Tả Mạc cùng Liêu Kỳ Xương nói chuyện trong bầu không khí vui vẻ hòa nhã. Hắn còn đặc biệt nhờ Liêu Kỳ Xương tìm giúp thanh cương, tỏ vẻ giá cả bao nhiêu cũng nguyện ý mua, Liêu Kỳ Xương tự nhiên là vui vẻ nhận lời.
Hàn huyên trong khoảng một canh giờ, chủ khách đều hài lòng, lúc này Liêu Kỳ Xương và Từ Chính Uy mới đứng dậy cáo từ.
Tả Mạc đặc biệt tiễn hai người ra tận ngoài đảo, vô cùng trịnh trọng.
Hai người phi hành rất xa rồi, Từ Chính Uy mới mở miệng hỏi:
- Cảm thấy như thế nào?
Liêu Kỳ Xương vẻ mặt ngưng trọng đáp:
- Không đơn giản!
Ngừng một chút lại nói tiếp:
- Ngươi xem chúng ta tán gẫu lâu như vậy, họ Tả cũng chưa từng lộ ra một chút lai lịch gì! Người này hành sự cẩn trọng, thực lực trong tay lại hùng hậu, không phải là loại thiện nam tín nữ gì.
- Đúng vậy a!
Từ Chính Uy thần tình cảm khái nói:
- Ngày đó ta thấy bọn họ thẳng tay tiêu diệt Nhậm gia, thật là tâm ngoan thủ lạt a, tuyệt đối là không phải kẻ tốt lành gì!
- Thực sự thế nào còn chưa rõ ràng lắm.
Liêu Kỳ Xương trầm ngâm nói:
- Nhưng nhân thủ nhiều, lại đủ loại cao thủ, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng lại không hề ngang ngược càn rỡ, người như vậy, không thể để hắn thành kẻ địch được.
- Nghe nói có rất nhiều kẻ đang đánh chủ ý với bọn hắn.
Từ Chính Uy thấp giọng nói, lão tại nơi này sinh sống đã lâu, tin tức tự nhiên là thực sự linh thông.
- Chúng ta không nên dính dáng gì đến những chuyện đó.
Liêu Kỳ Xương lắc đầu:
- Với thực lực của những người này, những thế lực tương đương cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu không có ám chiêu phía sau, sợ là bầy sói nuốt hổ, sao có thể dễ dàng!
Từ Chính Uy liên tục gật đầu:
- Loại sự tình này tất nhiên là không nên dây vào, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
- Điền Dạ đã trở lại rồi sao?
Liêu Kỳ Xương đột nhiên hỏi.
- Ân, mới trở về mấy ngày trước, nghe nói đã lấy được không ít công huân, ưu đãi cũng không ít.
Từ Chính Uy tràn ngập hâm mộ.
- Ha ha ha, cũng chỉ là ngọn đèn lóe sáng trong phút chốc thôi!
Liêu Kỳ Xương không cho là đúng nói:
- Coi như là anh hùng đứng đầu Vân Hải giới này đi, thì ra đến tiền tuyến, cũng chẳng có mấy kẻ thèm liếc nhìn, bất quá là may mắn giành được chút công lao trong tay mấy đại môn phái mà thôi.
Từ Chính Uy cười mỉa không ngừng.
- Bất quá!
Liêu Kỳ Xương ngữ khí đột nhiên trở nên nghiêm nghị, trầm giọng nói:
- Tuy nhiên, trải qua ma luyện như vậy, Điền Dạ chiến bộ có lẽ cũng dũng mãnh lên nhiều. Điền gia hiện giờ có mấy chi chiến bộ?
- Tam chi, trừ bỏ chiến bộ của Điền Dạ, thì còn hai chiến bộ nữa của Điền Uy và Điền Xà nữa.
Từ Chính Uy nói:
- Chiến bộ của Điền Xà cũng rất xuất sắc, trước đây còn được xưng là Đệ nhị chiến bộ nữa.
- Nga, thế Đệ nhất chiến bộ thuộc về thế gia nào?
- Tất nhiên là chiến bộ của Hư Linh phái, Hư Linh chiến bộ rồi!
- Như thế, ta không cần phải quan tâm đến Hư Linh phái đâu.
Liêu Kỳ Xương vuốt cằm, tiếp theo liền dặn dò:
- Ngươi và những người khác trong khoảng thời gian này không nên thân cận với bên nào, chúng ta yên lặng theo dõi diễn biến đi.
- Có đạo lý!
