Thương Vị Minh kiềm chế hưng phấn trong lòng, thái độ càng trở nên khiếm tốn:
- Đông Thắng Vân đảo thật ra chỉ là vành đai của Vân đảo, trừ đảo này ra còn có hơn ba vạn tám ngàn Vân đảo lớn nhỏ khác nhau. Những Vân đảo này dựa theo kích thước, vị trí cùng linh mạch mạnh yếu khác nhau được chia ra các mức giá cũng khác nhau. Những vân đảo lớn nhất, tốt nhất hiện tại cơ bản đã bán hết, còn lại phần lớn đều là trung Vân đảo, tiểu Vân đảo cùng toái Vân đảo. (Mảnh vỡ đảo)
Tả Mạc hứng thú hơn hỏi:
- Tình huống trung Vân đảo, tiểu Vân đảo cùng toái Vân đảo như thế nào?
Thương Vị Minh tỉ mỉ giới thiệu:
- Toái Vân đảo là Vân đảo nhỏ nhất hợp quy cách, diện tích phần lớn đều nhở hơn trăm mẫu, thông thường không có linh mạch, phần lớn là nơi các tu giả độc thân ở, như tòa đảo nhỏ kia của ta bất quá có bốn mươi mẫu. Tiểu Vân đảo là những đảo có diện tích trên một trăm mẫu, dưới một ngàn mẫu. Chúng nó phần lớn đều có linh mạch, bất quá phẩm chất không được cao. Trung Vân đảo là những đảo có diện tích lớn hơn một ngàn mẫu nhưng nhỏ hơn năm vạn mẫu, linh mạch ở những vân đảo này phần lớn phẩm chất khá tốt, còn có chút linh hồ, linh tuyền các loại, còn có thể khai khẩn linh điền. Ngoài năm vạn mẫu là đại Vân đảo, hầu như đều bán hết rồi, hơn nữa điều kiện để mua tương đối hà khắc.
Tả Mạc cân nhắc một chút, bọn hắn nhiều người như vậy, chỉ sợ phải mua một cái trung vân đảo, có khi cón phải mua một cái trung Vân đảo cỡ lớn, hắn liền hỏi:
- Giá một cái trung Vân đảo là bao nhiêu?
Quả nhiên là đại lão bản a!
Thương Vị Minh trong lòng mừng rỡ, cố nén kích động nói:
- Đại khái mỗi mẫu tương đương với một viên tam phẩm tinh thạch.
- Cái giá này không phải rẻ a.
Tả Mạc có chút giật mình, mấy vạn viên tam phẩm tinh thạch tuyệt đối không phải là con số nhỏ.
- Đúng vậy! Đúng là không rẻ.
Thương Vị Minh có chút cảm khái nói:
- Cả giới này Vân hải mờ mịt, chỉ có Vân đảo mới có thể đặt chân. Mà đảo nhỏ không có bảo hộ thì cũng không có giá trị gì, bởi vậy Vân đảo có thể ở đương nhiên không có nhiều rồi. Hơn nữa gần đây bên ngoài tình thế có chút khẩn trương, giá cả Vân đảo theo đó cũng tăng lên.”
Tả Mạc ngẩn ngơ:
- Cái này là vì sao?
- Quá nhiều người tới a!
Thương Vị Minh giải thích:
- Vân hải lúc trước rất hẻo lánh, đây vốn là điểm giao nhau của Tứ Cảnh Thiên, trước kia ngoài tu giả bản địa, các tu giả khác vốn không tới nơi này. Tình huống bây giờ thì ngược lại, nơi này cách xa tiền tuyến. Trừ truyền tống trận, muốn tiến vào theo hà khẩu là rất khó khăn. Mỗi khi có chiến tranh hay chuyện gì bất thường, các truyền tống trận phần lớn bị hủy đi để bảo đảm an toàn. Hai năm qua, tu giả địa phương khác điên cuồng kéo nhau chạy tới, khiến cho tình hình nơi này cũng chuyển biến xấu.
- Là như thế nào?
Tả Mạc hỏi lại.
- Giá cả tăng đột biến a! Vân Hải giới so với các giới khác bất đồng, không thể tiến vào qua đường giới hà, chỉ có thể dựa vào truyền tống trận. Nhưng hàng hóa vật phẩm đều thông qua truyền tống trận, thì giá cả lại quá đắt, tinh thạch không còn đủ dùng nữa. Hai năm qua giá hàng tăng lên kịch liệt, nếu không phải mấy năm trước ta dùng toàn bộ của cải mua một được một hòn đảo vụn thì hiện tại ngay cả chỗ ở cũng không có.
