Thái Ất Chân Nhân ngồi xếp bằng, hình dung cực kì nghiêm túc cất giọng kể:
- Tôn Ngộ Không mà ngươi nói, đích thực chỉ là một con yêu hầu. Thân thế của nó tuyệt đối bí mật, không được ghi chép trong Tàng Thư Viện, cũng không có tiên nhân nào am tường rõ. Thiên Triều đối với chuyện về nó cũng cấm ngặt không được tái đề cập hay nghiên cứu. Ta chỉ biết từng có Ẩn Mật Thần Bổ của Thiên Hình Bộ bí mật điều tra, cũng kết hợp khảo vấn bọn tàn binh trong lần Thiên Cung đại chiến, song kết quả thì hoàn toàn không được công bố.
… Lần đầu tiên cả Thiên Triều biết là khi Đông Hải Long Vương và Thập điện minh vương dâng sớ kể tội yêu hầu. Nào là nó chui xuống Long cung đoạt bảo, trấn lột bảo giáp của mấy lão rùa già, nào là nó bị bắt xuống địa phủ, quậy phá thả hàng loạt yêu ma từ thời thượng cổ thoát ra. Đến lúc đó, chúng tiên mới để ý, đoán đại để yêu lực của nó cũng vào cảnh giới Kinh Thần. Cũng không có biết được nó thụ nghệ từ cao nhân nào…
… Ý định ban đầu sẽ là dùng thiên binh để trị tội, sau đó lại chuyển sang kế sách của Thái Bạch Trường Canh, phong quan chức để dụ nó vào thiên quy…
… Ban đầu nó chỉ được giữ chức vụ Bật Mã Ôn trông coi Ngự mã giám. Nửa năm đầu miễn cưỡng cũng coi là làm tốt nhiệm vụ, không dè sau đó, nó tị hiềm chức nhỏ, gây là thêm một loạt phá phách nữa: thả thần mã, xâm nhập Đào nguyên, trộm linh đơn, cuối cùng là đại náo Bàn Đào nhật yến. Ta nhớ khi đó, nó đứng giữa Linh Tiêu Điện, cực kì ngông cuồng đòi Ngọc Đế nhường ngôi…
… Sau đó dĩ nhiên là Thánh nhân đại nộ, phát động thiên khiển, con yêu hầu cũng triệu tập một loạt yêu ma dưới hạ giới, làm thành một tràng thiên cung đại chiến cực kì hỗn loạn. Khi ấy đại đa số tiên nhân đều tập trung dự yến, kết quả là đều bị cuốn vào vòng chiến…
… Nó kết quả bị bắt, Ta lúc ấy mải giao đầu với một gã tự xưng Phục Hải Đại Thánh, không để ý, chỉ biết nó được dẫn về Tru Tiên Đàn để xử tử. Kinh hoảng ở chỗ, toàn bộ các pháp cụ xử tử đều không có tác dụng gì. Lúc ấy chúng tiên mới nhận định lại trình độ của nó một lần nữa: có lẽ đã bước vào Nhập Thánh chi cảnh. Cuối cùng Thái Thượng Lão Quân, ta đoán lão cũng muốn trả thù số linh đơn bị trộm, đề xuất tống con yêu hầu vào Bát Quái Hồng Lô. Kết quả ai cũng nghĩ nó bị tiêu tán. Ngươi thử nghĩ có ai đủ khả năng tồn tại 49 ngày dưới sức hủy diệt của Tam Muội Chân Hỏa…
… Bất quá không ai ngờ nó không chỉ sống sót, mà yêu lực còn tăng lên kinh khủng hơn trước, có lẽ gần tiệm cận vào Chung Cực chi cảnh. Lại thêm bạo khí điên cuồng vì bị đày đọa, kết quả là khắp thiên đình, không có một tiên nhân nào khuất phục được nó. Hạo Thiên Ngọc Đế đành dụ yêu hầu di chuyển về Tây Trúc, ý định hợp lực với Như Lai phật tổ hàng yêu…
