp Khắc Cường đương bận cùng Thống Đạt và Mông Lực Khắc bàn định làm thế nào để bố trí cách nghi trận .
Dã Tốc Cai đi đến sờ đầu Diệp Anh Hào nói:
- Sau khi con về đến, Thiết Mộc Chân sẻ có bạn rồi, nhưng mà hắn không thông minh bằng con, con không được bắt nạt hắn nha.
Diệp Anh Hào đối với Dã Tốc Cai rất làm cảm phục, dù rằng chưa gặp mặt nhưng đối với Thiết Mộc Chân củng đã có đôi phần thích thú, vời tánh nết trước đây của hắn, hắn không mấy thích cùng những đứa trẻ trong thảo nguyên nầy làm bạn, ngoại trừ Lý Nhân Thiếp.
Rời khỏi bộ lạc củng đã lâu, tiểu Hào củng có phân nửa nhớ đến Lý Nhân Thiếp.
Lúc nầy Diệp Khắc Cường củng đã cùng Mông Lực Khắc bàn luận xong, quay đầu lại đối với Diệp Anh Hào nói:
- Con theo thúc thúc ra đi!
Diệp Anh Hào long lanh nước mắt, nói:
- Cha, cha hãy đáp ứng với con, nhất định phải bình an trở về!
Dã Tốc Cai nói:
- Đừng chậm trể nửa, mau lên đường đi thôi! trể nửa rất có thể địch nhân của chúng ta đuổi kịp đến!
Mông Lực Khắc ẩm Diệp Anh Hào lên ngựa, Thống Đạt củng đã lên ngựa, hai người cùng thắng ngựa chạy mất hút trong màng đêm.
Diệp Khắc Cường vẩy tay về hướng hai người, Mông Lực Khắc vẩn không quay đầy lại, nhưng đằng sau lưng Mông Lực Khắc có một cánh tay nho nhỏ vươn ra vẩy lại.
Diệp Khắc Cường diễu cợt trong lòng nói: “Máu đặc trong nước, hình như tiểu Hào và ta trong lòng đều có linh tính với nhau, cơ nhân (gene, tế bào truyền) của quang minh tinh dường như không có xáo trộn đi tình cảm của đời sống nhân loại!
Nhìn thấy bóng ảnh của hai người cởi ngựa xa dần đi, quay đầu lại bảo bọn sỉ binh của Hồng Cát Lạc Bộ :
- Các người mười người một tổ, gặp bọn người hoài nghi, cố dây dưa kéo dài thời gian, rồi phái người về doanh địa báo cáo, nếu như tình huống không có gì thay đổi, một canh giờ sau trở về doanh địa!
- Dạ vâng. thần!
Bọn sỉ binh nhất tề hồi đáp, âm thanh vang xa đi, nhìn thấy sỉ binh chỉnh tề, Diệp Khắc Cường cảm thấy hài lòng.
Dã Tốc Cai nhìn thấy Diệp Khắc Cường an bài ngăn nắp cẩn thận như vậy, trong lòng cảm giác kính phục như thần thánh vậy.
Sau nửa canh giờ, có một tổ chạy về báo cáo phát hiện có người khả nghi, khi cản trở chưa được kết quả thì song phương đã đi đến ấu đả, Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai liền vội chạy đến chổ xảy ra sự việc, lúc nầy màng đêm đả rủ xuống khắp mọi nơi, ở thảo nguyên nầy hoàng hôn đặc biệt là dài, cảnh trí mập mờ vẩn còn thể thấy được người, chỉ thấy một tổ binh sỉ của Hồng Cát Lạc Bộ còn lại có ba tên, bấy giờ vẩn còn kiên cường chiến đấu với người mới đến, người mới đến mặc áo đen, võ công cao cường, chỉ có đều đứng hơi xa, không thể nhìn rõ, Diệp Khắc Cường cùng Dã Tốc Cai hét lên một tiếng, phóng nhanh tới, ngựa chưa kịp ngừng, người đã rời yên ngựa, thuật cởi ngựa của Diệp Khắc Cường ngày nay đã thuộc hàng nhất lưu hảo thủ.
- Ta tưởng lại là ai, thì ra là thần danh trấn thảo nguyên!