Thương Vị Minh lắc đầu thở dài.
- Như vậy a.
Tả Mạc như có điều suy nghĩ.
Càng bay càng đến gần Đông Thắng Vân đảo, mọi người nhanh chóng tiến vào đại đạo.
Một gã tu giả trên quần áo có thêu chữ “Hư Linh” bay tới, ánh mắt liếc Tả Mạc một cái, lại nhìn về phía sau, liếc hắc quy hào một cái nữa, nói:
- Đinh khu thứ nhất, số một trăm ba mươi, mỗi ngày ba khỏa tam phẩm tinh thạch. Trước tiên nộp phí hai mươi khỏa tam phẩm tinh thạch cùng với tiền thế chấp mười khỏa tam phẩm tinh thạch.
Bên cạnh Thương Vị Minh giải thích:
- Nơi này thuyền không được vào thành, phải dừng lại ở bến tàu phía trước. Đinh khu là nơi chuyên dùng để đỗ thuyền nhỏ. Bến tàu có kho hàng đặc biệt, lão bản nhớ an bài người bảo vệ.
Tả Mạc quả thật cảm nhận được ở đây hàng hóa giá rất cao, bất quá nghe Thương Vị Minh nói câu kia, nhất thời cảnh giác hỏi:
- Không an toàn?
Thương Vị Minh lộ ra vẻ cười khổ:
- Trước kia rất an toàn, nhưng gần đây tình hình bất ổn, đã có mấy nhóm người bị trộm hàng.
- Nha.
Tả Mạc gật đầu, sau đó hỏi một câu:
- Nếu gặp phải mấy tên trộm đồ đó, giết chết không sao chứ?
Thương Vị Minh trong lòng máy động, sắc mặt khẽ biến vài lần. Cơ hồ trong nháy mắt, đối phương tựa hồ đột nhiên thay đổi thành người khác, toàn thân tản ra hơi thở nguy hiểm mãnh liệt. Khi Thương Vị Minh nhìn kỹ thì chỉ thấy một lão bản vẫn đang cười tủm tỉm, hắn hoài nghi có lẽ vừa rồi mình hoa mắt. Hắn gượng cười nói:
- Nếu thật là bắt được trộm đạo, giết chết cũng không sao. Bất quá, có thể không giết thì tốt nhất đừng giết, hòa khí phát tài mà.
- Hòa khí phát tài, có đạo lý!
Tả Mạc gật đầu
Rất nhanh, Hư Linh phái đệ tử tiếp dẫn, Hắc Quy hào để tại vị trí số một trăm ba mươi, phí tổn cũng giao nộp xong xuôi. Công Tôn Sai, Tạ Sơn, Tống Như mấy người bay ra khỏi Hắc Quy hào, những người khác vẫn tiếp tục đứng trong thuyền. Tả Mạc không muốn rêu rao, hơn nữa còn có đại sư huynh, Tạ Sơn, Tống Như và bản thân hắn nữa, cả bọn chỉ cần không đụng phải tu giả Nguyên Anh kỳ thì vấn đề an toàn không cần phải lo lắng.
Về phần tu giả Nguyên Anh kỳ, Tả Mạc cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua, ngay cả khi ở trong Đỗ Thiên Huyết Giới cũng chưa từng gặp.
Từ bến tàu đi ra, một con đường đá xanh thẳng tắp hiện ra trước mắt mọi người. Hai bên đường có một loạt Thạch cung đăng (Đèn đường trụ đá), chất liệu tạo nên Thạch cung đăng cũng không tính là tốt nhất, nhưng Tả Mạc chú ý tới trên mỗi cái Thạch cung đăng đều khắc đầy phù văn phức tạp.
Đại hình phù trận!
Tả Mạc trong lòng hơi hơi khiếp sợ, quy tắc sắp xếp những Thạch cung đăng này là một phần của đại hình phù trận! Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được mỗi phù trận đều có linh lực rất nhỏ đang dao động.
