Chương 30
Đốn ngộ Diệu Đế
Giữa thiên không bị một tần đại vụ phong tỏa, giống như một vỏ nhựa che phủ trên không, chỉ xuyên qua một chút ánh sáng yếu ớt, thoáng chốc tối, nhìn ra rất xa, mảng rừng rậm này cũng không biết có bao lớn, nơi nơi lộ ra quỷ dị, hắc ám ma lực nguyên tố trong không gian đậm đặc phi thường, Lâm Phong có chút ngạc nhiên, hỏi: “Nơi đây không phải đáy sao?”
Gia Đức Tây đáp: “Không phải, phải là địa phương của Khắc Lạp Duy Phu Sơn một nơi không cách nào đến được, như quả nói đây là đáy thì không có khả năng có ánh mặt trời thấu tới, hiện tại làm thế nào, chúng ta không quen thuộc hoàn cảnh, như quả những ám tinh linh này theo chúng ta đánh du kích sợ là có thể rất phiền phức!”
Lâm Phong nói: “Phiền phức gì, một ngọn lửa đốt nơi này, ta xem bọn chúng còn trốn tới chỗ nào!”
Mấy người rùng mình, chỉ cảm thấy trong lòng lạnh giá, vẫn là Đái Lệ Ti nói: “Ngươi thế nào có thể xấu xa như vậy, nơi đây lớn thế này, nói ngươi dùng lửa đốt một tháng cũng đốt không hết, chúng ta tới là muốn Nguyệt Chi Quyền Trượng, nhưng không phải tới giết người phóng hỏa!”
Lâm Phong khinh bỉ kiêu ngạo, “Cái này của ta không phải đều vì truy hồi Nguyệt Chi Thần Trượng cho nàng sao, nàng không cảm kích cũng nên tính, lại còn có thể nói ta xấu, thực sự là đâu có lí đó!”
Gia Ni Mạc Đức thầm nói: “Nguyên lai Nguyệt Chi Quyền Trượng của Nguyệt tinh linh lạc đến trong tay bọn ám tinh linh này, quả nhiên không ra dự liệu của tại hạ!”
Đái Lệ Ti bĩu môi nói: “Đã biết ngươi có thể nói như vậy, như quả không phải vì tiểu cô nương đó giải khai cho ngươi …”
Lâm Phong vội vàng ngắt lời nàng ta nói: “Công kích của bọn ám tinh linh này đã bắt đầu, các người bản thân coi chừng!” Một trận thanh âm khiến người da đầu ngứa ngáy vang lên ở nơi xa, mọi người ngẩng đầu nhìn đi, chỉ thấy một mảng mây đen nghìn nghịt lớn hướng đên bên này nhanh chóng bay qua, mà tất cả ám tinh linh đã toàn bộ triệt hồi vào trong sâm lâm.
“Hắc ma phong!” Gia Ni Mạc Đức thảm sắc trong nháy mắt biến thành thảm bạch, thân người đã bắt đầu run rẩy, không chỉ là hắn, trừ Lâm Phong ra tất cả mội người đều sau khi nghe được cái tên khủng bố này biến thành mặt mày tái mét, Đái Lệ Ti tuy thích chút khoe khoang, nhưng lá gan của nàng ta so với lão thử lại không lớn hơn bao nhiêu, bây giờ cũng kinh hoàng thất thố nắm chặt Lâm Phong.
Lâm Phong đương nhiên nghe qua hắc ma phong, loại độc phong màu đen này kích thước nắm tay kì thật tịnh không phải ma thú lợi hại gì, chỉ là một loại ma thú cấp 1 dưới đáy nhất nhất, duy nhất khiến người cố kị chỉ là độc ong trong đuôi châm của loại ma phong này, nghe nói chỉ cần bị ma phong chích một cái, thì tính là một cự long cũng phải bị giày vò gần chết.
Chỉ là, loại độc ong này tuy lợi hại, một một ma thú cấp 1 dưới đáy nhất thì căn bản không có lực sát thương gì, một kiếm sĩ cấp 1 đều có thể giết được nó, thế nhung, ma phong tụ tập thành trên ngàn vạn tại một nơi lực sát thương liền có chút khủng bố.
