Sự việc đã bại lộ trong tình huống này, không biết rốt cuộc là hạnh phúc hay là bất hạnh đây?
Anh của Lã Tân Mạn vừa gấp rút trở về liền trực tiếp chỉ huy. Công việc hàng đầu chính là lập tức giúp cha mẹ quay lại bệnh viện của mình để phục vụ, sắp xếp vào ở trong phòng bệnh hạng nhất. Ba Lã là phó viện trưởng tiền nhiệm, mẹ Lã là giáo sư dạy không ít bác sĩ học viện y của bổn viện, hầu hết các bác sĩ, y tá đều toàn lực ứng phó.
Lã Tân Mạn vào lúc này lại ngồi thành một khối. Cô như một đứa trẻ bị lạc đường, ở trong tiếng người chẩn đoán ồn ào như nước chảy thì cô ngoan ngoãn đợi ở một góc, một góc kín đáo nhất.
Nhưng cô cũng là người ở lại phòng bệnh lâu nhất. Đến khi anh hai cô phát hiện thấy sự khác lạ thì Lã Tân Mạn đã hơn một tuần không đi học, đều ở bệnh viện cùng cha mẹ.
Vừa tra ra –
Lã gia đại ca đã tức đến thiếu chút điên mất!
Cô em gái nhìn như nhu thuận, hôm trước vẫn còn đi đến trường bình thường, cư nhiên đã bị đuổi học! Chẳng những bị đuổi học, còn nói dối!
Cũng vì một vụ ồn ào như vậy, mọi người trong khoa mới phát hiện, Lã chủ nhiệm chẳng những có một cô em gái nũng nịu, hơn nữa, lúc anh mắng em gái cũng y như mắng nhóm bác sĩ trong viện, hoàn toàn không lưu tình, đập bàn, rống giận đều có, cho dù cửa phòng chủ nhiệm khóa chặt thì bên ngoài vẫn nghe thấy tình hình chiến đấu khủng bố bên trong.
Đáng sợ nhất là, cô em gái này…… sao lại nhìn rất quen ? Cô ấy…… đã từng tới khoa, nhưng, là tới tìm một người khác.
Mà đang trong thời buổi rối loạn này làm gì có ai dám ở trước mặt chủ nhiệm nói nhiều một chữ, liền ngay cả Hoàng Giai Cần cũng chọn trầm mặc, trước tiên cứ giữ bí mật thì tốt hơn.
Nếu để Lã Nho Hạo biết em gái mà anh bảo hộ quản giáo nghiêm mật chu đáo, cư nhiên là quen với tay chơi thanh danh vang dội nhất trong viện……
Quả bom nguyên tử này rơi xuống đầu thì dù là bị đuổi học, nói dối tất cả đều sẽ biến thành bé nhỏ không đáng kể! Lã Tân Mạn, Chúc Bỉnh Quân cả hai đều sẽ phi thường, phi thường, phi thường thảm, thảm đến không ai có thể tưởng tượng nổi.
“—Hệ ngoại ngữ rất khó học sao? Không cần tính toán, không cần học lịch sử, môn tiếng Anh học từ nhỏ đến lớn vậy mà còn có thể học đến nỗi bị đuổi học? Rốt cuộc em còn có thể làm cái gì?” Giọng tức giận mắng thẳng rơi ra ngoài văn phòng.
Cái này nghe thế nào cũng thấy căn bản là ba ba đang mắng con gái! Có giống như là anh trai mắng em gái sao ?
Lã Tân Mạn không biết ngập ngừng trả lời cái gì, lại chọc giận Lã Nho Hạo!
“Không có hứng thú? Không có hứng thú thì không học sao? Vậy em có hứng thú với cái gì? Muốn học cái gì?” Có người tức đến đập bàn,“Có phải lên đại học làm quen với đám bạn bè hư hỏng hay không? Em thành thật nói đi!”
Nhưng vào lúc này, một thân hình thon dài tiêu sái lại đi qua bên cạnh mọi người đang vây quanh ở bên ngoài nghe lén, anh đi nhanh, không chút do dự hướng văn phòng chủ nhiệm mà đi, lúc chuẩn bị mở cửa –
“Chờ một chút! Bác sĩ Chúc, chủ nhiệm đang ở……” Thư ký chủ nhiệm vội vàng ra tiếng ngăn lại.
