- Sao chàng lại ôm chặt lấy ả?
Hốt Hốt Nhân lúc nầy mới nhìn thấy rõ trong tay Diệp Khắc Cường đương dìu Lệ Nương, mắt đang ướt át khóc lóc nghẹn ngào...
Diệp Khắc Cường cũng không biết giải thích như thế nào, chỉ biết lớn tiếng nói:
- Chúng ta trước hết nên tránh chỗ thị phi nầy rồi hẳn nói.
Dã Tốc Cai nói:
- Kiếm của ngu huynh sắc bén, huynh đi đoạn hậu! Hốt Hốt Nhân dùng trường tiên, nàng nên đi trước mở đường, nhị đệ đi giữa để tiếp ứng.
Hốt Hốt Nhân hiển nhiên còn giận, dẫn đầu xông ra, những binh sĩ nào ngăn chặn cản trở đều bị trường tiên của Hốt Hốt Nhân đánh té ngang té dọc.
Diệp Khắc Cường đi theo đoạn hậu, hắn sợ Hốt Hốt Nhân xảy ra chuyện bất trắc, quả nhiên, Hốt Hốt Nhân chỉ để ý đánh đả thương địch, không để ý đến phòng thủ, Diệp Khắc Cường ở đằng sau, liên tục đỡ thương đâm đến Hốt Hốt Nhân.
Bốn người kết cuộc rồi cũng thoát khỏi vòng vây của bọn sĩ binh, trời còn mờ mờ sáng, đàn ngựa lại chạy khắp mọi nơi, Kim binh cũng không biết định phương hướng nào mà đưổi, Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai bọn người giết đi vài tên lẻ tẻ rượt theo, như vậy cũng đã cắt đứt được sự truy đuổi của bọn Kim binh.
Sau khi Diệp Khắc Cường lợi dụng máy điện não xác định phương hướng, liền phóng ngựa theo hướng Hồng Cát Lạc Bộ chạy đi. trời cũng đã bắt đầu sáng, Hốt Hốt Nhân tháo gỡ dây cương mấy con ngựa đầu đàn, không nói lời nào tiến về phía trước chạy tuốt.
Diệp Khắc Cường không còn cách nào khác, liền đuổi đoạn hậu, Dã Tốc Cai trong lòng cũng hiểu được mấy phần, nhưng không biết nói như thế nào, chỉ biết chạy theo đoạn hậu.
Diệp Khắc Cường trước giờ vẫn chưa làm lỡ chuyện lớn gì, thuở nọ đối phó với bọn hắc âm tinh, sau lại đối phó kiếm của Ảnh, Diệp Khắc Cường không cảm thấy khó ứng phó, nhưng bây giờ cảm thấy khó mà tìm ra biện pháp.
Lệ Nương trong lòng hắn còn đang nức nở khóc, nữ nhân thật mẫn cảm, nàng dường như hiểu được đôi chút của câu chuyện.
Diệp Khắc Cường thật hối hận, hắn hối hận không nên đem Lệ Nương theo, nhưng lại không nhẫn tâm. Đem theo Lệ Nương là làm theo tiềm thức của hắn, nhưng bây giờ hắn nhận thức được làm như vậy là rắc rối.
Diệp Khắc Cường hô to:
- Hốt Hốt Nhân nàng hãy dừng lại!
Hốt Hốt Nhân dừng ngựa lại, nói:
- Chuyện gì! Người đa tình?
Hốt Hốt Nhân tuy rằng ngoài miệng phỉ báng, nhưng trong ánh mắt đã ngấn lệ.
- Ta nghĩ nàng hiểu lầm rồi! ta cứu nàng ta chỉ vì đồng tình! Lúc đó ta không thể nghĩ được nhiều!
- Sao chàng không đồng tình với thiếp, cùng chung sống với thiếp, vì sao lúc nào cũng có nhiều lý do vậy?