Diệp Khắc Cường lùi lại, hắn nhận không ra đối phương, liền nhìn lại Dã Tốc Cai, Dã Tốc Cai củng lắc đầu, tỏ ra không nhận biết.
Diệp Khắc Cường liếc nhìn về phía đối phương, cười lạnh nói:
- Các hạ là ai! Sao lại giết binh lính của bộ lạc ta!
Gả hắc y nói:
- Chúng tôi hai người là trướng hạ của đại kim quốc hửu thừa tướng hoàng gia Hoàn Nhan Liệt trong bát dủng sỉ tức long hổ nhị kiệt: Cáp Mê Lương, và Cáp Vưu Lương, phụng mệnh có chuyện để làm, binh sỉ trong bộ của các ngươi vô cớ cản trở, lại còn giết luôn ngựa của ta! thế có đáng giết hay không?
Diệp Khắc Cường quét cặp mắt sắc bén nhìn Cáp Mê Lương, và Cáp Vưu Lương nói:
- Hoàn Nhan Liệt giở trò thì ta hiểu, không cần phải lảng phí tâm cơ, ta cho chúng bây lưu lại vài dấu, về báo cáo với hắn, nếu như muốn dùng võ công làm cho bọn ta khuất phục, ngày mai gặp lại trên lôi đài, còn nếu như chúng tôi có chuyện gì, các vị thủ lỉnh của các bộ lạc khác củng sẻ đoán ra do Hoàn Nhan Liệt nhúng tay vào, lúc đó kế hoạch của hắn tự nhiên sẻ trở thành vô ích!
Tiếng nói chưa kịp rót vào tai, dao của Diệp Khắc Cường đã xuất ra khỏi tay, dao hắn rất nhanh, trong đó có phối hợp với thất tinh kiếm pháp. Cáp Mê lương và Cáp Vưu Lương huynh đệ hắn chỉ thấy hoa mắt một cái, sau đó hai tai cảm thấy nóng rát và đau đớn, hét lên một tiếng thảm khốc, Cáp Mê lương, và Cáp Vưu Lương nắm lấy lổ tai mình liền lui về sau. Tuy rằng hai huynh đệ có thể gọi là dủng cảm, nhưng trong thâm tâm bọn chúng củng hiểu, võ công của bọn họ so với Diệp Khắc Cường thì kém quá xa, đánh thì đánh không lại, đối với cái chết thì sợ hãi, đó củng là tính bẩm sinh của con người, bọn chúng chỉ còn cách lùi về sau, nhưng mắt xạ ra cơn lửa hờn.
Diệp Khắc Cường quát lớn:
- Đứng lại!
Cáp Mể Lương, và Cáp Vưu Lương giật thót người, Cáp Mể Lương nói:
- Ngươi còn muốn gì nửa!
- Chỉ cởi một ngựa! đi về báo cáo Hoàn Nhan Liệt, sợ rằng hắn lại phái người đi khắp nơi tìm các ngươi!
Binh sỉ của Hồng Cát Lạc Bộ dẩn đến một thớt ngựa, huynh đệ Cáp Mê Lương lưỡng lự ngồi lên lưng ngựa, căm phẩn nhìn Diệp Khắc Cường, hướng về đại tổng hành dinh của bọn chúng mà chạy đi.
Dã Tốc Cai ha hả cường lớn nói:
- Nhị đệ, thật thống khoái! Nhưng mà trên thảo nguyên nầy có câu tục ngữ, nếu là ác lang nên trừ tận, nhị đệ sao lại thả bọn chúng đi!
Diệp Khắc Cường nói:
- Đệ chỉ muốn Hoàn Nhan Liệt hiểu, chúng ta không dể đụng vào, nhưng lại không muốn khiêu khích bọn chúng quá gắt, thỏ sợ nhảy rào, chó lùa đến đường cùng quay đầu lại cắn, không thể bức đến thái quá!
Diệp Khắc Cường nhìn tên binh điều vận hạ lệnh nói:
- Chiêu tập tất cả các binh sỉ lại đây tập hợp, sau đó lập tức khởi hành lui binh, và truyền cáo Mông Lực Khắc để bọn họ biết gia tăng phòng bị, phòng khi có biến, bọn ta trong vòng mười ngày sẻ về!