Tai Chúc Bỉnh Quân căn bản không nghe thấy, anh mở cửa, trực tiếp đi vào.
Sau khi đi vào, anh phải dùng hết toàn bộ ý chí mới có thể khắc chế chính mình không nhìn tới cô nữ sinh nhỏ mang vẻ mặt đầm đìa nước mắt đang co rúm lại ở một bên kia.
Lã Nho Hạo đang trong cơn thịnh nộ thấy anh tiến vào, cũng sửng sốt một chút, lập tức lãnh nghiêm mặt, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách:“Bác sĩ Chúc, cậu đi ra ngoài trước, tôi có chút việc riêng tư.”
“Báo cáo sơ thảo phê bình giám định trong năm nay đã xong, chủ nhiệm muốn xem trước một chút hay không?” Chúc Bỉnh Quân không nhanh không chậm, giơ lên một tập giấy trong tay.
Chuyện phê bình giám định của bệnh viện không phải là nhỏ, là buổi diễn thuyết vào đầu hàng năm, Lã Nho Hạo quả thật có hạ lệnh, kêu Chúc Bỉnh Quân phụ trách báo cáo phê bình giám định chính quy của khoa, cũng có giao phó anh nhất định phải cố gắng tăng tốc hoàn thành, không cho phép trì hoãn.
Nhưng tại thời điểm mấu chốt này lại mang báo cáo đến……
Sắc mặt Lã Nho Hạo hồi thì xanh, hồi thì trắng, đấu tranh tư tưởng một lát, rốt cục vẫn là công việc tạm thời chiến thắng phẫn nộ. Anh căm giận nói:“Đưa báo cáo lại đây.”
Báo cáo vừa lấy đến trên tay, hai vị bác sĩ lập tức bắt đầu thảo luận. Lã Tân Mạn lặng lẽ ở một bên bắt tay vào nhau, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thật ra là cô không biết rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ.
“Chỗ này, tôi không phải đã nói qua, không thể viết như vậy sao?” Lã Nho Hạo vừa xem báo cáo, vừa nhăn mày rậm lại, còn vùi đầu sửa chữa,“Nói lại với cậu trọng điểm một lần …… Meo Meo, em đi về trước. Bất quá anh còn chưa nói xong, tối nay nói sau.”
Nguy hiểm thật, tạm thời được giải cứu; Nhưng, hoàng tử đến giải cứu cô, ngay cả nhìn cũng chưa liếc nhìn cô một cái.
Từ sau khi anh cô trở về, Chúc Bỉnh Quân giống như là biến mất trong thế giới của cô. Hai người hoàn toàn không có cơ hội gặp mặt, nói chuyện, ngay cả cô vụng trộm gọi điện thoại, gửi tin nhắn qua, đều không có hồi âm.
Vốn nghĩ chị Giai Cần sẽ lập tức nói cho anh cô về chuyện của cô cùng Chúc Bỉnh Quân; Nhưng là, cách nhiều ngày như vậy, bùng nổ cũng chỉ là chuyện cô bị đuổi học.
Sợ hãi lâu như vậy, nhưng là hiện tại việc đuổi học này chỉ còn là việc nhỏ, cô một chút cũng không để ý.
Ngày đó rõ ràng anh buông xuống hết thảy chạy tới bên cô, rõ ràng cho cô một cái ôm gắt gao kiên định, mãi đến khi…… mãi đến khi chị Giai Cần đến.
Mãi đến khi…… anh biết thân phận của cô – em gái ruột người lãnh đạo trực tiếp của anh.
Nghĩ đến đây, biểu tình của cô càng bi thảm.
Phải, ngay từ đầu cô đã biết anh là ai, cũng biết cô không nên tiếp cận anh. Cô nghĩ rằng chỉ cần vụng trộm, cẩn thận tính chuẩn lúc anh hai không ở đây để đi gặp anh thì sẽ không có việc gì……
Đương nhiên, Lã Tân Mạn cũng không trình độ tính được chính xác, cũng nghĩ đến không thể lừa gạt được cả đời. Mặc dù ở bên ngoài cô tỏ ra nhu thuận cố ép xuống ức chế, nhưng vẫn còn một viên nhảy lên, thậm chí có chút phản nghịch, theo bản năng muốn khiêu chiến nguy hiểm.
Tuy rằng biết sẽ thực thảm nhưng cô vẫn…… giống như bị quỷ che mắt mà tiếp cận anh.