Diệp Khắc Cường á khẩu không lời, trong lòng mới hiểu, muốn nói phục một nữ nhân đương giận thì không dể, chỉ còn nước đầu hàng.
- Nàng muốn ta phải làm thế nào!
Đầu hàng cũng phải có thành ý, Diệp Khắc Cường xuống ngựa tỏ rõ thành ý của mình.
Dã Tốc Cai cũng cảm thấy khác thường, theo ý hắn, nam nhân và nữ nhân cùng đùa cợt với nhau còn có thể, nhưng nếu là thật, nam nhân vạn lần không thể cùng nữ nhân xin lỗi, nhưng Diệp Khắc Cường lại có thể làm được, Dã Tốc Cai thấy Diệp Khắc Cường làm như thật là khâm phục.
Hắn nào biết được: đối với sự tôn trọng nữ nhân mà Diệp Khắc Cường người từ thế kỷ hai mươi dung dưỡng thành thói quen.
- Thả nàng ra! Chúng ta đi!
Hốt Hốt Nhân lại trở giọng độc đoán, nàng không thể nào chấp nhận thêm một tình địch. Phong độ của người con gái thảo nguyên quả nhiên bất đồng, biểu hiệu của tình yêu hình như thấp hơn so với con gái thời đại. Diệp Khắc Cường kỳ dư chỉ biết nhứt đầu nát óc.
- Thế thì nàng sẽ thế nào! Nếu để nàng tự lo lấy...thì...
Diệp Khắc Cường cảm thấy cứ ôm chầm lấy Lệ Nương như vậy trông thật khó coi, liền đặt nàng xuống ngựa.
Lệ Nương yếu đuối cảm thương nhìn Hốt Hốt Nhân. dường như nàng biết được vận mệnh mình tùy thuộc vào Hốt Hốt Nhân chứ không phải Diệp Khắc Cường.
Hốt Hốt Nhân nhìn vào Lệ Nương, trong lòng có đôi chút mềm lòng, “ngàn vạn lần cũng thể mềm lòng, ngàn vạn lần không thể mềm lòng.” Hốt Hốt Nhân trong lòng kêu hy sinh: người nầy là tình địch, nàng có thể giựt chạy người mình yêu! Ta không thể để nàng gần Thần được!
Lòng thì kêu lên như vậy, nhưng miệng thì nói khác.
- Được! Thiếp sẽ đem nàng đi trước!
Nói xong tức thì lòng lại hối hận, thầm trách mình hồ đồ, sao lại nói như vậy, nhưng không thể đổi lời, lại thêm một câu:
- Cấm không được ẳm nàng.
Diệp Khắc Cường không nói, chỉ cười khổ một tiếng, quay đầu nhìn Dã Tốc Cai.
Lệ Nương lúc nầy nhìn càng thấy yếu đuối, nữ tử nam phương thường là nhỏ ốm, Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai đều là nam tử có thân hình đẩy đà, còn Hốt Hốt Nhân lớn lên trên lưng ngựa, Lệ Nương nhìn ba người không an lòng, liền thương tâm khóc nức nở.
Nữ nhân rất khó chịu khi thấy nữ nhân khóc, Hốt Hốt Nhân nói:
- Chúng ta đã đáp ứng đem ngươi đi, sao ngươi lại còn khóc! Cùng ngồi chung ngựa với ta đi thôi!
- Không xong rồi, có truy binh!
Dã Tốc Cai kêu lên, quả nhiên khoảng bốn năm dặm xa có một đoàn hắc ảnh tiến về hướng bọn họ đuổi đến.
Hốt Hốt Nhân giục:
- Mau chạy!
Hốt Hốt Nhân lúc nầy cũng không còn hơi nào cùng Diệp Khắc Cường đánh chác với nhau, vội kéo Lệ Nương theo Diệp Khắc Cường hướng về Hồng Cát Lạc Bộ mà chạy.
