Ánh sáng xanh lướt qua như điện chớp, bay tới không trung bên trên Long Hồ Thành mới giảm dần tốc độ, từ từ hạ xuống. Long Hồ Vương gia ở đây cũng là tu chân thế gia, bách tính trong thành đối với những hành động thần thông của đám tu sĩ cũng không coi là lạ, tuyệt không có các biểu hiện khác thường như túm tụm lại để xem hay bị kinh hoảng thất thố. Nhưng từ các ngõ đường cũng có không ít người lớn trẻ em chạy ra chỉ trỏ lên trời, trông rất nhiệt náo.
Ba năm không thấy Vương gia bảo, hiện tại cũng không có gì thay đổi. Lâm Kinh Vũ mang Vương Tông Cảnh hạ xuống trước Vương phủ, bất kể thế nào, nếu bay thẳng vào trong Vương gia bảo cũng không tránh khỏi thất lễ. lúc này phía Vương gia bảo cũng đã nhận được tin tức, thêm vào ánh hào quang rực rỡ cực kỳ bắt mắt của Trảm Long Kiếm làm dấu hiệu, không những người của Vương gia ra đón mà Minh Dương đạo nhân được Thanh Vân Môn phái tới nghỉ trong phủ cũng nhất loạt ra nghênh tiếp Lâm Kinh Vũ.
Trảm Long Kiếm hạ xuống cách mặt đất ba thước thì khẽ rung động rồi dừng hẳn, Lâm Kinh Vũ ra hiệu Vương Tông Cảnh nhảy xuống trước, sau đó hắn mới khua tay thu lại thanh tiên kiếm. Lúc này Minh Dương đạo nhân và một người quản sự của Vương phủ cũng đã tới nơi, vẻ mặt tươi cười đều tiến tới hành lễ với Lâm Kinh Vũ. Tiếp đó ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc quan sát thân hình trông như dã nhân của Vương Tông Cảnh một phen.
“Lâm sư huynh, chuyến này đi thời gian không ngắn, đã vất vả rồi, trước nên vào nghỉ ngơi cái đã.”
Người lên tiếng trước là Minh Dương đạo nhân, đứng bên cạnh y là một ông lão quản sự của Vương gia mà Lâm Kinh Vũ cũng nhận ra, ông ta cũng có thể coi như xuất thân từ một nhánh của Vương gia, ngoài họ Vương thì tên chỉ có một chữ Hồng, sống trong Vương gia bảo cũng mấy chục năm. Hiện tại ông lão Vương Hồng trông ước chừng khoảng hơn năm mươi tuổi đó cũng mỉm cười gật đầu theo lời của Minh Dương đạo nhân, dạ một tiếng rồi khiêm nhường lui lại phía sau. Mấy năm qua toàn bộ Vương gia bảo đều biết rõ gia chủ đối với mấy vị tiên sư Thanh Vân Môn cực kỳ tôn trọng, đặc biệt là vị Lâm tiên sư này, nghe nói chính là vị lợi hại nhất trong mấy vị tiên sư, cho nên họ nào dám đắc tội.
Lâm Kinh Vũ gật đầu, theo Minh Dương đạo nhân đi vào trong Vương gia bảo, cũng không nói ngay thân phận của Vương Tông Cảnh, chỉ ngoái đầu nói với Minh Dương đạo nhân và Vương Hồng ở bên cạnh: “Vương gia chủ hôm nay có nhà không?”
Vương Hồng gật đầu cười đáp: “Có nhà. Tiên sư có chuyện muốn bàn bạc với gia chủ ư?”
Lâm Kinh Vũ không dừng chân, im lặng giây lát rồi nói: “Cũng đúng, phiền ông thông báo một tiếng cho gia chủ, mời ông ta ra nói chuyện, cũng là để gặp một người.”
Ánh mắt Minh Dương đạo nhân cùng Vương Hồng đồng thời cùng nhìn về phía Vương Tông Cảnh ở sau lưng Lâm Kinh Vũ, chỉ thấy người này thân thể cường tráng, thế nhưng trên dưới cả người đều như dã nhân, ở eo quấn mỗi tấm da thú, đầu tóc rối tung rối mù, trông chẳng biết là bao nhiêu tuổi. Nếu ở đầu đường mà nhìn thấy người như thế này, e rằng sẽ là một tên ăn mày khốn khó nghèo đói mà thôi.