Anh tức giận sao? Tức cô lừa gạt, giấu diếm? Nếu ngay từ đầu biết cô là em gái Lã chủ nhiệm, nhất định anh sẽ bảo trì khoảng cách, dù sao, toàn thế giới đều sợ anh trai cô ……
Thực trầm trọng chậm rãi đi trở về phòng bệnh hạng nhất của ba, Lã Tân Mạn kinh ngạc phát hiện, ngoài ba đang nghỉ ngơi ra còn có mẹ cô cũng ở đây.
Mẹ Lã chỉ bị vết thương nhẹ, không cần nằm viện. Mấy ngày gần đây tuy rằng trên người còn đau, nhưng cử động đã tự nhiên, cũng như mọi người đều đoán, giáo sư về lại cương vị công tác là việc sớm muộn.
Nhưng giờ phút này bà đang ngồi ở trước giường của chồng, giống như đang ngẩn người. Dưới ánh hoàng hôn, Lã Tân Mạn đột nhiên từng đợt kinh hãi – người mẹ luôn luôn giỏi giang kiên cường, vĩnh viễn tràn ngập năng lượng, cư nhiên……
Cư nhiên, thoạt nhìn rất già.
Cha cũng vậy. Tình trạng phục hồi như trước kia sau khi phẫu thuật cũng tốt, nhưng người cha trong ấn tượng luôn trong bộ đồ tây phẳng lì, trong nho nhã mang theo uy nghiêm lại tóc rối loạn, mặc bộ áo ngủ, rơi vào tình cảnh ngay cả cử động cũng phải nhờ người khác nâng…… Vẫn khiến Lã Tân Mạn phi thường hỗn loạn, thậm chí là sợ hãi.
“Mẹ.” Cô nhỏ giọng gọi.
“A, Meo Meo.” Mẹ Lã nghe tiếng như ở trong mộng chợt tỉnh, quay đầu nhìn con gái. Bà híp mắt nhìn hồi lâu, mới thì thào nói:“Con…… đã lớn như vậy rồi.”
Một câu không hiểu đầu đuôi này khiến toàn thân Lã Tân Mạn lạnh toát,“Mẹ, mẹ làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao? Con lập tức gọi anh hai lại đây –”
“Không cần, anh con gần đây khiến mọi người đều phải khẩn trương rồi.” Mẹ Lã mệt mỏi cười cười,“Con tới đây ngồi với ba mẹ một chút đi.”
Cô đến gần, mới phát hiện, tay ba và mẹ đang nắm cùng một chỗ.
Từ khi có trí nhớ tới nay, cha mẹ vĩnh viễn là mỗi người một việc, trừ ngày lễ đặc biệt, nếu không cả nhà ngay cả cơ hội cùng nhau ăn bữa cơm đều rất ít. Nhưng sau khi xảy ra tai nạn xe cộ lần này, người nhà lại nhờ vậy mà được chặt chẽ ở chung một đoạn thời gian, chẳng qua, là ở trong bệnh viện –
“Bị anh con mắng sao?” Ba Lã ngồi dựa vào đầu giường, suy yếu nhưng ôn hòa nhìn con gái duyên dáng yêu kiều,“Gần đây con cũng không đi học, ở lại bên này với ba ba, có được không?”
“Con…… đã bị đuổi học.” Đầu cô đều không nâng lên được, thực gian nan báo cáo,“Thi cũng không thi tốt, sau đó…… lúc giáo viên điểm danh lại…… không tới.”
Ba mẹ đều không có bộ dáng kinh ngạc, đại khái đã nghe nói rồi.“Như vậy a.”
Vốn nghĩ đến sẽ là tận thế, không ngờ khi sự việc thật sự bại lộ, cũng không khủng bố như vậy.
“Vậy, chuẩn bị thi chuyển trường, hay là……” Thân là giáo sư, mẹ Lã tính toán,“Hay là sang năm thi lại ? Hiện tại bắt đầu chuẩn bị, tìm giáo viên đến học bổ túc, hẳn là có thể thi được điểm cao.”
“Con không muốn đi học.” Không biết là dũng khí ở đâu, Lã Tân Mạn đột nhiên cắt đứt lời mẹ, thốt lên.