Hốt Hốt Nhân thực là nhà chuyên gia về ngựa, nàng chọn ngựa nào cũng đều có mã cước thật nhanh, sau một hồi rong đuỗi, binh sĩ Kim quốc không bao lâu bị bỏ rơi mất tăm mất tích.
Khi vầng thái dương mọc lên, bọn họ bốn người đã chạy đến gần biên giới của Thát Thát Nhân Bộ. Diệp Khắc Cường trước có ý về Hoằng Cát Thứ Bộ để nghỉ dưỡng sức, rồi sau đó liên hợp với các bộ lạc khác cùng Kim quốc tiến hành đối kháng. Bộ lạc gần Kim quốc nhất là Hoằng Cát Thứ Bộ, cho nên cần phải chuẩn bị trước. Hốt Hốt Nhân chỉ cần gần gủi với Diệp Khắc Cường, đi đâu nàng cũng không màng. Lệ Nương hình như là bình tĩnh dị thường, chỉ cần chạy khỏi ổ sói chồn của Hoàn Nhan Liệt là được, cho dù chết, nàng cũng can tâm tình nguyện.
Đến khi bọn họ chạy đến gần giáp giới giữa Thát Thát Nhân Bộ và Hoằng Cát Thứ Bộ thì than thầm. do ở ngay tại địa phương biên giới, trước đó đã có một số binh sĩ đồn trú tại đó! Tuy rằng không nhiều, nhưng cũng có gần một ngàn người.
- Chỉ còn cách tiến đánh thôi!
Diệp Khắc Cường nhìn Dã Tốc Cai cùng Hốt Hốt Nhân cười khổ, nói tiếp:
- Đáng tiếc ngựa của chúng ta đã chạy mệt, giờ thì tiến hành mã chiến, thua nhất định là chúng ta!
Nhưng không còn biện pháp nào khác, chỉ còn đi một bước tiến một bước thôi!
Hốt Hốt Nhân cắn môi nói:
- Cũng tốt, lão nương hôm nay cùng bọn chúng ăn thua đủ! chỉ đáng tiếc cái thứ nữ nhân nầy làm phiền ta đi thôi!
- Xin đừng bỏ lại tôi!
Lệ Nương gần như khóc rơi ra nước mắt.
- Thôi như vậy vậy! Dã Tốc Cai đại ca trong tay có kiếm sắc, Lệ Nương theo đại ca thì an toàn! Hốt Hốt Nhân đánh đầu trận, ta ở phía sau bão vệ!
Diệp Khắc Cường muốn đem gánh nặng sang qua cho Dã Tốc Cai.
Dã Tốc Cai dự định bác lại, Hốt Hốt Nhân đã nhanh chóng đặt Lệ Nương lên ngựa của hắn rồi chạy xa ra. Dã Tốc Cai quay đầu nhìn lại Diệp Khắc Cường, Diệp Khắc Cường le lưỡi trêu hắn. rồi ra hiệu theo hắn tiến lên. Bất đắc dĩ Dã Tốc Cai bèn hướng về Lệ Nương trong lòng ngực của mình mà nói:
- Hãy cẩn thận!
Đồng thời ruỗi ngựa tới trước.
Ba kị mã lướt gió chạy vào trong đám binh sĩ.
Đợi khi đến gần, Diệp Khắc Cường mới phát giác doanh trại trước mặt đang cắm lá cớ phi ưng của Hồng Cát Lạc Bộ, lúc đó bọn binh sĩ cũng đã thấy rõ bọn người Diệp Khắc Cường chạy đến, khiến cho bọn họ reo hò mừng rỡ.
Trong đám người cởi ngựa đó, có hai người cởi ngựa chạy nhanh đến, một trong hai người đó là Mông Lực Khắc, ngạc nhiên hơn hết người còn lại lại là Hốt Đồ Lỗ Hãn của Hồng Cát Lạc Bộ.
Từ ở đằng xa Mông Lực Khắc đã ngân cổ gọi lại:
- Đại ca, nhị ca!