Nói xong liền cùng Dã Tốc Cai thúc ngựa phóng đi, hướng về chổ đóng trại của Hốt Hốt Nhân phi đến.
Lộp cộp tiếng ngựa phi trong đem tối của thảo nguyên truyền đi thật xa, đến khi Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai đến trước doanh trại của Hốt Hốt Nhân, thì Hốt Hốt Nhân sớm đả đứng ra trong đợi mõi mòn.
Nhìn thấy tâm tình Hốt Hốt Nhân như vậy, Diệp Khắc Cường rất lấy làm cảm động, nhu tình của nử nhi thảo nguyên thật không giống với thiếu nử của nam phương đảo quốc, nhưng Diệp Khắc Cường đành phải đè nén cơn sóng tình cảm, xuống ngựa lạnh lùng hỏi:
- Các người ở đây có gặp trở ngại gì không?
Hốt Hốt Nhân tiếp lấy dây cương ngựa, phân phối tùy tùng lo cho ngựa ăn, mới cười ngọt ngào với Diệp Khắc Cường, nói:
- Không có chuyện gì cả, chỉ có hai gả mặc áo hắc y tự gọi là long hổ bát kiệt gì đó tới đây, đả bị thiếp đánh hai roi chạy đi rồi!
Diệp Khắc Cường cùng Dã Tốc Cai cười thầm trong bụng, Dã Tốc Cai nói:
- Roi của Hốt Hốt Nhân chúng ta còn nhẹ, củng đả khiến cho hai tên khố khiếp đó khổ sở đến chết!
Ba người đi vào trong doanh trại, Diệp Khắc Cường liền tóm tắt lại tình hình ở bên biên giới, Hốt Hốt Nhân lại cứ tưởng Diệp Khắc Cường sẻ cùng với nàng thương lượng về cách đối sách cho ngày mai, nào ngờ Diệp Khắc Cường chỉ nói vì việc chiến đấu cho ngày mai, cho nên đêm nay cần phải nghĩ sớm, tức thì cùng Dã Tốc Cai mạnh ai nấy về chổ mình an nghĩ.
Diệp Khắc Cường nằm trong liều của mình, nhưng không thể nào chợp mắt được, dả như sau trận chiến ngày mai, sẻ không còn gặp lại tiểu Hào nữa. hắn lúc nầy không còn thời gian để nghĩ đến báo thù cái tên đáng chết Lý Hào Chánh, người quang minh tinh, nhưng hắn vẩn nghĩ đến Mỹ Khuyên của hắn, hắn thường hay trong đêm đắn đo suy nghĩ, hắn không biết cái thế giới không gian kỳ diệu nầy đã đi qua bao lâu, tiểu Hào là niềm hy vọng duy nhất của hắn, hắn thật muốn đem tiểu Hào trốn đi, nhưng vì những người ở đây, tất cả những gì ở đây củng đều làm cho hắn có một cảm giác quyến luyến không thể tả được.
Suy đi nghĩ lại, Diệp Khắc Cường cuối cùng rồi củng đã ru vào giấc ngũ.
Sáng sớm, mặt trời đã cao quá ba ngọn tre, Diệp Khắc Cường lúc đó mới thức, Hốt Hốt Nhân và Dã Tốc Cai củng đã đến, khi còn trong đội đặc chiến, Diệp Khắc Cường đã được tu dưởng thành thối quen trong thời gian nghĩ ngơi đều hoàn toàn thanh thản, cho nên vô luận là trước đó mệt mõi như thế nào, hắn củng có thể mau chóng khôi phục lại.
Ngồi trên lưng ngựa, Diệp Khắc Cường mỉm cười nhìn Hốt Hốt Nhân và Dã Tốc Cai nói:
- Bọn chúng bổng nhiên có thể tự tiện tăng thêm một trận tỷ thí, chúng ta đi chậm một tí, thì đả có sao đâu!
Khi đến bên lôi đài, thì nhìn thấy Ảnh đã đứng trên lôi đài đi đi lại lại không yên, còn Hoàn Nhan Liệt thì ngồi trên kim long ỷ, không ngừng cầm ly quay tròn, rõ ràng bọn chúng đã đợi hơn mười phút lo lắng, Thiết Mộc Chân đầu đổ đầy mồi hôi, không biết hắn có hiểu ra được đây hoàn toàn là âm mưu, với sự tinh minh của Thiết Mộc Chân, hắn chắc đã có thể đoán ra được ý tứ của Hoàn Nhan Liệt.