*****
- Vân Các thiếu chủ cùng Từ Chính Uy đã ghé qua Quy đảo.
Điền Hoành Ba cực kỳ hứng thú thông báo.
- Vậy sao!
Điền Vĩnh Thanh không dừng tay, cũng chẳng buồn ngẩng lên nhìn nói:
- Chuyện bình thường, không phải chúng ta vẫn nói Vân Các trưởng quầy mắt chó không biết nhìn người sao? Liêu Kỳ Xương đương nhiên sẽ đi xin lỗi đối phương rồi, dù sao hắn cũng là người làm ăn.
- Có cần tìm hắn hỏi thăm một chút không?
Điền Hoành Ba hỏi.
- Hỏi cái gì?
- Chúng ta bây giờ không phải cái gì cũng không biết sao? Bọn hắn đã lên đảo, khẳng định biết không ít.
Điền Hoành Ba vẻ mặt tin tưởng nói.
- Bọn hắn dù đã lên đảo thì sao, cũng chưa chắc đã biết gì.
Điền Vĩnh Thanh dừng tay, vẻ mặt nghiêm túc ra lệnh:
- Còn nữa, đừng đắc tội Liêu Kỳ Xương!
- Cũng chỉ là kẻ làm ăn thôi, có cần phải thận trọng như vậy không?
Điền Hoành Ba vẻ mặt không phục.
Điền Vĩnh Thanh bất vi sở động nói:
- Ngươi nếu không muốn gây thêm phiền toái cho Điền gia, thì đừng trêu trọc hắn.
Điền Hoành Ba rốt cuộc kìm nén không nổi nữa:
- Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, cứ ngồi đây chờ sung rụng hay sao?
Điền Vĩnh Thanh trầm ngâm một lát rồi nói:
- Ngươi nói chuyện này cho Cổ Hướng Thiên biết!
Điền Hoành Ba hai mắt tỏa sáng:
- Ý kiến hay!
*****
Tâm tình Y Chính không tốt chút nào.
Tuy rằng đã thoát khỏi cái nơi địa ngục kia, nhưng hắn vẫn cảm thấy tình cảnh của hắn hiện giờ không khác gì bị giam lỏng. Hắn từng thử hỏi qua đại nhân, có thể thả cho hắn quay về Đại Phật Tự được không, không ngoài dự đoán, đại nhân tất nhiên là cự tuyệt.
Hắn vốn cũng không hy vọng đại nhân thả hắn trở về, hắn đã biết quá nhiều điều không nên biết. Tỷ như việc chiến bộ của Côn Luân bị giết, chỉ cần chuyện này thôi, đại nhân đầu óc còn không bị nhúng nước, tuyệt đối sẽ không thể thả hắn đi.
Nói thật, đối phương còn không giết người diệt khẩu, là hắn đã muốn tạ ơn trời đất lắm rồi.
So với Côn Luân đại phái, Đại Phật tự của hắn chẳng thấm vào đâu, mà ngay cả chiến bộ của Côn Luân còn bị cái đội ngũ đáng sợ này, mày không nhăn, mắt không nháy, một hơi diệt sát mấy nghìn người, thì hắn đây, liệu được mấy cân thịt, liệu có đủ cho người ta giết không.
Y Chính đáng thương tự mình hiểu được thân phận, cũng không có ảo tưởng gì, nhưng chính vì như thế, tâm tình của hắn mới càng sầu não.
Hắn không phải không từng nghĩ tới việc trốn chạy, có điều, ý nghĩ này chỉ lướt qua đầu hắn mà thôi, rồi nhanh chóng tiêu thất. Đừng nhìn đám người kia, ai cũng hớn hở hi hi ha ha với hắn, không thì lại mải miết khổ tu, trông có vẻ hết sức vô hại, nhưng thực ra, trên đảo ngoài lỏng trong chặt, chỉ cần hơi chút gió thổi cỏ lay, bọn người kia chắc chắn liền hỏi cũng không buồn hỏi, trăm phần trăm trực tiếp hạ sát.
Đừng nghĩ xuất thân từ Đại Phật Tự, là danh môn chính phái danh trấn thiên hạ thì có gì to tát, nếu đem đối chọi với mấy kẻ hung đồ này, hắn biết rõ mình sẽ không có chút ưu thế nào.
Hơn nữa trên đảo lại có mấy vị Kim đan, bên người cư nhiên lại có một tên thiền tu nguyện lực nữa…
Hắn đành phải ngồi yên không dám nhúc nhích.