Diệp Khắc Cường lúc đó mới chịu thở một hơi dài.
Hốt Đồ Lỗ Hãn nói:
- Mông Lực Khắc đã nói hết mọi việc đã xảy ra ở nơi đây! Ta lo cho sự an toàn của ngài, cho nên mới đến nơi đây!
- Ngươi khá lắm! dũng sĩ của thảo nguyên, đã đến bộ lạc ta không nói một tiếng đã chạy đi, có phải coi ta không ra gì phải không.
Dã Tốc Cai cười nói:
- Lúc ấy tại hạ gấp đi gặp thần, lại nghe con của thần gặp nạn, cho nên không thể ngồi đợi lâu được!
- Kỳ nầy nhất định phải ở lại vài bữa, con của ngài thường cho ta không biết bao phiền hà, gia đình Nguyệt Nga mấy ngày nay cũng không an tâm.
Diệp Khắc Cường đối với Thiết Mộc Chân rất có hứng thú, nên hỏi:
- Thiết Mộc Chân thật hư hỏng lắm sao?
Hốt Đồ Lỗ Hãn cười nói:
- Nào phải như vậy! Chỉ là gia đình hàng xóm của đứa trẻ thương yêu nó quá nên mới ra vậy.
Dã Tốc Cai chuyển đổi đề tài, nói:
- Đừng nói chuyện con trẻ của tại hạ nữa, để tại hạ giới thiệu cho các người!
Dã Tốc Cai chỉ Hốt Hốt Nhân nói:
- Vị nầy đây là Hốt Hốt Nhân công chúa của Tát Lặc Chích Nhũng Dịch Bộ!
- Đã gặp qua, Hốt Đồ Lỗ Hãn!
Tuy rằng Hốt Hốt Nhân rất điêu ngoa, nhưng lễ nghi vẫn còn hiểu được.
- Quả nhiên danh bất hư truyền! Thảo nguyên đệ nhất mỹ nhận, hôm nay ta Hốt Đồ Lỗ Hãn được gặp, thật là tam sanh hửu hạnh!
Hốt Hốt Nhân mặt đỏ lên, tựa như đang nói về đều xấu hổ vậy.
Hốt Đồ Lỗ Hãn lại hỏi tiếp:
- Người con gái đi cùng với công chúa trong thật mỹ miều, có phải là muội muội của công chúa không?
Hốt Hốt Nhân sắc mặt lại đổi, đáp:
- Nàng là ai tiểu nữ cũng không rõ, chỉ có thần là biết lai lịch của nàng ta.
Diệp Khắc Cường cảm thấy lúng túng ngượng ngịu, cười khổ nói:
- Lần nầy chúng ta nên đem sự tình nầy nói ra cho hết, sự việc nầy một giờ ba khắc cũng không thể nói rõ ràng được, người con gái nầy là từ trong trại của Hoàn Nhan Liệt cứu ra, kêu là gì đến giờ tại hạ cũng chưa biết rõ.
- Tiểu nữ tên gọi là Lệ Nương, là ngươi Tần Hoài!
Lệ Nương lúc bấy giờ mới có cơ hội tự giới thiệu mình.
Hốt Đồ Lỗ Hãn nói với Diệp Khắc Cường:
- Mông Lực Khắc đã đem việc phát sinh nói cho ta biết rồi, thần cứ đem sự việc sau khi bọn họ rời khỏi nói cho ta biết là được rồi!
Diệp Khắc Cường bèn đem việc chiến thắng Ảnh, Hoàn Nhan Liệt thiết yến, trên đường bị tập kích, đêm đánh hành cung, nhất nhất đều nói lại.
Hốt Đồ Lỗ Hãn nghe xong cũng không một chút kinh ngạc, ngược lại trông thật cao hứng.