Hoàn Nhan Liệt từ long ỷ đứng lên:
- Tại sao giờ nầy mới tới!
Diệp Khắc Cường cười lạnh một tiếng rồi nói:
- Cái nầy thì phải hỏi ngươi, không biết hai con chó thiếu lổ tai của ngươi có sao không chứ!
Mặt Hoàn Nhan Liệt chợt đỏ chợt trắng, nhưng không thể phát tác, chỉ còn biết cười một tiếng nói:
- Thần, sẻ có một ngày ta sẻ cho ngươi nếm cài mùi vị bị cắn đó ra sao!
Diệp Khắc Cường đáp:
- Củng được, giả sử lần sau ta sẻ có được thịt chó mà ăn!
Ảnh cượi lành lạnh nói:
- Thần và Dã Tốc Cai, các người đều là đại anh hùng danh tiếng rền xa trên thảo nguyên nầy, không lẻ đến đây để đấu miện với nhau! Là anh hùng thì lấy võ công phân cao thấp.
- Được! Thật sảng khoái, ta Dã Tốc Cai rất thích loại bằng hửu hay địch nhân như vậy.
Dã Tốc Cai chỉ một cái nhúng, đả nhảy lên đài, thân pháp mười phần nhanh nhẹ.
Ảnh âm thầm gật đầu, trong lòng thầm khen “thảo nguyên đệ nhất hảo hán quả nhiên danh bất hư truyền.” cười nhạt nói:
- Thỉnh xuất chiêu!
Ảnh vẩn đứng yên tại một chổ, tựa hồ như không có kiếm thức để thủ thế, nhưng tư thế của hắn bao gồm cả công lẩn thủ.
Trình độ kiếm thuật của Dã Tốc Cai có thể nói là kiến thức quảng bác, nhưng gặp phải tình huống như ngày hôm nay vậy, thì là lần đầu tiên.
Ở dưới đài Diệp Khắc Cường củng kinh ngạc không ít, mặc dầu trình độ kiếm thuật của hắn không tinh thâm bằng Dã Tốc Cai, nhưng là vì trực giác của một đặc chiến viên đã cho hắn biết, kiếm thuật của Ảnh đã gần đến hoàn mỹ, muốn kích bại hắn thật không phải dể.
Trong lúc còn đang tiêu lự, Dã Tốc Cai đã ra tay xuất thủ, ở phương diện địch nhân, Dã Tốc Cai ít khi ra tay trước, nhưng lần nầy, Dã Tốc Cai tự biết phải ra tay trước, nếu không sẻ không có cơ hội để phản công sẻ bị đối phương đánh ngã.
Kế hoạch nầy là do hắn và Diệp Khắc Cường sớm đã có thương lượng trước, kiếm thuật của Diệp Khắc Cường không giỏi như Dã Tốc Cai, tỉ như hắn lên đài trước, rất có thể chống không nổi một chiêu rồi bị thương dưới kiếm của Ảnh, cho nên phải để Dã Tốc Cai cùng với Ảnh đối địch trước, Diệp Khắc Cường mới có thể tranh thủ nghiêng cứu kiếm chiêu của Ảnh, để tìm ra chổ sơ hở.
Lẻ đương nhiên bằng vào trình độ kiếm thuật của Diệp Khắc Cường, hắn không thể trong một thời gian ngắn có thể tìm ra được, do đó hắn dùng máy điện não do Lý Hào Chính để lại rất có tác dụng trong trường hợp nầy, tuy rằng trong máy điển não không có cài đặt phần mềm liên quan đến kiếm thuật, trình tự của võ nghệ, như có thể rọi quét (scan), dự trử (store), và xem lại (replay). kiếm thuật của địch nhân lại nhanh, máy điện não vẩn có thể ghi lại, sau đó quay lại (instant replay). Thông qua phương thức đó, Diệp Khắc Cường có thể cẩn thận nghiên cứu, tuyển chọn để đối phó.