… nội tình cuộc chiến ở Tây Trúc không ai biết, khi ấy xung quanh Lôi Âm tự phong tỏa hoàn toàn bằng Kim Cang phục ma trận, chỉ có Hạo Thiên Ngọc đế, ba vị tiên nhân của Tam Thanh cùng Phật tổ và Quan Âm bồ tát đại chiến yêu hầu bên trong linh tự…
… Cuối cùng chỉ có một tin tức duy nhất truyền về: yêu hầu bị hàng phục! Định Hải thần châm bảo bối của nó bị thu giữ, riêng nó thì bị tước pháp lực, đày xuống Quy Khư ngoài Đông Hải. Ngọc Đế xuất Cửu Tinh chi ấn, Phật Tổ dùng Khổ Hải Vô Nhai trận. Hai bí pháp cao minh nhất thiên địa cùng tận lực phong ấn yêu hầu. Cây Thiết Bổng thì dùng Huyền Hỏa trận phong ấn trong thiên hình bộ…
Tiểu Thiên ngây ngốc cực độ. Hắn đối với luồng thông tin vừa tiếp nhận, hiển nhiên là bị chấn động cực mạnh. Tại sao?! Tại vì nó so với Tuyệt tác tiểu Thuyết mà hắn đọc ở tiền kiếp có sự khác biệt quá lớn. Thần tượng thủa thiếu niên của hắn, không ngờ lại phải chịu một kết cục quá bi thảm. Không có cái gọi là Tề Thiên Đại Thánh vang danh thiên đình, càng không có Tôn Hành Giả đưa Đường Tăng vượt qua muôn trùng yêu ma, tuyệt không có vị Đấu Chiến Thắng Phật mà sau này thành Nhiên Đăng Xá Lị Cổ Phật. Không có gì hết! Chỉ có một đại ma đầu nghịch thiên có lẽ bây giờ vẫn đang chịu phong ấn ở nơi nào đó xa vạn dặm.
Sự thực ấy, đúng là khó mà tiếp nhận. Hóa ra dị giới này, trung hợp thì cũng không sai một điểm nào, mà khác biệt thì cũng khác biệt như âm dương vậy.
Thái Ất thấy vẻ mặt của Tiểu Thiên, cho rằng hắn bị kích động, liền vỗ vỗ vào đầu hắn. Giọng lão tỉnh bơ như đang đùa cợt:
- Tiểu tử thối, đã tường tận mọi việc chưa. Thật không biết ngươi từ đâu biết cái gọi là tề thiên đại thánh, thỉnh kinh, hóa phật. Xem ra nhược Lam nha đầu dạy dỗ ngươi cũng không có sát sao lắm a.
Hắn nghe nhắc đến Thủy Nhược Lam liền sực tỉnh liền vội vàng hỏi:
- Tiền bối vậy tại sao sư tôn khi nghe ta nói đến Tôn Ngộ Không lại trở nên như vậy?
Thái Ất đột nhiên ngừng bặt, thái độ trầm ngâm dị thường. Đôi mắt lão không nhìn vào tiểu Thiên, giọng nói ảm đạm thấy rõ:
- Vì Triệu Vân Miên, sư tôn của Thủy Nhược Lam đã tử trận trong lần thiên giới đại chiến đó, do đích tay yêu hầu hạ thủ.
…
Tiểu Thiên cảm giác cổ họng hắn bị chặn lại, không thoải mái một chút nào. Lý do là đây sao?!
- Tiểu nha đầu không quen biết ai ngoài Vân Miên, cả ta là đến mãi sau này mới gặp. Vân Miên khi ấy là cung chủ Huyền Băng cung đương nhiệm, thu nhận tiều nha đầu làm đệ tử. Song không chỉ dạy tiên thuật, mà còn chăm sóc chu đáo, phi thường sủng ái. Tiểu nha đầu vì thế cũng với nàng cũng thập phần kính ngưỡng. Hai sư đồ bọn họ lúc ấy gắn bó với nhau không khác gì mẫu thân - hài tử!
