Quang Nghi thấy vậy cũng không quá để ý, cái bọn này ở đâu mà chẳng có, trêu ghẹo con gái cũng là một trong số những sở thích của chúng, chỉ cần không lên tiếng thì sau khi bọn chúng chán sẽ bỏ đi, bọn này chỉ được cái to mồm thôi.
Quang Nghi cũng học theo mọi người xung quanh, tránh xa cái nơi "thị phi" này, mặc dù cũng có vài anh chàng đứng ra làm "anh hùng cứu mỹ nhân" nhưng kết cục chỉ có một thôi, trở thành bao cát cho tụi nó làm nóng tay chân. Hắn rất là khinh bỉ mấy tên này, thân mình lo còn chưa xong mà cũng học đòi làm anh hùng.
Mới đầu thì Quang Nghi cũng tính ở lại xem náo nhiệt một chút, có điều thấy mấy tên không có đầu óc làm cho hắn mất hứng, xoay người tính đi. Nhưng vừa quyay lưng thì phía sau vang lên tiếng va chạm "bịch" "bịch", còn có tiếng như vật nặng rơi xuống, mọi người xung quanh cứ như được uống thuốc kích thích mà chồm lên reo hò ầm ĩ. Quang Nghi thấy thế cũng hiếu kì nhìn lại, không ngờ tình huống đã có phát sinh thay đổi.
Cái tên thấp lùn hồi nãy giờ lại nằm dưới gót chân của một cô gái, bốn tên còn lại thì chỏng vó ở phía sau. Nhìn kĩ lại thì không ngờ đây là cô gái mà lúc nãy bọn chúng chọc ghẹo, đúng là "thọt" nhầm ong vò vẽ mà.
"Đánh tốt lắm!"
"Đánh cho tụi nó ba má nhận không ra lun đi . . . !"
"Thật đáng đời . . ."
Xung quanh vang lên âm thanh cổ vũ, có người còn thừa dịp ra đạp tụi nó vài cái coi như trả thù vụ hồi nãy. Quang Nghi thấy vậy âm thầm lắc đầu, tốt rồi, lúc trước còn cứu vãn được chứ giờ thì hết, bọn chúng sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Lưu manh với du côn là cái bọn vừa thù vặt lại thù dai mà. Đầu gấu khu du lịch thì chắc chắn không phải tay vừa, phải có máu mặt mới có thể giũ nơi này làm địa bàn được, ít nhất cũng thộc băng đảng nào đấy. Mấy người khác thì chắc chúng sẽ không nhớ nổi mặt nhưng cô gái này thì sẽ không được may mắn như vậy.
"Mày . . . mày dám đánh tao, mày có biết tao là ai không, mày chết chắc rồi . . . ha ha ha . . . !"
"Mày chết chắc rồi, đại ca tao chính là đàn chủ bang Đông Nai, nắm khu này trong tay, mày chỉ cần vẫn còn ở trong khu này, vậy thì hãy chờ bị bắt đi, ha ha ha"
Lời vừa nói ra đã làm xung quanh vang lên một trận xao động, nghe gì chưa, là bang Đông Nai đó, là một trong sáu bang hắc đạo lớn nhất cả nướic, tỉnh Đông Nai này là đều nằm trong tay bọn họ, mọi người không tự chủ được mà lùi về sau vài bước.
Tên đầu trọc thấy vậy thì rất đắc ý, hoàn toàn quên mất bộ dáng của mình khi nãy, mấy tên phía sau cũng lồm cồm bò dậy bày ra bộ dáng "hung thần ác sát" nhìn cô gái này. Theo như bọn chúng nghĩ thì khi nãy con nhỏ này hạ được bọn chúng là do đánh lén lúc chúng sơ ý thôi, chứ thật ra cũng chẳng có gì, giờ thì đảm bảo có thêm hai ba con nhỏ nữa thì cũng sẽ bị bọn chúng "chơi" chết.
"Giờ thì lấy cái chân của cô em ra, hảo hảo mà làm tụi anh vui vẻ một đêm, biết đâu tụi anh chán thì sẽ tha cho em."
"Ha ha ha . . . !"
Cái đám phía sau nghe vậy thì cười càn rỡ, không hề quan tâm đến mọi người xung quanh, chuyên tâm dùng ánh mắt dó xét khắp người cô gái, bộ dáng rất là vô sỉ.
Cô gái nghe vậy mày liễu khẽ nhíu, nàng thật không ngờ chỉ vô tình đụng chạm mà lại dính vào cái bang Đông Nai này. Nàng cũng biết chúng, không chỉ ở khu Đông Nai mà là cả nước, chỉ cần nghe danh thôi cũng đủ để làm người ta sợ mất mật, cái này gọi là tiếng xấu đồn xa, không việc ác nào mà không làm.
Biết thì biết nhưng nàng quả thật không sợ chúng, ngay cả bang chủ của bọn họ khi nói chuyện với nàng cũng phải nể mặt ba phần, không ngờ có ngày nàng lại rơi vào tay bọn tép riu này. Nhưng xô xát diễn ra cũng không phải là điều mà nàng muốn, hiện tại nàng không thể để cho người khác biết nàng đang ở đây được.
Căm hận nhìn bọn chúng, nàng quyết định nhượng bộ, chỉ cần đừng chạm vào nàng nữa thì được. Nhấc chân xoay người tính đi, nhưng vẫn có một bàn tay giữ chân nàng lại.
"Này cô em, sao lại bỏ đi như vậy, em hại mấy anh ra nông nổi này mà không xin lỗi gì sao?"
Chúng sắp giở ra cái thủ đoạn ỷ đông hiếp ít rồi, sau khi thông báo danh tính đã không còn tên nào "thiếu não" xen vô nữa, xem ra đỡ phải ngứa mắt vì bọn này. Quang Nghi một bên hứng thú quan sát, hắn chẳng quen biết gì cô gái này, lại đang mang nhiệm vụ trên người, không có hứng cứu. À mà cũng bởi vì cô nàng không cho hắn xem mặt, từ đầu tới cuối chỉ xoay cái lưng về phía Quang Nghi làm hắn không thể lôi cái chủ nghĩa "thề chết bảo vệ gái đẹp . . . à nhầm, cái đẹp" ra được.
Mặc nguyên cái áo khoác dài tay ống rộng có nón trùm đầu màu đen viền vàng, vày ka ki ngắn thời trang cũng đen vàng nốt. Túm lại là cả người cô này chỉ lòi ra được có hai đoạn da trắng bóc chỗ đùi trước khi bị đôi ủng da vàng đen che hết. Ngất mất, nếu không phải xì-tai của Quang Nghi là đen đỏ thì hắn quả thật muốn lại nhận bà con rồi.
Quang Nghi đang nhăn mặt nhíu mày cố nhớ thử coi hắn có chị em cùng cha khác mẹ nào không thì "xoẹt...!", sững người trong chốc lác, động tác dần trở lại bình thường. "Có sát khí a!" dù chỉ là chợt lóe nhưng với cảm quan nhạy bén của hắn thì vẫn có thể nhận ra. Nó phát ra từ một nhóm năm người mặc đồ tây đứng gần thang máy phía sau, dựa theo ánh mắt thì họ đang nhìn thẳng sang đây.
Sát khí này không phải nhắm vào Quang Nghi, chỉ vì hắn đang đứng trên đường đi của nó thôi, để xem mục tiêu của ánh mắt này là . . .
"À, thật là có ý tứ!"