Ba tháng sau.
Một con thuyền nhỏ màu đen không mấy bắt mắt hiện ra cửa khẩu Vân Hải giới.
Trong Hắc !uy hào mọi người nhao nhao chen đến trước Huyễn trận cảnh phía trước, nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, tất cả cùng hưng phấn không thôi.
- Cuối cùng đã tới! Đây là Vân Hải giới a!
- Thật mỹ lệ!
- Đúng a! Lần đầu tiên ta thấy một nơi đẹp như vậy!
Dưới chân bọn hắn là Vân Hải (biển mây) bao bao la bát ngát, giữa biển mây rộng lớn, một hòn đảo đang phiêu phù lơ lửng.Vân Hải chậm rãi chuyển động, từng đám mây trắng nhẹ bay, giống như sương mù quanh co lúc ẩn lúc hiện.
Bỗng nhiên một con chim lớn màu xanh biếc bay vút lên từ biển mây, hai cánh rung lên, giống như mũi tên rời cung phóng thẳng lên thiên không. Trong chớp mắt đã biến mất phía chân trời.
- Tốc độ thật nhanh!
Nhìn cảnh này cả đoàn người không khỏi hít một hơi lãnh khí, thấy tốc độ phi hành của con thanh điểu này thì đến kẻ sở trường về tốc độ nhất cả Hắc Quy hào là A Văn cũng phải trợn mắt há mồm.
Mấy người Tả Mạc cũng hơi hơi biến sắc, bọn hắn liếc nhìn nhau đều thấy vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương. Vừa rồi thanh điểu kia phẩm chất cũng không thấp a, ở Thiên Nguyệt Giới tuyệt đối là linh thú đỉnh cấp.
Nơi này nếu như yêu thú phẩm giai đều cao như vậy, chứng tỏ, tu giả ở đây không nhiều lắm, lại phát hiện ra cấp độ tu giả nơi này tương đối thấp. Yêu thú với tu giả cũng không phải là thân thiện gì. Tu giả lại luôn thích săn bắt yêu thú, yêu thú đồng dạng cũng rất thích bắt giết tu giả.
- Hòn đảo đó không có người.
Vi Thắng nhìn chằm chằm một hòn đảo thấp thoáng cách đó không xa, hòn đảo này cũng không lớn, chỉ rộng khoảng hơn năm mươi mẫu. Bởi vì cách đó không xa, đoàn người thấy rõ ràng, trên đảo vẫn còn một ít phòng ốc hoang tàn, có thể thấy trước kia ở đây từng có tu giả sinh sống.
Nghĩ đến con thanh điểu vừa rồi, mọi người đều biến sắc thầm cảm thấy không tốt. Chẳng lẽ nơi này bị linh thú tàn sát bừa bãi không còn một ai sao?
- Mọi người cẩn thận.
Tả Mạc dặn dò.
Tất cả mọi người lập tức giữ vững tinh thần, làm tốt công tác chuẩn bị phòng ngự. Bất quá, sự thật chứng minh bọn hắn tựa hồ có chút buồn lo vô cớ, ngoài thanh điểu tốc độ làm người ta sợ hãi, bọn hắn dọc đường không gặp thêm bất cứ chuyện gì.
Cảm giác mới mẻ ban đầu qua đi, Vân Hải mờ mịt trong mắt mọi người nhanh chóng trở nên buồn tẻ đơn điệu.
Đã qua hơn mười ngày, mọi người ở đây đều có chút không kiên nhẫn, bỗng một hòn đảo to lớn hiện ra trong tầm mắt bọn họ. Cả đoàn người sĩ khí đại tăng, nhưng chẳng ai ngờ rằng, phải bay liên tục hai ba ngày bọn hắn mới tới gần hòn đảo này.
Bọn hắn lúc này mới ý thức được hòn đảo này vô cùng, vô cùng lớn, vượt xa tưởng tượng của tất cả! Hơn nữa sau khi bay đến gần hơn, sự khổng lồ của hòn đảo càng trở nên rõ ràng. Trông nó tựa như một con rùa biển vô cùng lớn, đang im lặng nằm trong mây ngủ đông, tu giả ở trước mặt nó chỉ như hạt bụi vậy!
Tới gần hòn đảo khổng lồ, chỉ thấy những mảnh đảo nhỏ đột ngột xuất hiện với tần suất ngày càng lớn, chúng nó chi chít khắp nơi, cái nhỏ thì chỉ rộng cỡ mười trượng, cái lớn phải rộng đến mấy vạn mẫu.