- Thống khoái, thật thống khoái! Tên Hoàn Nhan Liệt lão cẩu sớm đã phải bị báo ứng như vậy, thần, ngài vì Hồng Cát Lạc Bộ chúng ta mà trả hận, thật là vinh quang.
- Thống khoái ơi là thống khoái, nhưng bọn Kim quốc nhất định không vì thế mà chịu bỏ qua, chúng ta cũng nên mau chuẩn bị!
- Bất quá đánh thêm lần nữa, cần gì phải sợ bọn chúng mà không thành!
Hốt Đồ Lỗ Hãn có tánh cách háo chiến khiến cho Dã Tốc Cai càng phấn chấn.
- Hốt Đồ Lỗ Hãn vẫn còn phong thái của năm xưa, hào khí ngùm trời, khiến người người bội phục. tại hạ Lý Chích Nhân Cân Bộ nguyện vĩnh viễn kết bằng đề kháng Kim quốc xâm nhập!
Hốt Hốt Nhân không tỏ ra yếu kém, nói:
- Hay lắm! Muội đại biểu cho Tát Lặc Chích Ngột Dịch Bộ và Hồng Cát Lạc Bộ vĩnh kết đồng minh!
Diệp Khắc Cường chợt thấy cảm động, tuy rằng nói là tình thế dẫn đến, nhưng hắn biết, lúc nầy thế lực Kim quốc cường mạnh, bọn họ bây giờ đối kháng với Kim quốc, thực lực hơi yếu một chút, nhưng vì hắn, ba nhân vật đầu lĩnh trọng yếu của bộ lạc đều nguyện ý cùng Kim quốc chính thức ra mặt đối kháng.
(Lịch sử đích thực có ghi lại rằng có một lần liền lập tức liên bằng, bộ lạc kết bằng là Hồng Cát Lạc Bộ, Lý Chích Nhân Cân Bộ, và Tát Lặc Chích Ngột Dịch ba bộ lạc, và cũng là do lần kết bằng nầy khiến cho Lý Nhân Chích Cân Bộ nhanh chóng cường mạnh, từ từ xác lập nên địa vị bá chủ của thảo nguyên mông cổ, cái giai thoại nầy tạm thời xếp lại không bàn luận.)
Trong tình huống binh sĩ của Kim quốc truy kích không được, đều lui về Thát Thát Nhân Bộ nơi doanh trại của Hoàn Nhan Liệt, quần long vô thủ, bọn kim binh chỉ còn ở thảo nguyên đợi lịnh, đợi đến Đại kim hoàng đế phái người đến.
Mông Lực Khắc cùng Diệp Khắc Cường trùng phùng với nhau trong thật vui sướng, vội vàng hỏi đến hắn cùng Ảnh về trận quyết đấu đó, trong lòng khen ngợi không ngớt.
Hốt Hốt Nhân cởi ngựa cùng với Diệp Khắc Cường cùng đi, nàng vẫn không quên cái ả Lệ Nương, nói:
- Chàng chuẩn bị như thế nào với nàng?
Diệp Khắc Cường cau mày, thực sự cái ả Lệ Nương đã khiến cho hắn không ít khó khăn.
- Thế thì thỉnh nàng làm giáo sư gia đình cho tiểu Hào và Thiết Mộc Chân vậy! đàn cầm của nàng rất khá!
Dã Tốc Cai chạy đến xen vào một câu:
- Sau nầy có cơ hội đưa nàng về Trung nguyên!
- Gia gia! Dã Tốc Cai bá bá! Hốt Hốt Nhân a di!
Miệng tiểu Hàovẫn là ngọt ngào hơn cả. theo sau tiểu Hào còn có một đứa trẻ độ khoảng mười tuổi.
đứa trẻ đó da ngâm đen, hai mắt sáng chói như có thần. hắn nhận được Dã Tốc Cai, thổn thức reo lên:
- Cha cha!
