Biệt thự Vũ gia.
Năm 13618, kỹ thuật xây dựng của Cửu Châu đã đạt đến một trình độ không thể tưởng tượng được. Từ bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy biệt thự Vũ gia giống như một cái tô úp ngược. Diện tích biệt thự khoảng 2000 mét vuông. Cổng vào khá lớn, đủ cho gần 10 người cùng vào một lúc. Ở bên ngoài đã thấy bự, khi bước vào bên trong, Đổng Thiên Vũ còn ngạc nhiên hơn, đây là bên trong của biệt thự hay sao? Thật không thể tưởng tượng nổi.
Bằng vào kiến thức từ một vạn năm trước của Đổng Thiên Vũ, cảnh tượng mà hắn chứng kiến quả thật quá kinh người. Bên trong to lớn như một khu phố, có vô số những căn nhà xây dựng đủ kiểu dáng. Theo mắt hắn đảo qua, diện tích của nơi mà hắn đang đứng bên trong so sánh với lúc đứng bên ngoài nhìn vào phải to gấp 3 lần trở lên.
Thấy Đổng Thiên Vũ có vẻ sửng sốt, Vũ Đông Phong hiểu ý giải thích:
- Thiếu chủ, nền văn minh khoa học của Cửu Châu đã đạt tới đỉnh cao của vũ trụ này, các nhà khoa học dần dần nghiên cứu sâu vào lĩnh vực không gian pháp tắc, kết hợp với kiến thức ma pháp không gian, trận pháp không gian cùng một số bí thuật không gian khác đã phát triển ra một công nghệ xây dựng mới, gọi là không gian nén. Biệt thự của Vũ gia chúng tôi chính là được tạo nên từ không gian nén ép này, từ bên ngoài nhìn vào, diện tích của biệt thự chỉ khoảng 2000 mét vuông, nhưng trên thực tế, bên trong lại ẩn chứa không gian to bằng một quận thành. Công nghệ này được áp dụng rộng rãi khoảng hơn 4000 năm trước. Ngài cũng thấy cách thuộc hạ của tôi lấy phi thuyền dưới chân núi Everest, đó là một loại kỹ thuật không gian nén, thu nhỏ phi thuyền lại trong những quả cầu. Đương nhiên, nó còn kết hợp với một số kỹ thuật cơ khí khác mới tạo thành chứ không chỉ đơn giản là dựa vào không gian nén.
- Thì ra là vậy, một vạn năm trôi qua, thế giới này thay đổi thật nhiều, xem ra ta cần phải học tập một phen.
- Dạ vâng, lão đã chuẩn bị đầy đủ để thiếu chủ bổ sung kiến thức.
Hiện tại, Vũ Đông Phong cũng không dùng từ thuộc hạ nữa. Dọc đường đi, mọi người cứ thuộc hạ thế này, thuộc hạ thế nọ, khiến cho Đổng Thiên Vũ cảm thấy không quen, cho nên trực tiếp bắt họ đổi cách xưng hô. Ban đầu chúng lão đều không chịu, nhưng trải qua thuyết phục, họ quyết định thay thế từ thuộc hạ bằng những từ ngữ như tôi, lão, lão phu, lão đầu tôi…v…v…
Khi Vũ Đông Phong vừa dứt lời, thì một chiếc máy bay bay tới, máy bay này khá đặc biệt, nó giống như một chiếc xe bus bự, nhưng bên dưới của chiếc xe bus này thay vì là bốn chiếc bánh xe, thì nó lại là một mảng tam giác khổng lồ. Đứng nhìn vào thì thấy giống như hai bên là hai cánh máy bay, và đằng trước là mũi hình tam giác. Lúc từ phi trường về đây, Đổng Thiên Vũ cũng đi máy bay giống như vậy. Theo giải thích của Vũ Đông Phong, thì máy bay này gọi là bus-flyer. Loại xe bus di chuyển trên không giống máy bay. Cũng như thời xa xưa, ở thế kỷ 21, chúng ta đi xe bus dưới đất, thì ở thời đại này, chúng ta đi xe bus trên không.
Bên trong chiếc xe bus bay này khá rộng rãi, cách bài trí như những căn phòng khách mà Đổng Thiên Vũ biết hồi xưa. Khoảng ba, bốn chiếc ghế salon, một cái bàn ở giữa, cứ thế hình thành khoảng mười mấy khu vực bên trong chiếc xe. Kỹ thuật không gian nén quả nhiên kì diệu, ngồi trong xe cứ như ở trong nhà vậy, thoải mái vô cùng. Kể cả lúc bay cũng thế, ngồi bên trong, Đổng Thiên Vũ không hề cảm giác rằng mình đang di chuyển một chút nào hết.