Khi đám người Tả Mạc bay tới gần thì từ trên một hòn đảo nhỏ, một gã tu giả bay tới. Tên tu giả này mặt mày thông minh lanh lợi, y phục bố y vô cùng gọn gàng. Hắn bay tới cách Hắc Quy hào chừng năm mươi trượng thì dừng lại, ôm quyền, hắng giọng hô lớn:
- Tại hạ Thương Vị Minh hoan nghênh các vị đạo hữu lão bản quang lâm Đông Thắng Vân đảo, các vị lão bản sinh ý hưng vượng, phát tài như ý! Không biết các vị có cần người dẫn đường không? Tại hạ là dân bản địa, các vị lão bản nếu muốn biết thêm thông tin, tìm hiểu cái gì nên mua, hàng gì nên bán thì tại hạ có thể dốc hết chút lực mọn trợ giúp các vị.
Thương Vị Minh vẻ mặt thản nhiên, không có nửa điểm xấu hổ ngượng ngùng.
- Dẫn đường?
Tả Mạc cảm thấy thú vị, hắn nghĩ nghĩ một hồi rồi ra lệnh:
- Bảo Bao Dịch qua đây.
Nói xong liền dẫn đầu bay khỏi Hắc Quy hào, Vi Thắng vì lo lắng cho an toàn của Tả Mạc nên cũng bay ra theo. Những người còn lại trong thuyền lập tức cảnh giới cao độ, cam đoan nếu như gặp nguy hiểm thì có thể phát động công kích ngay lập tức. Bọn hắn đều đánh giết ngàn dặm từ Đô Thiên Thiên Huyết giới ra đến đây, thói quen cảnh giác, luôn đề phòng chuyện bất thường đã sớm ăn vào máu.
Thương Vị Minh thấy trong thuyền bay ra hai người, sắc mặt vẫn hết sức trấn định nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, lần này có hy vọng buôn bán có lời rồi a!
- Nơi này chính là Đông Thắng vân đảo?
Tả Mạc có chút tò mò hỏi.
- Đúng vậy nơi này chính là Đông Thắng vân đảo.
Thương Vị Minh hướng hai người hành lễ:
- Không biết hai vị lão bản xưng hô thế nào?
- Ta họ Tả.
Tả Mạc cười tủm tỉm nói, chỉ Vi Thắng bên cạnh nói :
- Hắn họ Vi.
- Tả lão bản hảo, Vi lão bản hảo.
Thương Vị Minh ôm quyền vấn an, hắn đánh giá hai người từ trên xuống dưới, thấy hai người ăn mặc bình thường, trong lòng hơi có chút thất vọng. Chiếc thuyền màu đen phía sau hai người cũng vô cùng tầm thường, Thương Vị Minh trong lòng càng thêm khẳng định bọn Tả Mạc chính là thương nhân làm ăn nhỏ.
Bất quá, trong lòng hắn tuy rằng thất vọng, nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện ra, bất kể thế nào đi nữa hôm nay là ngày khai trương cuối cùng, tìm được khách hàng vẫn là một chuyện tốt.
- Không biết các vị đến Đông Thắng Vân đảo là để buôn bán hay là đi thăm bằng hữu thân thích đây?
Thương Vị Minh nhìn Tả Mạc hỏi, hắn nhìn ra Tả Mạc mới là người quyết định.
Đúng lúc này, Bao Dịch chạy tới, hắn hướng Tả Mạc thi lễ:
- Lão bản!
Tiếp đó lại hướng Vi Thắng hành lễ:
- Vi sư!
- Bao huynh không cần khách khí.
Vi Thắng khiêm tốn nhã nhặn nói.
Tả Mạc ngược lại không khách khí nói:
- Lão Bao, ngươi đến thật đúng lúc. Chuyện buôn bán này do ngươi xử lý. Vị này là Thương tiên sinh, là người dẫn đường của chúng ta, phí tổn gì gì do đó ngươi thanh toán.
Bao Dịch vội vàng nói:
- Dạ.
Thương Vị Minh trong lòng giật mình, người chủ trì của đối phương tuy quần áo bình thường nhưng khi nói chuyện lại tỏ ra dáng vẻ, khí thế mà thương nhân làm ăn nhỏ không thể có. Hơn nữa hắn ngửi được trên cái kẻ gầy ốm giống như cây gậy trúc này một cỗ hương vị quen thuộc.
