Tả Mạc dương cao hai tay giống như hải đăng chỉ dẫn phương hướng trong đêm tối, còn tiếng kêu đến khản cả giọng của đám mãnh nam khổng lồ kia chính là biểu hiện của lòng tham lam từ sâu thẳm nội tâm của bọn hắn.
Như sấm sét, như lửa trời!
Cả đám mãnh nam đứng thẳng tắp, nặng nhọc thở hồng hộc, kẻ nặng nề kéo theo chiến phủ to như cánh cửa, kẻ lôi theo cây đao dài cả trượng, nặng nề cất bước, hai tay vung vẩy, chầm chậm chạy tới!
Những mảnh nhỏ trên trọng giáp theo bước chân chạy băng băng của bọn họ, phát ra tiếng rắc… rắc… gãy vỡ, nhưng khi đám người khổng lồ đó tăng tốc tiến lên, thanh âm lại phát sinh biến hóa.
Loảng xoảng ... Loảng xoảng...
Âm thanh giống như của khối sắt thép lớn nặng nề nện lên mặt đất, khiến cho lòng người không khỏi phát run. Dần dần những âm thanh đó trầm trọng như lôi đình, âm thanh vang lên ngày càng dày đặc, nhanh chóng hòa âm thành cả một cơn lũ sắt thép đang ầm ầm tiến tới, đối mặt với cổ uy thế này, người ta có cảm giác không chống đỡ được!
Ầm ầm ầm!
Mặt đất dưới chân rung lên như động đất, đất đá bắn lên ào ào, cả đội bước đi khiến đất rung núi chuyển!
Vừa mới lao ra không đến năm trượng Minh Liệt chợt dừng lại, sắc mặt hắn trắng bệch, hoảng sợ nhìn vào đám người mặc trọng giáp đang vọt tới như dòng lũ sắt thép, môi hắn không khỏi run run lên!
Trọng khải...
Cư nhiên lại là trọng khải!
Minh Liệt tay chân lạnh buốt, hai chân như nhũn ra, biểu tình trên mặt tựa như khóc tựa như cười.
Trọng khải! Loại đồ cổ này không biết đã biến mất bao nhiêu năm nay rồi, thế nhưng giờ lại hiện ra trước mặt mình! Mà chính mình lại bị cái loại binh chủng lỗi thời đáng bị đào thải từ lâu rồi kia đánh lén!
Truyền thuyết nói rằng, nhóm thiền tu mặc trọng khải là những kẻ dũng cảm không không biết sợ, là những dũng giả chân chính nhất, không phải sao? Không phải nói bọn hắn vĩnh viễn là lực lượng công kích cường đại nhất trên chiến trường sao? Không phải nói bọn họ cho tới bây giờ chỉ chính diện cùng địch nhân đánh phá hay sao? Không phải nói bọn họ khinh thường cái gì âm mưu quỷ kế, khinh thường việc bày trận bài binh hay sao?
Nhưng hồi nãy chính mắt hắn nhìn thấy, mấy tên này lại rón rén như mèo, trong mắt lóe lên quang mang xanh biếc, rồi lại vung vẩy đám trọng khải khiến người ta khiếp sợ, vậy là cái gì?
Minh Liệt hoảng hốt lo lắng.
Trong lúc hắn còn đang hoảng hốt, Tả Mạc đã dẫn dắt đám người khổng lồ, ầm ầm vọt tới trước mắt bọn họ!
Ánh mắt Tả Mạc từ đầu tới giờ không hề rời khỏi tên thủ lĩnh đối phương, hắn đã xác định đó là con mồi của riêng mình! Không nói hai lời, Tả Mạc nương thế xông lên, Minh hư dực đột nhiên phát lực, phi thẳng tới chỗ Minh Liệt!
Tùng Viên đang đứng bên cạnh Minh Liệt kinh sợ thất sắc, thuận thế vung tay, Tùng văn kiếm vọt ra khỏi vỏ, vẽ nên một đạo kiếm quang hình cầu che trước mặt!
Tả Mạc khí thế mạnh liệt, giống như sao băng ào ạt lao tới!
Kiếm quang hình cầu ầm ầm vỡ nát, xuyên qua quang mang vỡ nát, một đạo thân ảnh nhanh chóng hướng hai người lao thẳng tới!