- Hư Linh thành ở kế bên này, cũng xem như là một thành thị tương đối lớn, dù sao Hư Linh phái thực lực cũng rất mạnh. Hư Linh phái là phù tu môn phái, vốn rất coi trọng các loại tài liệu, lão bản nếu có hàng hóa liên quan đến mặt này, nên trực tiếp bán cho Hư Linh phái. Giá bọn họ đưa ra cũng khá cao, nếu là giao dịch lớn, bọn họ sẽ tặng thêm một số lợi ích khác nữa.
Thương Vị Minh nói.
Tả Mạc giật mình, nguyên lai Hư Linh phái là phù tu môn phái, khó trách!
- Hư Linh phái môn hạ đệ tử rất nhiều, tài liệu luyện chế tiêu hao mỗi ngày quả thật kinh người. Những pháp bảo, phù binh do bọn họ luyện chế đều thập phần hoàn mĩ, bán rất chạy. Bọn họ vốn xuất thân từ Thiên Hoàn cảnh, cũng rất có tiếng tăm, đến Vân Hải giới không bao lâu liền quyết định dừng lại định cư, qua khoảng thời gian phát triển lâu dài, đến giờ tiếng tăm của họ ở Vân Hải giới này cũng khá nổi bật.
Thương Vị Minh nói.
- Thế những loại tài liệu không thể vận chuyển từ nơi khác đến thì không có ai tìm cách sản xuất ra sao?
Tả Mạc nghĩ đến một vấn đề
- Cũng có người sản xuất, bất quá không nhiều.
Thương Vị Minh nói:
- Như linh thực cần linh điền, nuôi dưỡng cần linh hồ, linh tuyền, mà để tu giả thành thục tay nghề thì cần rất nhiều thời gian. Trừ phi từ nay về sau sẽ ở lại đây, nếu không tốn nhiều công sức như vậy, chẳng phải là tiện nghi cho người khác? Trước mắt ở chỗ này là vì an toàn, nếu chiến tranh mà kết thúc thì sẽ có bao nhiêu người nguyện ý ở lại đây?
Tả Mạc vuốt cằm:
- Nói cũng đúng.
Vô luận trồng cấy linh thực hay là nuôi dưỡng linh thú, không phải việc một sớm một chiều là xong, đáng chú ý chính là những công việc này chỉ đem lại lợi ích lâu dài, chứ lợi ích trước mắt thì không có. Nếu không muốn định cư nơi này, hao tốn nhiều như vậy khí lực, lại không có lợi ích gì, tự nhiên không ai nguyện ý làm.
Thương Vị Minh nói thập phần kỹ lưỡng, mà Tả Mạc cũng thập phần cẩn thận lắng nghe.
Đoàn người Tả Mạc trông rất bình thường, không bị ai chú ý, trên người bọn họ không có pháp bảo gì, quần áo cũng là loại vải thông thường, dáng vẻ nhàn hạ, không có ngạo khí của cao thủ. Khuôn mặt Công Tôn Sai lộ vẻ ngượng ngùng tươi cười, nhìn qua tựa như cậu bé nhà bên đang đỏ mặt thẹn thùng, ngược lại lại khiến cho mấy nữ tu đi qua cứ háo hức nhìn chằm chằm Công Tôn Sai hồi lâu. Khi thấy khuôn mặt Công Tôn Sai càng đỏ, các nàng không khỏi cười rộ lên.
Tả Mạc nhìn thấy một màn này, không khỏi cười to. Ai có thể nghĩ Tiểu Nương giết người không chớp mắt, khiến người người sợ như sợ cọp, lại chỉ vì bị mấy tiểu cô nương nhìn mà mặt hồng tai đỏ.
Thương Vị Minh không khỏi cười khẽ nói:
- Vị tiều ca này dáng vẻ thật anh tuấn!
Tả Mạc không chút phong độ nào bật cười, Vi Thắng cũng nhếch miệng cười mà Tạ Sơn, Tống Như lại không dám cười to, chỉ có thể cố nén cười đến mức mặt mày nhăn nhó, trông biểu hiện của cả bọn thật quái dị.
Thương Vị Minh có chút mờ mịt, hắn không biết mình nói những lời này thì có gì buồn cười.
Công Tôn Sai tức giận đến mức trán nổi đầy gân xanh, bất quá trong mắt người khác lại là thiếu niên thuần khiết rất đáng yêu, những nữ tu ở ven đường cười duyên một hồi.
Một vị nữ tu gan lớn xách váy chạy tới hỏi:
- Uy, ngươi tên gì?
Khuôn mặt Công Tôn Sai đỏ hồng như quả táo chín mọng.