Chính là hương vị của thương nhân!
(Biên: Ta không biết thương nhân có mùi gì?)
- Xin hỏi phí tổn cho một ngày của Thương tiên sinh là bao nhiêu?
Bao Dịch ngẩng đầu, trong mắt chớp động tinh quang.
Thương Vị Minh lấy lại bình tĩnh nói:
- Mỗi ngày chỉ năm khỏa tam phẩm tinh thạch.
- Giá này cũng không đắt.
Bao Dịch gật gật đầu, hắn từ từ lơ đãng liếc nhìn xung quanh, tiếp tục hỏi:
- Không biết Thương tiên sinh có thể cung cấp những dịch vụ nào?
Nhìn thần thái, khí thế nhanh nhẹn lợi hại của Bao Dịch, Thương Vị Minh lập tức ý thức được trước mắt là một kẻ từng trải lõi đời, hắn đối với suy đoán của mình càng thêm tin tưởng.
Đám người này là làm đại sinh ý a!
Nụ cười trên mặt Thương Vị Minh càng thêm thân thiết:
- Dẫn đường là phục vụ cơ bản nhất. Nếu các vị cần dừng chân ăn uống tại hạ có thể giúp các vị tìm được khách điếm cùng tửu lâu thích hợp. Tại hạ vốn là một thương nhân, cũng quen biết với nhiều đường dây làm ăn buôn bán. Tại hạ cũng hiểu rất rõ các sản phẩm bản địa. Nếu các vị cần tin tức gì, tại hạ cũng có phương pháp tìm hiểu, chỉ là điều này sẽ tiêu tốn một ít tinh thạch.
- Tốt.
Bao Dịch xuất ra mười lăm khỏa tam phẩm tinh thạch:
- Đây là thù lao cho ba ngày, hy vọng có thể cùng Thương tiên sinh hợp tác vui vẻ.
Đối phương ra tay hào phóng làm cho tâm tình Thương Vị Minh nhất thời tốt lên rất nhiều, tiếp nhận tinh thạch xong, hắn khiêm tốn nói:
- Có thể vì các vị phục vụ là vinh hạnh của tại ha.
Thấy hai người nói chuyện xong, Tả Mạc liền cười nói:
- Chúng ta đều mới tới Vân Hải giới, không hiểu rõ lắm tình hình ở đây, không biết Thương tiên sinh có thể nói qua cho chúng ta biết được không!?
- Không thành vấn đề.”
Thương Vị Minh nhanh chóng cất tinh thạch vào túi rồi nói tiếp:
- Vân Hải giới là nơi hẻo lánh, tuy rằng được phát hiện ra từ sớm, nhưng tu giả lại không nhiều lắm. Các vị dọc đường chắc chắn chứng kiến không ít Vân đảo hoang tàn đúng không?
- Đúng a, vậy, đã có chuyện gì xảy ra?
Tả Mạc vội hỏi.
- Vân Hải giới sở dĩ không có nhiều tu giả cũng bởi vì nơi này luôn có yêu thú hoành hành. Những Vân đảo đó trước kia cũng có người sống, nhưng tại đây yêu thú quá nhiều, thực lực hơi yếu sẽ bị yêu thú nốt chửng.
- Vì sao không bắt giết yêu thú?
Tả Mạc kỳ quái hỏi:
- Toàn thân yêu thú đều là tiền a!
Thương Vị Minh lộ ra vẻ cười khổ:
- Còn không phải do Vân Hải tác quái sao! Vân Hải vốn mờ mịt không biên giới, hơn nữa lại rất sâu, ai cũng không biết phía dưới sâu bao nhiêu. Những yêu thú này phần lớn đều là sinh sống ở trong lòng Vân Hải, lấy Vân Hải làm bia chắn. Mà Vân Hải cũng rất lạ, cơ hồ hoàn toàn ngăn cách linh khí. Hàng năm cũng không biết có bao nhiêu người lén vào Vân Hải, muốn tìm hiểu nguyên nhân, nhưng mà đi thì nhiều mà về thì ít. Kể cả có thể trở về, cũng không thu hoạch được gì. Dần dần, cũng không còn ai đi xuống nữa!