Ba mẹ Lã gia đều kinh ngạc nhìn cô. Con gái nhỏ luôn luôn rất trầm lặng cư nhiên nói lời trách móc, hơn nữa còn nói như chém đinh chặt sắt như vậy, thật sự thực khác thường.
“Làm sao có thể không đi học? Ngay cả đại học con cũng chưa tốt nghiệp –” Mẹ Lã không kiên nhẫn nói.
Ba Lã nắm chặt tay vợ một chút, ý bảo bà đừng vội mắng con gái, sau đó, thực từ ái nhìn Lã Tân Mạn, nhẹ hỏi: “Vậy con muốn làm cái gì, Meo Meo?”
Kết hôn. Cô thiếu chút nữa lại thốt lên.
Cô thật sự muốn kết hôn. Ở nhà giúp chồng dạy con, làm cái loại hàng ngày xem thấy trên phim ảnh, rất có khuynh hướng cảm xúc làm mẹ. Công việc của ông xã bận một chút cũng không sao, đi ra ngoài hộp đêm chơi đùa xã giao cũng không sao, chỉ cần cuối cùng anh ta vẫn trở lại bên cạnh cô, cho cô một cái mỉm cười ôn nhu là được.
Cô sẽ ngoan ngoãn phục tùng anh ta, ân cần hỏi han, khúm núm cũng không sao –
Trong bất tri bất giác, cô đã xem Chúc Bỉnh Quân như nam nhân vật chính trong mộng tưởng hão huyền của chính mình.
“Con xem, ngay cả chính mình muốn làm cái gì con cũng không biết, như vậy –” Mẹ Lã lại không nhịn được.
Ba Lã đột nhiên thở dài một hơi, làm vợ giật nảy mình.
“Cần gì phải như vậy? Đời người tựa hồ cũng không cần mỗi một bước đều tính toán rõ ràng, kết quả là vẫn có thể chỉ vì một việc ngoài ý muốn, liền tan thành mây khói.” Tiếng nói ông suy yếu nhưng lại ôn hòa.
“Ba ba……”
“Mấy ngày nay ba ba suy nghĩ rất nhiều, cũng hàn huyên rất nhiều với mẹ con.” Ông nói cho con gái,“ Trong nháy mắt xe ba ba bị đụng, ý niệm duy nhất trong đầu là, từ nhỏ đến lớn đều không có chăm sóc các con thật tốt.”
“Ba ba hiện tại không có việc gì là tốt rồi!”
Ba Lã mỉm cười, khóe mắt tất cả đều là nếp nhăn hiền lành,“Con vẫn đều thực ngoan, cũng không dám để cho người lớn lo lắng; Cũng bởi vì này dạng, chúng ta chưa bao giờ biết con rốt cuộc muốn cái gì, không vui cái gì. Meo Meo, muốn làm cái gì thì làm đi, ba mẹ sẽ ủng hộ con.”
“Nhưng ít nhất phải tốt nghiệp đại học đã.” Mẹ Lã cường hãn cả đời vẫn lo lắng như cũ.
“Ai, coi như hết, tốt nghiệp đại học thì thế nào, một lần đụng xe, có văn bằng đại học cũng sẽ không chết chậm hơn.” Ba Lã tay kia vỗ vỗ vợ,“Cùng lắm thì chúng ta muôi con gái cả đời, cũng không phải nuôi không nổi.”
Kỳ thật chỉ là đoạn đối thoại rất bình thường, lại khiến Lã Tân Mạn chống chịu không được, nhiều cảm giác mãnh liệt không ngừng dâng lên, cô đành phải tùy tiện tìm một cái lý do rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng bệnh, muốn tìm một góc không có ai để trốn.
Nghiêng ngả lảo đảo, cô mờ mịt đi vào cửa sau ngoài bãi đỗ xe nhỏ. Ngã ngồi ở bên bồn hoa, cô đem khuôn mặt vùi vào trong lòng bàn tay, thật sâu hít thở, một chút, lại một chút –
Cô thiếu chút nữa liền mất đi cha mẹ. Vẫn cảm thấy xa cách, nghĩ đến cha mẹ vĩnh viễn coi trọng nhất là sự nghiệp, thậm chí hoài nghi tình yêu của bọn họ; Nhưng ngay tại lúc sống chết ở trước mắt thì ba cô nghĩ đến lại là người nhà.
Vì sao phải chờ tới tai nạn xe mới có thể nghĩ được như vậy ?