Càng thấy, Đổng Thiên Vũ càng khiếp sợ trước nền văn minh của Cửu Châu, ví dụ lúc hắn ngồi trên ghế salon, thấy khát nước, hỏi Vũ Đông Phong nước ở đâu, thì Vũ Đông Phong liệt kê ra một đống loại nước. Đổng Thiên Vũ chọn Coke, loại nước hắn thường uống hồi trước. Vũ Đông Phong nhấn một cái nút trên bàn, ngay lập tức giữa hư không trước mặt xuất hiện một màn ảnh lớn. Vũ Đông Phong sử dụng loại ngôn ngữ thông dụng trên Cửu Châu bảo lấy nước, giữa bàn chợt mở ra một cái hộp nhỏ, hộp nhỏ đẩy lên cao, trong hộp chứa một loạt lon Coke đông lạnh. Không chỉ như thế, bên trong còn có những loại máy móc giải trí như Game ảo, ti vi màn hình siêu bự, nhưng đeo bằng kính mới thấy……
Bất quá, do không hiểu ngôn ngữ nên Đổng Thiên Vũ cũng không chơi thử game hay coi ti vi. Trong thời gian đến nhà của Vũ Đông Phong, bọn họ lại bắt đầu cuộc trò chuyện. Đổng Thiên Vũ có khá nhiều thắc mắc đối với thế giới mới này. Tuy rằng đây là những kiến thức cơ bản, là thường thức mà ai cũng phải biết. Nghe Đổng Thiên Vũ hỏi, chúng lão thấy tức cười, nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi giải thích.
Xe bus bay cũng không lâu, chừng khoảng hai chục phút là tới nơi. Đổng Thiên Vũ hỏi:
- Vũ Đông Phong trưởng lão, tốc độ lúc bay từ Everest về tới đế quốc Hoa Hạ là khoảng bốn chục phút, ta nghĩ xe bus này tuy rằng không giống loại phi thuyền chuyên chở, nhưng tốc độ đâu thể nào kém xa nhiều vậy. Theo lời lão bảo, thì với nền văn minh hiện nay, phi thuyền, máy bay đều có khả năng đạt tới vận tốc âm thanh cơ mà?
- À, thiếu chủ ngài không biết. Lúc những loại xe và máy bay đạt tới vận tốc âm thanh vừa ra, thì rất nhiều người sử dụng, nhưng đồng thời tỉ lệ tai nạn trong thành phố cũng tăng gấp trăm lần. Vì thế cho nên liên hiệp hội chính phủ các quốc gia đã ra quy định. Loại xe và máy bay dùng để di chuyển trong thành phố sản xuất ra tốc độ đạt được cao nhất cho phép là 500m/s. Lúc đầu cũng có người không nghe, vi phạm cải tạo lại tốc độ của xe, nhưng dần dần hình phạt cho người vi phạm càng lúc càng nặng, do đó mọi người mới dần bước vào khuôn khổ. Tuy nhiên tốc độ giới hạn khi di chuyển trong thành phố đối với xe hơi là khoảng 200m/s, và tốc độ bay là 300m/s. Còn phi thuyền chúng ta dùng để bay từ Everest về là loại phi thuyền xuyên quốc gia, tốc độ đạt tới 1000m/s nên ngài mới thấy sự khác biệt lớn đến vậy.
- Ra là vậy.
Nhà của Vũ Đông Phong nhìn cũng như những căn nhà hồi thời Đổng Thiên Vũ sinh sống, có điều trông nó có vẻ to lớn và vững chắc hơn nhiều. Sau khi dẫn Đổng Thiên Vũ dạo một vòng trong nhà, Vũ Đông Phong nói:
- Chắc hẳn thiếu chủ đã mệt rồi, để lão đầu ta dẫn thiếu chủ về phòng nghỉ, trong khoảng thời gian này thiếu chủ tạm ở trong nhà lão phu vậy.
Dẫn Đổng Thiên Vũ về tới phòng xong, Vũ Đông Phong đưa cho Đổng Thiên Vũ một chiếc đồng hồ khá kiểu cách, nói:
- Đây là đồng hồ học tập loại mới nhất của Cửu Châu. Nó sẽ hướng dẫn thiếu chủ học ngôn ngữ thông dụng của nơi này và những thứ cơ bản khác. Bây giờ thiếu chủ nghỉ ngơi trước đi, bao giờ đói có thể nhấn nút đó, lão sẽ tới phòng thiếu chủ ngay.