Chính là, đến khi nào thì mới có thể đưa linh đan về cho đại sư huynh a?
Hắn bỗng nhiên giật mình, đúng vậy a, mình rời núi là vì cái gì? Không phải là để luyện chế linh đan cho Đại sư huynh sao?
Bây giờ chẳng lẽ không thể điều chế linh dược hay sao?
Không, đại nhân chắc chắn sẽ không ngăn cản mình điều chế thuốc. Hắn ở trong đội ngũ này cũng đã nhiều ngày, cũng dần dần hiểu rõ đại nhân, đại nhân kỳ thật cũng rất dễ nói chuyện, thập phần trọng tình nghĩa. Nếu trình báo rõ việc điều chế linh dược, đại nhân nhất định sẽ không ngăn cản.
Mà những linh dược kia thì sao?
Cũng không khó điều chế a!
Hắn nghĩ đến trong doanh địa thịnh hành điểm cống hiến, chỉ cần có đủ điếm cống hiến là có thể dễ dàng đổi lấy những gì mình muốn. Dù là những thứ hiếm có đi chăng nữa, cũng chỉ cần đủ điểm cống hiến là sẽ có người tìm mua cho hắn, điều kiện tiên quyết vẫn là, phải có đủ điếm cống hiến.
Vậy thì cứ đi kiếm điểm cống hiến là được!
Ánh mắt Y Chính ngày càng sáng ngời.
Hắn vốn xuất thân Đại Phật tự, tuy rằng không thể sánh với Tông Như một thân tu vi sâu không lường được, nhưng hiểu rõ về thiền tu công pháp, lại không có ai bằng hắn, tỷ như lần trước, cũng chỉ có hắn trị thương được cho Tạ Sơn.
Chỉ cần có thể luyện thành linh đan, cũng chẳng sợ mình không thể rời đi, chỉ cần nhờ được người chuyển thuốc đến cho Đại sư huynh là được a!
Y Chính suy nghĩ thông suốt, liền bắt tay vào hành động!
*****
Trên đảo mọi việc dần dần đi vào ổn định, Tả Mạc trong lòng cũng an ổn xuống, có điều, số lượng linh điền lên tới một vạn năm ngàn mẫu a!
Diện tích linh điền khổng lồ như vậy, nếu không thể tận dụng, thật sự là đáng tiếc. Hơn nữa, Tả Mạc nhận thấy, có không ít linh điền, vì lâu ngày không sử dụng, đã bị thoái hóa một ít. Tuy rằng mức độ thoái hóa cũng không lớn, nhưng điều này cũng thể hiện, nếu cứ kéo dài chuyện này, tất tình trạng linh điền sẽ càng ngày càng xấu đi.
Tất cả linh thực phu trên đảo, Tả Mạc đều gặp qua một lần, cũng không phát hiện ra nhân tài xuất sắc nào cả.
Trước mắt cái cần nhất chính là linh thực phu, chỉ có bồi dưỡng thêm linh thực phu, thì mới chấm dứt được tình trạng linh điền bị xuống cấp.
Vừa nghĩ đến linh điền trên đảo bị bỏ hoang, Tả Mạc liền cảm thấy như vô số tinh thạch đang thi nhau chạy ra khỏi túi, liền đau lòng vô cùng, vội vàng gọi Thương Vị Minh đến, rồi mang theo một đoàn người, hướng Hư Linh thành bay đi.
Là thành trấn lớn nhất vùng, bên trong Hư Linh thành, các bình viện thập phần phong phú, dĩ nhiên có cả Linh thực viện.
Được Thương Vị Minh dẫn đường, bọn hắn nhanh chóng tìm đến cửa Linh thực viện.
Linh thực viện thực ra cũng không lớn, so với các viện khác, điểm đặc sắc nhất của Linh thực viện chính là được trồng rất nhiều loại linh hoa linh thảo, khiến cho Linh thực viện nhìn giống như một vườn hoa.
Đi vào Linh thực viện, Tả Mạc không khỏi nhớ tới lần đến Linh thực viện trước kia, lại nhớ lúc đó nhận được Ngọc bài Linh thực phu, chính mình đã mừng rỡ như điên thế nào. Chuyện như mới xảy ra ngày hôm qua, có cảm giác hắn đang trở lại với những ngày sống nhàn hạ đơn giản khi xưa.
Thảm dây leo xanh biếc dưới chân chợt động, giống như những cánh tay vươn ra, níu lấy bước chân của cả bọn.
