Quán ăn tuy nhỏ nhưng khi bước vào lại khiến cho người ta có cảm giác ấm áp, các bàn ăn được đặt san sát nhau, trên tường là các bức tranh Đông Hồ mộc mạc cổ kính. Lúc này trong quán có khá đông người, nhìn cách ăn mặc thì hầu hết toàn là những người thuộc tầng lớp bình dân, trên mặt ai nấy cũng phảng phất sự vui vẻ tươi cười. Bác Tám bảo “bạch tạng” ngồi xuống một chiếc bàn nằm gần cửa ra vào rồi niềm nở đưa cho gã một tờ thực đơn nhỏ.
-Cháu xem thích món nào thì bảo để bác lấy cho.
Nhìn lướt qua thực đơn, Hắc Vân nhanh chóng gọi món mà chẳng cần phải suy nghĩ gì nhiều.
-Cơm rang trộn trứng bác à!
Bác Tám nheo mắt nhìn cậu thiếu niên trước mặt, nụ cười vẫn giữ nguyên trên miệng.
-Món này là “đặc sản” ở quán của bác đấy……sao bác cứ có cảm giác đã từng gặp cháu ….nhiều lần rồi nhỉ? – bà chủ vừa nói vừa suy nghĩ tới chuyện gì đó.
-Chắc không phải đâu…cháu mới tới đây lần đầu mà. – “bạch tạng” toe toét cười như một đứa trẻ.
Bác Tám trở vào trong nhà bếp gọi món, nhưng vẫn đang suy nghĩ tới cậu thiếu niên kia, dường như nụ cười vừa rồi bà đã từng thấy ở đâu đó rất nhiều lần nhưng nhất thời không nhớ ra.
Chỉ tầm 10 phút sau, bà chủ quán đã quay ra với món cơm rang nóng hổi trên tay. Một đĩa cơm rang màu vàng ươm, đặt bên cạnh là vài miếng dưa chuột cùng ba mẩu xúc xích, chỉ cần ngửi mùi thơm thôi cũng đã khiến “bạch tạng” chảy nước miếng. Xuất ăn vừa được đặt lên bàn, “bạch tạng” chẳng ngại ngần gì mà làm một miếng to bự, rồi nhồm nhoàm nhai như thể gã bị bỏ đói lâu ngày.
Giờ chưa có thêm khách vào quán, nên nhất thời bác Tám cũng rảnh rỗi, hiếu kì vời cậu thiếu niên da trắng như con gái kia nên bà chủ liền kéo ghế ngồi cạnh, rồi hỏi han.
-Năm nay cháu nhiêu tuổi?
Đang ăn, thấy bác Tám ngồi cạnh nhìn mình thì “bạch tạng” cũng có đôi chút ái ngại, nuốt nốt miếng cơm vừa đang ngồm ngoàm trong miệng, gã vội vã đáp lời.
-Cháu 23 rồi.
-23?
Thực sự bà chủ quán không dám tin cậu nhóc ngồi cạnh mình 23 tuổi, gương mặt búng ra sữa của cậu nhóc này cùng lắm chỉ 18 mà thôi. Thấy vẻ khó tin của bác Tám, “bạch tạng” hề hề cười giải thích.
-Tại da của cháu không bắt nắng, nên gương mặt trông trẻ con thôi, chứ cháu 23 rồi đấy.
Thấy “bạch tạng” nói vậy bác Tám cũng hiểu chàng thanh niên này không nói đùa.
-Ừ, tại bác thấy cháu trẻ quá, không nghĩ rằng cháu 23 rồi……mà cháu 23 phải không…nếu vậy thì…
Phỏng chừng bà chủ quán đã lơ mơ nhớ tới gương mặt của một người quen cũ xưa kia. Thấy bác Tám đang cố nhớ lại, sợ rằng chốc nữa sẽ nhận ra mình, mà khi bác ấy nhận ra, thì lại phải giải thích tại sao gã đang từ ăn mày chỉ qua mấy năm lại trở nên thế này thì thật phiền phức.
-Món cơm rang của bác ngon thật đấy, đúng là danh bất hư truyền. Bọn bạn cháu nói quả không sai. – Hắc Vân nhanh chóng cắt đứt mạch suy nghĩ của bác Tám.
Đang cố nhớ lại thì thấy người thanh niên khen món ăn ở quán của mình, bác Tám liền đáp lời.
-Thực ra nấu món này cũng đơn giản, chỉ cần người nấu khéo tay một chút là được.
-Sau này có dịp nhất định cháu phải qua học lén mới được. – Hắc Vân nói rồi lại xúc một miếng cơm cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
-Nếu muốn bác sẵn sàng dậy cho, cần gì phải lén với lút. – bà chủ quán cười nói.