Nói xong Vũ Đông Phong ra ngoài, ngẩng đầu nhìn sơ qua phòng mình, vừa đi dạo, Đổng Thiên Vũ vừa tặc lưỡi thầm khen: “Cái này mà là phòng sao, phải gọi là nhà mới đúng. Uhm, chỗ này hẳn là phòng khách, để xem, à à, chỗ này là toilet. Vãi, toilet gì mà to thế, ui, nguyên cái bồn tắm nhìn đã vậy!!! Còn phòng này nữa, chà, tùm lum dụng cụ, chả biết dùng để làm cái gì nhỉ? Thôi, để hỏi sau, xem tiếp. Wow!!! Đây hẳn là phòng ngủ rồi!!!
La toáng lên một tiếng, Đổng Thiên Vũ nhảy bùm lên giường. Êm, hết sức êm ái, cảm giác thật là tuyệt!!! Đó là ý nghĩ lúc này của Đổng Thiên Vũ. Căn phòng của hắn, giống như một căn nhà nhỏ vậy, rất rộng rãi, có phòng khác với ghế salon, bàn, ti vi ảo. Có toilet siêu bự, có bếp riêng, có một phòng đủ thứ dụng cụ kỳ dị mà hắn chưa biết để làm gì. Phòng ngủ của hắn cũng rất thoải mái, nằm ngửa ra trên giường, hồi tưởng lại những điều mình vừa gặp kể từ sau khi thoát khỏi phong ấn.
- Một vạn năm trôi qua, mình ngậm ngùi cay đắng luyện Vạn Hóa Quyết cùng đủ loại võ công. Không người, không game, không tivi, không gì hết!!! Một vạn năm trôi qua, từng có lúc ta cứ tưởng mình điên lên vì cô độc. Từng có lúc ta suýt tự tử vì chịu không nổi buồn chán. Nhưng vì dân tộc, vì thù của cha, thù của mẹ, ta đã cố gắng dằn lòng lại mà tu luyện. Một vạn năm, thời gian cứ thế trôi qua thật không dễ dàng chút nào. Một vạn năm, có nhiều thứ ta hiểu được, có nhiều thứ ta chưa biết đến. Thế giới bây giờ thật kì diệu!!! Nếu như ta đã có thể bước tới bước đường này, thì cũng nên tận hưởng sự thú vị trong cuộc sống. Trả thù cho dân tộc ư? Trả thù như thế nào đây? Chẳng lẽ bảo ta phải giết hết người của thế giới này? Cái gì cũng có quy luật tồn tại của nó. Chẳng lẽ lại vì thế hệ trước sai lầm mà diệt trừ tận gốc thế hệ sau? Ài, vấn đề này ta đã suy nghĩ suốt mấy ngàn năm, muốn trả thù thì phải trả thủ như thế nào? Hơn nữa, liệu ta có đủ năng lực để trả thù hay không? Haiz, bực cả mình, thôi kệ nó, tới đâu thì tới, trước hết tìm hiểu thế giới hiện tại trước đi đã. Chuyện trả thù tính sau!!!
Hắn nhìn chiếc đồng hồ Vũ Đông Phong đưa, mở hộp ra, bên trong có một tờ giấy ghi tiếng Việt: Lúc khởi động đồng hồ học tập, thiếu chủ nhớ chích máu nhận chủ. Thuộc hạ đã cài sẵn tiếng Việt vào bên trong. (Tác giả: ở đây xin giải thích một chút về việc tiếng Việt có trong đồng hồ. Bởi vì trải qua vô số thế hệ, các gia tộc người Việt cũng xuất hiện những nhân tài về ngành điện tử, và họ đã bí mật làm nên một bộ ngôn ngữ Việt riêng cho các máy móc. Vì thế độc giả không cần khó hiểu ở đây)
Đổng Thiên Vũ đeo đồng hồ lên, ấn nút khởi động. Màn hình đồng hồ bỗng lóe sáng, một giọng nói trong trẻo kiều mị vang lên: “Hệ thống học tập V26 mã số 37 khởi động, mời chuẩn bị chích máu nhận chủ.”