Thì ra đứa trẻ ấy là Thiết Mộc Chân, chỉ trong một thời gian ngắn hắn và Diệp Anh Hào trở thàng đôi bạn thân không rời nhau. Chỉ là Thiết Mộc Chân cần người để làm bạn, và Diệp Anh Hào chỉ là luyện võ một mình lại muốn chơi, Dã Tốc Cai vừa nhìn thấy con đã vui lên.
Người đến nghinh tiếp Diệp Khắc Cường rất nhiều, Đức Tiết Đan cùng với thê tử Sóc Đàn, và còn thêm đứa con gái của họ là Lý Nhân Thiếp, đại thần Phổ Lan Đặc, Y Tác tướng quân, hầu như là tất cả các thành viên quan trọng của bộ lạc đều đến.
Người của Hồng Cát Lạc Bộ đối với Dã Tốc Cai đều rất quen thuộc, Diệp Khắc Cường dẩn Hốt Hốt Nhân giới thiệu, rất nhiều người đã nghe đến Hốt Hốt Nhân, nhưng đến giờ mới kiến diện cảm thấy thảo nguyên Mông Cổ đệ nhất mỹ nhân quả nhiên danh bất hư truyền, nhìn thấy dáng vẻ Hốt Hốt Nhân đối với Diệp Khắc Cường nghe lời như vậy, đối với Diệp Khắc Cường càng thêm kính phục, là bởi vì Hốt Hốt Nhân nổi tiếng xa gần là điêu ngoa, có thể nói tiếng tăm điêu ngoa so với tiếng đẹp của nàng truyền đi còn hơn thế nữa.
Dã Tốc Cai nhìn Thiết Mộc Chân nói:
- Thiết Mộc Chân, mau bái kiến nhị thúc của con!
- Bái kiến nhị thúc!
Thiết Mộc Chân dường như là hiểu sự, trước mặt mình đây đều đông đủ mọi người không thể nói bậy bạ.
Diệp Khắc Cường xuống ngựa tay dắt tiểu Háo, tay bế Thiết Mộc Chân, nói:
- Tiểu hài nhi, không cần đa lễ.
Thiết Mộc Chân nói:
- Gia gia nói, kỳ nầy đặc biệt đến đây để thỉnh ngài làm thầy giáo, nhưng bây giờ ngài lại biến thành thúc thúc của hài nhi, vậy ngài vẫn là thầy giáo của hài nhi chăng?
Mọi người chung quanh đều cười ồ lên vì lời nói hồn nhiên của Thiết Mộc Chân. Tiểu Hào chạy đến kéo tay Thiết Mộc Chân nói:
- Phụ thân của đệ sẽ dạy cho huynh, đệ cũng sẽ dạy cho huynh, những gì phụ thân học cũng chưa chắc nhanh bằng đệ đâu!
- Hảo nhi tử, mấy ngày không gặp, ngươi lại nói xấu lão gia của ngươi, thực là gặp được tân giao, lại quên cái cũ.
- Phụ thân! Người cùng Dã Tốc Cai bá bá, và Mông Lực Khắc thúc thúc kết nghĩa anh em, con và Thiết Mộc Chân, và cùng Lý Nhân Thiếp cũng đã kết bái rồi!
Thiết Mộc Chân cướp lời nói:
- Lý Nhân Thiếp làm đại tỷ, ta làm nhị ca, còn tiểu Hào nhỏ nhất sẽ là lão tam!
Dã Tốc Cai cùng Diệp Khắc Cường nhìn nhau cười, Diệp Khắc Cường cười nói:
- Thế các con không có uống rượu làm bằng hay sao?
Lý Nhân Thiếp tới cùng chung náo nhiệt, nói:
- Có! Có chứ! Chỉ là tiểu Hào tửu lượng quá tệ, mới uống đã say, lại còn hại con dìu hắn về!
Lời nói của Lý Nhân Thiếp làm cho mọi người cùng cười to lên.
- Tiểu hài nhi, tự đi chơi lấy đi! Để chúng ta có việc quan trọng cần thương lượng!