-…mà nhà cháu ở đâu? – bác Tám tiếp lời.
-Cháu vừa mới chuyển tới đây sáng nay, nhà cháu nằm đối diện bên kia đường kia kìa….. số nhà 21…. – “bạch tạng” vừa nói vừa chỉ tay.
-Căn nhà đó giá đắt lắm đấy, bố mẹ cháu chắc cũng phải thuộc diện khá giả mới mua được……- Bác Tám ôn tồn nói.
“Trời, bố mẹ nào? Thằng “đệ” của cháu mua chứ ai.”- Hắc Vân thầm nghĩ rồi liền bịa ra một lí do khá “xác thực”.
-Đâu có, thực ra cháu là cháu họ xa của gia đình bán căn nhà đó, giờ họ ra nước ngoài nên bảo cháu trông hộ thôi!
Theo như những gì “cây sào bự” nói, thì gia đình này đã ra nước ngoài định cư, bịa như vậy thì cũng chẳng có ai để đối chứng, tay Hắc Vân này xem ra cũng rất ma lanh.
-Vậy à…sao mấy hôm trước bác thấy họ treo biển bán nhà nhỉ? – bác Tám chau mày nhớ lại.
-Lúc đầu họ tính bán… nhưng về sau nghĩ lại còn… về đây thăm quê hương nên thôi không bán nữa bác ạ. – Hắc Vân vã mồ hôi hột giải thích.
-À……- bác Tám gật gủ phỏng chừng đã hiểu.
“Bác mà hỏi câu nữa chắc cháu chết luôn quá.” – Hắc Vân thầm nghĩ, gã đưa tay quệt những giọt mồ hôi vừa rịn ra trên trán, xem ra cái chuyện nói dối này cũng không phải việc đơn giản.
-Cháu nóng à? Để bác đi lấy thêm quạt nhé. – Thấy cậu thanh niên mồ hôi vã ra thì bà chủ quán không khỏi quan tâm.
-A… không, không chỉ là… ăn cơm rang ngon quá, nên cháu ăn vội đâm ra…. Mới vã mồ hôi… hì hì… - “bạch tạng” ngại ngùng gãi đầu gãi tai.
Toan nói gì đó thì một giọng nói phách lối vang lên từ ngoài cửa, khiến cho bà chủ quán đang tươi cười bỗng sa sầm nét mặt ngoái đầu nhìn lại.
-Bà chủ, kiếm cho tụi ta một bàn coi. – Một tên mặc võ phục oanh oanh nói.
Tiến vào trong quán là 8 tên thanh niên, tên nào cũng mặc võ phục: áo me ô trắng, đằng sau lưng in một chữ “Tiệt” bằng tiếng Trung, quần vải đen, giày đế bệt, nhìn bộ võ phục này Hắc Vân liên tưởng ngay tới một người – Võ sư Lý Tiểu Long.
Đám thanh niên mặc võ phục nghênh ngang bước vào, đi giữa là một người đàn ông độ tầm 35, 36 tuổi, gương mặt chữ điền, để hàng ria mép nhỏ, đôi mắt có phần sắc bén, thân hình cũng tầm thước cao độ 1 mét 75. Khác với bẩy tên thanh niên choai choai kia, tên “ria mép” mặc thêm một chiếc áo vải đen dài tay bên ngoài, sau lưng cũng in một chữ “Tiệt”, trông rất ra dáng một tôn sư.
Vừa thấy đám người này bước vào, mọi người trong quán sắc mặt đều thay đổi, từ vui vẻ chuyển qua khó chịu. Ngay tới bà chủ quán vừa cởi mở nói chuyện với “bạch tạng” thì bây giờ cũng tỏ ra bực mình. Bác Tám đứng dậy, bước tới trước mặt mấy kẻ vừa bước vào.
-Quán của tôi không còn chỗ đâu, mong các cậu tìm quán khác cho. – Giọng nói của bà chủ rõ ràng là muốn tiễn khách.
-Hết chỗ?... hắc hắc….
Một tên thanh niên cắt đầu đinh nhếch mép cười một cách mỉa mai, hắn đủng đỉnh tới gần một bàn đối diện với lối ra vào, nhàn nhạt hỏi.
-Ta thấy hình như ba ngươi ăn xong rồi có phải không?
Hai người thanh niên, cùng một phụ nữ ngồi ở chiếc bàn được hỏi chuyện vội vã đứng dậy tính tiền rồi nhanh chóng ra khỏi quán, gương mặt tỏ ra sợ hãi. Tên đầu đinh lúc này ngạo nghễ quay qua nhìn bà chủ quán, tỏ ra đắc chí.