Bên hông đồng hồ chợt đẩy ra một cây kim nhỏ, Đổng Thiên Vũ hiểu ý lấy một ngón tay chích vào. Sau khi chích xong, hệ thống lại vang lên:
“Bíp bíp, đã xác nhận, đã xác nhận.”
Đồng thời, giữa không trung bỗng xuất hiện một thiếu nữ khỏa thân cực kỳ xinh đẹp. Nàng có một mái tóc dài đen mượt, hai mắt kiều mị, gò má cao, hồng, bộ ngực đầy đặn cao vút, eo thon, mông vểnh, phải nói là một thân hình cực kỳ bốc lửa. Khiến cho thằng em đang ngủ ngon lành của Đổng Thiên Vũ hai mắt lóe sáng, gồng mình bật dậy, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, tựa hồ như lúc nào cũng muốn phá không nghênh chiến cùng siêu cấp vưu vật giữa không trung kia.
Đổng Thiên Vũ đỏ mặt lên, mặc dù hắn sống một vạn năm trời, nhưng mà trên thực tế hắn không được tiếp xúc với xã hội, không tiếp xúc với gái hay gì hết. Cho nên, tính cách, tâm tình đều bảo trì ở độ tuổi mười tám. Trai mười tám gặp cảnh tượng nóng bỏng như vầy mà không “cứng” thì đâu còn gọi là trai. Nhất là với Đổng Thiên Vũ, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy con gái khỏa thân.
Trong lúc Đổng Thiên Vũ đang đỏ mặt cộng liên tưởng linh tinh thì cô gái nhẹ nhàng mỉm cười nói:
“Chào mừng chủ nhân, xin tự giới thiệu, em là linh trí nhân tạo của đồng hồ học tập V26 mã số 37, tạo hình của em là được tạo thành từ kiểu dáng mà ngài thích nhất, không biết ngài cảm thấy thế nào.”
Vừa nói, cô gái vừa quay một vòng Yo-most, khiến cho máu mũi của Đổng Thiên Vũ mém tí là xịt ra.
- Này… này… em gái, em có thể mặc đồ vô trước rồi nói không?
Đổng Thiên Vũ giọng run run nói, thế nhưng cô gái bất chợt lại xụ mặt xuống, đôi mắt rưng rưng mọng nước, dùng một giọng nói hết sức đáng thương:
- Chủ nhân, có phải em làm gì sai không, sao chủ nhân lại chê em, em… hức… hức… huhu…
“Ơ cái con…… WTF???” Đổng Thiên Vũ toát mồ hôi, linh trí nhân tạo cái kiểu gì thế này. Bất quá, hắn vội vàng an ủi:
- Này này, không phải, anh không có chê em, à, ừm, chỉ là không mặc đồ thì có vẻ không tốt cho lắm, hay em kiếm một bộ mặc vào trước đi.
Cô gái lập tức nhoẻn miệng cười, khuôn mặt trở nên tươi tắn, nước mắt cũng bốc hơi bay mất tự lúc nào không hay, khiến cho Đổng Thiên Vũ trong lòng thầm chửi một tiếng “CC”, đổi mặt còn nhanh hơn thay quần áo, đúng nghĩa lừa tình mà.
Bất quá, thấy cô nàng mặc đồ vô rồi thì hắn cũng thầm thở phào một hơi, thằng em trai bên dưới vừa ngoe nguẩy, vừa khóc lóc cầu xin hắn thú tính đại phát, thực hiện hành vi trượng nghĩa bồi bổ cho khoảng thời gian vạn năm say ngủ của nó, thế nhưng Đổng Thiên Vũ chỉ lạnh lung hừ một tiếng, chửi trong lòng: “Mẹ mày, nằm yên xuống cho bố mày coi, đừng có làm mất mặt danh hiệu thuần khiết của tao.”
Ồ, và hiển nhiên, thằng em của hắn dù rất không cam lòng, rất miễn cưỡng, nhưng cũng đành phải xụ mặt xuống nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Sau khi linh trí nhân tạo mặc quần áo vào xong, Đổng Thiên Vũ hỏi:
- Được rồi, vậy em tên là gì, kế tiếp em có thể dạy cái gì cho anh?
- Bẩm chủ nhân, em vẫn chưa có tên, mong chủ nhân đặt cho cái tên ạ?
