Bạch Tuyết phong yên ắng, thi thoảng có cơn gió vô hình khẽ xô đẩy chiều rơi của bông tuyết.
Có một đôi nam nữ đang ngồi sóng đôi bên nhau. Nữ nhân áo xanh lục đẹp đẽ dịu dàng. Mà nam nhân, lại mang dáng vẻ thư sinh hiền lành.
Tiểu Thiên trước sự xuất hiện quá đỗi bất ngờ của mỹ nhân mà hắn đang nghĩ đến, thì không biết nói gì, chỉ biết nhìn đăm đăm vào thân ảnh trước mặt. Mà Tiểu Thanh, vốn rất muốn gặp hắn, nhưng đến lúc thấy rồi thì lại bối rối đến mức lặng thinh. Hai người mất một lúc đứng nhìn nhau không cất lời.
Nếu Tiểu Thiên không giả bộ đau nhức, chắc đến giờ hắn và nàng vẫn đang ngây người.
Lúc ấy, Tiểu Thiên chỉ hơi gập bụng, mặt nhăn lại đôi chút. Thực sự khi đó, ngoài giả bộ đau thì hắn không biết làm gì cho bớt khó xử. Chỉ là không ngờ, Tiểu Thanh đã vội vàng đến bên cạnh hắn. Dáng điệu của nàng khẩn trương đến phát khóc. Giọng nói đã có chút nghẹn ngào.
Nhưng mà cũng nhờ thế mà không khí bớt căng thẳng hơn. Thậm chí, sau đó hai người đối thoại cũng có phần thân mật.
-Thương thế của đệ thật sự không sao chứ?
-Thực sự đã ổn rồi, tỉ đừng lo lắng.
Tiểu Thiên mỉm cười. Hắn chăm chú nhìn vào gương mặt mĩ lệ kế bên. Nhìn đến mức trên má của Tiểu Thanh đã có xuất hiện màu đỏ ửng. Nàng ngượng nghịu cất giọng:
- Đệ nhìn gì thế?
Chậm rãi một lúc, Tiểu Thiên giãi bày tâm trạng:
- Thanh tỉ biết không, trước đây chỉ ở cùng sư tôn, mà người tính tình lãnh đạm nên ít khi trò chuyện cùng ta, khiến ta rất cô đơn...
- ... Nhưng lúc gặp tỉ, tỉ lại đem cho ta cảm giác rất thân thiết, khiến ta thấy ấm áp.
Nghe đến đây, màu đỏ hồng trên má Tiểu Thanh đã lan xuống phần cổ trắng nõn.
- Lúc ấy, đệ cũng nhìn ta chằm chằm như bây giờ, ta thực sự rất... ngại ngùng - Tiểu Thanh ngập ngừng, rồi lại cúi đầu.
- Cả lúc tỉ xuất một kiếm đó, ta cũng không có cảm giác là tỉ nhẫn tâm mà xuống tay.
Tiểu Thanh khẽ giật mình. Nàng vội vàng thanh minh bằng giọng thảng thốt:
- Nhưng đệ phải tin ta, ta quả thực không có cố tình...
...
- Trước khi rời cung, sư tôn có dặn ta, lúc tỉ thí thì không cần biết thế nào, cứ toàn lực xuất chiêu mạnh nhất, ta vốn chỉ nghe lời người mà làm thôi...
Ta ngất! Hỏa Mẫu Nương Nương rốt cục là sao vậy? Cho rằng hắn là đại la thượng tiên sao?
Nhưng câu nói sau đó mới thực là khiến Tiểu Thiên phải ngã ngửa:
- Mà thực sự ta cũng không ngờ băng khí ngày đó của đệ lại yếu đến vậy!!!
Nam nhân kị nhất là bị nữ nhân, mà đặc biệt là mĩ nữ buông lời chê bai. Từ giọng điệu của Tiểu Thanh thì hiển nhiên nàng không cố ý châm chọc. Nhưng cái này lại đánh trúng tự ái của hắn.
Nên biết ngay cả Thủy Nhược Lam cũng chưa bao giờ chê hắn. Nàng thường chỉ nhíu khẽ đôi mày rồi quay đi.
Tiểu Thanh này trông thì ngây thơ mà xem ra ngay cả lời nói cũng bá đạo không kém gì tiên thuật a!
Tiểu Thiên dở khóc dở mếu, hiển nhiên là đã bị mỹ nhân làm cho mất mặt triệt để, vội vàng chuyển chủ đề:
- Thanh tỉ, hôm nay sư tôn ta sang đó, người nói những gì.
Tiểu Thanh đáp:
- Cũng không có gì, Nhược Lam Nương Nương chỉ ngồi nói chuyện với sư tôn ta, nương nương nói ngươi thương thế nghiêm trọng, phục hồi rất chậm...