Bản lãnh của Tùng Viêm quả thật không đơn giản, hắn sớm biết kiếm quang hình cầu của mình không ngăn được Tả Mạc, Tùng văn kiếm trong tay giống như có sinh mệnh, liền vạch ra một đạo kiếm quang quỹ tích linh hoạt kỳ ảo đến cực điểm. Kiếm ý lưu chuyển, uốn lượn như linh xà!
Tê!
Tuyết bạch linh xà há mồm, cái lưỡi linh hoạt phóng ra.
Tả Mạc nhìn thấy con tuyết bạch linh xà này, đồng tử chợt co rút lại, là kiếm ý Hóa hình! Nhìn Tuyết Xà vô cùng sống động làm Tả Mạc nghĩ đến kiếm ý Tuyết Ly của sư thúc Tân Nham!
So với Tuyết Ly của sư thúc Tân Nham con Tuyết xà này nhỏ hơn rất nhiều, dài không quá ba, bốn trượng, thân chỉ to hơn cái miệng chén một ít, nhưng thần thái cùng khí thế của nó thì giống hệt với Tuyết Ly của sư thúc!
Cao thủ!
Cơ hồ theo bản năng, Ngọ đao xuất hiện trong tay Tả Mạc, theo thế xông tới, tà tà chém ra!
Đinh!
Âm thanh va chạm bén nhọn đâm vào màng tai làm Tả Mạc đau điếng, lực lượng khổng lồ truyền đến cánh tay, khiến cả cánh tay hắn nhất thời nóng lên.
Không chút nghĩ ngợi, Tả Mạc lấy Ngọ đao làm điểm tựa, cả cơ thể chuyển động giống như con quay, đùi phải giống như cái roi, hung hăng quất trúng hàm dưới Tuyết xà!
Tuyết Xà trúng một kích Kim ô túc toàn lực, thân hình cứng đờ, sức công phá của một cước này vượt xa tưởng tượng của nó!
Tả Mạc thể nội tam lực hợp nhất, mang đến cho hắn rất nhiều phiền toái, nhưng đồng thời cũng có lợi ích rất lớn. Vì tam lực hợp nhất, nên khi hắn vận dụng Đại Nhật ma thể thì thần thức cùng linh lực đồng thời được dẫn động, bởi vậy trong nháy mắt hắn có thể thấy rõ từng chi tiết nhỏ, mắt tinh hơn cũng giúp khả năng quan sát và phán đoán tăng lên vài lần so với trước.
Tả Mạc lập tức ý thức được loại biến hóa này đem lại lợi ích lớn cỡ nào, hắn theo bản năng điều chỉnh lại Kim ô túc cho phù hợp.
Một quang ảnh kim sắc lóe lên trên đùi phải của hắn rồi biến mất!
Một cước này quất trúng Tuyết Xà! Khiến cho Tùng Viên biến sắc, Tùng văn kiếm trong tay lại hoa thêm một vòng tròn, một luồng hào quang chói mắt dịch chuyển từ chuôi kiếm đến mũi kiếm!
Hai mắt Tuyết Xà đột nhiên sáng lên, hai đạo hồng quang nhắm thẳng vào Tả Mạc!
Cảm giác một kích Kim ô túc vừa rồi khiến cho Tả Mạc khoan khoái nói không nên lời, tất cả các phần trên cơ thể tựa hồ như đang nhảy múa vui mừng, lòng tin mãnh liệt nảy sinh trong ngực khiến hắn có cảm giác hết thảy đều nắm trong tay!
Loại cảm giác khiến người ta mê say này, làm cho Tả Mạc cơ hồ muốn ngửa mặt lên trời mà hét lớn!
Tả Mạc đột nhiên cảm giác có nguy hiểm!
Thân thể Tả Mạc phản ứng như tia chớp, Minh hư dực nhẹ động, lền tiêu thất trên không trung. Ngay lập tức, hai đạo hồng quang xẹt qua vị trí mà hắn vừa biến mất, còn hắn lại giống như u linh hiện ra phía trên đầu Tuyết Xà!
Trong lòng bày tay phải của hắn, dường như có chất lỏng sáng rực đang chậm rãi tuôn ra!
Hữu chưởng trên không trung hướng đầu Tuyết xà chụp xuống!
Một đạo Đại Nhật văn diễm màu vàng kim rời khỏi tay hắn, trùm lên trên đầu Tuyết Xà!
Tuyết Xà nhất thời lộ vẻ thống khổ!
