Chương 153: Tử qung xuất hiện
Tin tức tử kiếm ở vùng phụ cận Trương phủ truyền ra, dẫn tới bao nhiêu phong ba trên giang hồ, Ngô Lai ở trong Trương phủ, mọi chuyện bên ngoài nhất nhất đều ko biết. Ngô Lai lúc này đang chìm trong thú ôn nhu giữa chúng nữ
“Cô gia, cô gia, ko tốt rồi!”
Một âm thanh có phần hoảng loạn vang lên, cắt ngang suy nghĩ một người trong phòng đang hưởng thụ xuân quang vô hạn
Một người từ trên giường ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn người đang vội vàng tiến vào phòng, trong mắt hắn thoắt hiện lên tia giễu cợt, nhìn thiếu nữ đang hốt hoảng kia.
“Cái gì mà cô gia không tốt hả? Ta thấy nàng mới là người vừa gặp tai ương à nha.”
Lời vừa dứt, hắn xoay người tiến đến bên cạnh giường của thiếu nữ, toàn thân không một mảnh vải.
Vẻ mặt bối rối của thiếu nữ chưa kịp tan thì nhìn thấy một người thân thể lõa lồ xông đến trước mặt, trong lòng chợt hiểu bản thân mình sẽ bị vị cô gia này chiếm tiện nghi. Quả nhiên, thiếu nữ chưa kịp tránh né thì đã bị gã ôm vào lòng, còn miệng thì hôn lên đôi môi xinh đẹp làm động lòng người của thiếu nữ.
Một lúc lâu sau, hai đôi môi rời nhau, sắc mặt thiếu nữ đỏ rực vì thẹn thùng, nhưng gương mặt của gã vẫn không đổi sắc. Hai tay của gã đột nhiên ôm xốc thiếu nữ lên rồi bước về hướng chiếc giường, đôi bàn tay tham lam du ngoạn trên song nhũ phong mãn của thiếu nữ.
Đôi ngọc nhũ mẫn cảm của thiếu nữ bị tập kích, từng trận khoái cảm nhu nhuyễn trào dâng trong lòng, khiến thiếu nữ không tự chủ được mà bật lên vài tiếng rên khẽ.
“Vô Lại, không được làm loạn.”
Vừa lúc gã đang định cởi bỏ y phục của thiếu nữ để xâm chiếm lấy thân thể mỹ lệ động lòng người này, thì bị một thanh âm kiều mỵ vang lên ngăn cản.
Lúc đó chợt thấy ở trên giường xuất hiện ba cái đầu, đúng là ba cái đầu của ba nữ nhân mỹ lệ, một cái thì lộ ra đôi mắt uy nghiêm giương lên nhìn gã, còn lại hai cái đầu kia thì một cái có đôi mắt lộ vẻ cười nhạo, một cái thì lộ vẻ kỳ quái, ở bên dưới tấm chăn là các làn da trắng như tuyết. Té ra là ba mỹ nhân này đang lõa thể ở bên dưới tấm chăn ấy.
Nghe vậy, gã liền đình chỉ các động tác quấy nhiễu thiếu nữ, cất giọng có chút hờn trách, nói: “Oánh tỷ, tại sao lại không cho ta vui vẻ một lúc chứ? Đã hai ngày nay ta chưa được thân mật với Nguyệt Nhi rồi.”
Trên giường đương nhiên là tam nữ Trương Ngọc Oánh, Lãnh Ngưng Vũ cùng Tuyết Nhi ba người, kêu to nhất chính là Nguyệt Nhi và người dâm đãng này đương nhiên là Ngô Lai.
Căn phòng nơi đám người đang ở là một căn phòng rất lớn và hiện giờ mấy người đang ngủ trên giường. Càng kinh nhân hơn khi chiếc giường này cơ hồ chiếm hơn nửa căn phòng, nó khả dĩ có thể chứa hơn mười người ôm nhau ngủ chung. Kiệt tác này đương nhiên là của Ngô Lai nhờ người ta chuyên môn chế tác để mỗi ngày cùng đám nữ phong lưu.
Đương nhiên, lúc đầu đám nữ đối với yêu cầu của Ngô Lai hoàn toàn không đồng y, nhưng đám nữ làm thế nào có thể ngăn cản được vô lại Ngô Lai thông qua chứ, hơn nữa đám nữ đối với Ngô Lai rất yêu thương, cũng không muốn đi ngược lại tâm y của ái lang, đành phải miễn cưỡng đáp ứng, nhưng như thế này thực sự khiến không phải đôi cặp cũng hưng phấn cực kỳ, cả ngày quấn chặt đám nữ, ương ngạnh đòi hỏi không biết chán.
Đỗi với đòi hỏi điên cuồng của Ngô Lai, đám nữ ngạc nhiên phi thường nhưng cũng tận lực thỏa mãn ái lang. Rồi sau đó đám nữ cũng kinh ngạc không kém khi sau mỗi lần mình cùng Ngô Lai phong cuồng, công lực lại gia tăng. Phát hiện này khiến đám nữ so với tìm thấy tuyệt thế bảo vật cũng không nhau là mấy, cả ngày cùng Ngô Lai phong cuồng, vui vẻ không bao giờ chán.
Ngô Lai than phiền, khoảng cách gần hắn nhất là Trương Ngọc Oánh có thể nghe được rõ ràng, nhưng Trương Ngọc Oánh giả bộ không có nghe thấy, cũng không chú y đến.