- Như vậy Vân Hải giới chẳng phải thực không an toàn sao?
Tả Mạc giật mình.
- Đúng vậy! Vân Hải mù mịt, nguy cơ tiềm ẩn khắp nơi. Bản giới có hàng vạn Vân đảo, nhưng cái thích hợp cho tu giả sống cũng không có bao nhiêu. Chúng ta Đông Thắng Vân đảo là Vân đảo lớn nhất, ngoài ra còn một số đảo lớn khác là Kỳ La Châu, Hổ Cứ đảo... Các vị ngàn vạn lần không nên tùy ý phi hành trong Vân Hải, như vậy thập phần nguy hiểm. Hiện giờ trong các Vân đảo, phần lớn đều có truyền tống trận. Dùng truyền tống trận để di chuyển tương đối an toàn. Những Vân đảo không có truyền tống trận phần lớn đều có đường bay riêng, dọc đường đều có Vân đảo phòng ngự giám sát, coi như cũng tương đối an toàn.
Nói xong, hắn từ trong lòng lấy ra một mảnh ngọc giản:
- Ở trong này, có ghi rõ toàn bộ truyền tống trận cùng đường bay của Vân Hải giới, cũng không đáng bao nhiêu tiền, tặng cho các vị lão bản, coi như là một chút tâm ý của tại hạ.
Thương Vị Minh hành động như vậy là có vài phần ý muốn kết giao, Tả Mạc tự nhiên hiểu được, hắn cười tiếp nhận ngọc giản nói:
- Đa tạ Thương huynh đệ.
Tiếp theo lấy ra một thanh tam phẩm phi kiếm đưa ra:
- Một chút tâm ý, mong Thương huynh đệ vui lòng nhận lấy!
Thương Vị Minh tiếp nhận phi kiếm, cầm trên tay hơi vận linh lực, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, miệng liên tục không ngừng cảm tạ. Tam phẩm trung giai thủy hành phi kiếm, có thể bán được cái giá không tồi a. Bất quá hắn không có ý định bán đi, nhi tử của hắn cách Ngưng Mạch không xa, thanh phi kiếm này rất thích hợp cho nhi tử hắn dùng.
Nếu lúc trước vẫn chỉ là đoán, thì hiện tại hắn có thể khẳng định Tạ lão bản này tuyệt đối là đại lão bản!
Vừa ra tay đã tặng một thanh tam phẩm phi kiếm, hắn đúng là lần đầu tiên gặp được! Hắn không khỏi cảm thấy may mắn vì quyết định của mình, thật quá anh minh, lần này có thể kiếm lớn rồi!
Tả Mạc nhìn bốn phía xung quanh hỏi:
- Xung quanh chúng ta không có yêu thú sao?
Thương Vị Minh vội vàng nói:
- Lão bản không cần lo lắng, chúng ta Đông Thắng Vân đảo được đại trận bao phủ, cả khu vực này không có bóng yêu thú nào. Người xem vùng này có rất nhiều tiểu Vân đảo nhưng đều nằm trong vòng bảo hộ của đại trận, không cần lo lắng vấn đề an toàn, lão bản không ngại thì mua một hòn đảo về làm của riêng cũng được!
Bọn hắn hướng đại đảo chậm rãi bay tới, tiếp tục nói chuyện với nhau, Hắc Quy hào theo sát phía sau.
- Nga! Vân đảo còn có thể mua? Mua ở đâu? Giá cả như thế nào?
Tả Mạc nhất thời đầy hứng thú. Bên trong Hắc Quy hào tuy rằng rất rộng rãi nhưng ở lâu trong đó cũng thấy chán ngấy rồi. Hơn nữa tìm kiếm Thủy Vân thai không phải là chuyện một sớm một chiều, nơi đây tương đối an toàn, tìm một điểm dừng chân cũng không phải là ý tưởng tồi.
Thương Vị Minh chẳng qua là thuận miệng nói ra, không nghĩ tới Tả Mạc vậy mà lại rất hứng thú, nhất thời tinh thần tỉnh táo. Dựa theo quy định trên đảo, nếu quả thật có thể hoàn thành cuộc mua bán cỡ này, hắn có thể có được một số tiền hoa hồng không nhỏ.
Thương Vị Minh tựa như đã thấy vô số tinh thạch hướng hắn vẫy chào!
Hạnh phúc tới thật sự là bất ngờ a!
----------oOo----------