Mồ hôi túa ra như mưa trên gương mặt tròn trĩnh của Tùng Viên, Tùng văn kiếm trong tay hắn, không biết từ khi nào, hiện đầy vết rạn như mạng nhện! Đôi mắt nhỏ như hạt đậu của hắn lộ vẻ hoảng sợ!
Ma thể!
Đây là ma thể!
Là Đệ nhị trọng Đại Nhật ma thể!
Điều này sao có thể?
Nhân loại sao có thể tu luyện ma thể? Tùng Viên cảm giác mình như gặp quỷ giữa ban ngày.
Ở Côn Luân, yêu ma là đối tượng mà mỗi Côn Luân đệ tử đều không thể không nghiên cứu, các đệ tử từ trên xuống dưới trong Côn Luân đều biết, trong chiến tranh giữa tu giả cùng yêu ma, trừ khi tiêu diệt hoàn toàn đối phương, nếu không chiến trận sẽ vĩnh viễn không chấm dứt. Mà trong số tu giả, đệ tử Côn Luân sẽ là kẻ đầu tiên phải đứng mũi chịu sào! Chính vì thế, Côn Luân đệ tử hiểu biết về yêu ma hơn xa các môn phái khác.
Lúc mới bắt đầu, Tùng Viêm hoàn toàn không nghĩ đến đối phương tu luyện Ma thể, kẻ đáng giận trước mắt kia dù sao cũng là nhân loại không hơn không kém. Nhân loại không thể tu luyện ma công, đây là là nguyên tắc từ trước tới nay mọi người đều biết! Nhưng sau khi chứng kiến một loạt công kích cường hãn tới cực điểm của Tả Mạc, nhất là sau khi Đại nhật văn diễm xuất hiện, hắn rốt cuộc ý thức được, thứ mà hắn đụng phải là thứ gì.
Đây chính là Đệ nhị trọng Đại nhật ma thể, chỉ có Đại nhật ma thể với trình độ như thế, thì mới có thể bá đạo như thế!
Hơn nữa đối phương không chỉ luyện thành Ma thể, cảnh giới không chỉ đơn thuần là Đệ nhất trọng mà đã là Đệ nhị trọng!
Phán đoán này, cơ hồ phá tan hết thảy nhận thức thông thường của hắn!
Cho tới nay, yêu, ma, tu giả tam đại phe phái đều được phân biệt rõ ràng. Đừng nói là trong Ma giới, Đại nhật ma thể cũng là trường hợp tuyệt đỉnh hi hữu mà ngay cả Ma thể bình thường nhất cũng chưa từng nghe nói có nhân loại nào luyện thành.
Phát hiện kinh người này, làm hắn theo bản năng liếc nhìn thật kỹ mấy tên trọng giáp cự hán ở phía sau Tả Mạc.
Con ngươi hắn chợt co rút lại!
Không đúng!
Bọn hắn căn bản không phải là thiền tu gì hết! Bọn hắn là trọng giáp Ma sát vệ!
Mặt hắn chợt tái nhợt không có một chút huyết sắc.
Trọng khải Thiền tu cùng trọng giáp Ma sát vệ về căn bản là khác nhau hoàn toàn, có thể dễ nhận biết thông qua trọng khải trên người bọn họ. Trọng khải trên người Thiền tu là một loại linh giáp, mà trọng giáp trên người Ma sát vệ, là sát ý ngưng luyện mà thành!
Trọng giáp Ma sát vệ...
Là loại binh chủng vô cùng hiếm hoi ít gặp của Ma tộc, bọn hắn là những bộ máy giết chóc tàn bạo nhất, là quái vật hung tàn nhất, là vũ khí lợi hại nhất trong tay Ma Hoàng!
Trọng giáp Ma sát vệ trước mắt mặc dù còn có chút non nớt, nhưng bọn hắn thật sự là trọng giáp Ma sát vệ không sai!
Nghĩ đến khi đội Ma sát vệ kia thành thục, dùng bọn hắn làm cự đại binh khí, có thể càn quét khắp nơi, tạo ra vô số cảnh gió tanh mưa máu, Tùng Tiên không rét mà run!
Bất quá, hắn cũng không có thời gian phân tâm ( Dịch: ặc thế ta gõ từ này giờ là cái giề? Cái giề???), Tả Mạc công kích liên tiếp như thủy triều, từng đợt, từng đợt, thân ảnh màu vàng nhạt như ẩn như hiện xung quanh Tuyết Xà!