Đổng Thiên Vũ suy nghĩ một chút, rồi lại nhìn nàng, linh trí nhân tạo có một khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp, nước da trắng như trứng hột gà vừa bóc vỏ, thân hình thì bốc lửa, chỗ nào cần lồi thì lồi, chỗ nào cần lõm thì lõm. Bộ đồ mà nàng thay là một chiếc áo thun trắng bó sát người, trên áo thêu hình nhân vật hoạt hình gì ấy, khá là dễ thương, ngoài ra, cộng thêm chiếc quần xanh đậm siêu ngắn, làm lộ cặp đùi thon dài đến xịt máu mũi. Ừ, bởi vậy, không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái là thằng em hắn hai mắt lại lóe sáng, lần này còn lộ ra một vài tơ đỏ biểu hiện sự khát máu của một con quái vật vừa thức tỉnh sau thời gian dài ngủ say. Đương nhiên, lóe sáng thì lóe sáng, Đổng Thiên Vũ vẫn mạnh mẽ kiềm chế bản thân mình lại.
Cũng khó trách, tạo hình này không khỏi quá giống với tạo hình của nhân vật nữ trong một bộ JAV hắn coi lúc trước mà, Đổng Thiên Vũ thầm chẹp lưỡi một cái, suy nghĩ chút rồi nói:
¬- Đặt tên à? Để xem, thôi gọi là Mi Vân đi, cũng dễ nhớ.
Cô gái mừng quýnh nhảy lên hoan hô một tiếng:
- Yeah, hay quá, vậy là em đã có tên rồi.
- Được rồi, Vân, hiện tại dạy cho anh ngôn ngữ của thời đại này đi.
- Được, trước hết chủ nhân hãy nhắm mắt lại, chúng ta chuẩn bị tiến vào không gian học tập.
- Hử, không gian học tập là sao?
- Không gian học tập là một loại không gian được tạo nên từ tinh thần của mình. Người có tinh thần càng mạnh, không gian sẽ càng lớn và càng phát huy được nhiều tính năng. Không gian học tập cũng giống như một thế giới khác trong tinh thần của chủ nhân, ở thế giới này, năng lực sáng tạo, khoa học kỹ thuật, phân tích, ngôn ngữ, tài liệu đều có thể có. Dù rằng tài liệu học tập thuộc loại cực kỳ quý hiếm không thể kiếm được thì không gian học tập cũng có thể mô phỏng lại cho chủ nhân học.
- Thần kỳ như vậy sao? Được, để ta thử.
Nói xong, Đổng thiên Vũ nhắm mắt lại, ngay lập tức, hắn cảm thấy như linh hồn mình đang xuyên qua cái gì đó. Chợt mọi thứ sáng bừng lên, hắn xuất hiện trong một căn phòng rất rộng, hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bên dưới hoàn toàn không có gì cả, mà cơ thể của hắn đang từ từ hiện ra thành hình, đi từ cổ xuống chân, thẳng ra tay, dần dần hiện rõ ràng như được truyền tống vậy.
Đây là không gian học tập sao, hắn nhìn quanh một chút, đây là một căn phòng được tạo từ vô số viên gạch vuông bự, xếp theo hình caro, tất cả gạch đều màu trắng, Đổng Thiên Vũ hô lên:
- Em đâu rồi, Vân?
- Em đây, chủ nhân!
Từ trên cao, những hạt ánh sáng màu tím nhẹ tựa như hạt tuyết rơi xuống, những hạt ánh sáng này rơi được một nửa chợt hội tụ lại thành từng dải ánh sáng tím, quấn quanh nhiều vòng với nhau rồi biến thành Mi Vân.
- Chủ nhân, trước khi học em cần anh hỗ trợ điền một số thông tin vào trong hệ thống, đó là……
Tiếp theo, Mi Vân liệt kê ra một số thông tin cần điền vào như tên, tuổi, sở thích,……
Sau khi hoàn tất hết thảy, vẫn nụ cười xinh tươi mị hoặc đó, Mi Vân đầu tiên vung tay biến ra một cái bàn, một cái ghế, một bục giảng bài cùng một màn hình 300 inches siêu bự trước mặt Đổng Thiên Vũ. Trước tiên, nàng giới thiệu về lịch sử và sự hình thành ngôn ngữ chung của Cửu Châu, sau đó bắt đầu dạy cho Đổng Thiên Vũ ngôn ngữ này.
