Dã Tốc Cai nói:
- Khi Kim quốc tấn công sẽ nhất định bắt đầu từ Hoằng Cát Thứ Bộ, ta tạm thời không thể về được! Trước hết giết bọn chúng để làm nhụt nhuệ khí của Kim quốc!
Hốt Hốt Nhân cũng nguyện ý ở lại cùng với Diệp Khắc Cường, bèn lên tiếng:
- Muội cũng không về!
Đến ngày thứ sáu sau ngày khi Diệp Khắc Cường về, thì tin tức biên giới được truyền về, một đại đội binh mã quy mô của kim binh hướng về Hoằng Cát Thứ Bộ tựu lại, cuộc chinh thảo lần này là do trấn tây vương Hoàng Nhan A Nam của Kim quốc xuất chinh.
- Hoàng Nhan A Nam, nhân vật này đệ chưa bao giờ nghe qua!
Dã Tốc Cai nói:
- Hoàng Nhan A Nam đáng được được gọi là danh tướng kiêu hùng của Kim quốc, mấy năm về trước triều đình Kim quốc đối với chính sách Mông Cổ có hai phái, một phái chủ trương áp lực, và một phái chủ trương hòa giải. Tên Hoàng Nhan A Nam này là chủ trương áp lực, đã nhiều trấn áp người Mông Cổ phản kháng, sau đó vì do sự thống trị tàn bạo của hắn, khiến cho các bộ lạc Mông Cổ đứng lên chống đối, Đại kim hoàng đế vì sợ dân chúng căm phẩn, nên triệu hồi Hoàng Nhan A Nam về đại đô!
Hốt Đồ Lỗ Hãn nói:
- Năm xưa bộ lạc chúng ta đã từng cùng với hắn đấu qua, hắn quả là một chiến sĩ dầy dạn, lại thấu hiểu cách dụng binh rất sâu sắc!
Y Tác tướng quân nói:
- Thú thực với thần, mỗi lần cùng hắn giao thủ, chúng ta chưa bao giờ chiếm được ưu thế, cái tên Hoàng Nhan A Nam này thủ đoạn tàn nhẩn, tính tình tàn bạo, có thể nói là đại thù nhân của Hồng Cát Lạc Bộ chúng ta.
Diệp Khắc Cường đối với trường chiến tranh này rất có tự tin, nên nói:
- Thỉnh Đại hãn yên tâm, quân đội của chúng ta tuy rằng chỉ có mười vạn, nhưng sức chiến đấu rất bền vững, xin đại hãn đừng quá lo lắng.
Với chiến thuật chiến lược của thế kỷ thứ hai mươi, cộng thêm tác dụng của máy điện não, hắn thật có đủ sức để thắng trận chiến này, chỉ là hắn không hy vọng số thương vong đến nhiều với binh sĩ Hồng Cát Lạc Bộ, cho nên hắn cần phải phác họa một kế hoạch tác chiến hoàn mỹ .
Ba ngày trước đó, Mông Lực Khắc cùng Thống Đạt hạ lệnh đội đặc chiến viên xuất phát. bọn chúng phụ trách thu thập tình hình địch, thám hiểm địa hình cũng như tiến hành đối địch theo lối đánh du kích.
Binh sĩ của Hoằng Cát Thứ Bộ cũng đã tập kết xong vào ngày hôm qua, sáng sớm, các doanh quân quan bắt đầu cùng Diệp Khắc Cường báo cáo.
Lần này đối địch, Hốt Đồ Lỗ Hãn quyết định để cho Diệp Khắc Cường đảm nhận chức tổng tư lệnh, toàn quyền phụ trách hành động quân sự kỳ này, Dã Tốc Cai tuy là thủ lĩnh của Lý Nhân Chích Cân Bộ, nhưng vì hắn kiên quyết yêu cầu, Hốt Đồ Lỗ Hãn cùng Diệp Khắc Cường đành chiều theo lời yêu cầu của hắn mà làm tùy quân tham chiến.
Lẽ đương nhiên Hốt Hốt Nhân lúc này tuyệt đối không rời xa Diệp Khắc Cường.
Sứ giả phái đi của Lý Nhân Chích Cân Bộ và Lặc Chích Ngột Dịch Bộ đều được xuất phát, do đại thần Phổ Lan Đặc và Y Tác đại tướng quân dẫn đầu.
Mông lịch tháng mười, ngày hai mươi ba, tám vạn quân của Hoằng Cát Thứ Bộ đã tập kết xong toàn bộ, gần sáu năm nay, Hoằng Cát Thứ Bộ với sự chỉ đạo của Diệp Khắc Cường đã phát triển thật nhanh. Nói cho cùng, tri thức kết cấu cũng đều do Diệp Khắc Cường, ở cái thời đại đó gọi hắn là thần cũng không quá đáng.
