Chẳng lẽ đây là lãnh địa của mình ư ? Trên một mảnh đất hoang vu, hàng trăm cái lều rách nát tồi tàn xây lộn xộn cùng một chỗ, thoạt nhìn giống như hàng bán cá, nhưng hoàn cảnh hàng chợ này lại thập phần tồi tệ.
Những cái lều nọ, cái tốt nhất trên trần nhà cũng chỉ trải tạm một ít rơm rạ, ngay cả một mảnh vải bố cũng không thấy. Tứ phía căn bản không có vách ngăn, chỉ có bốn gốc rễ cây thoạt nhìn như một loại gỗ phổ thông gì đó chống đỡ, không cần đến phong ba bão táp , chỉ cần thổi ra một hơi là đủ đem mấy chiếc lều này thổi ngã.
Xung quanh lều, chỉ có thưa thớt vài người đứng canh gác , có thể là đang trong thời gian làm việc, nên cũng không thấy nhiều bóng dáng. Thế nhưng, vẻn vẹn chỉ có hơn mười nhân ảnh, mà toàn đều là người già yếu.
Cùng lúc Mạnh Hàn kinh ngạc, hơn mười nhân ảnh kia đồng dạng hướng về Mạnh Hàn đang nhìn về bên này, song phương đều sững sờ bất động tại chỗ, ai cũng không nói lời nào.
Qua một hồi lâu, những người đó hình như mới ý thức được điều gì, một người trong số đó hét lên một tiếng, mọi người lập tức ào ào tản ra, trong nháy mắt mấy hộ gia đình trong lều tiêu thất vô ảnh vô tung. Trước mát Mạnh Hàn lại không còn một nhân ảnh nào .
Mà bản thân Mạnh Hàn cũng vừa mới thấy một màn kinh hãi, không thể tin vào mắt mình, cố gắng nhắm hai mắt lại, sau đó lấy tay xoa xoa, mới mở mắt ra, cố trấn định nhìn lại phía bên kia.
Khiến cho Mạnh Hàn kinh ngạc, không phải sự nghèo túng cùng hoang vu của nơi này, mà là hắn thấy những người đó. Mạnh Hàn tin tưởng bản thân không phải vì mệt nhọc mà hoa mắt, thế nhưng vừa thấy rất rõ ràng một đám bóng chồng ( những người giống nhau ), đây là xảy ra chuyện gì ?
Đang lúc kinh ngạc, một lão nhân từ hộ gia đình sống trong một chiếc lều chậm rãi nhô đầu ra, nhìn về phía Mạnh Hàn bên này. Thấy hắn chỉ có một mình, hơn nữa cũng không có hành động gì đặc biệt, thân mình cũng dần dần lộ ra, bước chân thập phần cẩn thận di chuyển hướng về phía Mạnh Hàn bên này. Phía sau lão, mọi người đang lấp ló cũng thò đầu ra, cẩn thận nhìn về hắn.
"Ngài khỏe, ma pháp sư đại nhân tôn kính. " Lão nhân thân thể không được tốt, bước đi cũng run rẩy. Đến khi hướng Mạnh Hàn hành lễ, thiếu chút nữa thân thể không duy trì được thăng bằng. May mắn là Mạnh Hàn cách gần đó, đúng lúc đỡ được lão nhân mới tránh cho lão không gặp vận rủi mà ngã xuống.
" Xin hỏi, đại nhân tôn kính, ngày tới nơi này đúng là. . . . ? " Lão nhân câu nói tiếp theo đều không dám nói ra, rất sợ đại nhân ma pháp sư tuổi trẻ trước mắt này lại có cái gì hiểu lầm.
" Nếu như nơi này là hoàng sa trấn. . . ." Nói đến đây, bản thân Mạnh Hàn cảm thấy được có chút gì đó không đúng , bất quá cái gã bá tước đại nhân có nói qua, theo hướng này đi khoảng ba ngày lộ trình thì sẽ tới lãnh địa của mình, ngoại trừ nơi này, xung quanh hình như không có thôn trấn khác .
" Nếu như nơi này là hoàng sa trấn, vậy ở đây hẳn là lãnh địa của ta. " Rốt cuộc Mạnh Hàn cũng nói hết câu, sau đó tỉ mỉ nhìn lão nhân, muốn nhìn thấy biểu hiện của lão.