Kiếm pháp của Ảnh rất cao minh, mổi một chiêu của hắn bao hàm tấn công và phòng thủ, khi tiến công, kiếm lộ của hắn rất quái dị, gần như có thể từ mỗi phương vị khó khăn đâm tới, nách, hông, và cổ, khiến cho đối phương khó mà chống đở. Khi phòng thủ, mỗi một bộ phận của kiếm đều có thể đem ra sử dụng, không những thân kiếm, cán kiếm, hộ thủ , kiếm tuệ đều có thể dùng để đón đở.
Kiếm Dã Tốc Cai rất nhanh, thật là một bực đối thủ như nhau, chỉ có thể cố chịu đựng, nhưng Ảnh không những chỉ chịu đựng đợt công kích của Dã Tốc Cai, mà còn có hai ba thành phản công, hơn nữa phản công càng lúc càng tăng, dần dần từ phòng thủ đổi thành tiến công, sau cùng chiếm lấy thượng phong.
Dã Tốc Cai liều mạng để chống đở, tuy rằng trán hắn phủ đầy hàn châu (mồi hôi), tuy rằng thân hắn bị gạch lên vài vết, nhưng hắn vẩn không nhảy xuống đài, hắn hy vọng có thể chống đở thêm một hồi, để cho Diệp Khắc Cường có thêm thời gian nghiên cứu.
Ảnh đánh không gấp rút, đúng là một kiếm thủ siêu cấp độc đặc khí chất tinh yếu, kiếm hắn thân hắn hòa thành một thể, nhản thần, ý niệm, hít thở, xuất thủ củng đã dung hòa thành một, cho nên kiếm của hắn phải là ổn, chuẩn, và ác độc.
Đã có nhiều lần, Dã Tốc Cai có thể bị kiếm lộ của Ảnh đưa vào tử lộ, như vì hắn muốn Diệp Khắc Cường hiểu thêm về kiếm thức biến hóa của Ảnh, đành phong tỏa các bộ phận trọng yếu, vết thương trên thân thể hắn đại đa số là vì nguyên nhân ấy mà tạo thành.
Trong lòng Diệp Khắc Cường cảm thấy lo lắng, liên tục mệnh lệnh máy điện não gởi tín hiệu về não mình, máy điện não liên tục tiến hành rọi quét (scan) phân tích cuộc ấu đả trên lôi đài, sau đó gởi hình ảnh về vùng đại não, Diệp Khắc Cường tuy chưa tỷ võ mà đầu đã đầy mồ hôi.
Hốt Hốt Nhân nhìn lên lôi đài đương đánh nhau, tim đập đến nghẹt cả cuống họng, nàng nhìn thấy Dã Tốc Cai toàn thân đều đẩm máu, trong lòng kinh hãi đến tim nhảy rộn lên, nhìn qua Diệp Khắc Cường thì thấy hắn nhắm nghiền mắt lại, không biết đang nghĩ gì, Hốt Hốt Nhân gần như không thể chịu thấu, định lên tiếng mắng Diệp Khắc Cường là người vô tâm, phải liều mạng cho bằng hửu, sao lại ở dưới nầy nhắm mắt dưỡng thần.
Tuy rằng giận trong lòng, nhưng Hốt Hốt Nhân củng hiểu Diệp Khắc Cường làm như vậy tất có lý do, nhưng nàng không sao kìm chế được cơn giận. như đã bàn từ trước, là do Dã Tốc Cai lên đài trước, để cho Diệp Khắc Cường quan sát phân tích, sao hắn lại nhắm nghiền mắt lại, Hốt Hốt Nhân nào biết được Diệp Khắc Cường đang tiến hành cơ nhân đối thoại cực cao, cho nên mới đầy đầu mồ hôi.
Bốn bên đều rất yên lặng, ngoài âm thanh phất phới do tay áo của Ảnh và Dã Tốc Cai ra, kiếm của bọn họ không còn tiếp xúc nhau, lúc nầy Dã Tốc Cai đã hoàn toàn rơi xuống thế thủ, nhưng Dã Tốc Cai không phải hoàn toàn phòng thủ, hắn đả chọn ra phương pháp lưỡng bị câu thương, một người cao thủ như Dã Tốc Cai dám lấy mạng ra, đương nhiên là chuyện không nhỏ, cho nên kiếm pháp của Ảnh tuy rằng là hiểm độc, nhưng nhất thời không thể đẩy Dã Tốc Cai vào tử mệnh.