Ngôn ngữ chung của Cửu Châu khá đơn giản, nó không hề phức tạp một chút nào cả, đây là một loại ngôn ngữ được tạo thành từ hàng trăm loại ngôn ngữ khác nhau, trong đó lấy bảng chữ cái Latin làm chữ viết, lấy ký hiệu của tiếng Pháp, Mễ kết hợp vào chữ tạo ngữ điệu. Ngoài ra, cách phát âm cũng được sử dụng từa tựa như Trung Quốc, có điều kết hợp thêm ngôn từ của Mỹ, Nhật, Đức và một số loại tiếng khác tạo thành. Nhìn chung, nghe giới thiệu thì có vẻ rất phức tạp, nhưng trên thực tế, ngôn ngữ chung là một bản đơn giản hóa từ trăm loại ngôn ngữ với nhau. Đây cũng là ngôn ngữ mà tất cả mọi người trên thế giới đều phải biết. Bọn họ có thể không biết ngôn ngữ gốc của họ, nhưng ngôn ngữ chung là thứ bắt buộc họ phải biết.
Đổng Thiên Vũ học rất nhanh, chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ hắn đã hoàn toàn nắm vững được ngôn ngữ chung này.
- Được rồi, nhìn chung anh cũng đã hiểu hết cách sử dụng ngôn ngữ chung của Cửu Châu, giờ thì tạm thời thoát ra ngoài, hẳn anh cũng cần phải ăn rồi, đã hơn ba tiếng đồng hồ còn gì.
- À, phải rồi chủ nhân, lúc nãy Vân nhi quên nói, đối với tinh thần lực của một người bình thường, khi tiến vào không gian học tập thì một tiếng đồng hồ ở bên ngoài và bên trong thông thường là bằng nhau. Đồng thời độ lớn của căn phòng cùng tính năng của không gian cũng rất nhỏ. Tuy nhiên, nếu như người nào có tinh thần lực cao hơn bình thường, thì căn cứ theo sự thừa nhận của tinh thần lực, thời gian và không gian bên trong không gian học tập cũng sẽ thay đổi. Căn cứ theo tinh thần lực của chủ nhân hiện tại thì một giờ ở bên ngoài sẽ bằng mười năm ở bên trong không gian, cho nên tuy rằng chúng ta ở bên trong này lâu, nhưng vẫn không cảm thấy quá mệt mỏi, hoặc thời gian bên ngoài trôi qua quá mức chậm, tính ra ba giờ bên trong của chủ nhân còn không tới một phần của một phần của một phần của một phần của một phần của một phần… của một phần một trăm của một giây bên ngoài.
Mi Vân nói liền một hơi không ngừng nghỉ, nhất là khúc cuối khiến Đổng Thiên Vũ nghe thôi cũng thấy bó tay. Cách xưng hô của Mi Vân với Đổng Thiên Vũ cũng thay đổi, kế tiếp bọn họ sử dụng ngôn ngữ chung của Cửu Châu nói chuyện, Vân Nhi là cách gọi thân mật theo kiểu Trung Quốc được kết hợp trong ngôn ngữ mới.
- Ồ, lớn đến vậy sao, được rồi, vậy chúng ta học tiếp cái khác, em bắt đầu dạy anh những ngôn ngữ khác trước đi.
- Dạ được, chủ nhân!!!
Thực ra, khi nghe tinh thần lực của mình đủ để thừa nhận thời gian mười năm bên trong bằng một giờ bên ngoài, Đổng Thiên Vũ cũng không cảm thấy có gì là lạ. Hắn tu luyện là Vạn Hóa Quyết truyền thừa bên trong nhẫn vạn hóa. Nhẫn vạn hóa là vũ khí kỳ dị nhất trong thiên hạ, là thần khí do thần Trụ Thiên sử dụng năm xưa. Bên trong nó ẩn chứa rất nhiều năng lượng, có thể nói là vô vàn vô tận, dùng mãi cũng không hết, hơn nữa nhẫn vạn hóa còn không ngừng hấp thu năng lượng thiên địa bên ngoài về cho bản thân mình. Cho nên, bất kỳ người nào là chủ nhân của nhẫn vạn hóa đều không cần phải có nhiều năng lượng linh lực thiên địa, mà cái họ cần chính là tinh thần lực.