Cô thật tình muốn cái gì? Có phải bắt đầu từ giờ phút này nên chặt chẽ nắm lấy hay không?
Một mình ngồi trong gió lạnh đã lâu, đã lâu, trào lưu tư tưởng hết sức mãnh liệt, cô không hề phát hiện có người đang yên lặng đến gần, mãi đến khi một bàn tay to nhẹ đặt lên vai của cô.
Ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt điềm đạm đáng yêu.
“Vào đi thôi, ngoài này gió rất lớn, lại là nơi chứa hàng hóa, lát nữa sẽ có xe tải đi vào.”
Mà biểu tình trên khuôn mặt anh tuấn của anh cũng rất nhạt, thực bình tĩnh.
Thật sự đã lâu không thấy anh, rất nhớ anh. Dưới một trận xúc động, cô đứng dậy đầu dựa trong lòng anh –
Lại bị anh ôn hòa nhưng kiên trì đẩy ra.
“Đừng như vậy.” Anh thản nhiên nói,“Meo Meo, chúng ta không thể lại tiếp tục.”
Đặc biệt đi theo cô ra đây, chỉ vì muốn nói câu này sao?
“Vì sao? Anh tự giận mình sao? Hay giận em lừa anh?” Nước mắt đều nhịn không được,“Em không phải cố ý, em nghĩ đến…… em chỉ là đang chờ thời cơ thích hợp mà thôi, sẽ không lừa tiếp nữa! Thật sự!”
Chúc Bỉnh Quân không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô rơi lệ.
Anh ác như vậy sao? Một chút cũng không đau lòng, sẽ không bỏ qua sao? Cô là thích anh như vậy –
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi……” Giống như ánh sáng trong thế giới của cô đang khép lại, chậm rãi lâm vào một mảnh hắc ám, chỉ còn lại một ngọn đèn ý niệm mỏng manh trong đầu, chính là xin lỗi anh.
“Đừng khóc.” Cuối cùng, anh chỉ nói ngắn gọn như vậy. Còn dùng tay áo sơmi nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, động tác rất dịu dàng, lời nói ra lại rất lãnh khốc,“Về sau em sẽ biết, căn bản không cần vì loại việc nhỏ này, vì người như anh mà rơi lệ như thế, không đáng.”
“Vì sao anh lại nói như vậy?”
Anh không giải thích, chỉ dịu dàng nhưng kiên định đưa cô vào. Sau đó, để cô đứng một mình trên hành lang, Chúc Bỉnh Quân im lặng rời đi.
Mới vừa nếm thử một chút ngọt ngào của tình yêu, liền lập tức trôi đi, dù là Lã Tân Mạn luôn luôn chấp nhận số phận cũng không có biện pháp thừa nhận.
Hai mắt đẫm lệ trong mơ hồ, cô nhìn theo thân hình mặc áo blouse trắng thon dài rời đi. Trơ mắt nhìn anh trên đường đi còn đáp lại chào hỏi của vài y tá nhiệt tình, bóng dáng chân dài vai rộng vẫn là tiêu sái như vậy, đi khỏi thế giới của cô cũng giống như lúc trước đi vào, đều đơn giản thoải mái như vậy, không hề lưu luyến.
Thế giới người lớn, đều là như vậy sao. Cô…… thủy chung vào không được, chỉ có thể là người đứng xem.
Không hiểu vụng trộm yêu đương là thế nào, không hiểu thất tình là thế nào. Cả người Lã Tân Mạn như là bị đánh rớt linh hồn, ngay cả ba xuất viện, ba mẹ bắt đầu thường xuyên ở nhà, không hề cả ngày làm việc không thấy bóng người như trước nữa, cô cũng đều đần độn, không chú ý tới.
Một buổi tối, cô bị tiếng tranh chấp trong phòng sách đánh thức. Theo thường lệ chớp chớp hai mắt đã khóc sưng, còn tưởng rằng chính mình vẫn còn đang nằm mơ.
Tiếng tranh chấp liên tục không ngừng, Lã Tân Mạn mơ mơ màng màng rời giường, mở cửa phòng.
“Con không để ý là đã quản thật chặt nó sao, Meo Meo cũng hai mươi mốt tuổi rồi, nó có su nghĩ của riêng mình.” Ba cô đang nói,“Để tự nó quyết định rốt cuộc muốn làm cái gì đi.”