Dã Tốc Cai từ đầu đến chân đều ướt đẩm, hiển nhiên hắn đã kiệt sức, Ảnh củng không nhẹ gì, trán củng lấm tấm xuất hạn.
Chợt nghe một tiếng huýt dài truyền lên từ dưới đài, Dã Tốc Cai dường như nhận được ám thị gì đó, kiếm pháp của hắn đột nhiên tăng nhanh, Ảnh bị bức đến lùi lại hai bước, Dã Tốc Cai lại không bị bức kích, nhưng đây là cơ hội hiếm có, một cái nhúng nhảy thì đã hạ xuống đài. Sự việc biến hóa đột ngột như vậy khiến cho tất cả mọi người tại trường đều kinh ngạc, bình thường mà nói, người thảo nguyên thà rằng chết tại chiến trường chứ không chịu thua, huống hồ chi Dã Tốc Cai là một đại anh hùng.
Ảnh rất ngạc nhiên nhìn Dã Tốc Cai cùng Diệp Khắc Cường dưới đài, hắn đả nghe ra được lúc nảy tiếng huýt dài phát ra từ Diệp Khắc Cường mà ra, hắn mơ hồ đoán ra rất có thể là mưu kế của Diệp Khắc Cường. thần của Hồng Cát Lạc Bộ là kẻ túc trí đa mưu, sớm ở Mông cổ đã có lời truyền tụng, trong lòng Ảnh thầm tự cảnh giác.
Trên thân Dã Tốc Cai ít nhất củng đã bị gạch đến mười bảy vết, may mà không sâu, nhưng máu vẩn cứ ứ ra, khiến cho thân hắn nhộm đỏ lên. Diệp Khắc Cường nhìn thấy thương thế trên người Dã Tốc Cai, chân mày chợt cau lại, theo kết quả phân tích của máy điện não, thương tích của Dã Tốc Cai phải nghiêm trọng hơn, như vậy kiếm pháp của Ảnh còn chút dè dặt, hiển nhiên với mắt của hắn, thần của Hồng Cát Lạc Bộ --
Diệp Khắc Cường mới là địch nhân đáng sợ.
Diệp Khắc Cường còn đang trầm tư, thì thủ hạ của Hốt Hốt Nhân đã đến giúp Dã Tốc Cai băng lại vết thương. Ảnh đứng trên đài, lạnh lùng nhìn bọn Diệp Khắc Cường, cái nhìn của hắn dường như biểu lộ đôi chút cao ngạo, Diệp Khắc Cường thật tình sớm đã nhìn thấy, hắn biết đây là chiến thuật tâm lý của Ảnh, hắn muốn tự chọc giận lấy mình, ngoài mặt tỏ ra cao ngạo, nhưng trong nội tâm của Ảnh lại rất là lo lắng, từ điểm nầy cùng với sự dè dặt vừa rồi của mà có thể nhìn ra.
Ảnh đích thị là địch thủ rất đánh sợ, điểm nầy có thể nhìn ra từ kinh nghiệm đối địch của hắn, vô luận là bất cứ tình huống gì, loại người nầy củng có thể tuyển chọn phương thức hay nhất để trấn áp địch nhân.
Lúc nầy Diệp Khắc Cường không còn thời gian để ý đến những thứ đó, hắn dồn toàn bộ tinh lực tập trung vào kiếm thuật mà phân tích.
Hốt Hốt Nhân không kiên nhẩn được nửa, nàng vừa vẩy tay thì nhảy tung lên lôi đài, đến khi Dã Tốc Cai lớn tiếng cảnh cáo Diệp Khắc Cường biết thì Hốt Hốt Nhân đã đứng trên lôi đài rồi.
Ảnh lắc lư cánh tay cầm kiếm nói:
- Thì ra là Hốt Hốt Nhân công chúa, nàng không phải là đối thủ của ta, lên đây làm gì?
- Xuống đi, Hốt Hốt Nhân!
- Chưa đánh mà! Sao lại nhận thua!
Lời chưa nói hết, trường tiên trong tay Hốt Hốt Nhân đánh tới Ảnh.