Có điều Lâm Kinh Vũ đã nói như vậy, hai người đương nhên cũng không lắm miệng. Dưới sự trợ lực của Thanh Vân Môn trong mấy năm qua, thế lực của Vương gia càng ngày càng lớn mạnh, hiện tại đã là một trong những tu chân thế gia lớn nhất cả U châu. Vương Thụy Vũ đối với mấy vị tu sĩ Thanh Vân này đều cực kỳ kính trọng.
Tức thì Minh Dương đạo nhân còn đứng yên, mà Vương Hồng thì đã xin lỗi đi trước, rảo bước rời khỏi muốn đến thông báo trước cho Vương Thụy Vũ. Bất qua lúc rời đi, khi ánh mắt Vương Hồng một lần nữa quét qua khuôn mặt của Vương Tông Cảnh, trong lòng cũng có một chút hoang mang, cảm giác người này trông hơi quen mặt mà thủy chung không nhớ ra đã từng gặp qua người nào như thế.
Tuy lúc ông ấy rời khỏi không dặn, nhưng Lâm Kinh Vũ với Minh Dương đạo nhân vẫn dẫn Vương Tông Cảnh đi thẳng một mạch. Thông thường thì chỗ bọn họ bàn chuyện với Vương Thụy Vũ đều là ở trong đại đường của Vương gia, mọi người đều đã quen thuộc lâu rồi.
Cứ đi như vậy, Vương Tông Cảnh theo sau bọn họ, sắc mặt, thần tình biến đổi phức tạp, tựa như cười mà không phải cười, nửa mừng nửa lo, không ngừng nhìn ngó khắp xung quanh, bàn tay bất giác nắm chặt thành nắm đấm. Tất cả mọi thứ xung quanh xem ra vẫn quen thuộc y như cũ, nhiều năm trước nó chính là được sinh ra ở đây, lớn lên, vui chơi nghịch ngợm cũng ở đây, nơi này từng cái cây ngọn cỏ tựa hồ đều lưu giữ những mảnh ký ức thời con trẻ của nó.
Không biết bao lần, ở trong khu rừng già rậm rạp, trong khu rừng mà ngày nào cũng phải cảnh giác trước nguy cơ có yêu thú đáng sợ xuất hiện ấy, nó từng ao ước được quay trở về nơi đây, cũng bao lần nằm mộng được trở về. Thế nhưng tới sau cùng nó cũng dần tuyệt vọng cho rằng, đó bất quá cũng chỉ là một giấc mộng chứ không phải hiện thực.
Mà giờ đây, nó lại được một lần nữa đứng đúng chỗ này.
Trong lúc bất tri bất giác, khóe mắt nó đã ươn ướt.
Tiến tới đại đường ở phía trước, ba người phải đi qua mấy đoạn hành lang khúc khuỷu, đường thì không xa nhưng khi đi cũng gặp không ít người làm của Vương gia. Bọn họ thấy Lâm Kinh Vũ và Minh Dương đạo nhân, tất cả đều tỏ ra cung kính. Đặc biệt khi nhìn sang bên, thấy bộ dạng kỳ quái của Vương tông cảnh, mấy ả nha hoàn hiếu kỳ mà nhát gan càng lánh xa một chút, đợi bọn họ đi xa rồi mới tụ tập lại một chỗ nhìn phía sau bọn họ mà to nhỏ nghị luận gì đó, thỉnh thoảng lại vọng ra mấy tiếng cười vui tai.
Lại đi thêm một lúc, ba người xuyên qua một cái cổng tò vò, phía trước là một con đường nhỏ lát gạch đá dẫn qua đình viện, đi qua chỗ đó thì chính là đại đường của Vương gia. Hai bên lại có mấy nhánh đường nhỏ nữa thông sang các viện bên cạnh. Chậm rãi bước qua, trong viện trồng đầy hoa tươi cỏ thắm, đón gió khoe sắc, ở giữa còn có mấy con bướm bay lượn, càng tăng thêm mấy phần mỹ lệ.