“Cái đầu kia của nó có thể nghĩ ra cái gì? Muốn nó quyết định, nhất định cũng chỉ muốn mỗi ngày ăn mặc xinh đẹp cùng bạn bè đi chơi.” Tính nóng nảy của Lã Nho Hạo hiển nhiên là di truyền từ mẹ, anh không hờn giận phản bác:“Meo Meo từ nhỏ đã không thông minh, đó là sự thật, nhưng ngay cả đại học còn chưa tốt nghiệp, nói ra cũng quá mất mặt đi.”
Lòng bàn chân của cô cũng dần lạnh lên.
Tuy rằng biết thành tích của mình vẫn không như ý, ở bên cạnh hào quang vạn trượng của anh trai thì vô cùng ảm đạm, nhưng nghe anh cô thẳng thắn nói là cô ngốc như, vẫn như bị hung hăng đâm một chút.
Ba Lã thở dài,“Nho Hạo, em con có lẽ không thích học –”
“Không có chuyện đó, học có gì khó, bất quá chỉ là tốn, tốn công sức mà thôi.” Người tài ba tiêu chuẩn mở miệng,“Dù sao nếu không chuẩn bị thi chuyển trường, thì cho ra nước ngoài du học đi. Trường học Đài Loan học không được, ra nước ngoài sẽ mua được đến học vị.”
“Để nó một mình xuất ngoại sao? Không thể.” Mẹ Lã nói như chém định chặt sắt,“Nó phản ứng chậm, lại hay thẹn thùng, rời nhà sẽ lạc đường, như vậy căn bản không thể sống một mình.”
“Vậy cũng đúng ……” Ba Lã ban đầu một mình ý kiến chống lại mọi người, cũng đồng ý.
Hội nghị gia đình tiếp tục tiến hành, mà Lã Tân Mạn thật sự nghe không nổi nữa. Ở trong miệng cha mẹ, anh trai, cô ngốc đến gần như giống một người kém trí; Ngay cả đại học bình thường cũng không học được, xuất ngoại cũng sẽ lập tức chết ở tha hương, ở lại trong nhà lại mất mặt đến cực điểm, thật sự là phiền toái muốn chết.
Nhưng là, ít nhất, trong mắt một người, cô hẳn là không phải kém như vậy chứ?
Trong đôi mắt mỉm cười của anh, cô xác định chính mình là xinh đẹp, đáng yêu. Anh ôm rõ ràng nhanh như vậy, anh cười rõ ràng sủng nịch như vậy, nhất định anh cũng không tuyệt tình như vậy –
Nghĩ đến đây, cái loại khát vọng muốn gặp anh, lại giống một ngọn lửa đốt cháy ở ngực. Lúc yêu thương một người say đắm, cái loại dục vọng điên cuồng này là không thể ngăn cản, quả thực làm cho người ta mù, điếc.
Cô lập tức không tiếng động quay lại phòng, nhanh chóng thay trang phục ra ngoài nhẹ nhàng, sau đó, ở tình trạng phòng sách đang phát ra tiếng tranh chấp thảo luận, lén lút đi ra ngoài.
Suốt dọc đường đi, tim cũng đập thật nhanh thật nhanh. Bắt tắc xi, một đường thẳng đến bệnh viện.
Cô biết hôm nay anh trực.
Vào bệnh viện, cô đi thẳng đến phòng trực ban. Lòng tràn đầy ý nghĩ muốn gặp anh, muốn gặp anh, muốn gặp anh……
Anh quả nhiên ở đây. Ngồi ngay ngắn trước máy tính, bộ dáng đang đánh báo cáo. Lã Tân Mạn cũng không quản có người thấy hay không, trực tiếp liền vọt đi vào!
“Meo Meo? Sao em lại tới đây?” Chúc Bỉnh Quân kinh ngạc cực kỳ, vừa phản xạ nhìn phía sau cô.
“Em, em không muốn chia tay với anh.” Cô thốt lên, hốc mắt cũng theo nóng lên, lại phải đè ép hết sức mới không để nước mắt lăn xuống.
Vừa nghe cô nói vậy, thần sắc kinh ngạc của Chúc Bỉnh Quân chậm rãi thoái lui, thay thế vào đó là thần thái lạnh nhạt thực xa cách kia. Anh từ từ thấp mắt, lảng tránh cái nhìn chăm chú của cô.