Tùng Viên âm thầm kêu khổ không ngớt, Đại nhật văn diễm không ngừng ăn mòn cái đầu Tuyết xà! Hắn biết nhưng không có biện pháp nào, Đại nhật ma thể có khả năng bài danh thứ hai trong các cấp ma thể, cũng bởi vì nó Chí dương chí cương, không có nửa điểm âm khí nào, đây đúng là loại Ma thể cực kỳ hiếm thấy!
Khắc chế đại nhật không phải là không có, có thể dùng Chí âm chí hàn pháp quyết để đối kháng. Côn Luân là thánh địa của Kiếm tu, pháp quyết nào mà chẳng có, kiếm quyết thích hợp lúc này ít nhất cũng có ba loại.
Nhưng vấn đề là không có loại nào Tùng Viên từng tu luyện qua.
Không thể khắc chế, vậy chỉ có thể lấy cứng đối cứng, xem kiếm phong của hắn lợi hại hay là Ma thể của đối phương lợi hại hơn.
*****
Minh Liệt ngơ ngác nhìn đội ngũ đang tan tác với tốc độ kinh người.
Bọn gia hỏa vô sỉ này tựa như sư tử (ặc không phải sói a) xông vào bầy cừu, đấu đá lung tung! Bọn hắn ỷ vào binh khí khổng lồ, chân chính là hung khí vô cùng khủng bố, kiếm quang dưới tay kiếm tu trước mặt nó gãy tan như chiếc đũa.
Bọn hắn điên cuồng tả xung hữu đột trong chiến trường, tốc độ của bọn hắn cũng không phải là nhanh lắm, thế nhưng khi một tên cự hán thân cao một trượng, cả người bao bọc trong trọng giáp lại ầm ầm xông tới thì căn bản là không có người nào có đủ dũng khí đứng ra ngăn cản.
Mà khiến Minh Liệt tuyệt vọng chính là, mấy tên to con này chưa bao giờ hành động một mình, bọn tụ lại thành nhóm, tốp năm tốp ba, cho dù gặp phải một gã kiếm tu thì vẫn là cả nhóm trọng giáp cũng hét lớn mà xông tới!
Năm sáu thanh trọng phủ trọng đao nhất loạt băm xuống.
Minh Liệt đờ đẫn nhìn rõ tất cả cảnh này.
Hắn biếtt, hắn đã thất bại hoàn toàn!
Nhưng là vì cái gì mình lại thất bại???
Hắn đến giờ vẫn mờ mịt.
*****
Tùng Viên đối với công kích như cuồng phong bão vũ của Tả Mạc chỉ có thể tận lực chống đỡ, hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng cũng bị dập tắt.
Toàn thân đối phương được bao phủ trong một tầng quang mang màu vàng kim nhạt, không thấy rõ diện mạo. Đối phương càng đánh càng mạnh, Tùng Viên có thể cảm nhận được, áp lực trên hắn càng ngày càng lớn.
Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ bị người ta gắt gao áp chế từ đầu tới cuối như vậy!
Chẳng lẽ ngày hôm nay hắn lại phải chết ở đây sao?
Trong lòng hắn bỗng dưng hiện lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt, hắn chưa bao giờ cảm thấy tử vong ở gần mình đến như vậy.
Ba ba ba!
Tiếng va chạm vang lên liên tiếp, Tuyết Xà dù vẫn cố gắng chống đỡ nhưng cuối cùng cũng đạt đến cực hạn, ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh kiếm ý nhỏ, bắn tung tóe ra bốn phía!
Oành!
Một chùm huyết vụ xem lẫn những mảnh linh giáp nhỏ ầm ầm tán ra xung quanh.
Một bàn tay mang theo Đại nhật văn diễm xuyên qua lồng ngực Tùng Viên!
Đồng tử Tùng Viên cứng đờ, hào quang từng chút tiêu tán cho đến khi sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt!
Giải quyết xong Tùng Viên, Tả Mạc không chút do dự, bất thình lình hiện ra bên cạnh Minh Liệt vẫn đang tiêu hồn lạc phách, gọn gàng một kích kết thúc sinh mệnh của hắn!
Ai cũng không biết, trận chiến này bất ngờ xảy ra, trực tiếp làm rối loạn thế trận của tam phương (ma,yêu, nhân).
“Huyết Nhục Ma Bàn” khiến cho ngàn đời khiếp sợ, không báo trước cứ như vậy bắt đầu.
----------oOo----------