Tiểu Hào và Thiết Mộc Chân cũng đòi đi theo quân đội, nhưng Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai nghĩ đến quân đội cần phải nhanh chóng di động, hành quân đòi hỏi cao, hơn nữa ở trong quân đội nguy hiểm, và Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng nghĩ qua địch nhân có thể đến ám toán, cho nên đem tiểu Hào và Thiết Mộc Chân lưu lại trong kim trại của mình.
Xong lễ tế cờ, quân sĩ của Hoằng Cát thứ Bộ cũng đã xuất phát, cũng đã qua sáu năm dưỡng sức, ngựa chiến mập mạp cường tráng và nhanh, quân sĩ ai ai cũng tinh thần phấn chấn. Đặc chiến viên trước đây nay lại trở thành cột trụ của các trại, sức chiến đấu của đội vũ trang so với trước đây ít nhất cũng đề cao hơn một bậc.
Khi đội quân của Diệp Khắc Cường đến bên bờ sông Đạt La Lạp, thì Kim binh đã vượt qua biên giới đến Bà Đa Nhã Sơn. Mông Lực Khắc cùng Thống Đạt chiếu theo tình trạng phân bố của địch quân và địa hình bao quát rõ ràng vẽ lại thành bức họa đồ.
Mông Lực Khắc nói:
- Lần này Kim binh đến từ ba địa phương, một là do đội quân xâm nhập Trung nguyên thuyên chuyển vào, ngoài ra còn có đội Vệ mậu ở kinh thành đại đô cùng với bản thân Trát Hoảng ở ngay biên giới Kim-Mông là đội quân biên phòng. Đội quân xâm nhập Trung nguyên binh sĩ tướng lĩnh đều là bách chiến bách thắng, binh tướng đa số là kiêu hoành. tướng là Trát Hoảng ở tại Kim Mông biên giới thường cùng với người Mông chúng ta giao chiến, biết rất rõ kỵ binh Mông Cổ là kiêu dũng thiện chiến, nên đã có lòng khiếp đãm. Rắc rối nhất là đội quân kinh thành Vệ Mâu. Nhánh quân này từ khi bắt đầu nhập ngũ đều được chọn lựa kỹ càng, lại được sự chỉ đạo của danh tướng Kim quốc Hoàng Nhan A Nam trực tiếp đào luyện, cho nên lực kháng chiến đặc biệt là mạnh.
Diệp Khắc Cường trong lòng khen Mông Lực Khắc, tên khốn này phân tích binh khí không phải vì số đông binh tướng mà phân tích, mà là từ tính cách sĩ khí của binh sĩ mà phân tích, đích thực là một tướng tài, nhìn qua cách làm việc của hắn tương quan đến bao năm bồi dưỡng, đã có được năng lực tác chiến độc lập rất cường mạnh.
- Đội tiên phong của chúng ta hiện đang ở bộ phận nào?
- Đội tiên phong của chúng ta đang đóng thủ ở nơi bộ đội của Trát Hoảng biên giới kim mông! Là bởi vì đại đô tướng lĩnh của đội đó không phải là Kim quốc hoàng thất trực hệ, cho nên nhận lệnh bọn chúng sẽ là đội quân tiên phong.
- Hoàng Nhan A Nam có phải trấn ở trung quân?
- Không phải vậy! trấn ở trung quân là bộ đội của Kim quốc đại sư Thoát Thoát, cái tên Thoát Thoát này ở Trung nguyên kiêu hoành bạt hỗ, tự coi mình là Trung nguyên vương, theo đệ đoán kim chủ Hoàng Nhan Lượng mượn cơ hội này làm yếu đi binh quyền của hắn!
- Tình trạng phân phối quân lực của bọn chúng như thế nào?
Diệp Khắc Cường lúc này mới hỏi đến tình trạng binh lực.
- Kim binh lần này xâm nhập mông cổ, binh lực gồm có hai mươi ba vạn, bao gồm sáu vạn quân của Trát Hoảng, năm vạn quân của Thoát Thoát, mười vạn quân của Hoàng Nhan A Nam, và còn có hai vạn ở hậu cần vận chuyển lương thảo.
Dã Tốc Cai nói:
- Lần này chủ lực của địch quân là đội tinh nhuệ của Hoàng Nhan A Nam.
Diệp Khắc Cường tiếp lời:
-Ở đây đệ có sơ lược kế hoạch tác chiến.
Hắn liền đưa ra tấm địa đồ, do Mông Lực Khắc cùng Thống Đạt lén xâm nhập vào trại địch vẽ ra một tấm bình diện đồ.