-Đây chẳng phải là bàn trống sao…he he he…
Bác Tám mặc dù giận tím mặt nhưng cũng không hề nói thêm câu gì, phỏng chừng đám người này có một lai lịch không thể động vào. Vừa “chiếm” được một bàn, tên đầu đinh như con cún son ven lại gần gã “ria mép” xoa xoa tay, giọng nói vạn phần kính trọng.
-Dạ, Vương sự phụ, mời người qua kia ngồi.
Một tên thanh niên để kiểu tóc trông như cái nồi úp vào đầu liền khúm núm dịch câu nói vừa rồi qua tiếng Trung cho gã họ Vương đang đứng cạnh nghe. Tên “ria mép” gật ngù rồi cùng lũ đệ tử tiến tới ngồi xuống bàn ăn.
-Bà Tám sao còn đứng đó? Mau đưa thực đơn lên đây cho chúng ta chọn món. – Tên đầu đinh to mồm nói.
-Thực đơn vừa đưa cho mọi người hết rồi. – Bà chủ lạnh giọng đáp.
-Hết…. chà chà… dạo này quán xá của bà làm ăn khấm khá quá nhỉ? Thôi được rồi không sao, dù gì ta cũng nhớ hết các món ăn ở quán của bà ..…. mang cho chúng ta 8 xuất cơm rang trộn trứng, 3 xuất thịt kho tầu, 1 đĩa rau cải xào với một chai rượu trắng.
Bác Tám không khỏi khó chịu, những tên khách mặt dầy này chắc hẳn phải tới “làm phiền” quán của bà khá nhiều lần rồi nên bác Tám mới có thái độ như vậy.
-Ơ, còn không mau đi gọi món…. Nhìn chúng ta làm gì? – Tên đầu nồi cất giọng nạt nộ.
Bác Tám cũng chẳng biết làm gì hơn, chỉ còn cách hậm hực đi xuống nhà bếp rồi sau đó nhanh chóng đi lên, gắt gỏng nói.
-Chờ chút đồ ăn sẽ mang lên bây giờ.
Bác Tám lại đi qua chỗ “bạch tạng” đẩy nghế ngồi xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười.
-Cháu ăn sắp xong chưa?
Bác Tám thì tỏ ra bực bội, “bạch tạng” cũng chẳng thể ưa nổi điệu bộ hống hách của mấy tên mặc võ phục vừa bước vào. Lúc này mấy tên thanh niên choai choai vừa cười nói rôm rả, vừa khúm núm chuyện trò với gã họ Vương.
-Mấy gã đó là ai mà nghe giọng có vẻ cao ngạo vậy bác? – “bạch tạng” nhỏ giọng.
Giờ đây bác Tám khẽ thở dài, vẻ mặt buồn bã trả lời.
-Cháu nhìn thấy gã đàn ông mặc áo đen kia không……hắn tên là Vương Hách, người Trung Quốc. Năm tháng trước hắn chuyển tới khu phố này sống, sau đó lập ra Tiệt Quyền Võ Đường. Lúc đó có rất nhiều tên du côn hay tới các quán xá sinh sự đòi tiền này tiền nọ, nhưng khi gã họ Vương đó chuyển tới đây thì tất cả các tên côn đồ trong khu phố đều bị hắn thu thập triệt để. Những tưởng đây là chuyện tốt, mọi người trong khu còn tính tới cám ơn gã. Nào ngờ gã lại thu nhận toàn bộ những tên du côn trong khu phố làm đệ tử, sau đó hàng tháng tới các quán thu phí bảo vệ. Lúc đó mọi người mới biết gã lập võ quán chỉ là bề nổi, thực chất bên trong lại là một băng nhóm côn đồ, lưu manh. Giờ số đệ tử của gã phải lên tới cả 50 người, hơn thế chúng còn được gã họ Vương đó dậy cho Tiệt Quyền Đạo gì gì đó nên ngày càng ngang tàn, phách lối coi trời bằng vung.
-Sao bác không báo cáo lên quận, để các nhà chức trách giải quyết? – Hắc Vân đôi mắt thủy chung nhìn vào gã Vương Hách.
-Không ăn thua đâu cháu ơi, gã là người nước ngoài mà nhất lại là người Trung Quốc. Sau khi tập đoàn Thần Châu đầu tư vào đây, các nhà chức trách từ nhỏ tới to đều rất kiêng nể mấy gã người Trung này. Nếu kiện thì sẽ phải liên quan tới tham tán của Trung Quốc, rồi thì tập đoàn kia chắc chắn sẽ bênh đồng hương của họ. Chỉ sợ chưa kiện được thì mấy ông cán bộ đã bị cấp trên tống cổ về quê rồi, họ dại gì mà đùa với địa vị của mình. Giờ đưa lên thì chỉ có người dân chịu thiệt thôi, chứ mấy tay ngoại quốc này chẳng sứt mẻ cọng lông nào cả.