Trận chiến Bối Nhĩ Gia Hà 5000 năm trước Tinh Linh đại đế quốc bị tiêu diệt, một chi tinh tinh bộ lạc từng đâm đổ một tổ ma phong, kết quả chọc đến tính ra trăm vạn ma phong, đem vài chục vạn đại quân của nhân loại cùng tinh linh chôn sống, số lượng trước mặt tuyệt đối, nếu thêm ngang lực lượng cũng phải bị nước bọt ngập chết, đây chính là chiến dịch kiến nhiều cắn chết voi kinh điển.
Hai tên khốn tự cao tự đại sắc long Kha La Đa cùng thái hạc Thụy Đức Lạc lúc này cũng biến sắc mặt, thì tính bọn chúng thế nào nữa, cũng không khả năng giết sạch một mảng ma phong đông nghìn nghịt này, tuy sớm đã liệu được bọn ám tinh linh này không dễ trêu, nhưng vẫn còn không ngờ được mới tiến đến sào huyệt liền có thể tiếp một phần lễ vật to lớn thế này.
“Hiện tại làm thế nào, chi bằng chúng ta lùi về địa huyệt suy tính lại chăng?” Gia Đức Tây cũng lần đầu lộ ra thần sắc ngưng trọng, co thể khiến hắn vị lão bất tử trải qua từ sống đến chết cùng Chúng Thần Đại Chiến này sinh ra ý lui, xem ra bầy ma phong này thực tại không giản đơn.
“Sợ cái địch!” Lâm Phong vẫy đầu nhìn rồi nhìn, chỉ thấy bầy ma phong này một mảng đen ngòm, che phủ phạm vi 10 dặm, sợ không phải chỉ có trên ngàn vạn, tuy không sợ, nhưng trong lòng cũng chực đánh trống, đây là một số lượng đáng sợ biết bao, như quả trên chiến trường có một chi lực lượng thế này, hoành tảo đại lục cũng tuyệt đối không phải vấn đề.
Mắt thấy ma phong đã đến ngoài 50m, Đái Lệ Li đã kinh sợ dúi đầu vào trong lòng Lâm Phong, người còn lại đều chuẩn bị tốt tâm lí liều mạng, Lâm Phong lại là giương cao tay lên, thái cực đồ bay ra treo trên đỉnh đầu, trong hắc bạch nhị khí lưu chuyển cung rẩy vài chục khí tráo kích thước hạt gạo, một trận tiếng vang phịch phịch theo sau vang lên, ma phong đụng đến trên khí tráo toàn bộ bị bắn ra.
Chúng nhân rất kinh ngạc, Đái Lệ Ti cũng từ trong ngực Lâm Phong thoát ra, ngửa đầu chăm chú nhìn thái cực đồ chậm chạp xoay tròn, vẻ mặt hiếu kì hỏi: “Đây là thứ gì, là thần khí sao? Rất lợi hại, tặng cho ta được không?” Giống hệt như một con chó xù nhỏ đáng thương giương mắt nhìn Lâm Phong.
“Thứ này không thể tặng người!” Lâm Phong rất dứt khoát nói: “Đây là hộ thân pháp bảo ta dùng mạng già luyện ra, nàng muốn nó thì chẳng khác nào cần mạng nhỏ của ta, chẳng lẽ nàng muốn để ta chết sao?” Tiểu nữu thấy gì đều rất hiếu kì, vì miễn sau này lại phát sinh loại tình huống tương tự, Lâm Phong buộc lòng phải đem tất cả lòng hiếu kì một lần tiêu diệt.
Đái Lệ Ti nghe mơ mơ hồ hồ, tuy không biết gì gọi là pháp bảo, bất quá nhìn dáng vẻ của Lâm Phong, lại cũng minh bạch loại đồ này không thể cho mình, không khỏi lộ ra thần sắc thấ vọng.
Các người khác cũng là vẻ mặt tò mò, không dừng ngẩng đầu quan sát, rất tự nhiên liền cho rằng đây khẳng định là một món thần khí, chỉ có Gia Đức Tây biết món thần khí bị xưng làm pháp này khẳng định là đồ của Lâm Phong từ dị thời không mang qua, cho dù cho người, cũng không có người có thể sử dụng.