- Ngày đó, yêu hầu thoát ra từ Bát Quái Lô, thần trí điên cuồng, lao thẳng đến Nam Thiên Môn. Vừa lúc đó Vân Miên đang đi cùng Thủy Nhược Lam liền sấn vào đuổi giết. Vân Miên pháp lực cực cao hợp lực cùng tứ đại thiên vương mà vẫn không chống đỡ nổi.
- Ta khi ấy cũng vô tình bị thu hút, đến nơi chỉ thấy yêu hầu lao vào tiểu nha đầu, xuất ra một bổng đoạt mạng. Ta không làm gì kịp, mà Vân Miên không ngần ngại dùng thân thể che chắn cho tiểu nha đầu. Kết quả là trúng chiêu. Yêu hầu khi ấy yêu lực bạo tăng, một bổng đó xuất ra cực kì đáng sợ!
- Vân Miên bất chấp mọi phối phương trị liệu, vẫn không tránh khỏi hương tiêu ngọc vẫn. Tệ hơn là sau đó, không hiêu sao linh thể phân tán thành nhiều mảnh, vĩnh viễn không thể phục hồi. Tiểu nha đầu khi đó còn rất non nớt, mà đã phải chứng kiến sư tôn của mình tử vong thê thảm, tâm lý bị đả kích rất lớn.
- Sau này cả Thiên Triều đều cực kì thương cảm, trước mặt Thủy Nhược Lam tuyệt không có một ai nhắc đến chuyện đó. Mà tiểu nha đầu, tính cách cũng thay đổi. Băng sương lãnh đạm, trầm mặc vô cùng. Lúc Vân Miên thảm tử nó khóc rất nhiều, mà từ đó về sau thì không bao giờ rơi lấy một giọt lệ.
- Thế nên, tiểu tử! Ta hi vọng ngươi hiểu rõ, ba chữ Tôn Ngộ Không, ngươi thân là đệ tử, không chỉ nhắc lại, còn dùng giọng ngưỡng mộ, rồi gán thêm mỹ danh "Tề Thiên Đại Thánh", đối với tiểu nha đầu không khác gì dùng đao đam vào tim nó vậy.
Tiểu Thiên mơ hồ cảm thấy hốc mắt có sương phủ!
Nàng ít khi nói về sư tổ Vân Miên, nhưng mà hễ có lần nào đề cập thì đều trở nên u hoặc. Hắn nhớ hàng năm, dịp nguyên tiêu, nàng không đi dự Dạ yến, chỉ ở tại Huyền Băng Cung thắp một nén hương trầm rồi quỳ trong thư phòng, trước bức tranh một tiên tử cả đêm không đứng dậy. Những chuyện đó Tiểu Thiên trước đây chưa bao giờ để tâm sâu sắc. Bây giờ hình dung lại thấy tim như bị dao cắt.
Từ trước đến nay, hắn không biết vì sao nàng lại ít nói, lãnh đạm đến vậy, như một tảng băng vô cảm.
Không biết vì sao khi hắn thử kể chuyện ngôn tình thảm liệt, nàng không mảy may nhỏ lệ như Thanh Thanh
Không biết vì sao khi thấy cây hắc bổng ở Thiên Hình Bộ nàng lại ngây ngốc, không một chút phản ứng.
Không biết vì sao khi hắn nhắc đến 3 chữ Tôn ngộ Không lại xung động mãnh liệt đến thế.
Quá khứ của nàng, hắn không biết, đánh chết cũng không hề hay biết….
Càng không biết, liệu có phải lúc này, nữ tử đáng thương đó đang cô độc một mình, vì cách đó vài giờ gã đẹ tử ngu ngốc của nàng vừa mới gợi lại nỗi thương cảm lớn nhất đời nàng…
Nghĩ thế, tự nhiên mắt Tiểu Thiên chảy lệ…
Nam nhân không phải không thể khóc, mà chẳng qua chưa đến lúc mà thôi!