" Sư tôn xem ra cũng biết nói dối"
- Nghe đến đó, ta liền tới tìm ngươi. Mà thực ra, lúc thấy ngươi bị thương, ta đã hết sức đau lòng.
Tiểu Thanh nói liền một hơi, giọng ảo não, mà trên mặt lại lộ ra vẻ thương tâm chân thực. Không hề có chút giả dối.
Tiểu Thiên trong lòng một trận cảm động. Nữ nhân này không chỉ xinh đẹp mà tâm hồn hồn còn thánh thiện, ôn nhu như thế, hỏi làm sao hắn không yêu thích cho được.
Bỗng nhiên bản tính cũ trỗi dậy, khiến hắn muốn trêu chọc nàng một phen, bèn nói bằng giọng úp mở:
- Thực ra cũng có một cạch để ta nhanh chóng phục hồi…
- Cách gì vậy? Nếu có thể, ta liền giúp ngươi… Tiểu Thanh vội vàng nói
- Cách này… tỉ thật sự sẽ giúp ta chứ - Tiểu Thiên tiếp tục giương bẫy
- Tiểu Thiên, đích xác là ta đả thương ngươi, ta đương nhiên muốn bù đắp cho ngươi a.
- Vậy thì.. cách đó là… tỉ dùng miệng kề miệng, truyền chân khí cho ta…
"Nga"
Tiểu Thanh bụm miệng. Truyền chân khí thì dĩ nhiên là có tác dụng trị liệu, nhưng mà bằng miệng thì …
- Tại sao… ta chưa nghe đến cách trị liệu này bao giờ?
Tiểu Thiên cực lực phát huy bản sắc lưu manh, uốn lưỡi cực kì điệu nghệ:
- Là do tỉ không biết, thực ra so với phát chân khí qua tay thì dùng miệng có tác dụng hơn. Thanh tỉ thử nghĩ xem, lúc tĩnh tu chẳng phải cũng chú trọng hấp thu thiên khí bằng miệng hay sao? Điều này do sư tôn ta nói đó.
- Nếu vậy tại sao Nhược Lam Nương Nương không dùng cách đó giúp ngươi?
Lưu manh đột ngột đổi sang vẻ mặt nghiêm túc:
- Thanh tỉ, nàng nói đùa hay thực đó, ta và sư tôn là đạo sư đồ a. Không thể làm thế. Còn ta và tỉ chỉ là đồng môn, bất quá cũng chỉ ngang hàng, không thể so như thế được
- Nhưng mà, có thể cách xa chút được không?
- Không thể, nếu như thế chân khí hư thoát hết, được bao nhiêu phần tiến vào cơ thể đây?
…
- Thực ra ta cũng không hi vọng tỉ giúp ta, suy cho cùng cũng là do ta tư chất kém cỏi.
Tự biếm mình, mà thực chất lại là một bước nữa của lừa gạt, chỉ có điều Tiểu Thanh ngây thơ hoàn toàn không biết, tiếp tục mắc bẫy.
- Không có, lỗi là của ta, ta thực muốn giúp ngươi trị thương a!
- Nhưng tỉ lại không chấp thuận…
- Không có, ta không có nói là không chấp thuận mà…
- Không nói không, tức là nói có! Tỉ đồng ý rồi nha!
- Nga, ngươi lừa ta… Tiểu Thanh xấu hổ không thôi, chỉ biết tự trách mình quá ngây thơ để rơi vào miệng sói. Giờ đã vậy rồi, thực không thể quay đầu.
Nàng cắn môi trong chốc lát, cũng định tiếp tục chối, chỉ có điều, nhìn vẻ mặt của hắn, lại nhớ đến ánh mắt khi hắn ngã trên mặt đất, ý chí kháng cự liền mềm nhũn ra.
- Dùng miệng… cũng được… nhưng mà… ngươi phải hứa… ngoài chuyện đó thì không làm gì khác…
- Ta thề - Tiểu Thiên vội vàng giơ tay tỏ vẻ trang trọng, mà trong bụng YY không ngớt tán thưởng tài năng xảo trá của mình.
- Vậy ngươi… làm đi - Tiểu Thanh lí nhí mấy câu rồi nhắm nghiềm mắt lại.
Còn gã lưu manh thì hí hửng đánh giá con mồi. Khuôn mặt tuyệt mỹ ửng hồng, đôi mắt khép lại đầy nhu thuận. Cánh mũi xinh xinh phập phông. Còn đôi môi hơi chu lên, mềm mại ướt át cực kì đáng yêu.
Hệt như một đóa mân côi thắm đỏ, quyến rũ chết người...