Theo quy định của lôi đài, lúc nầy Diệp Khắc Cường không được tiến lên lôi đài để ngăn cản, nếu không thì tổ của Diệp Khắc Cường sẻ thua, Diệp Khắc Cường ở dưới nầy băn khoăn lo lắng lại không tìm ra một biện pháp nào.
Ảnh vẩn không hoàn kích, chỉ một mực tránh né, kiếm của hắn đã tra vào vỏ, nhìn như vậy, Ảnh thật không muốn thương hại đến Hốt Hốt Nhân. ngọn roi da của Hốt Hốt Nhân cứ quất vào không trung tạo nên tiếng kêu đen đét, mà vẩn không thể nào đụng vào vạc áo của Ảnh.
Mặt Hốt Hốt Nhân lan đỏ lên, roi da càng đánh nhanh thêm.
Đột nhiên Ảnh xuất kiếm, không thấy rõ Ảnh xuất thủ, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, kiếm của Ảnh tiện đứt roi da của Hốt Hốt Nhân. Ảnh từ từ bỏ kiếm vào bao, nói:
- Công chúa, xin thứ lỗi tại hạ vô lễ!
Hốt Hốt Nhân đang khiếp sợ tại đương trường, cố không cho nước mắt rơi ra, vốn định phô trương trước mặt người yêu mình, không nghĩ rằng mình tạo nên một cảnh xấu hổ như vậy. rốt cuộc rồi nước mắt buông rơi ra, nàng dậm chân giận lấy mình, phóng xuống hạ đài, định nhắm vào phía ngoại trường mà chạy đi.
Diệp Khắc Cường kịp nắm giử lấy Hốt Hốt Nhân lại, mỉm cười nói:
- Cảm ơn nàng, lúc nảy các người qua chiêu đã cho ta thêm được không ít thời gian, bây giờ nàng hãy coi ta giúp nàng hạ cơn giận! đại ca rất cần đến người chăm sóc, nàng theo mà chăm sóc giùm cho.
Trước đây lòng Hốt Hốt Nhân chứa đầy lữa hờn căm, giờ thì cảm thấy lòng xuân vui vẻ. nếu như không phải là nơi đông đảo người đây, Hốt Hốt Nhân quyết sẻ ngã vào lòng Diệp Khắc Cường.
Diệp Khắc Cường đã lên lôi đài, chấp quyền nói:
- Các hạ thân thủ bất phàm, nếu như các người không ý đồ gì, tại hạ đây rất muốn kết giao bằng hửu!
Ảnh vẩn như trước chỉ mỉm cười, với dáng người ốm cao của hắn như đã nói lên mùi vị của cô hoạnh, tiêu điều và sầu não:
- Thần, ngài quá lời rồi, võ công của thần, tại hạ sớm đã nghe qua, nhưng chưa có duyên để nhận thức, bây giờ mới có cơ hội, tại hạ chỉ muốn cùng thần học hỏi thêm!
Hê! Hê! ở dưới đài truyền lại vài tiếng ‘hê’ phiền hà, hiển nhiên Hoàn Nhan Liệt củng đã đợi gấp rồi, hối thúc Ảnh mau ra tay.
Diệp Khắc Cường nói:
- Vậy thì tại hạ không khách khí nửa, để tránh cho chủ tế của ngươi không được cao hứng!
Sắc diện của Ảnh hơi thay đổi, hình như có nổi thống khổ không thể nói ra. hắn từ từ rút kiếm ra, kiếm giơ ngang mày nhìn Diệp Khắc Cường.
Diệp Khắc Cường lúc nảy đã được máy điện não phân tích, theo sự phân tích cách đánh kiếm và sự lanh lẹ của Ảnh thì tuyệt đối không thể đánh ngã đối phương được. giờ chỉ còn dùng kế để đánh thắng.
Diệp Khắc Cường củng bất động, hai tay cầm kiếm, và đưa ra một kiếm thế rất kỳ lạ, Dã Tốc Cai nhìn hai người đưa ra cách thủ thế, trong lòng tấm tắc khen, Hốt Hốt Nhân khẩn trương đến không dám thở mạnh, dán mắt vào Diệp Khắc Cường.
Cuối cùng Ảnh đã ra tay. kiếm quang nhanh như điện đâm vào yết hầu của Diệp Khắc Cường.