Vạn Hóa Quyết, là một loại công pháp tu luyện tinh thần lực cực kỳ đặc biệt, để nhẫn có thể biến hóa tùy ý giống như cái tên vạn hóa của nó, thì tinh thần lực của chủ nhân phải rất khổng lồ, không những thế, trình độ khống chế tinh thần lực còn phải tỉ mỉ và chính xác đến cùng cực. Lấy một ví dụ rất đơn giản, xem xét trận đánh cùng đàn báo tuyết của Đổng Thiên Vũ, ban đầu Đổng Thiên Vũ muốn huyễn hóa ra mười thanh phi đao, tất nhiên phải dụng đến tinh thần lực. Mà khi sử dụng tinh thần lực tạo ra phi đao, đầu tiên là sử dụng nó để khống chế năng lượng của nhẫn trước. Sau khi khống chế năng lượng của chiếc nhẫn rồi thì bắt đầu tạo hình, quá trình tạo hình này không hề dễ dàng như trong tưởng tượng đâu, bởi vì muốn phi đao hình dáng càng đẹp, lưỡi đao càng sắc bén, thì hình dáng của nó phải cực kỳ rõ nét đến từng chi tiết trong đầu. Khi chế tạo, độ bóng, đường cong, độ sắc bén, mỏng, dài, màu sắc v…v… đều phải cực kỳ tinh tế. Một người thợ điêu khắc, hoặc một họa sĩ, khi họ muốn vẽ tranh, tất nhiên họ cần phải mường tượng sẵn hình ảnh trong đầu, rồi mới vẽ chi tiết xuống. Hơn nữa, họ còn có sản phẩm của mình ở bên cạnh, để sờ, để quan sát, để chỉnh sửa tỉ mỉ, vậy mà còn phải rất khó khăn và tốn thời gian lâu mới hoàn thành.
Thế nhưng Đổng Thiên Vũ thì sao, hắn tạo ra mười thanh phi đao ở xa mình, hơn nữa còn là làm mười thanh cùng một lúc, nó giống như là đang làm mười việc khác nhau vậy. Từ đó có thể thấy độ khống chế tinh thần lực của Đổng Thiên Vũ là khủng khiếp đến đâu. Ngoài ra, trong quá trình chiến đấu, hắn vận dụng tinh thần thay đổi vũ khí liên tục, mỗi một vũ khí đều rất sắc xảo, sử dụng rất đúng thời điểm, hoàn toàn không lãng phí một chút sức lực nào, quá trình chiến đấu hệt như nước chảy mây trôi, mà sắc mặt hắn cũng không hề thay đổi, tựa hồ như việc hắn vừa làm không đáng là gì cả.
Đúng thế, tinh thần lực của Đổng Thiên Vũ rất khổng lồ, căn bản không phải là một người bình thường có thể tưởng tượng được. Hắn bỏ ra một vạn năm tu luyện tinh thần lực trong phong ấn, thử hỏi tinh thần lực của hắn to lớn đến bao nhiêu? Ở trên thế giới này, nếu như Đổng Thiên Vũ đã xưng tinh thần lực của mình đứng thứ hai, thì tuyệt đối không một ai có thể đứng thứ nhất, đó là hoàn toàn tuyệt đối, chứ không phải là sẽ may mắn xuất hiện được một người nào.
Được rồi, giờ quay lại với chuyện học tập ngôn ngữ của Đổng Thiên Vũ. Ngôn ngữ các nước bây giờ cũng rất nhiều, tuy nhiên vẫn giống như hồi thế kỷ 21, có vài loại ngôn ngữ được dùng nhiều như tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Pháp, tiếng Nhật…… Bản thân Đổng Thiên Vũ biết chút chút tiếng Anh và tiếng Trung, nay có Mi Vân chỉ dẫn, học lại càng nhanh, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn thông thạo hai thứ tiếng này. Những thứ tiếng khác hiện tại hắn cũng không có hứng học tập, hắn nhìn Mi Vân hỏi:
- Bây giờ em giảng tiếp cho anh những thứ cơ bản của thế giới này đi.
Mi Vân nghe theo mệnh lệnh bắt đầu giảng giải về lịch sử, sự hình thành, trên thế giới có bao nhiêu châu lục, bao nhiêu quốc gia. Kiến thức nàng giảng giải rất dễ hiểu, cộng thêm hình ảnh minh họa trên màn hình lớn, trải qua mấy ngày trong không gian học tập, Đổng Thiên Vũ đã có được nhận thức chung về thế giới này, đồng thời hắn cũng biết nơi mình đang ở là thuộc thành phố Thủy Châu, đế quốc Hoa Hạ. Đây là một trong ba thành phố phát triển nhất của đế quốc sau thủ đô, Thủy Châu rất đẹp, thu hút khá nhiều du khách. Người ta thường bảo, nếu đã đến Hoa Hạ, hẳn phải viếng thăm Kim Thiên, Mộc Các, Thủy Châu, Hỏa Sơn và Thổ Long, năm danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất của quốc gia này.