“Nguyệt Nhi, xảy ra sự tình gì?”
Lúc này, Trương Ngọc Oánh hướng về phía Nguyệt Nhi hỏi.
lúc này, Nguyệt Nhi đã trốn thoát khỏi ma thủ của NGÔ LAI , nhưng trên mặt đã chuyển sang màu hồng,như là đang xấu hổ vậy. Kì thực trong lòng nàng rất mong muốn NGÔ LAI xâm phạm mình, bởi vì mỗi lần cùng NGÔ LAI triền miên, nàng lại càng yêu hắn hơn, nàng mong mún được mỗi ngày mỗi đêm đều được ở cùng cô gia, nhưng nàng biết điều đó là không thể. Bởi vì nàng chỉ là một nha hoàn, được ở bên (bồi bạn???) cùng cô gia là nàng đã mãn nguyện gùi.
Nghe vậy, Nguyệt Nhi vội vàng nói :" tiểu thư, mấy ngày gần đây, ngoài của phủ xuất hiện rất là nhiều người, bọn họ đều có vẻ lén lén lút lút, giống như là đến vì trương phủ chúng ta vậy.
Cái gì??? có nhiều người trên giang hồ xuất hiện tại của phủ của chúng ta.
xong phù.
nghe vậy, Trương Ngọc Oánh ngẩn ngơ, trong lòng cũng tự hỏi vì sao bên ngoài trương phủ lại xuất hiện nhiều nhân sĩ giang hồ như vậy?
bên cạnh Lãnh Ngưng Vũ nghe nói có nhiều võ lâm nhân sĩ xuất hiện bên ngoài phủ , trong lòng cũng là cả kinh,đôi mắt không tự chủ nhìn sang Ngô Lai
Ngô lai nhãn thần ngây ngốc, dĩ nhiên cũng chẳng biết nguyên nhân , nhìn thấy ánh mắt Lãnh Ngưng Vũ chàng khẽ lắc đầu.
"Nguyệt Nhi vì sao người phát hiện họ là người giang hồ? lại còn đến vì trương phủ chúng ta, có lẽ là đến vì người khác không biết chừng."
ngốc quá một lát gùi Trương Ngọc Oánh đột nhiên hỏi NN, bởi vì nàng không có tin những người giang hồ này lại trở nên náo nhiệt vì trương phủ, huống chi Trương phủ của hộ không hề đắc tội với bất cứ người nào.
Nguyệt Nhi nói: "em ban đầu cũng không nghĩ họ đến vì trương phủ chúng ta, nhưng vài ngày gần đây bên ngoài phủ người giang hồ không ngừng tăng thêm, lại luôn quan sát động tĩnh của Trương phủ chúng ta. Ngay cả khi em đi trên đường họ cũng cho người theo dõi, lúc này em mới đoán là họ đến vì trương phủ chúng ta.
thì ra, mấy ngày trước, Nguyệt Nhi và XN đã phát hiện ra điểm khác lạ bên ngoài Liễu phủ, nhưng họ không có để trong lòng. Nhưng hôm nay Nguyệt Nhi đi trên đường không những phát hiện rất nhiều nhân vật khả nghi,mà còn bắt gặp sự theo dõi của không ít nhân vật giang hồ không quen biết (chả biết dùng từ gì, mấy lão sửa lại hộ). luc này mới cảm thấy không ổn, vội vàng cáo tri cho bọn NGÔ LAI mấy người.
Ngô Lai mấy người không khỏi lâm vào trầm tư suy nghĩ mục đích của đám người giang hồ này.
Đột nhiên, Lãnh Ngưng Vũ thần tình rúng động, nhìn về phía Ngô Lai hỏi “Vô lại, những người đó có thể dường như vì Hổ Phách Thần Châu mà đến?”.
Nghe vậy, Ngô Lai ngay lập tức lâm vào trầm tư, đám người Trương Ngọc Oánh nhìn về phía Ngô Lai, Trương Ngọc Oánh nghi hoặc hỏi “Hổ Phách Thần Châu? Cái này là cái gì?”.
thấy vậy, NGÔ LAI vội vàng đem chuyện HPTC nói cho Trương Ngọc Oánh nghe,cuối cùng khẳng định lại rằng :" HPTC đã bị ta giao ra gùi... lúc đó cũng có không ít người chứng kiến, nên những người này khẳng định không phải là đến vì HPTC."
Trương Ngọc Oánh nói :"NGÔ LAI dựa theo những gì chàng nói, thì những người này khẳng định không đến vì HPTC, thế họ đến vì cái gì?" nói xong liền rơi vào trầm tư.
Cô gia, tiểu thư, ở gần ngoài phủ hình như có cái gì đó kì quái ?
Khi mấy người đó hãm nhập vào trầm tư, Nguyệt Nhi đột nhiên giống như nhớ đến chuyện gì đó, vội vàng nói.
"Kì quái cái gì ?" Ngô lai và mấy người đang trầm tư không khỏi đồng thời nhìn về phía Nguyệt Nhi.
Nguyệt Nhi nói: "Đúng vậy, mấy ngày nay bên ngoài phủ thường xuyên xuất hiện tử sắc quang mang, chẳng những là trong nhất thời xuất hiện, mà thời gian xuất hiện không thể biết được."
"Tử sắc quang mang ?"