Chừng đi tới một ngã rẽ, thì Vương Hồng đã đứng sẵn ở một ngã phía trước nghênh đón, cười nói: “Gia chủ nghe nói Lâm tiên sư về thành, rất là cao hứng, hiện đang đợi hai vị ở đại đường rồi.” Nói xong ánh mắt của ông không hẹn mà nhìn Vương Tông Cảnh đằng sau một cái, vẻ nghi hoặc trong mắt vẫn chưa tan.
Lâm Kinh Vũ gật đầu, ra hiệu đối với Minh Dương và Vương Tông Cảnh rồi tiến lên phía trước. Vương Tông Cảnh trong lòng bắt đầu hơi xúc động, lần này gọi gia chủ tới, đương nhiên là vì Lâm Kinh Vũ muốn để nó tự nói rõ thân phận của mình rồi, liền vội vàng đi theo đằng sau.
Có điều ba người còn chưa đi được mấy bước thì từ tận cùng của một con đường nhỏ, nơi một cái viện được cách bởi một bức tường đột nhiên vọng tới một tràng những tiếng quát mắng cùng với tiếng nấc đầy uất ức, xen vào đó là những tiếng đấm đá loạn xạ.
Lâm Kinh Vũ nhíu mày, thân hình khẽ chững lại. Mặt Minh Dương đạo nhân tỏ vẻ không vui nhìn Vương Hồng. Mặt Vương Hồng tức thì cũng lộ mấy phần hổ thẹn, dỏng tai lên nghe một lát liền mỉm cười nói: “Hình như mấy đứa trử trong nhà đang đùa nghịch, hai vị tiên sư mời vào đại đường trước, tiểu nhân lập tức đi dẹp bọn nó.”
Nói đoạn ông liền rảo bước đi về phía cái viện đó. Lâm Kinh Vũ lắc đầu, bất quá đây cũng là chuyện trong nhà ngươi ta, không đến phiên hắn quản, mà hắn cũng lười quản, đang định tiếp tục bước đi thì không ngờ đúng lúc này nhìn thấy Vương Tông Cảnh luôn đứng phía sau mình vẻ mặt đột nhiên tỏ ra hơi khác lạ, tựa hồ như kinh ngạc, lại như nghi ngờ, đi thẳng về phía bức tường chắn ngang cái viện.
Lâm Kinh Vũ há miệng đang định gọi hắn trở lại, nhưng trong lòng thoáng động, nhớ tới nơi này vốn là nhà cũ của Vương Tông Cảnh, nhất thời liền không nói nữa. Minh Dương đạo nhân đứng ở bên cạnh liếc mắt nhìn Lâm Kinh Vũ, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi: “Sư huynh, đây là…”
Lâm Kinh Vũ im lặng giây lát rồi đáp: “Qua đó xem, chuyện chi tiết sau này ta sẽ nói với đệ.”
Vương Tông Cảnh chậm rãi đi tới trước cửa viện, từ đó nhìn qua chỉ thấy trong viện rộng rãi có đặt mấy hòn giả sơn và bồn cây cảnh, lại có mười mấy gốc trúc mảnh trồng ở một góc viện tỏ ra thanh tâm đạm nhã. Có điều trong viện hiện có một đám thiếu niên áng khoảng bảy tám đứa, đều là con trai, đang vây thành nửa vòng tròn, trong đó có một tên thiếu niên đang giơ chân đá một đứa khác nằm lăn dưới đất, miệng không ngừng chửi mắng sa sả: “Mẹ nó chứ, cẩu nô tài, kêu ngươi làm chút việc mà cứ chối năm lần bảy lượt, ngươi muốn chết thì cứ nói nhá, tên béo chết dẫm!”