“ Đừng náo loạn, Meo Meo trễ như vậy em còn không về nhà, người nhà sẽ lo lắng” Anh cố ý không đề cập tới Lã chủ nhiệm, cầm lấy điện thoại di động, “Anh giúp em gọi điện thoại kêu xe, nhanh chút trở về đi”
“Em không cần!” Cô kiên quyết nói, đột nhiên, một cái ý niệm điên cuồng trong đầu đi lên, còn không kịp nghĩ lại, liền lập tức nói ra miệng: “Bằng không, chúng ta, chúng ta kết hôn được không?”
Chúc Bỉnh Quân lại chấn kinh lần nữa, ngón tay ấn số điện thoại cũng đứng ở trên phím, mắt phượng xinh đẹp chớp vài cái, căn bản phản ứng không được.
“Em muốn kết hôn? Hiện tại?”
“Phải, kết hôn với em, được không?” Giọng cô mềm mại như đang nhờ vả, đem hết thảy đều dứt bỏ, đem mấy loại tự tôn, kiêu ngạo tất cả vứt ra sau đầu, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, toàn tâm toàn ý, giống như cầu nguyện nói:“Em sẽ chăm sóc anh, em sẽ làm một người vợ thực ngoan. Công việc của bác sĩ em rất rõ ràng, em cũng biết cá tính của anh, sẽ không can thiệp tự do của anh.”
Cô gái xinh đẹp thuần khiết, toàn tâm toàn ý hướng về phía anh cầu hôn như vậy, đây là Chúc Bỉnh Quân lưu luyến bụi hoa trong từng ấy năm tới nay, đều không có gặp qua.
Cũng là vinh hạnh mà một người đàn ông chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
Nhưng anh vẫn là phải độc ác quyết tâm, lắc đầu.
“Em còn nhỏ, chưa gặp nhiều người, mới có thể như vậy.” Ngữ khí Chúc Bỉnh Quân có chút thê lương,“Chúng ta quen biết không sâu, ở chung cũng không nhiều, em chỉ là nhất thời u mê mà thôi –”
“Em không có!” Cô vẫn kiên trì, thậm chí tiến lên một bước, nắm lấy tay áo anh, tỉ mỉ nhìn vào đáy mắt anh,“Anh là thích em, đúng hay không? Rõ ràng là anh thích em!”
“Phải, anh thích em. Nhưng không nghĩ đến muốn kết hôn với em.” Anh nhẹ nhàng cầm tay cô, sau đó, nhẹ nhàng bỏ ra. Tiếng nói dịu dàng mà lời nói ra lại lãnh khốc lợi hại như vậy,“Meo Meo, em như vậy…… sẽ gây phiền phức cho anh.”
Anh nói nhạt như vậy nhưng Lã Tân Mạn lại hoàn toàn nghe hiểu.
Dù nói thế nào, Chúc Bỉnh Quân cũng là cấp dưới của anh trai cô; Căn cứ tính tình Lã Nho Hạo, nếu biết chuyện này, ngày của Chúc Bỉnh Quân sẽ rất khó qua. Thậm chí, ngay cả công việc đều có khả năng không bảo đảm.
“Em sẽ nói cho anh hai, là em theo đuổi anh, không liên quan đến anh –” Cô bỏ công muốn trấn an anh,“Anh em sẽ không trách anh, bởi vì không phải anh chủ động, thật sự không phải……”
Chúc Bỉnh Quân cười khổ. Cô thật sự quá non nớt,quá đơn thuần.
Số lần anh bị theo đuổi nhiều không đếm xuể, nếu không phải anh tự nguyện thì làm sao cô có thể cùng anh đi đến bước này? Huống chi –
Huống chi, có nhiều việc cô không biết. Chúc Bỉnh Quân cũng không muốn nhiều lời.
Cứ chia tay như vậy, đối với cả hai đều tốt, đúng như vậy.
“Mặc kệ là ai chủ động, chúng ta vẫn là…… không nên tiếp tục.” Anh lại lần nữa chải tóc, lảng tránh hai tròng mắt đang nhìn của cô, cũng lại cầm điện thoại lần nữa, chuẩn bị kêu tắc xi.
“Anh chưa từng thật lòng phải không? Anh chưa từng thích em phải không?” Đến nước này, nước mắt của cô cư nhiên hết thảy cũng không thấy.
Anh không có trả lời.
Thì ra vào lúc lòng đau rất đau, cả người sẽ chết lặng.