Ma Phàm cùng Lôi Bằng lần đầu tiên tới Linh thực viện, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền giật mình căng thẳng như lâm đại địch. Tả Mạc vội vàng giải thích thảm dây leo này có ý nghĩa gì, Niên Lục thì đứng ở một bên cười nghiêng ngả, hết sức dọa người, Ma Phàm cùng Lôi Bằng hết sức bực tức nhưng không làm gì được.
Thương Vị Minh lại cảm thấy có chút khó tin, chẳng lẽ còn có người chưa tới qua Linh thực viện sao?
(ta cũng chưa đi qua lần nào, cũng không hiểu gì!)
Còn đang suy nghĩ, thảm dây leo dưới chân bỗng nhiên phập phồng, nâng mọi người lên, bay về phía trung tâm Linh thực viện.
- Món đồ này cũng có chút thú vị!
Lôi Bằng cúi người, vẻ mặt hiếu kỳ lật lật mấy cây dây leo.
Ma Phàm da mặt dĩ nhiên không dày bằng Lôi Bằng nên hắn nhanh chóng khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, làm bộ đang chăm chú cảnh giới. Trong lúc này, Tông Như vẫn đang nhập định chưa ra, mà Tạ Sơn sau trận chiến bị thương, tuy rằng đã được Y Chính cứu chữa, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi. Vi Thắng thì đang chỉ dạy cho các kiếm tu Chu Tước doanh, Tả Mạc không muốn quấy rầy, nên chỉ kêu ba người Ma Phàm cùng đi.
Ba người Ma Phàm, khoảng cách đến Kim đan cũng chỉ còn một đường tơ, chiến lực cũng tương đối khả quan, có ba người này bên cạnh, Tả Mạc cũng tương đối yên tâm.
Trong khi mấy người Ma Phàm còn đang ung dung cưỡi ngựa xem hoa, thì Tả Mạc lại cẩn thận chăm chú nhìn thật kỹ, hắn phát hiện ra những linh hoa linh thảo ven đường, có rất nhiều loại hắn chưa gặp qua bao giờ, xem ra Linh thực viện này cũng có chút thực lực.
Những bình viện khác nhau, tất trình độ cũng khác nhau, đương nhiên những bài thi sát hạch để phẩm giai đại khái không khác nhau lắm, đây cũng là nguyên nhân Ngọc bài được công nhận ở bất kỳ nơi nào. Nhưng các bình viện ngoài việc sát hạch cấp Ngọc bài, còn có nhiều dạng kinh doanh khác. Tỷ như, linh thực viện có thể bán các loại hạt giống của linh hoa linh thảo, đôi khi cũng thu mua một ít linh hoa linh thảo đã thành thục vốn được các Linh thực phu bồi dưỡng ra.
Đương nhiên cũng cung cấp cơ hội làm việc cho các linh thực phu, đây là dịch vụ miễn phí.
Lần này bọn Tả Mạc đến Linh thực viện, chính là muốn xem một chút, có thể mời được thêm linh thực phu hay không.
Vừa nghĩ trên đảo còn có linh điền bị bỏ hoang, lòng Tả Mạc liền nóng như lửa đốt. Cũng chẳng quản có thể mời thêm nhiều ít linh thực phu, đối với hắn, chỉ cần thêm một linh thực phu thôi, số linh điền bị bỏ hoang cũng giảm đi một chút rồi.
Tốc độ của thảm dây leo cũng khá nhanh, lại thực sự vững chắc, đã dẫn bọn hắn đến một địa phương có đầy dây leo xanh biếc.
Chờ mọi người phi hành đến gần, hoa đằng đột ngột tách ra hai bên, như thủy triều rút xuống.
Trước mặt bọn họ xuất hiện một người tầm tuổi trung niên.
- Ngươi chính là Tả Mạc?
Trung niên nhân lạnh lùng hỏi.
- Ngươi là ai?
Tả Mạc nhất thời cảm thấy nguy hiểm, mấy người Ma Phàm bên cạnh hắn sắc mặt biến đổi liên tục.
- Đúng là tốt rồi!
Trung niên nhân khuôn mặt không chút biến hóa, đúng lúc đó, trên đỉnh đầu Tả Mạc bỗng vang lên tiếng quát:
- Xuống!
Có mai phục!
Tả Mạc cả kinh, không kịp phản ứng lại gì cả, một đạo thất thải quang mang đột nhiên từ trên trời giáng xuống, phủ kín cả bọn!
(Trong chương 447, Cơ Thành Văn đổi lại thành Vệ Thành Bân!)
----------oOo----------