Tuy nhiên, nói gì thì nói, kiến thức mà Mi Vân giảng giải chỉ là kiến thức thông dụng của Cửu Châu. Trên thực tế, thế giới này còn có rất nhiều bí mật mà mọi người không hề biết tới. Đổng Thiên Vũ cũng hiểu rõ điều này, những thứ hắn cần hiện tại chỉ là những thường thức để sinh hoạt trong đô thị hiện đại.
- Vân nhi, hiện tại không gian học tập có thể dạy cho anh những thứ gì.
- Không gian học tập có bao quát rất nhiều môn học, trong đó có: ngôn ngữ Cửu Châu, cơ khí, hacker, rèn luyện cơ thể, kiến trúc, võ thuật thường thức, bida, đánh cờ, thuật giết người, y học……
Mi Vân liệt kê một loạt đủ thứ môn học, Đổng Thiên Vũ nhìn lên bản danh sách trên màn hình, ước chừng cũng phải mấy trăm môn. Hắn thầm nghĩ, thế giới bây giờ hiện đại thật, chỉ một không gian học tập trí năng như vậy là đủ để học tập nhiều kiến thức như thế, nói vậy không cần trường học nữa rồi. Thật ra, Đổng Thiên Vũ có điều không biết, đồng hồ học tập mà hắn đang giữ là loại đồng hồ học tập cao cấp nhất của Cửu Châu, mỗi lần sản xuất chỉ có một trăm cái, kiến thức bao quát trong đó những đồng hồ học tập thông thường làm sao sánh bằng.
Đồng hồ học tập trên cơ bản được phân làm năm cấp từ một cho đến năm. Cấp một là loại đồng hồ học tập rẻ tiền nhất, kiến thức chỉ dạy trong đó rất giới hạn, thông thường là dành cho học sinh từ lớp một đến mười hai sử dụng. Cấp hai thì trân quý hơn, chứa đựng nhiều kiến thức hữu dụng, được sử dụng rộng rãi trong đại học. Tuy nhiên, kiến thức trong hai loại đồng hồ này không được đầy đủ, vì thế mà trường học vẫn là nơi mọi người phải vào. Có rất nhiều thứ chỉ có trong trường mới dạy, còn đồng hồ học tập thì không thể nào dạy được. Cấp ba, là loại dành cho những triệu phú, tỷ phú sử dụng. Có rất nhiều gia tộc giàu có, họ không muốn con mình đi học, chỉ muốn chúng được tiếp nhận sự giáo dục tại gia, thì đồng hồ học tập cấp ba chính là sự lựa chọn tốt nhất. Loại đồng hồ này có thể chỉ dạy cho người dùng đủ để tốt nghiệp và tài giỏi hơn cả sinh viên những trường đại học danh tiếng. Cấp bốn, đây là loại đồng hồ sử dụng trong quân đội, dùng để huấn luyện điệp viên, đặc công, cảnh sát, bộ đội… Về phần kiến thức trong đó là gì thì hẳn không cần phải nói. Cuối cùng là đồng hồ học tập cấp năm, đây là loại sản xuất có giới hạn, nếu bảo đồng hồ cấp 4 có thể biến ngươi thành một đặc công bình thường như bao người, thì đồng hồ cấp năm đủ để biến ngươi thành một đặc công siêu cấp, một cao thủ chân chính, hoặc giả là một sát thủ kinh diễm. Hơn nữa, đồng hồ học tập cấp 5 còn có khả năng tiến hóa, sáng tạo, cập nhật dữ liệu, tổng hợp, phân tích…… Có thể nói người có đồng hồ học tập cấp năm cơ hồ không gì không học được. Tuy nhiên, loại đồng hồ này rất khó sản xuất, nó không giống những loại đồng hồ khác, vật liệu chế tạo cực kỳ khó tìm, cho nên số lượng luôn luôn giới hạn. Loại đồng hồ này chỉ để dành cho tổng thống, thủ tướng, quốc vương hoặc những người có địa vị cực cao trên Cửu Châu mới có được. Thật không ngờ rằng Vũ Đông Phong lại có một cái, không những thế còn giao cho Đổng Thiên Vũ sử dụng.
- Trước hết học cách chế tạo súng đi. Em có tất cả tài liệu chế súng nào đều mang hết ra đây cho anh.
Thế là quá trình học tập chế súng của Đổng Thiên Vũ bắt đầu.