"Trời ạ ! " Lão nhân suýt chút nữa kích động hô to một tiếng, sau đó thân thể mềm nhũng, cũng may là tay Mạnh Hàn vẫn như cũ nâng lấy lão, lập tức cố sức đỡ lão nhân dậy. Sau khi kinh hô một tiếng, lão nhân vội phải ứng, từ từ quỳ rạp xuống đất, sau đó cung kính hướng về phía Mạnh Hàn dập đầu , trong miệng kích động hô to : " Lĩnh chủ đại nhân! "
" Lĩnh chủ đại nhân ? " Âm thanh của lão nhân rất rõ ràng truyền tới tai của các hộ gia đình trong lều, nhất thời truyền ra từng đợt tiếng kinh hô đồng dạng .
Mạnh Hàn một chút cũng không có thói quen được người khác quỳ lạy, nhất là được lão nhân lớn tuổi hơn so với mình, vội vàng nâng người lão lên , trong miệng liên tục xin lỗi : " Lão nhân gia, không cần đa lễ như vậy. "
Lão nhân cũng không để ý đến chuyện này, thân thể đột nhiên trong lúc này dường như cảm thấy trẻ hơn mười tuổi, vừa nãy vẫn còn bộ dáng run rẩy, hiện tại lại trở thành một lão nhân khỏe mạnh, hướng ra phía sau lớn tiếng la lên : " Chúng ta ở đây cũng có lĩnh chủ đại nhân! Chúng ta đã có lĩnh chủ đại nhân! "
Thanh âm có chút kích động, khiến Mạnh Hàn thiếu chút nữa cho rằng xảy ra chuyện gì. Nhưng theo tiếng kinh hô của lão nhân, trong lều cũng truyền ra từng đợt hoan hô, lúc này hắn mới xác định trước mắt đúng là thực sự, không phải là ảo giác.
"Kỳ quái, có lĩnh chủ mà thôi, có cần đến mức kích động như vậy không ? " Mạnh Hàn nhịn không được trong đầu nghi hoặc. Hắn lại không biết rằng, hoàng sa trấn là một thôn trấn mà không có một quý tộc nào nguyện ý đến nơi này làm lĩnh chủ. Cho dù có người đảm nhiệm chức lĩnh chủ, cũng không có người nào dám tự mình đến địa phương quỷ quái này. Những người này có thể tận mắt nhìn thấy lĩnh chủ của một cái bản địa, thật sự là một việc đáng kích động.
Một trận hoan hô truyền đến, bất quá âm thanh nghe được phần nhiều là của lão nhân, Mạnh Hàn không hiểu tâm tình của những người này, chỉ có thể đứng bất động tại chỗ, xem xem mình gặp phải chuyện gì.
Chỉ trong chốc lát, tiếng hoan hô rốt cuộc cùng ngừng lại, những người đang ẩn mình cũng dần dần lộ ra. Lần này, đến phiên Mạnh Hàn kinh ngạc lần thứ hai, hắn tin chắc hai mắt mình không có vấn đề, ở chỗ này mọi người đều không phải bóng chồng, mà chính xác là rất nhiều cặp song sinh.
Xác thực mà nói, Mạnh Hàn nhìn thấy mỗi nhân ảnh, đều là hai người . Có lẽ phải nói rằng toàn bộ người ở đây đều là song bào thai, đều là hai người đứng chung một chỗ nhìn về phía bên này.
Tựu ngay cả lão nhân kia trước mặt Mạnh Hàn cũng đồng dạng như vậy. Nếu như không phải xiêm y rách rưới trên người của hai lão nhân khác nhau, hắn thực sự nhìn không ra người nào mới là lão nhân vừa đứng trước mắt.
Bất quá, biểu hiện của những người này khiến Mạnh Hàn vô cùng kinh ngạc. Mặc dù có một người lĩnh chủ đủ để bọn họ hoan hô nhảy nhót, thế nhưng lúc này lại khúm núm, tất cả mọi người ở đây đều tỏ ra kinh hỉ nhưng không một ai dám tiến lại gần.
Mạnh Hàn nhíu lông mày lại, chỉ có thể hướng lão nhân vừa đi ra vẫy tay, ý bảo hắn lại . Nhưng lão nhân này lại biểu hiện thập phần xa lạ, tiến đến phía trước vài bước, nhưng lại rất nhanh tách ra xa Mạnh Hàn, hình như trên người Mạnh Hàn có cái gì khiến hắn sợ vậy. Đứng ở rất xa phía bên kia hỏi : " Đại nhân, ngài có gì phân phó ? "
"Vì sao đứng cách xa như vậy ? Lại đây giải thích cho ta nghe thử ? " Mạnh Hàn nghi hoặc.
"Đại nhân, chúng ta đều là song bào thai a! " Lão nhân khó hiểu trả lời một tiếng ,nhưng thấy Mạnh Hàn hình như vẫn chưa hiểu, lại hô to một câu : " Song bào thai bị nguyền rủa a ! "