“Em sẽ bị đưa ra nước ngoài du học, như vậy cũng được sao?” Cô nghe thấy tiếng nói chính mình như bay bay, giống như từ một nơi rất xa truyền đến,“Em sẽ không đến tìm anh nữa, sẽ không gọi điện thoại nữa, cũng sẽ không xuất hiện ở trước mặt anh, như vậy cũng không sao phải không?”
Vẫn không có trả lời. Lời của cô như là khói nhẹ, thổi qua giống như không có.
Cô không có khí lực mở miệng. Muốn xác nhận tình cảm dịu dàng nhưng lại vì sự trầm mặc của hai người mà chậm rãi bốc hơi lên, biến mất.
Có lẽ chưa từng tồn tại. Cô như là muốn đem chút ngọt ngào xem như là khúc cây mà bắt lấy, nghĩ đến có thể cứu vớt chính mình.
Đôi mắt trong suốt, lẳng lặng nhìn anh, thật lâu thật lâu sau, lửa thiêu đốt trong mắt giống như bị dập tắt.
Sau khi Chúc Bỉnh Quân giao phó một tiếng xong liền đưa cô xuống lầu. Cô thực mềm mại, thực trầm mặc đứng ở bên cạnh anh, im lặng như không tồn tại. Khi hai người đứng bên cửa hông chờ tắc xi đến, hoàn toàn không có nói chuyện với nhau.
Xe đến, anh giúp cô mở cửa. Nhìn thân hình tinh tế cô độc kia yên lặng ngồi vào trong xe, tay Chúc Bỉnh Quân vẫn nắm chặt khung cửa, không thể cử động.
“Tiên sinh?” Lái xe có chút hoang mang quay đầu,“Anh muốn lên xe không?”
Anh do dự vài giây. Từ sau khi xuống lầu, Lã Tân Mạn cũng không nhìn lại anh lần nào. Hiện tại cũng vậy, im lặng ngồi ngay ngắn, sườn mặt thanh lệ có chút mờ mịt, thẳng tắp nhìn về phía trước.
Coi như một lần cuối cùng đi, đưa cô trở về bình an. Chúc Bỉnh Quân cũng ngồi vào trong xe.
Ngoại trừ nói địa chỉ, suốt dọc đường đi Lã Tân Mạn cũng không mở miệng. Im lặng tựa như một pho tượng nhỏ, khiến người ta căn bản quên là cô còn có thể hô hấp, sẽ cử động, sẽ cười, cũng sẽ tan nát cõi lòng.
Cô từ nhỏ đã là như vậy, giấu mình trong cảnh vật, im lặng lớn lên.
“Về sau…… em sẽ cảm ơn anh.” Trong tắc xi, Chúc Bỉnh Quân nhẹ huých tay cô một cái, thực dịu dàng nói như vậy.
Lã Tân Mạn hoàn toàn không có phản ứng.
Đưa cô về nhà, Chúc Bỉnh Quân muốn ngồi luôn xe về bệnh viện; Cô yên lặng xuống xe, chuẩn bị rời đi.
“Meo Meo.” Ngay lúc cửa xe đóng lại rất mạnh, Chúc Bỉnh Quân vẫn là nhịn không được gọi cô.
Mà cô cũng quay đầu. Ánh mắt lại như là xuyên qua anh, dường như dừng ở phía xa xa sau anh.
Cô thật sự rất đẹp, lại đẹp rất thuần khiết, rất non nớt, cũng rất mờ mịt.
“Tạm biệt.” Cô nói ngắn gọn.
Nói xong, tắc xi cũng đi, cô trở lại đường mình phải đi, lại thiếu chút nữa đụng vào một thân hình cao lớn.
Giây tiếp theo, Lã Tân Mạn bị chặt chẽ nắm lấy. Cánh tay của cô bị giữ đau quá!
Còn có thể vừa vặn như vậy, vừa vặn bị bắt gặp!
“Em…… vì sao lại ở đây?” Tiếng nói chất vấn rét lạnh như băng.
Ngẩng đầu, Lã Nho Hạo nghiêm khắc như nhận ra ánh mắt kia, thẳng tắp bắn về phía chiếc tắc xi chậm rãi đi xa sau tòa nhà.
Trực tiếp chống lại cặp mắt phượng hoa đào cực kỳ dài nhỏ kia!