Thiếu niên đang nằm lăn trên đất kia thân thể béo múp, xem ra rất sợ tên thiếu niên đang hành hung này, chỉ nằm mọp xuống đất hai tay ôm lấy đầu chứ không dám phản kháng, những lúc bị đá vào người thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu đau đớn. Ở bên kia, Vương Hồng cũng đã đến nơi, nhưng xem thần sắc của ông ta cũng có vẻ kiêng dè tên thiếu niên đang động thủ, khép nép khuyên nhủ:
“Lục thiếu gia, bỏ đi, hà tất phải dạy dỗ tên nhóc Nam Sơn này. Hơn nữa chỗ này ngay gần đại đường, lát nữa gia chủ cùng quản gia còn phải bàn chuyện với tiên sư của Thanh Vân Môn, cậu thế này nếu bị người ta nhìn thấy, e rằng sẽ mất mặt Nam quản gia lắm.”
Tên thiếu niên bị gọi là Lục thiếu gia phì một tiếng, sắc mặt tỏ vẻ bất cần, nhưng cái chân đá cũng đã dừng lại, liếc nhìn thiếu niên béo đang phủ phục dưới đất rồi cười lạnh: “Tên béo chết dẫm, về sau bản thiếu gia kêu ngươi làm việc, phải lanh lợi một chút biết chưa? Nếu không ta đánh chết ngươi luôn.”
Nghe thấy giọng điệu của vị Lục thiếu gia này đã nới lỏng, tên thiếu niên béo nằm dưới đất vội vàng bò dậy, nét mặt có mầy phần nịnh bợ, ngay cả bụi đất bám trên người cũng chẳng buồn phủi, gật đầu khom lưng với Lục thiếu gia cười bồi: “Dạ, da, tiểu nhân biết rồi.”
Lục thiếu gia trừng mắt nhìn nó, lời nói vẫn mang mấy phần bất thiện: “Còn nữa, đừng trách ta không cảnh cao ngươi, nếu ngươi đem chuyện hôm nay nói với cha ngươi, vậy thì…”
Thiếu niên béo lắc đầu liên tục, cả khối thịt mũm mĩm hai bên má cũng lắc theo luôn, cúi đầu cười nói: “Không đâu, không đâu, hôm nay là tiểu nhân sai, không làm tốt việc mà Đức thiếu gia phân phó, vậy còn nói gì được đây, người cứ yên tâm.”
Lục thiếu gia hừ một tiếng, thần sắc trên mắt lúc này mới thả lỏng, tiếp đó phất tay, xem ra chính là kẻ đầu lĩnh trong đám thiếu niên, vẻ mặt bất cần nói: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài chơi, trong này toàn người là người, chả có gì thú vị.”
Cả đám thiếu niên đều tán thành, tên béo Nam Sơn tán thành to nhất, vừa phủi bụi bẩn trên quần ào, vừa đi trước dẫn đường, có vẻ như vừa rồi kẻ bị đánh hình như chẳng phải nó, coi như chưa từng phát sinh ra chuyện gì hết. Có điều đám thiếu niên mới đi được mấy bước chợt thấy ngay chỗ cửa tò vò phía trước không biết từ bao giờ đã có một quái nhân đứng đó, tóc dài rối bù xõa vai, thân hình cao lớn, toàn thân bắp thịt cuồn cuộn, nhưng mặc y phục thì như dã nhân, ở eo quấn mỗi một tấm da thú.
Lúc này gã quái nhân nét mặt tỏ ra khác lạ, ánh mắt phức tạp nhìn hết đám thiếu niên một lượt, trong đó dừng lại tại mặt của Lục thiếu gia giây lát rồi sau đó rời tới tên thiếu niên béo Nam Sơn đứng trước nhất. Thần tình trên mặt càng lộ ra vẻ khó tả, tựa như vui mừng, tựa như kinh ngạc.
Thấy quái nhân thình lình xuất hiện ở chỗ này, đám thiếu niên đều ngạc nhiên. Nam Sơn đứng trước nhất cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc, có điều cặp mắt ti hí của nó lập tức mở lớn, chăm chú nhìn khuôn mặt kỳ lạ mà lại mang nhiều nét quen thuộc ấy, trong mắt thể hiện vẻ không sao tin được, không kìm nổi phải bước lên một bước, đưa ngón tay chỉ vào Vương Tông Cảnh, dùng giọng khó tin run rẩy nói:
“Cậu, cậu, cậu lẽ nào là Cảnh thiếu gia?”
Trong nháy mắt, cả viện rơi vào trong im lặng, tất cả mọi người đều sững sờ.