Tả Mạc cũng nhin không được nữa, ngồi chồm hỗm trên mặt đất cười sằng sặc. Cơ mặt Tạ Sơn, Tông Như thì vặn vẹo, giống hệt như mấy con cá mắc cạn.
- Người thật nhút nhát a!
Nữ tu cũng không sợ, ánh mắt linh động sáng ngời, chìa bàn tay trắng như tuyết trắng nói:
- Ta tên là A Mộc Liên.
Nhìn chằm chằm bàn tay tuyết trắng trước mặt, Công Tôn Sai ngây ngẩn cả người.
- Chúng ta kết giao bằng hữu đi!
- A!
Công TônSai cảm giác mặt mình sắp bị nướng chín rồi, hắn lúng túng, lòng tràn ngập sự bối rối mà trước đó chưa từng có, theo bản năng chỉ biết “A” lên một tiếng!
Xa xa truyền đến vài tiến cười của các nữ tu, bàn tay Công Tôn Sai càng không biết nên để vào đâu.
- Hì hì, người thật đáng yêu!
A Mộc Liên rất vui vẻ nói.
Một nữ tu tương đối lớn tuổi giục A Mộc Liên đi tiếp.
- Ai nha! Ta phải đi!
A Mộc Liên linh hoạt xoay người rời đi, hướng Công Tôn Sai vẫy vẫy tay, rồi chụm tay lại thành cái loa, lớn tiếng kêu:
- Đừng quên tên của ta, ta tên là A Mộc Liên!
A Mộc Liên cũng các nữ tu nhanh chóng đi mất không thấy bóng dáng.
Tả Mạc cười đến mức cảm giác lồng ngực sắp nổ tung, hắn chưa từng nhìn thấy Công Tôn Sai sư đệ bối rối, lúng túng như thế bao giờ. Cả đoạn đường sau đó, hắn toàn lấy chuyện này ra giễu cợt Công Tôn Sai nào biết Công Tôn Sai thủy chung cúi đầu, đối với việc Tả Mạc giễu cợt không có nửa điểm phản ứng.
Thấy Công Tôn Sai sư đệ vẻ mặt như lửa thiêu cùng biểu hiện thất hồn lạc phách, Tả Mạc đột nhiên cảm giác được thật sảng khoái.
Những chuyện nhỏ nhặt này làm cho mọi người vui vẻ lên rất nhiều, dọc theo con đường lớn, cả nhóm đi đến trước cửa thành.
Cửa thành Hư Linh thành cũng không lớn, cửa thành có rất nhiều đệ tử Hư Linh phái canh giữ, ở phía sau bọn họ, rất nhiều phù binh cao lớn đứng thẳng. Bọn họ cũng không gặng hỏi người qua lại trên đường, chỉ khi có tranh chấp mới tiến đến xem xét.
Trên bầu trời mọi người đều có thể thấy đủ loại pháp bảo phi hành khắp nơi, bất quá nhiều nhất cũng chỉ là dùng hạc giấy phi hành mà thôi, nhưng thật ra như vậy lại khiến Tả Mạc cảm thấy thân thiết.
Vừa vào cửa thành, một loạt âm thanh ồn ào ập đến trước mặt.
- Tam phẩm Hoàng Giáp lực sĩ, uy lực lớn vô cùng, thích hợp làm các loại việc nặng, có khả năng làm việc nặng nhọc trong khoảng thời gian dài! Xây nhà, đào núi đều có thể dùng đến.
- Tam phẩm Thảo Khôi lỗi, châm trà rót nước, giặt quần áo, xếp chăn, không gì không làm được, là loại người hầu toàn năng tốt nhất!
- Bôn Lôi phù! Bôn Lôi phù! Là Hư Linh phái chân truyền Bôn Lôi phù! Chỉ cần một trăm khỏa tam phẩm tinh thạch! Nhanh nhanh lên, ngàn lần không thể bỏ qua a!
Cảnh tượng quen thộc mà xa lạ, khiến tinh thần Tả Mạc đột nhiên xúc động. Trải qua rất nhiều hung hiểm, giết chóc, những điều bình thường như cảnh rao hàng đầu đường này lại làm cho Tả Mạc xúc động đến muốn khóc.
Hắn áp chế cảm giác ngèn nghẹt trong mũi, nhếch miệng cười ngây ngô.
Cảm giác này, thật tốt!