- Chiến thuật của địch nhân là muốn đợi chúng ta qua sông La lạp, sau đó từ hai bên tả hửu bao vây chúng ta và tiêu hủy tại phía đông sông La Lạp! Đó là lý do mà bọn chúng dây dưa chưa xuất binh qua sông, một là vì quá lộ liễu, lại sợ khơi dậy hành động phản Kim của Kim Mông! Cho nên Hoàng Nhan A Nam mới đặt một mẻ lưới để lùa chúng ta vào.
Mông Lực Khắc nói:
- Chúng ta không thể trúng kế bọn họ được, chúng ta sẽ bố phòng ở mé sông phía tây cùng hắn đánh lâu dài.
Dã Tốc Cai cũng tán đồng quan điểm này.
- Điểm này đệ có nghĩ qua, nhưng chúng ta nước nhỏ, tuy rằng mấy năm nay không ngừng phát triển, nhưng dằng co không lại với Kim quốc, cái ổ này chúng ta phải tiến vào. Hoàng Nhan A Nam cũng nghĩ đến điểm này, mặc dầu hiểu địa lý hắn sắp đặt ra ổ này, thật ra ý của hắn là muốn chúng ta cùng hắn đối mặt đánh trận lâu dài, đợi đến khi quân ta không đủ lương thực phải lui quân, lúc đó bọn chúng đánh thẳng vào. Hoàng Nhan A Nam đích thị là con cáo già!
Dã Tốc Cai lo lắng hỏi:
- Thế như, nếu tiến vào cái ổ này, binh lực ta rõ ràng không đủ, thế thì làm sao tiến hành?
- Vấn đề này đệ đã có phân tích qua! Thoát Thoát kiêu hoành ngạo mạn, quân lịnh đưa xuống tất phải chậm, quân đội Trát Hoảng đối với chúng ta có lòng lo sợ, ở bờ phía đông sông la lập không có địa lợi, coi như là quân lực tương đồng, trong vòng một ngày có thể đánh vỡ bọn chúng. mặc khác đội quân của Hoàng Nhan A Nam có thể trở kích mãnh liệt.
- Các người coi coi……
Diệp Khắc Cường tay chỉ vào họa đồ, nói:
- Chúng ta phải bố trí một đạo trở kích phòng tuyến ở hắc hổ sơn, trước mặt là bọn kim binh đã chiếm giữ chỗ này, nhân số không nhiều, cho nên tối nay phải lợi dụng lúc địch quân không phòng bị tiến chiếm chỗ địa lợi này, như vậy mới có thể đánh cản đội quân tăng thụ của Hoàng Nhan A Nam, đệ nghĩ có thể kéo dài bọn chúng đến hai ngày tuyệt đối không thành vấn đề.
- Nhìn lại chỗ này! quân đội của Thoát Thoát tất phải từ ở chỗ Du Vi, binh sĩ của hắn kiêu hoành, cho nên chỉ cần cho hắn chút ít lợi, sau đó lại tiêu mòn một ít quân lực của hắn. Tây Li Á Trấn trong mắt hắn chỉ là mảnh xương gà (không có giá trị), tới lúc đó với cá tánh của hắn nhất định không bỏ qua. Lúc đó chúng ta đánh vỡ đội binh của Trát Hoảng rồi quay đầu lại bao vây công kích, tại Tây Li Á Trấn phải giết sạch đội quân của Trát Hoảng.
-Nhiệm vụ lớn nhất là ngăn trở đội viện binh của Hoàng Nhan A Nam, nếu như một ngày thất thủ, thì toàn bộ kế hoạch của chúng ta đều như nước chảy về biển đông, hơn nữa rất có thể toàn thể binh lính ta sẽ bị hủy diệt đi tại hướng đông sông la lập. cho nên nhiệm vụ này do đệ chấp hành!
- Đại ca ở thảo nguyên Mông Cổ oai danh viễn trấn, Trát Hoảng là viên bại tướng dưới tay anh, như vậy do anh đối phó với hắn chắc là không có vấn đề, hy vọng anh có thể trong vòng một ngày một đêm tạo cho bộ phận kim binh này mất đi năng lực đối kháng, liền tức tốc chạy đến tây lí a trấn! tiêu diệt sạch đội quân Thoát Thoát, anh có quân lực là năm vạn!
- Mông Lực Khắc suất lĩnh một vạn binh cầm giữ đội binh Thoát Thoát, đợi đúng thời điểm thì lui binh về, nhưng phải rút quân ra khỏi Tây Lí A trấn, đánh thua vài trận, sau đó lại quấy nhiễu hắn, khiến cho hắn cao hứng một hai ngày, sau đó cùng đại ca một lượt bao vây giết hắn. còn vấn đề chi tiết thì tự đi thảo luận lấy!